In the ever-expanding digital landscape, communities around the world are finding new ways to connect and celebrate their unique cultures. Among these, the Hmong community has carved out a significant space on the web, with platforms like 3Hmoob providing a digital haven for cultural exchange, connectivity, and empowerment. In this article, we will explore and analyze the 3Hmoob website, delving into its value as a vital component of the Hmong community’s online presence.

  1. Cultural Preservation: The 3Hmoob website stands as a digital repository dedicated to preserving and promoting Hmong culture. From traditional art and folklore to contemporary expressions of identity, the website serves as an invaluable resource for Hmong individuals and enthusiasts looking to connect with their heritage.
  2. Community Engagement: At the heart of 3Hmoob is a vibrant community eager to engage in meaningful dialogue. The website fosters connection through forums, discussion boards, and social media integration, allowing members to share personal stories, experiences, and insights. This virtual space becomes an extension of the tight-knit Hmong community, fostering a sense of belonging in the digital realm.
  3. Educational Resources: The 3Hmoob website acts as an educational hub, offering a wealth of resources that enlighten both Hmong and non-Hmong individuals about the community’s history, language, and traditions. From language tutorials to historical articles, the platform plays a crucial role in bridging the gap between generations and educating a wider audience about the rich tapestry of Hmong culture.
  4. Empowerment and Representation: In an era where representation matters, the 3Hmoob website plays a pivotal role in showcasing the diversity and accomplishments of the Hmong community. Featuring success stories, profiles of influential figures, and highlighting achievements within the community, the platform empowers individuals to take pride in their cultural identity.
  5. Event Promotion and Celebration: Celebrations and events are integral to any community, and 3Hmoob excels in promoting and celebrating Hmong festivities. The platform serves as a calendar for cultural events, festivals, and gatherings, ensuring that members are informed and engaged in the vibrant tapestry of Hmong celebrations, whether locally or globally.

Conclusion: The 3Hmoob website emerges not just as a digital platform but as a living testament to the resilience, richness, and vitality of the Hmong community. Through cultural preservation, community engagement, educational initiatives, empowerment, and event celebration, the platform encapsulates the value of the Hmong community in the digital age. As the online space continues to evolve, 3Hmoob stands as a shining example of how a community can leverage the digital realm to strengthen its cultural roots and foster unity among its members.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob


Nestled in the lush landscapes of Northern Thailand, the Hmong people stand as a testament to the richness and resilience of their ancient culture. In this exploration, we journey through the annals of time, unraveling the history and traditions that have shaped the Hmong community in Thailand, from its ancient roots to the dynamic present.

I. Ancient Origins and Migration:

The story of the Hmong in Thailand begins with a history steeped in ancient roots. Believed to have originated in the mountainous regions of China, the Hmong people embarked on a journey of migration that spanned centuries. Discover the tales of their arrival in the hills of Northern Thailand, where they found a new home amidst the breathtaking landscapes.

II. Cultural Traditions and Festivals:

The Hmong people have preserved a rich tapestry of traditions that reflect their identity and heritage. Explore the vibrant tapestry of their cultural practices, from intricate embroidery to the pulsating rhythms of traditional music and dance. Dive into the kaleidoscope of colors that characterize Hmong festivals, each a celebration of their unique customs and a testament to the unity of their community.

III. Adaptation and Challenges:

As the Hmong people settled in Thailand, they faced the challenges of adapting to a new environment while holding onto their traditions. Uncover the stories of resilience and innovation that have defined the Hmong experience in Thailand. From agricultural practices to the evolution of their societal structure, witness how the Hmong have navigated change while staying rooted in their cultural identity.

IV. Modern Dynamics:

In the present day, the Hmong community in Thailand is a dynamic blend of tradition and modernity. Delve into their contributions to the broader Thai society, from arts and crafts to agriculture. Explore the educational initiatives and socio-economic developments that mark the contemporary Hmong experience, showcasing a community that continues to evolve while cherishing its cultural heritage.

V. Challenges and Preservation Efforts:

Despite the vibrancy of their culture, the Hmong people face challenges in preserving their traditions in the face of globalization and modernization. Examine the efforts, both within the community and externally, to safeguard and revitalize Hmong language, art, and customs. Witness the resilience of a people determined to pass on their heritage to future generations.

Conclusion:

As we traverse the historical landscapes and cultural milestones of the Hmong people in Thailand, it becomes clear that their story is one of endurance, adaptation, and celebration. From ancient roots to the present day, the Hmong community has woven a tapestry of traditions that continues to thrive, contributing to the diverse and colorful mosaic that is Thailand. In learning and analyzing the Hmong people, we not only gain insights into a unique culture but also witness the living history of a community that embodies the spirit of cultural preservation amidst the currents of change.

The Hmong people, a distinct ethnic group with a rich cultural heritage, have been living in the remote highlands of Southeast Asia for centuries. Among the Hmong, two major subgroups stand out, the White Hmong and the Blue Hmong, each with their own unique customs, clothing, and traditions. In this article, we will delve into the discovery and analysis of these fascinating subgroups.

Origins of the Hmong People

The Hmong, also known as the Miao in China, have a long and complex history. Their origins are still the subject of debate among scholars, but it is generally believed that they migrated from southern China to Southeast Asia several centuries ago. Today, they are found in several countries, including China, Vietnam, Laos, Thailand, and the United States, with significant diaspora communities.

The White Hmong and Blue Hmong Groups

White Hmong: A Glimpse into Tradition

The White Hmong subgroup, known as the “Hmoob Dawb” in their own language, is recognized for their traditional attire. Women of the White Hmong group wear hand-embroidered white clothing, distinctive for its intricate and delicate designs. Their clothing features bold patterns, including depictions of daily life, animals, and other symbolic motifs, and their clothing often consists of a blouse, skirt, and headdress.

The White Hmong people also have a rich oral tradition. Their stories and legends are passed down through generations, providing insight into their history, beliefs, and way of life. Traditional rituals, such as New Year celebrations and shamanistic practices, play a vital role in the White Hmong culture, connecting them to their roots.

Blue Hmong: A Unique Aesthetic

In contrast, the Blue Hmong, or “Hmoob Ntsuab,” are recognized by their distinctive indigo-dyed clothing. The deep blue hue of their attire is achieved through a labor-intensive process of dying hemp fabric with natural indigo. The clothing is decorated with appliqué work and intricate batik patterns, making it not only functional but also visually striking.

The Blue Hmong are known for their silver jewelry, which is often worn as part of their traditional attire. These ornaments are more than just adornments; they hold cultural significance and are often handed down through generations. The group’s intricate jewelry serves as a testament to their craftsmanship and aesthetic sensibilities.

Cultural Practices and Way of Life

Both the White Hmong and Blue Hmong subgroups share core elements of Hmong culture, such as a strong sense of community and a reliance on subsistence farming. They live in highland areas and practice shifting cultivation, growing crops like rice, corn, and vegetables. They are also known for their herding traditions, rearing animals such as water buffalos and pigs.

Language is a significant factor in Hmong culture, with distinct dialects spoken by different subgroups. While the White Hmong and Blue Hmong share the same Hmong-Mien language family, regional variations exist, contributing to linguistic diversity within the community.

Preservation and Challenges

The White Hmong and Blue Hmong subgroups offer a glimpse into the intricate tapestry of Hmong culture. However, they face several challenges in preserving their traditions. Rapid modernization, urbanization, and migration have led to changes in the way of life for many Hmong communities. Younger generations are increasingly exposed to external influences, leading to shifts in values and customs.

Efforts are being made to document and preserve the cultural heritage of the Hmong people, including their distinctive clothing, languages, and traditions. Organizations and researchers are working to ensure that the rich legacy of the Hmong, including the White Hmong and Blue Hmong subgroups, is not lost to time.

Conclusion

The discovery and analysis of the White Hmong and Blue Hmong subgroups offer a glimpse into the diverse and fascinating world of the Hmong people. These subgroups showcase the intricate web of traditions, clothing, and customs that make up Hmong culture. As the world continues to change, the Hmong people, like many indigenous and ethnic groups, face the challenge of preserving their unique heritage while adapting to the evolving landscape of the 21st century. The stories of the White Hmong and Blue Hmong are a testament to the resilience and cultural richness of the Hmong people, a community that continues to thrive and evolve in a rapidly changing world.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Nestled in the mountainous regions of Northern Vietnam, the Hmong people form one of the country’s many ethnic minorities, each contributing to Vietnam’s rich tapestry of cultural diversity. The Hmong are a distinct and vibrant community with their own unique traditions, customs, and way of life. In this article, we will embark on a journey to explore and analyze the life of the Hmong people in Vietnam.

Historical Background

The Hmong people are believed to have migrated from China to Vietnam over several centuries. In Vietnam, they have settled predominantly in the mountainous areas of the northern regions, including Lao Cai, Lai Chau, Ha Giang, and Cao Bang provinces. While the exact time of their arrival is not well-documented, it is estimated to date back several hundred years.

Cultural Diversity

Vietnam, as a nation, is celebrated for its cultural diversity, and the Hmong people significantly contribute to this diversity. The Hmong community is further divided into subgroups, each with its distinct language, dress, and customs. The most well-known subgroups are the White Hmong, Flower Hmong, and Black Hmong. The variation in clothing, with its intricate designs and vibrant colors, is a remarkable aspect of Hmong culture.

Traditional Clothing

Hmong traditional clothing is a visual testament to their rich heritage. Women’s attire, in particular, is a striking feature, characterized by elaborately embroidered skirts, headdresses, and intricately decorated collars. The different subgroups are identified by the colors and patterns of their clothing. These garments are often handmade by the women of the community and are passed down through generations.

Agriculture and Livelihood

The Hmong people predominantly engage in agriculture, cultivating rice, corn, and various vegetables. Their farming practices are labor-intensive, often requiring terracing of the steep mountain slopes to create arable land. This close connection to the land is a fundamental aspect of their way of life.

In recent years, some Hmong communities have diversified their livelihoods by engaging in handicrafts, particularly the production of traditional textiles and silver jewelry. These items have gained popularity with tourists and contribute to the economic well-being of the community.

Language

The Hmong people speak various dialects, with Hmong-Mien being the predominant language family. Due to their linguistic diversity, communication can be a challenge, even among different Hmong subgroups. Vietnamese is often learned and used as a common language to facilitate interaction with the broader Vietnamese population and the government.

Festivals and Beliefs

The Hmong people have a rich tapestry of festivals and spiritual beliefs. These include various ceremonies related to agriculture, life cycle events, and rituals to honor their ancestors. One of the most significant celebrations is the “New Year” festival, which marks the beginning of the lunar calendar and involves various traditional rituals, dances, and feasting.

Challenges and Opportunities

While the Hmong people have made significant strides in preserving their cultural heritage and improving their living standards, they also face challenges. Access to education, healthcare, and economic opportunities remains a concern, particularly in remote mountainous areas. Infrastructure development is an ongoing issue in these regions.

Efforts are underway to address these challenges. Non-governmental organizations and government initiatives are working to improve education, healthcare, and infrastructure in Hmong communities, with an emphasis on preserving their cultural heritage.

Conclusion

The Hmong people in Vietnam are a vibrant and culturally rich community with a unique way of life deeply rooted in the mountainous regions of Northern Vietnam. Their traditional clothing, rich cultural diversity, and strong connection to the land make them a fascinating group to explore and analyze. While they face challenges, their resilience and determination to preserve their heritage offer hope for a brighter future, where the Hmong people can continue to thrive while maintaining their unique identity within the multicultural tapestry of Vietnam.

The Hmong people, known as “Hmoob” in their own language, are a distinct ethnic group with a rich cultural heritage that spans centuries. Central to their identity is their unique language and writing system. In this article, we will delve into the intriguing world of the Hmong language and writing, shedding light on a culture deeply rooted in a linguistic tradition as vibrant as it is unique.

Who are the Hmong People (Hmoob)?

The Hmong, or Hmoob, are an indigenous group originating from the mountainous regions of Southeast Asia, including parts of China, Vietnam, Laos, and Thailand. Their history is deeply intertwined with these regions, where they have maintained their cultural identity, traditions, and, most notably, their unique language and writing system.

The Hmoob Language

The Hmong language, referred to as Hmoob in their native tongue, belongs to the Hmong-Mien language family. This family of languages is distinct from the major language families in Asia, such as Sino-Tibetan, Indo-European, and Austronesian, setting the Hmong language apart as a linguistic treasure in the region.

Within the Hmong language, there exist several dialects, and their variations can be significant from one region to another. The two primary dialects are White Hmong (Hmoob Dawb) and Green Hmong (Hmoob Ntsuab). While these dialects may differ in pronunciation, vocabulary, and certain grammatical structures, they share a common written script.

The Hmoob Writing System

The Hmong writing system, or “Ntawv Hmoob,” is an essential element in the preservation of Hmong culture and language. Ntawv Hmoob is not just a script; it is a testament to the Hmong people’s determination to maintain their linguistic and cultural heritage.

Ntawv Hmoob, in essence, is an indigenous script specifically designed to represent the Hmong language. It operates as an abugida, a writing system where each character represents a consonant with an inherent vowel sound, while other vowel sounds are indicated using diacritic marks. This script is written from left to right and features a distinctive, curvilinear style.

One of the most distinguishing features of Ntawv Hmoob is its meticulous representation of tone markings. The Hmong language is tonal, meaning that the meaning of a word can change based on the pitch or tone of pronunciation. Ntawv Hmoob is indispensable in capturing these tonal nuances, thereby ensuring the integrity of the language.

Cultural Significance of Ntawv Hmoob

Ntawv Hmoob transcends its function as a writing system; it is deeply interwoven with the culture and history of the Hmong people. Before its creation, Hmong culture was primarily oral, relying on spoken word to preserve their history and stories.

With the advent of Ntawv Hmoob, Hmong writers and scholars have been able to document their culture, traditions, and history in a written form. This script has also facilitated the education of Hmong children in their native language, ensuring that they can continue to speak and write in Hmong while also learning the languages of their respective countries.

Challenges and Future Prospects

Despite its immense cultural significance, Ntawv Hmoob faces certain challenges. Its use and recognition outside of Hmong communities remain limited. The survival of this script depends on the continued cultural transmission of knowledge.

To address this, efforts are being made to promote and preserve Ntawv Hmoob, including its introduction in Hmong schools and cultural programs. The digital age and the internet have also opened doors to the wider dissemination of Hmong literature and resources, potentially aiding in the preservation and promotion of the script.

In conclusion, the language and writing system of the Hmong people, or Hmoob, stand as crucial aspects of their rich cultural heritage. Hmoob, with its diverse dialects, and Ntawv Hmoob, are the cornerstones of the Hmong identity and heritage. As the Hmong community navigates the challenges of the modern world, their language and script continue to serve as symbols of cultural resilience, connecting them with their ancestral roots.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

The multifaceted cultural mosaic of California is enriched by the vibrant hues of various ethnic communities, one of which is the Hmong community, whose tapestry is woven with threads of resilience, rich traditions, and a poignant history of migration. This article aims to unravel the intriguing socio-cultural and economic dynamics of the Hmong community, significantly focusing on their diasporic journey and contemporary life in California, USA.

Section 1: Tracing the Threads of Migration

Originating from the mountainous regions of China, Laos, Vietnam, and Thailand, the Hmong people, primarily known as hill tribe farmers, found themselves ensnared in the throes of the Vietnam War. The aftermath necessitated a substantial number of Hmong to seek refuge in the United States. California, with its promise of opportunities and inclusivity, became one of the primary destinations for this vibrant community, shaping a unique diasporic story.

Section 2: Cultural Kaleidoscope

Preservation and propagation of the Hmong culture, especially in a diasporic context, has been pivotal. Rich in folklore, traditional textile art (Paj Ntaub), music, and ritual practices, the Hmong community has managed to keep its cultural essence alive. Events like the Hmong New Year, celebrated with traditional music, dance, and vibrant displays of traditional attire, have become significant cultural milestones not only for communal gathering but also for sharing their rich heritage with the broader Californian populace.

Section 3: Socio-Economic Dynamics

Analyzing the socio-economic aspect of the Hmong community in California necessitates acknowledging their initial struggles, resilience, and subsequent progress. Engaging primarily in agricultural practices, many Hmong farmers have navigated through the intricate tapestry of American agribusiness and farmers’ markets. However, the journey also includes confronting and mitigating challenges related to economic stability, educational attainment, and integration, which significantly impact their socio-economic mobility and growth.

Section 4: Navigating through Generational Narratives

The Hmong community, especially in the diasporic context of California, presents a fascinating analysis of generational narratives. While the elder generation clings to traditional norms and practices, the younger generation often finds itself at the crossroads of traditional Hmong culture and contemporary American life. This intersectionality produces a rich, albeit sometimes conflicted, cultural narrative that weaves through issues related to identity, belonging, and preservation of traditions.

Section 5: Political Advocacy and Community Leadership

The Hmong community’s strides in political and social arenas in California cannot be overlooked. Leaders from within the community have emerged, advocating for not only the rights and recognition of the Hmong people but also engaging in dialogues and policies that impact the larger society. Their participation in local, state, and national politics presents an enriching narrative of political awakening, representation, and advocacy.

Section 6: Future Pathways and Possibilities

Envisioning the future of the Hmong community in California involves contemplating on pathways that ensure the sustenance and flourishing of their cultural, social, and economic aspects. Establishing robust educational, entrepreneurial, and social support systems, alongside fostering a continuous cultural dialogue among generations, will be pivotal in shaping their future narrative.

Conclusion

The Hmong community in California, with its rich cultural tapestry, history of resilience, and multifaceted socio-economic narratives, invites explorers, scholars, and readers to delve deeper, learn, and engage in their evolving story. The vibrant colors of their tradition, the melodies of their folk tunes, and the myriad stories of struggles and triumphs, amalgamate to script a unique tale that significantly contributes to the diverse societal mosaic of California.


Note: A more detailed article would necessitate extensive research, interviews, and community engagements to provide a comprehensive, respectful, and authentic account of the Hmong community’s life, challenges, and contributions in California, USA.

3Hmoob #Hmong #Hmoob

Amidst the kaleidoscope of world cultures, the Hmong people stand out with a vibrancy that is both visually captivating and historically profound. This radiance is most evident in their traditional attire, a testament to their rich cultural tapestry. The photograph showcases a young Asian girl adorned in a Hmong costume, an emblematic representation of this group’s storied past and enduring traditions.

The first thing that strikes the observer is the explosion of colors. Bright pinks, soothing blues, and earthy greens intermingle with shimmering beads and intricate patterns, telling tales of generations past. The costume is not just an outfit; it’s a narrative woven in threads and dyes.

Historically, the Hmong people trace their roots to the mountainous regions of China. Over centuries, due to political strife and the search for arable land, they migrated, making their way to countries like Vietnam, Laos, and Thailand. Throughout these journeys, their attire remained a constant – a piece of home they could wear, even in foreign lands.

The young girl’s headdress is particularly eye-catching. Adorned with multicolored beads and sequins, it captures the essence of Hmong craftsmanship. Historically, such headdresses were not just for aesthetic appeal but served practical purposes too, such as protection against the elements in the rugged terrains they inhabited.

The costume’s patterns, achieved through meticulous cross-stitching, batik, and appliqué techniques, have meanings that run deep. They can signify anything from one’s clan or region to stories of folklore and nature. For instance, a particular pattern might tell the tale of a legendary bird or represent the undulating mountains of the Hmong homeland.

Moreover, this attire plays a pivotal role in the Hmong’s social and cultural life. It is prominently displayed during their New Year celebrations, marriage ceremonies, and other pivotal life events. For young girls and women, the process of making their costumes is a rite of passage, linking them to their ancestors and embedding within them a sense of pride and identity.

In modern times, while the world rapidly changes around them, the Hmong people, as represented by the young girl in the photograph, hold steadfastly to their traditions. The costume serves as a bridge between the old and the new, a testament to their resilience and adaptability.

In conclusion, this image of an Asian girl in Hmong attire is not just a photograph; it’s a portal. A gateway that offers a glimpse into the soul of the Hmong people, their journeys, struggles, and indomitable spirit. Through the intricate stitches, vibrant colors, and age-old patterns, we are reminded of the beauty of preserving one’s heritage amidst the inexorable march of time.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Yunnan, located in the far south of China, is renowned for its remarkable biodiversity, picturesque landscapes, and, notably, its rich ethnic tapestry. Amongst the province’s myriad of ethnic groups, the Hmong people stand out with their vibrant culture, history, and traditions. As we delve into the realms of Yunnan, we embrace an opportunity to explore and understand the Hmong community, a people rooted deeply in their unique heritage and symbiotic relationship with nature.

A Glimpse into Hmong History

Originating from the mountainous regions of China, the Hmong people have a storied history that intertwines with various nations across Southeast Asia. Historically, the Hmong have been identified as skilled cultivators, developing innovative agricultural practices suitable for the hilly terrains they inhabit. The community is renowned for its resistance to assimilation, preserving its culture, language, and traditions despite external influences and migrations.

Cultural Tapestry: Vibrant and Diverse

The Hmong culture is a splendid mosaic of colorful textiles, traditional music, and folk tales passed down through generations.

Traditional Attire

Hmong traditional attire is a splendid exhibit of their fine textile arts. Bright, intricately embroidered costumes, often adorned with silver jewelry, are a hallmark. Women typically wear pleated skirts, vividly embroidered with complex patterns, while men often wear black trousers and jackets, complemented by a head wrap.

Festivals and Celebrations

Hmong New Year is one of the most celebrated festivals, marked with vivacious displays of traditional music, dance, and a plethora of vibrant costumes. The event serves not just as a celebration but also as a conduit for passing down traditions and facilitating matrimonial alliances amongst the youth.

Language and Linguistics

The Hmong language is a member of the Hmong-Mien language family and is notable for its usage of seven to eight tonal pitches. In Yunnan, the language has managed to survive and flourish, acting as a robust medium through which history, tales, and traditional knowledge are communicated through generations.

Socio-Economic Landscape

Agriculture has been the backbone of the Hmong economy for centuries. Utilizing the mountainous terrains of Yunnan, they have developed terraced farming techniques, primarily cultivating rice and maize. Additionally, they engage in animal husbandry, rearing animals such as chickens, pigs, and cows.

While many Hmong continue to adhere to their agricultural roots, there is a gradual shift, especially amongst the youth, towards urban areas in pursuit of education and alternative employment opportunities.

The Hmong Spiritual World

The Hmong people exhibit a profound spiritual connection to nature, believing in a world inhabited by spirits that influence their daily lives and well-being. Rituals, shamanic practices, and ancestor veneration are pivotal in maintaining harmony between the physical and spiritual realms. The shaman, a spiritual intermediary, plays a vital role in healing, divination, and maintaining the spiritual balance within the community.

Modernity and Challenges

The Hmong, while proudly conserving their traditions, are navigating the waves of modernity and globalization. Younger generations are negotiating the delicate balance between preserving their traditional cultural identity and integrating into the broader socio-economic landscapes of China and beyond.

Challenges persist, such as ensuring equitable access to education, healthcare, and economic opportunities, while safeguarding their cultural, linguistic, and environmental heritage.

In Conclusion

Exploring the life, culture, and traditions of the Hmong people in Yunnan provides a rich, vibrant glimpse into a community that has weathered the sands of time, maintaining a resolute adherence to its cultural roots. As the Hmong navigate the path ahead, the essence of their identity — steeped in rich traditions, a symbiotic relationship with the land, and a resilient spirit — continues to shine brightly, symbolizing the beautiful diversity of humanity’s global tapestry.

Note: Engaging respectfully with indigenous communities and ensuring their stories, cultures, and traditions are respected and accurately represented is of paramount importance. Always approach such explorations with sensitivity and an openness to learn and understand.

3Hmoob #Hmong #Hmoob

The Kingdom Amidst the Mountains: Vuong Chinh Duc

Embarking on a journey to explore the intricate history and rich heritage of the Hmong people, one cannot bypass the compelling story of Hmong King Vuong Chinh Duc, nestled in the scenic terrains of Dong Van, in the Ha Giang province of Vietnam.

Dong Van: A Landscape of Cultural & Natural Splendor

Dong Van, characterized by its rugged landscapes and awe-inspiring karst plateaus, is not merely a sight to behold but a repository of historical narratives and cultural wealth. The region is home to numerous ethnic groups, including the Hmong, each contributing uniquely to the vibrant tapestry that constitutes the cultural milieu of the area.

The Palace of Vuong Chinh Duc: Architectural Marvel Amidst Nature

Amidst these stunning vistas stands the residence of Vuong Chinh Duc, often referred to as Vuong’s Palace or the Hmong King’s Palace. The palace, located in Sa Phin valley, serves as a testament to the prosperity and sagacity of Vuong Chinh Duc during his reign in the early 20th century. It’s a fine amalgamation of Chinese architecture and Hmong craftsmanship, embodying a stark contrast to the surrounding rustic landscapes. The intricate carvings, delicate patterns, and robust stonework of the palace narrate tales of a prosperous era and showcase the artistic proficiency and aesthetic inclinations of the Hmong people.

The Legacy of Vuong Chinh Duc

Vuong Chinh Duc, although often referred to as the Hmong King, was essentially a well-respected leader and landowner with considerable influence over the region. His leadership was primarily during the French colonial period, and he was known for maintaining a peaceful relationship with the French, whilst endeavoring to preserve the interests and well-being of his people.

He navigated through the complexities of leading amidst colonial rule, negotiating on various fronts to maintain a semblance of autonomy and safeguard the heritage and practices of the Hmong people. Vuong Chinh Duc’s legacy, therefore, is twined with notions of diplomacy, resilience, and a persistent pursuit to uphold the cultural integrity of his people.

The Cultural Tapestry: Hmong People & Traditions

The Hmong, renowned for their indomitable spirit and vibrant culture, play a pivotal role in shaping the socio-cultural landscape of Ha Giang. Their traditional attire, which bursts with vivid colors and meticulous embroidery, is a symbol of their rich cultural heritage. Furthermore, their traditional practices, agricultural prowess, and warm hospitality offer an authentic and enriching experience to any traveler who ventures into their territories.

Conclusion: A Journey into Stories and Sceneries

Exploring the life of Vuong Chinh Duc and the cultural terrains of the Hmong people in Dong Van, Ha Giang, is akin to embarking on a journey where stories of leadership intermingle with the timeless beauty of nature. The palace stands as a historical monument, echoing tales of the past amidst valleys that have witnessed the ebbs and flows of time.

Visiting Dong Van is not merely a touristic endeavor but an immersion into a realm where every stone, pattern, and smile tells a story — stories of kings, of commoners, of battles, peace, and the perpetual dance between preserving traditions and embracing change. It’s a journey into a living museum where the past and present coalesce in a harmonious blend, awaiting to be discovered and cherished by explorers who tread on its lands.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

France hosts a unique mosaic of cultures and ethnic groups, and among them is the Hmong community, whose journey to Europe is a poignant tale of migration, resilience, and cultural preservation. The Hmong, an ethnic group from the mountainous regions of China, Vietnam, Laos, and Thailand, have established significant diaspora communities across the globe, including in France. Here, we delve into their history, culture, and their adaptation to French society.

Historical Backdrop

Migration from Southeast Asia

The Hmong people’s migration to France is deeply intertwined with historical events, particularly the Vietnam War and its consequences on neighboring Laos. Siding with the French and later the Americans during the wars in Indochina, the Hmong found themselves in peril when communist forces took over Laos in 1975. Persecuted and targeted for their allegiance to the West, many sought refuge abroad.

The Arrival in France

Beginning in the late 1970s, France became a new home for a considerable number of Hmong refugees. Given their assistance to the French during the First Indochina War, France offered asylum to the Hmong, enabling them to escape persecution in their homeland. Once in France, the Hmong were settled in various locations, with a significant population in French Guiana and others dispersed throughout metropolitan France.

Cultural Preservation

Maintaining Traditions

Hmong communities in France have ardently preserved their cultural traditions, despite the geographical and cultural displacement. Traditional Hmong customs, language, and festivals continue to be celebrated, offering a vibrant mosaic that enriches the French cultural landscape. The Hmong New Year, for instance, is an occasion that brings communities together to celebrate and pass down traditions to younger generations.

The Role of Community Organizations

Numerous Hmong organizations and associations in France play a pivotal role in maintaining cultural ties and offering support to community members. These entities facilitate cultural events, social gatherings, and educational programs that aim to preserve the Hmong heritage and assist integration into French society.

Challenges and Adaptation

Integration into French Society

Hmong immigrants and their descendants have navigated the complexities of integrating into French society while preserving their cultural identity. The challenges of language, employment, and adapting to a new social context have shaped the Hmong experience in France, prompting the community to form close-knit networks for support and assistance.

Generational Perspectives

The generational perspective offers a nuanced understanding of the Hmong in France. While older generations may hold tightly to traditions, younger Hmong, born and raised in France, often navigate a dual identity, balancing their ancestral heritage with their French upbringing. Understanding the dynamism within the community necessitates recognizing the varied experiences across generations.

Hmong-French Identity

Contributions to France

The Hmong have contributed significantly to French society in various spheres including agriculture, cuisine, and the arts. Particularly in agriculture, the Hmong have been recognized for their expertise and have played a crucial role in reviving certain sectors, such as small-scale farming in certain regions.

Dual Identity

The Hmong in France exhibit a potent example of dual identity, harmonizing their rich cultural heritage with their French nationality. This dual identity enriches the nation’s diversity, offering a unique amalgamation of Hmong and French experiences and perspectives.

Conclusion

The Hmong community in France is a remarkable testament to resilience, cultural preservation, and the enriching blend of diversity. Understanding and analyzing their history, struggles, and contributions provide a lens into the intricate tapestry that forms multicultural societies. Their presence continues to shape and be shaped by the socio-cultural dynamics of France, embodying a vibrant and integral facet of the nation’s diverse populace.

Note: The Hmong community and their experiences are multifaceted and diverse, hence, deeper exploration and ongoing research are essential for a more comprehensive understanding of their history and presence in France.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob #France

The Hmong, an ethnic group hailing primarily from the mountainous regions of China, Vietnam, Laos, and Thailand, are known for their rich cultural tapestry, distinguished language, and vibrant traditions. Though they are globally dispersed, there’s a lesser-known, yet deeply fascinating story of the Hmong community establishing roots in the distant lands of Argentina.

Venturing to Argentina

The Hmong diaspora in Argentina is particularly intriguing due to the vast geographical and cultural distance between Southeast Asia and South America. The initial migration can be attributed to the search for peace, stability, and opportunities away from the conflict-prone areas of their origin. Argentina, with its welcoming stance towards immigrants and burgeoning opportunities, became an unexpected refuge for Hmong families.

A Melting Pot of Cultures

Argentina, known for its diverse demography, has witnessed various ethnic groups integrating into its societal fabric. The Hmong, albeit a smaller community compared to other immigrant groups, have managed to preserve their vibrant cultural identity while simultaneously integrating into Argentine society. They engage in cultural exchanges, introducing their rich tapestry of traditions, colorful textiles, and intricate craftsmanship to the local communities.

Maintaining Cultural Roots

The Hmong in Argentina have been meticulous about passing their traditions and language down through generations. Engaging in cultural events, practicing traditional crafts, and cooking authentic Hmong cuisine are some ways the community keeps their heritage alive. Simultaneously, they embrace the dynamic Argentine culture, contributing to a multicultural ambiance that enriches local society.

Economic Contributions and Livelihoods

Historically, the Hmong have been closely tied to agriculture and craftsmanship. In Argentina, they have diversified into various professions, contributing to local economies and industries while also engaging in traditional crafts. Hmong textiles, known for their vibrant patterns and expert needlework, have found a niche market among the Argentines who appreciate artisan crafts.

Challenges and Triumphs

Like many immigrant communities, the Hmong in Argentina have encountered challenges, including navigating a new culture, learning a new language (Spanish), and facing the various hurdles that come with establishing oneself in a foreign land. However, their resilience and strong community bonds have enabled them to carve out a space where they continue to thrive, celebrating their distinct culture while actively participating in Argentine life.

Bridging Two Worlds

The story of the Hmong in Argentina is a testament to the remarkable ways in which cultures can intertwine and flourish. Engaging in a continuous exchange of cultural, social, and economic practices, the Hmong and Argentines have created a vibrant mosaic that intertwines the rich traditions of both communities. Educational and cultural programs, showcasing Hmong traditions, music, and dance, have enabled a mutual appreciation, fostering a spirit of unity and respect.

Conclusion

Exploring the journey of the Hmong in Argentina offers insightful perspectives into the dynamics of cultural preservation, adaptation, and community building in diasporic contexts. Their story, while uniquely their own, mirrors the global tale of migration, endurance, and the beautiful tapestry that is formed when distant cultures converge, learn, and grow together. This symbiotic relationship not only enriches the societies involved but also highlights the potent beauty that lies in our world’s diverse and interconnected human tapestry.

Note: It’s essential to recognize that the specifics regarding the Hmong community in Argentina may need further research. Community sizes, specific events, or changes might not be accurately reflected in this generalized article.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Ethereal Threads of Tradition: Unveiling Hmong Women’s Costumes in Guizhou and Hunan, China

Embarking on a journey through the undulating terrains of Guizhou and Hunan provinces in China, we find ourselves enveloped by the vibrant and intricate tapestry of Hmong (Miao) women’s costumes. A spectacular mélange of color, craftsmanship, and cultural symbolism, the traditional attire of Hmong women is not merely a garment but a narrative woven with threads of history, identity, and social constructs.

1. A Spectrum of Colors and Symbols

A cascade of vivid colors and intricate embroideries, Hmong costumes serve as a visual symphony, reflecting the community’s rich cultural heritage and profound connection to nature. Each stitch tells a story, symbolizing aspects of daily life, natural elements, and mythical beliefs. The lush environments of Guizhou and Hunan are mirrored through motifs of plants, animals, and natural phenomena, intertwining the wearer with the sacred rhythms of the land.

2. Threads Across Generations

The art of creating traditional Hmong costumes is passed down through generations, serving as a tangible link between ancestors and the contemporary Hmong woman. Elderly women in the community, often seen as the custodians of tradition, immerse younger generations in the meticulous craftsmanship of sewing, dyeing, and embroidery, ensuring that the rich textile legacy thrives amidst the modernizing world.

3. Craftsmanship: Embroidery and Silver Jewelry

The mastery reflected in Hmong costumes can be seen in the detailed embroidery and elaborate silver jewelry that adorns them. The garments, often composed of dense, swirling patterns of embroidery, showcase various techniques, including cross-stitch and satin stitch, each carrying distinct symbolic meanings. Simultaneously, silver jewelry, believed to provide protection against evil spirits, adds not only aesthetic splendor but also spiritual significance to the attire.

4. Attire as Identity

For Hmong women, traditional costumes serve as an emblem of identity, narrating tales of lineage, marital status, and regional affiliations. The diversity within Hmong attire across different regions – particularly noticeable between locales in Guizhou and Hunan – signifies the multifaceted nature of Hmong identity, reflecting various sub-groups and dialects within the broader community.

5. Celebrations and Festivals

During festivals and special occasions, the dazzling array of Hmong costumes burst forth in a spectacular display. The Sisters’ Meal Festival in Guizhou, for instance, showcases a stunning array of traditional costumes, where young women, adorned in their exquisite, handcrafted garments and silver jewelry, celebrate love, kinship, and communal bonds through song and dance.

6. Modern Dynamics and Cultural Preservation

As modernization sweeps through the rural landscapes of China, the traditional practices and attire of the Hmong people face the threat of dilution and transformation. The younger generation, enticed by urban allure, often finds itself torn between the preservation of ancient sartorial practices and the convenience of contemporary living. Thus, initiatives aimed at preserving and revitalizing traditional Hmong textile arts are crucial in maintaining this rich cultural tapestry amidst the shifting sands of time.

7. Beyond Borders: Global Recognition

Hmong costumes have transcended beyond their local realms, gaining appreciation on international platforms for their unique aesthetic and intricate craftsmanship. The global Hmong diaspora plays a pivotal role in this, serving as cultural ambassadors, introducing the mesmerizing world of Hmong textile artistry to a wider audience and establishing a bridge between local traditions and global appreciation.

Conclusion

The traditional costumes of Hmong women, with their vibrant colors, meticulous embroidery, and profound cultural symbolism, serve as a window into the rich and diverse world of the Hmong people in Guizhou and Hunan. As threads of tradition intertwine with contemporary dynamics, the ethereal beauty and profound cultural narratives embedded within these garments continue to captivate and bind the Hmong community, providing a tangible link to their past and a vibrant expression of their identity in the present and future.


Note: Ensure to employ sensitivity and accuracy when discussing and presenting aspects of cultural practices and traditions. Always refer to the most reliable and updated sources to validate information.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Introduction

Nestled amidst the vibrant tapestry of global cultures, the Hmong people, an ethnic group from the mountainous regions of China, Vietnam, Laos, and Thailand, paint a striking picture with their rich cultural traditions. One of the most enthralling aspects of their culture is their folk songs, which transcend mere entertainment and serve as a vivid chronicle of their history, beliefs, and social practices. This article endeavors to delve into the profound cultural value embedded in Hmong ethnic folk songs.

The Hmong People and Their Cultural Tapestry

The Hmong community, despite being spread across various nations, has managed to retain its unique cultural identity, largely through the preservation and transmission of its traditional practices and folk arts. Their folk songs, often permeated with poignant narratives and intricate melodies, serve as a lens through which we can explore and understand the nuances of their rich cultural tapestry.

Role of Folk Songs in the Hmong Community

Hmong folk songs play a multifaceted role, extending beyond mere melodious expressions to become vital communicative and preservative tools for their culture, traditions, and wisdom. Here’s a closer look at the intrinsic roles:

Subtle Narratives and Symbolism

The lyrics and melodies of Hmong folk songs are often deeply interwoven with subtle narratives and symbolism.

Techniques and Musical Elements

Hmong folk music employs a range of vocal and instrumental techniques which are distinct and culturally specific.

Conclusion

Hmong folk songs, with their rich melodies, evocative narratives, and profound cultural symbolism, stand as monumental pillars supporting the vast edifice of Hmong culture and identity. As we navigate through the notes and lyrics, we are, in essence, journeying through the annals of their history, connecting with their emotions, and gaining insight into their vibrant world. In the era of globalization, the preservation and appreciation of such traditional cultural expressions are paramount to maintaining the diverse and colorful mosaic of global cultures. Understanding and valuing the cultural wealth embedded in Hmong folk songs is a step towards celebrating and preserving the incredible diversity that enriches our global community.

As we approach these melodic tales, it is with respect and curiosity that we learn not just about a culture, but also about the universality of human expression through music, acknowledging the intertwining threads that, in various forms, weave through all human societies, creating a myriad of cultural tapestries.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Positioned in the vastness of the southwestern Pacific Ocean, New Zealand is a mosaic of cultures, each contributing uniquely to the nation’s rich tapestry. While the country is predominantly recognized for its Maori and European heritage, there lies an intricate weave of diverse cultures, among which the Hmong community sparkles with its vibrant tradition and resilience.

Body:

Unveiling the Hmong Culture:

Originating Roots: The Hmong, an ethnic group from the mountainous regions of China, Vietnam, Laos, and Thailand, have imprinted their cultural essence across the globe, including in the far-flung islands of New Zealand.
Cultural Identity: Renowned for their intricate embroidery, rich folklore, and a powerful spirit of community, the Hmong people have maintained their cultural identity robustly despite global dispersion.

The Hmong Diaspora in New Zealand:

Migration Stories: Escaping conflict and seeking better lives, several Hmong families migrated to New Zealand, notably after the Vietnam War, assimilating, yet preserving their culture in a new homeland.
Community Formation: In New Zealand, the Hmong have established tight-knit communities, often centering around social organizations, religious spaces, and annual cultural events.

Vibrant Traditions and Celebrations:

Hmong New Year: A spectacular affair filled with traditional clothing, music, and dance, the Hmong New Year is a significant event that offers a glimpse into their rich cultural heritage.
Craftsmanship: The Hmong are celebrated for their exceptional skills in textile art, particularly their Paj Ntaub (flower cloth) which is often showcased in various cultural exhibitions and events.

Challenges and Adaptation:

Balancing Cultures: Navigating through the New Zealand way of life while clinging to their roots, the Hmong people often grapple with the challenges of cultural preservation and adaptation.
Generational Narratives: While elders strive to pass down traditions, younger generations often find themselves in a cultural tug-of-war, balancing modernity with tradition.

Contributions to New Zealand Society:

Multicultural Fabric: The Hmong, with their vivid traditions, add a valuable thread to New Zealand’s multicultural quilt, fostering an environment of diversity and inclusivity.
Economic and Social Input: Engaging in various sectors like agriculture, business, and social services, the Hmong community contributes actively to the economic and social vitality of New Zealand.

Exploring Hmong Culinary Delights:

Flavorful Cuisines: A journey into their cuisine reveals a rich palate of flavors, characterized by the usage of fresh herbs, vegetables, and meat, often reflecting their agrarian roots.
Culinary Events: Participating in food festivals and hosting culinary events, the Hmong share their delectable dishes, weaving a culinary connection among cultures.

Conclusion:

Navigating through the lush landscapes and vibrant cities of New Zealand, the stories, traditions, and perseverance of the Hmong people enchantingly unfold. Their journey from Asian highlands to the Pacific islands illuminates a tale of resilience, cultural preservation, and the beautiful confluence of traditions in a distant land. As we explore the contours of their culture, from spectacular celebrations to the subtle, comforting flavors of their cuisine, the Hmong community in New Zealand emerges as a beautiful symbiosis of ancestral roots and newfound homes.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

In the highlands of Vietnam, amid the lush scenery and terraced fields, the Hmong people have woven not just linen, but stories, tradition, and a rich cultural tapestry that spans generations. Renowned for their distinctive textile art, the Hmong community intertwines the threads of their cultural identity with every warp and weft, crafting a narrative that goes beyond mere fabric. This article embarks on a journey through the intricate and mesmerizing world of Hmong linen weaving, uncovering the depths of its heritage, significance, and future.

Seed to Loom: The Path of Linen

The journey of creating Hmong linen begins in the rich, mountainous soil, with the planting of flax seeds. From the initial planting to the final weaving, each step in the process is conducted with respect for ancestral methods and intrinsic cultural value. The arduous process of transforming flax into linen involves planting, harvesting, rotting, breaking, spinning, and, ultimately, weaving. For the Hmong people, each stage is not merely a step towards cloth creation but a passage through which their stories, beliefs, and life philosophies are embroidered.

Symbolism Woven into Threads

The linen products crafted by the Hmong are not simply utilitarian. Every pattern and color choice is imbued with symbolic significance, representing elements of the natural world, spiritual beliefs, and the daily lives of the weavers. Common motifs might include representations of mountains, animals, or cosmic symbols, all of which are intrinsically tied to the Hmong worldview and spiritual practices. Thus, linen weaving becomes a silent language through which the Hmong communicate their history, beliefs, and aspirations.

Weaving as Women’s Heritage

Historically, linen weaving has been a skill passed down through the maternal line in Hmong society. Young girls would learn from their mothers and grandmothers, absorbing not only the technical skills required but also the stories, meanings, and traditions embodied in the craft. Thus, the loom becomes a conduit for women’s voices, allowing them to weave their narratives and experiences into a tangible tapestry that speaks of their resilience, creativity, and cultural wealth.

The H’mong Linen in Contemporary Times

In an era where machines have supplanted many traditional crafts, the Hmong weaving practice stands as a resilient testament to the value of handmade artistry. Modern-day challenges, such as globalization and market pressures, do threaten to erode this cultural cornerstone. However, through a confluence of tourism, advocacy, and a renewed appreciation for sustainable and traditional practices, Hmong linen weaving is experiencing a revival, becoming both a symbol of cultural pride and a viable economic pursuit.

Preserving Threads of Tradition

Preservation of the Hmong linen weaving tradition is pivotal, not only for sustaining cultural heritage but also for providing socio-economic stability within the community. Efforts to maintain and promote this craft involve engaging younger generations, leveraging technology, and navigating global markets in a manner that respects and sustains the ancient art. Engaging international audiences, through ethical tourism and global marketplaces, provides a path through which the Hmong can share their rich textile narratives with the world, ensuring the loom continues to weave stories for generations to come.

Conclusion

The linen weaving of the Hmong is an art that transcends the mere creation of fabric. It is an eloquent expression of identity, belief, and historical continuity. As we unwrap the layers of stories and symbols entwined within each piece of linen, we gain insight into the heart of the Hmong culture, appreciating the delicate balance they maintain between honoring tradition and navigating the threads of the modern world. Thus, every piece of woven linen becomes not just a textile, but a tactile narrative of the Hmong people, a story that weaves through the threads of time, connecting past, present, and future in a continuous, unbroken strand.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

China, a country with a diverse tapestry of ethnicities, is home to 56 recognized ethnic groups. Among them, the Hmong, known as the Miao (苗) in China, stand out with their vibrant culture, rich history, and distinctive traditions. This article delves into the profound roots and unique aspects of the Hmong culture in China.

Historical Background

The Hmong have inhabited the mountainous regions of southern China for millennia. Historical texts suggest their presence dating back to the Qin and Han dynasties. Over time, due to various socio-political reasons, many migrated to Southeast Asian countries such as Vietnam, Laos, and Thailand.

Language and Literature

The Hmong language is a part of the Hmong-Mien language family. It has multiple dialects, reflecting the group’s internal diversity. While the Chinese script is prevalent due to nationwide education policies, the Hmong have their unique scripts, like the Pahawh and Ntawv Paj Ntaub, used in rituals and embroidery.

Traditional Attire

Hmong traditional clothing is renowned for its intricate embroidery, which tells stories of their myths, beliefs, and daily life. Colors and designs vary among subgroups, such as the Blue Hmong, White Hmong, and Green Hmong. Silver accessories, headdresses, and pleated skirts are common adornments.

Festivals

The Hmong New Year is the most significant festival, marking the end of the harvest season. It features vibrant parades, music, dance, and traditional games. This occasion also serves as a platform for young individuals to meet and court potential life partners.

Religion and Spirituality

Animism and ancestor worship are central to Hmong spirituality. Rituals, often led by shamans, bridge the divide between the physical and spiritual worlds. They believe in the existence of spirits in nature and the importance of maintaining harmony with them.

Music and Dance

The Qeej, a traditional wind instrument, plays a pivotal role in Hmong ceremonies. The sound is believed to communicate with the spirit world. Dance forms, synchronized with Qeej tunes, narrate stories of creation, wars, and human experiences.

Conclusion

The Hmong culture, with its myriad colors, sounds, and tales, is a testament to the rich ethnic diversity of China. As modernization sweeps across the globe, the preservation of such unique cultures becomes paramount. Recognizing, celebrating, and understanding the Hmong heritage can pave the way for a more inclusive world.

Note: This article is a brief overview. Detailed studies and research are needed to delve into the vast and intricate world of the Hmong culture in China.

#HmongCulture #3HmoobPlus #CulturalDiscovery #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Myanmar, previously known as Burma, is a Southeast Asian nation teeming with a myriad of ethnic groups, each with its own rich culture and history. One of these fascinating ethnicities is the Hmong, an indigenous people that primarily reside in the mountainous regions of China, Vietnam, Laos, and, of course, Myanmar. Although they are a minority in Myanmar, the Hmong people have a remarkable cultural footprint that merits exploration.

Origins and History

The Hmong ethnic group has a long-standing history that can be traced back to ancient China. Over the centuries, due to political pressures, wars, and the quest for fertile land, the Hmong migrated southward into the territories of present-day Vietnam, Laos, and Myanmar. Their migration into Myanmar, in particular, has been a complex journey involving the interplay of politics, territorial disputes, and the search for a place to call home.

Culture and Traditions

Language: The Hmong language belongs to the Hmong-Mien language family. There are various dialects within the Hmong language, reflecting the subgroups within the community, such as the White Hmong and Green Hmong.

Dress: The Hmong are renowned for their intricate and colorful textiles. Traditionally, their clothing is adorned with detailed embroidery, showcasing symbols and motifs that often narrate a story or represent their specific subgroup.

Festivals: The Hmong New Year is one of the most significant festivals for this community. It is a time of celebration, reflection, and the hope of a prosperous year ahead. Traditional activities include ball-tossing games, dancing, and the wearing of new clothes made specifically for the occasion.

Music and Dance: The Hmong have a rich musical tradition which includes the use of instruments like the Qeej, a reed pipe. Their music and dance are integral to their rituals and celebrations.

Religion and Spirituality: Many Hmong practice animism, believing in the existence of spirits in both living beings and natural objects. Shamanism is also prevalent among some Hmong communities, with shamans serving as mediators between the human and spiritual realms.

Hmong in Modern-Day Myanmar

Today, the Hmong in Myanmar live primarily in the northern Shan State and the Kachin State. Their communities, often located in mountainous regions, are somewhat isolated, allowing them to preserve their traditions amidst the fast-paced modernization occurring in other parts of the country.

However, like other ethnic minorities in Myanmar, the Hmong have faced challenges. Their struggles range from land rights issues to integration into the broader Myanmar society. Furthermore, given the political instability in Myanmar, the Hmong, along with other ethnic groups, have at times been caught in the crossfires of political unrest.

Conclusion

The Hmong ethnic group, though a minority within Myanmar, contribute significantly to the rich cultural mosaic of the nation. Their resilience, traditions, and rich history make them an essential part of Myanmar’s diverse heritage. As Myanmar continues to evolve and grow on the world stage, it is crucial to recognize, celebrate, and preserve the cultures of groups like the Hmong, ensuring their stories remain an integral part of the country’s narrative.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

The multicultural fabric of Australia is woven from countless communities and backgrounds, each contributing to the nation’s rich tapestry of culture and heritage. One of these communities, lesser-known yet impactful, is the Hmong ethnic group. Originating from Southeast Asia, particularly from countries like Laos, Vietnam, and Thailand, the Hmong have a history that intersects with global geopolitics, migration, and resilience.

Historical Context

The Hmong people traditionally inhabited mountainous regions in Southeast Asia. Over centuries, they maintained a distinct cultural and linguistic identity despite being surrounded by dominant ethnic groups. Their history is marked by resistance, first to Chinese domination and then to other regional powers.

During the Vietnam War, the Hmong found themselves caught in the crossfire. Many were recruited by the CIA to fight against the Pathet Lao and North Vietnamese Army in what is known as the “Secret War” in Laos. When the war ended, thousands of Hmong faced persecution due to their alignment with the US. This prompted a significant exodus, with many Hmong people seeking refuge in other countries, including Australia.

Migration to Australia

The first wave of Hmong refugees arrived in Australia in the late 1970s and early 1980s. They were part of the broader Indochinese refugee movement following the Vietnam War. The Australian government, recognizing the humanitarian crisis, responded by offering resettlement to many displaced communities, including the Hmong.

Settling primarily in New South Wales and Victoria, the Hmong community faced the familiar challenges of adapting to a new country, including language barriers, employment, and maintaining their cultural identity.

Cultural Preservation and Contribution

Over the years, the Hmong community in Australia has worked diligently to keep their traditions alive while also integrating into the broader Australian society.

Language and Education: Community-driven initiatives have been set up to teach younger generations the Hmong language and about their rich history and traditions.

Festivals and Celebrations: The Hmong New Year is a significant celebration, often marked by colorful clothing, traditional music, dance, and food. It’s a time for the community to come together, reflect on the past, and hope for the future.

Arts and Crafts: The Hmong are renowned for their intricate embroidery and textile arts. These traditional crafts, passed down through generations, have found a market in Australia, with many appreciating the unique designs and craftsmanship.

Challenges and the Way Forward

Like many refugee communities, the Hmong in Australia have faced challenges. From initial resettlement difficulties to occasional bouts of racial discrimination, the journey hasn’t always been smooth. Yet, with community cohesion and support, along with the broader acceptance by Australian society, the Hmong have continued to thrive.

The younger Hmong generation, born and raised in Australia, is playing a pivotal role. They are the bridge between their rich ancestral heritage and their Australian identity. Many are taking on leadership roles, both within the community and in the broader Australian landscape, ensuring that the Hmong voice is heard and their legacy preserved.

Conclusion

The Hmong community in Australia is a testament to the resilience and strength inherent in migration stories. Their journey, from the highlands of Southeast Asia to the bustling cities and serene countryside of Australia, reflects a pursuit of safety, better opportunities, and a brighter future. In their quest, they have enriched Australia’s multicultural identity, adding another vibrant thread to the nation’s diverse tapestry.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

The Hmong community, a group with roots in the mountainous regions of China, Laos, Thailand, and Vietnam, have a rich history and vibrant cultural traditions. One of their most significant celebrations is the Hmong New Year, which has continued to thrive even among the diaspora in the United States. Let’s dive into the details of this fascinating festival as it unfolds in 2023 – 2024.

1. Historical Significance:

Hmong New Year traditionally marks the end of the harvest season and is a time for families to come together, give thanks, and prepare for the next planting season. Historically, it provided a window of rest in agrarian schedules and was a chance for families to socialize and create marital ties.

2. Rituals and Traditions:

3. Clothing and Attire:

Traditional Hmong clothing is an explosion of colors, intricate patterns, and handmade designs. Both men and women don distinct outfits that can signify their specific clan or subgroup within the Hmong community. The festival sees a display of these beautiful outfits, often accompanied by silver jewelry.

4. Music and Dance:

The Qeej, a traditional Hmong musical instrument, is often played during the New Year celebrations. Its haunting melodies accompany dances and other festivities, weaving music into the very fabric of the celebrations.

5. Modern Adaptations in the U.S.:

While the core traditions remain intact, the Hmong New Year in the U.S. also witnesses certain contemporary elements:

6. Hmong New Year Foods:

No celebration is complete without a feast. Traditional dishes like sticky rice, Hmong sausages, and a variety of stews and soups are prepared. The festival also sees the preparation of special dishes that might not be regularly consumed throughout the year.

7. Social Significance:

For the Hmong diaspora, the New Year festival is not just about tradition but also about identity. It serves as a reminder of their roots, offers an opportunity for community bonding, and reinforces cultural pride among the younger generation.

8. Challenges and Continuity:

With increasing assimilation, there’s a real concern about the younger Hmong generation losing touch with their traditions. However, the continued prominence of the New Year celebrations, combined with efforts by community leaders and elders, ensures that the festival remains a beacon of cultural continuity.

Conclusion:

The Hmong New Year in the U.S. for 2023 – 2024 is more than just a festival; it’s a testament to the resilience and adaptability of the Hmong community. Even thousands of miles away from their ancestral lands, the spirit of the celebration burns bright, bridging the gap between the old and the new, and between tradition and modernity.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Canada, a nation known for its rich tapestry of cultures and peoples, houses communities from all corners of the world. Among its vibrant ethnic mosaic is a lesser-known yet significant group: the Hmong people. This article aims to shed light on the Hmong community in Canada, their history, culture, and contributions to the Canadian fabric.


Origins and Migration:

The Hmong people originally hail from the mountainous regions of China, Laos, Vietnam, and Thailand. Over the centuries, political unrest, wars, and socio-economic pressures have driven many Hmong communities to migrate across the globe.

While the most significant Hmong diaspora is in the United States, due to the aftermath of the Vietnam War, a smaller but significant number made their way to Canada. These migrations mainly occurred during the late 1970s and early 1980s, as refugees sought safety and better opportunities.


Settlement and Integration:

Most of Canada’s Hmong population settled in urban centers such as Toronto, Vancouver, and Montreal. In these cities, they formed tight-knit communities, establishing places of worship, community centers, and local businesses.

Integration into Canadian society was, as with many immigrant groups, a mix of challenges and successes. While the Hmong youth often adapted quickly, older generations faced linguistic and cultural barriers. However, over time, with the resilience characteristic of the Hmong community, they carved a niche for themselves in Canada’s multicultural milieu.


Cultural Significance:

The Hmong community is celebrated for its rich cultural traditions. Some elements that stand out include:

  1. Paj Ntaub: A traditional form of textile art, where intricate patterns are sewn or embroidered onto fabric. This art form often tells stories, representing the Hmong experience.
  2. New Year Celebrations: A vital event in the Hmong calendar, it involves vibrant displays of traditional music, dance, and attire.
  3. Cuisine: Hmong food, with its flavorful and aromatic dishes, is slowly finding its way into Canada’s culinary scene.

Contributions to Canada:

Over the years, the Hmong community has made significant contributions to Canadian society:

  1. Economy: From local businesses to roles in larger corporations, the Hmong people have positively impacted the Canadian economy.
  2. Cultural Exchange: Through community events, workshops, and celebrations, the Hmong have introduced Canadians to their rich traditions and history.
  3. Community Service: Many Hmong individuals and organizations actively participate in community development, charity work, and other service-oriented initiatives.

Future of the Hmong in Canada:

The Hmong community, though smaller compared to other ethnic groups in Canada, continues to grow and evolve. The younger generations, born and raised in Canada, are seamlessly blending their Hmong heritage with Canadian values, creating a unique identity of their own.

With the continuous effort to preserve their traditions while contributing actively to Canadian society, the Hmong community is poised to remain a vital and enriching part of Canada’s cultural landscape.


In conclusion, the Hmong community in Canada is a testament to the country’s spirit of diversity and inclusivity. Their journey, challenges, successes, and contributions serve as a reminder of the beauty of multiculturalism and the strength that lies in unity amid diversity.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

The Hmong community, originating mainly from the mountainous regions of China, Laos, Vietnam, and Thailand, has a rich history and diverse cultural heritage. Over the years, a significant number of Hmong people have migrated to the United States, making them a unique and integral part of the American social fabric. In this article, we will explore the history, contributions, challenges, and current state of the Hmong community in the United States.

Historical Background

Post-Vietnam War Migration

The Hmong people’s migration to the United States primarily occurred after the Vietnam War. Many Hmong had allied themselves with U.S. forces, particularly in the CIA-led Secret War in Laos. After the U.S. withdrew and communist governments took over in Laos and Vietnam, the Hmong faced persecution, leading many to seek refuge in Thailand and eventually resettle in Western countries, including the United States.

Resettlement Areas

Initially, Hmong refugees were scattered across the country, but over time, they formed significant communities in areas such as the Twin Cities in Minnesota, Fresno in California, and Milwaukee in Wisconsin.

Contributions

Economic Impact

The Hmong community is known for its strong work ethic and entrepreneurial spirit. Over the years, they have contributed to the economy through a variety of vocations, from agriculture and small businesses to professional services.

Cultural Contributions

The rich tapestry of Hmong culture, featuring its unique language, textiles, music, and food, adds vibrant diversity to the American cultural landscape.

Civic Engagement

Members of the Hmong community are becoming increasingly involved in public life, running for public office, and advocating for social justice issues, including racial and economic equality.

Challenges

Socio-Economic Issues

Many Hmong Americans still face challenges such as language barriers, lower educational attainment, and poverty.

Intergenerational Conflict

The gap between the older, more traditional generation and the younger, Americanized generation can sometimes lead to familial and communal tensions.

Discrimination and Stereotyping

Like other minority groups, the Hmong community faces instances of discrimination and stereotyping, which can affect their educational and economic opportunities.

Current State

Growing Influence

Despite the challenges, the Hmong community is becoming more prominent in American society, with increasing numbers of young professionals and leaders emerging from this group.

The Importance of Education

There is a strong emphasis on education within the community as a tool for socio-economic improvement. Many second and third-generation Hmong Americans are graduating from universities and entering diverse professional fields.

Cultural Preservation

Community events, traditional Hmong New Year celebrations, and the growth of Hmong arts and literature are some of the ways this vibrant community is keeping its unique culture alive in America.

Conclusion

The Hmong community in the United States, though relatively small compared to other ethnic groups, plays a significant role in enriching the nation’s cultural diversity and contributing to its social and economic development. While they face a unique set of challenges, their resilience, rich cultural heritage, and growing influence make them an integral part of the American tapestry. Understanding their history, contributions, and struggles offers valuable insights into the complexity and richness of the American immigrant experience.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

The cultural tapestry of Thailand is rich and varied, with numerous ethnic groups calling this Southeast Asian nation home. Among these is the Hmong community, whose unique customs, traditions, and history make them a vibrant part of Thailand’s diverse social landscape. Let’s delve deeper into understanding the Hmong ethnic group in Thailand.

Origins and Migration:

The Hmong, also known as the Meo in Thailand, trace their origins to the mountainous regions of southern China. Over centuries, political unrest, economic hardships, and the search for arable lands led them to migrate southwards into countries like Vietnam, Laos, and Thailand. Today, the Hmong primarily inhabit the highland areas of Northern Thailand, particularly in provinces like Chiang Rai and Chiang Mai.

Language and Literature:

The Hmong language belongs to the Hmong-Mien linguistic family. There are variations in dialect depending on the region, but Hmong Daw (White Hmong) and Hmong Njua (Green/Blue Hmong) are the two primary dialects spoken. While traditionally an oral culture, the Hmong have, over time, developed their own script, which is now used in literature and educational materials.

Traditions and Lifestyle:

Challenges and Modernity:

With globalization and modernization, the Hmong community in Thailand faces numerous challenges. Land scarcity and government policies have impacted their traditional agricultural practices. The younger generation, seeking better economic opportunities, are increasingly migrating to urban centers, leading to a potential dilution of traditional customs.

However, there are concerted efforts to preserve Hmong culture. Touristic interest in Hmong villages, while a double-edged sword, has also allowed for economic development and a platform to showcase their traditions to a broader audience.

In Conclusion:

The Hmong people, with their rich traditions, resilient history, and vibrant culture, are an integral part of Thailand’s multi-ethnic identity. As Thailand continues to modernize, it remains imperative that communities like the Hmong are recognized, celebrated, and supported in preserving their unique heritage.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

In the heart of Southeast Asia, among the verdant landscapes of Laos, dwells a unique ethnic group known as the Hmong. As of 2023, despite modernization and increased connectivity, the Hmong people continue to remain a vital link to the ancient traditions and cultural heritage of Laos.

  1. Historical Overview

The Hmong people, originally from southern China, migrated to the highland terrains of Laos, Vietnam, and Thailand over centuries. Their history in Laos is characterized by their agricultural way of life, unique traditions, and, at times, their tumultuous relationship with ruling governments, especially during the Laotian Civil War.

  1. Language and Dialects

The Hmong language, part of the Hmong-Mien linguistic family, has two major dialects: White Hmong and Green Hmong. Both dialects are used widely, with variations in pronunciation and vocabulary. While many Hmong are bilingual, speaking Lao as well, the preservation of their native language remains a cornerstone of their identity.

  1. Traditional Lifestyle

A majority of the Hmong in Laos live in the mountainous regions, following an agrarian lifestyle. Their villages are often located at higher altitudes, and they primarily practice shifting cultivation, growing crops like rice, maize, and vegetables.

  1. Artistry and Handicrafts

The Hmong are renowned for their intricate embroidery, textile art, and silver jewelry. Batik and cross-stitch are popular techniques used to decorate clothing, especially their traditional attire worn during festivals. These handcrafted items not only serve functional purposes but also narrate stories of the Hmong’s cultural heritage.

  1. Festivals and Celebrations

Hmong New Year is the most significant celebration, marking the end of the harvest season. During this period, the community comes together in vibrant displays of music, dance, and traditional games. It’s also an occasion for young people to socialize and find prospective life partners.

  1. Modern-Day Hmong

Over the past decades, the Hmong community has faced both challenges and opportunities. Many young Hmong are now transitioning to urban centers seeking better educational and employment prospects. This migration is leading to a blend of traditional Hmong culture with modern Laotian life.

However, challenges persist. In parts of Laos, the Hmong continue to face issues related to land rights, representation, and integration into the broader socio-economic landscape.

  1. Tourism and Cultural Preservation

With the rise of cultural tourism in Laos, many travelers are keen on experiencing Hmong traditions firsthand. This influx has provided the community with economic opportunities through homestays, craft sales, and guided tours. There’s hope that, as interest in Hmong culture grows, there’ll be increased efforts to document and preserve their rich traditions for future generations.

Conclusion

The Hmong of Laos, with their vibrant traditions, artistic skills, and resilient spirit, offer a window into the rich tapestry of Southeast Asian cultures. As the world changes around them, the Hmong stand as a testament to the enduring strength and vitality of indigenous communities. As we look forward to the rest of the 2020s, the hope is that this beautiful culture continues to flourish and share its stories with the world.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Learn About Vietnamese Hmong People 2023

In the vibrant tapestry of Vietnam’s cultural diversity, the Hmong people are a distinctive thread, weaving together centuries-old traditions with the evolving landscapes of the modern world. As of 2023, the Hmong in Vietnam remain a testament to the nation’s rich ethnic mosaic. Here’s a closer look at their history, culture, and current dynamics.

  1. Historical Overview
    The Hmong, originally from southern China, began migrating to Vietnam, Laos, Thailand, and Myanmar about 300 years ago. Their migration was driven by wars, land shortages, and pressures from dominant Chinese groups. In Vietnam, they settled primarily in the mountainous northern regions.
  2. Distinctive Subgroups
    The Hmong are not a monolithic group. They’re divided into subgroups based on their clothing styles and other cultural attributes. These include the White Hmong, Green Hmong (sometimes called Blue Hmong), and Red Hmong, among others.
  3. Cultural and Traditional Practices
    Clothing: The Hmong are known for their intricate embroidery and silver jewelry. Clothing, often handmade, not only signifies the specific subgroup but also serves as an expression of individual artistry.

Language: The Hmong language has various dialects corresponding to the different subgroups. However, it’s worth noting that as of 2023, with increasing urbanization and education in mainstream Vietnamese, many younger Hmong are now bilingual.

Festivals: The Hmong New Year is the most significant celebration. It’s a time for socializing, traditional games, and courtship dances. It’s also an occasion to showcase their vibrant clothes and jewelry.

  1. Lifestyle and Livelihood
    Most Hmong in Vietnam practice subsistence farming. Corn, rice, and other staples are commonly grown. In recent years, there’s been a move towards cash crops like coffee and cardamom. Some Hmong families also raise livestock.

Tourism has also become a vital source of income. Sapa, for instance, has emerged as a significant tourist hub, with many visitors eager to experience Hmong hospitality, purchase their crafts, and trek through the scenic landscapes.

  1. Modern Challenges
    As of 2023, the Hmong, like many indigenous groups worldwide, face various challenges:

Education: While access to education has improved, dropout rates among Hmong children, especially girls, remain a concern. The reasons range from economic to cultural.

Land Rights: Land is not just a resource but a part of the Hmong identity. However, land rights remain a contentious issue, with many Hmong families facing uncertainties about ownership and use.

Cultural Preservation: Modernization and the pull of urban centers mean that many traditional practices are under threat. There’s a delicate balance between preserving traditions and adapting to the changing world.

  1. Efforts Towards Progress
    Over the years, the Vietnamese government and various NGOs have initiated programs targeting the upliftment of ethnic minorities, including the Hmong. Efforts include infrastructure development, improved access to healthcare and education, and schemes to promote traditional crafts.

In 2023, while challenges persist, there’s an increased acknowledgment of the Hmong’s cultural richness and an understanding that Vietnam’s future is intertwined with the well-being and success of its ethnic communities.

Conclusion:

The Hmong of Vietnam, with their vibrant culture and indomitable spirit, offer a unique lens to view the rich cultural canvas of the nation. As the world moves forward, it is paramount to ensure that the Hmong, with their traditions and aspirations, are not left behind but rather celebrated and supported.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob


The Hmong people, with their vibrant culture, distinctive traditions, and deep-rooted history, form a unique ethnic group primarily residing in the mountainous regions of China, Vietnam, Laos, and Thailand. As we journey into 2023, let’s delve deeper into the lives, evolution, and current state of the Hmong community in China.

Historical Background

The Hmong, known in China as the Miao (苗族), have lived in the southern provinces of China for millennia. Historically, they’ve had a complex relationship with central Chinese authorities, often marked by periods of tension and resistance. Despite these challenges, the Hmong have preserved their identity, maintaining their distinct dialects, customs, and traditions.

Geographical Distribution

In China, the Hmong primarily inhabit the provinces of Guizhou, Yunnan, Hunan, and Sichuan. They dwell in hilly or mountainous terrains, living in tight-knit communities and often following a traditional, agrarian way of life.

Culture and Traditions

The Hmong culture is rich and varied, with music, dance, and textile arts playing pivotal roles:

Modern Integration and Challenges

By 2023, like many indigenous and ethnic groups around the world, the Hmong in China face the pressures of globalization and urbanization:

In Conclusion

The Hmong community in China, in 2023, is a testament to the endurance and resilience of indigenous cultures. They continue to negotiate their space, preserving their traditions while adapting to the changing world. As we recognize and respect their contributions, it’s vital to ensure that their unique heritage remains unadulterated and thrives for generations to come.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Khi nói đến dân tộc H’mông, nhiều người thường chỉ quan tâm đến văn hóa, phong tục, lịch sử, nhưng ít người chú ý đến ngôn ngữ – một yếu tố vô cùng quan trọng trong việc bảo tồn và phát triển văn hóa dân tộc. Từ khóa “H’mông” không chỉ là tên gọi của một dân tộc mà còn mang nhiều ý nghĩa và thông điệp phức tạp. Bài viết này sẽ đưa ra một cái nhìn tổng quan về nguồn gốc, ngữ pháp, và ngữ nghĩa của từ khóa này.

Ngữ Pháp và Âm Điệu

Từ “H’mông” trong tiếng H’mông có một số yếu tố ngữ pháp và âm điệu độc đáo. Cấu trúc của từ này có thể bao gồm các phụ âm, nguyên âm, và âm điệu. Mỗi yếu tố này đều có vai trò trong việc tạo nên ý nghĩa và cảm xúc của từ.

Ngữ Nghĩa và Diễn Đạt

Từ “H’mông” không chỉ đơn giản là một danh từ chỉ dân tộc. Nó cũng bao gồm nhiều yếu tố khác như văn hóa, lịch sử, và địa lý. Điều này cho thấy sự đa dạng và phong phú của từ vựng trong tiếng H’mông, cũng như trong các ngôn ngữ khác của các dân tộc thiểu số.

Liên Kết Với Các Từ Khóa Khác

Từ “H’mông” có thể được sử dụng trong nhiều ngữ cảnh khác nhau và có thể kết hợp với các từ khóa khác để tạo nên các ý nghĩa mới. Ví dụ, “H’mông Sapa” có thể chỉ đến cộng đồng H’mông sinh sống ở Sapa, một khu vực phía Bắc Việt Nam.

Kết Luận

Từ “H’mông” không chỉ là một từ ngữ đơn giản. Nó là một khái niệm đầy màu sắc, tượng trưng cho một dân tộc với lịch sử và văn hóa riêng. Hiểu rõ ngữ pháp, âm điệu, và ngữ nghĩa của từ này có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về dân tộc H’mông, đồng thời cũng cung cấp cái nhìn sâu sắc vào ngôn ngữ và văn hóa của các dân tộc thiểu số khác.

#Hmoob #Hmong #3Hmoob #H’Mông

Dân tộc H’mông là một trong những dân tộc thiểu số của Việt Nam, có mặt chủ yếu ở các vùng núi phía Bắc như Lào Cai, Hà Giang, Sơn La, và Yên Bái. Với lịch sử và văn hóa độc đáo, H’mông đã góp phần làm giàu cho bức tranh đa dạng văn hóa của Việt Nam.

Lịch Sử Di Cư

Dân tộc H’mông có nguồn gốc từ vùng cao nguyên ở phía Nam Trung Quốc. Họ đã di cư vào các vùng núi phía Bắc Việt Nam từ vài thế kỷ trước. Sự di cư này có thể được giải thích thông qua nhu cầu tìm kiếm đất đai phì nhiêu và việc tránh xa các cuộc xung đột.

Ngôn Ngữ và Truyền Thống

Ngôn ngữ của dân tộc H’mông thuộc nhóm ngôn ngữ Miao-Yao. Ngôn ngữ này không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn là một phần của di sản văn hóa của họ. Trong các dịp lễ, hội, H’mông thường thể hiện nghệ thuật của mình qua các bản nhạc kèn và đàn môi.

Văn Hóa và Phong Tục

Một trong những đặc điểm nổi bật của văn hóa H’mông là việc dệt vải và may mặc. Các sản phẩm dệt của H’mông thường có màu sắc rực rỡ và các họa tiết độc đáo. Ngoài ra, H’mông cũng nổi tiếng với nghề chăn nuôi và nông nghiệp bền vững. Họ thường sử dụng phương pháp canh tác ruộng bậc thang, một phương pháp hiệu quả trong việc bảo tồn đất và nước.

Lễ Hội

Dân tộc H’mông có nhiều lễ hội độc đáo, trong đó có lễ hội Gầu Tào, lễ hội mừng năm mới, và các sự kiện liên quan đến đám cưới. Các lễ hội thường được tổ chức với nhiều hoạt động văn hóa như nhảy múa, chơi nhạc, và thi đấu các môn thể thao truyền thống.

Kết Luận

Dân tộc H’mông là một phần quan trọng của bức tranh đa dạng văn hóa của Việt Nam. Với các phong tục, truyền thống, và lịch sử riêng, họ đã và đang tiếp tục làm giàu cho văn hóa và lịch sử của đất nước. Hiểu rõ hơn về dân tộc H’mông không chỉ giúp ta khám phá thêm vẻ đẹp của Việt Nam mà còn cung cấp một cái nhìn sâu sắc về sự đa dạng và phong phú của văn hóa nhân loại.

#Hmoob #Mong #3Hmoob

2023 “Vần điệu nước ở Quý Châu” Lễ hội thuyền rồng Shibing Trung Quốc
Các cuộc thử nghiệm “Nữ thần thuyền rồng” đã chính thức bắt đầu vào tháng trước
Ban tổ chức đã nhận được đơn đăng ký nhiệt tình của phụ nữ các dân tộc yêu thích văn hóa truyền thống Trung Hoa từ khắp cả nước!
Họ không chỉ xinh đẹp mà còn tài năng!

Có hàng trăm ứng cử viên Nữ Thần Thuyền Rồng năm nay
Thông qua lựa chọn Thượng Hải trực tuyến, bỏ phiếu ngoại tuyến và các lớp lựa chọn khác
Cuối cùng, 36 nữ thần đã xuất sắc tiến vào vòng chung kết
Hãy đến và xem ai là người hoàn hảo nhất trong lòng bạn
nữ thần thuyền rồng

(Các bảng xếp hạng sau đây không theo thứ tự cụ thể)

1. 廖芝琴 (Liêu Chí Cần)

Hồ sơ người chơi

Một cô gái H’mông (Miao) ở làng Liuhe, thị trấn Mahao, huyện Shibing, Qiandongnan, tỉnh Quý Châu, rất yêu thích văn hóa H’mông, và giỏi thêu thùa H’mông và đánh trống H’mông. Năm 2022, nó sẽ được xếp hạng là Di sản văn hóa phi vật thể của H’mông thêu

2. 王健敏 (Vương Kiến Dân)

Hồ sơ người chơi

Năm 2017, lọt vào top 30 cuộc thi Tuyển chọn Quý Châu trên Đại lộ Ngôi sao;
Năm 2018, cô ấy đã giành giải nhất trong Cuộc thi Dân ca Lễ hội Núi Hoa Sắc màu Mengdo lần thứ 2 tại Liangdu, Trung Quốc;
Năm 2018, Kỳ thi nghệ thuật tỉnh Quý Châu (Đặc trưng dân tộc thiểu số) đã giành vị trí thứ nhất trong tỉnh;
Được mời tham gia Gala Lễ hội mùa xuân dân tộc H’mông tại tỉnh Quý Châu năm 2019;
Năm 2019, cô được mời tham gia Gala Lễ hội mùa xuân của Tập đoàn Shandong Yankuang;
Năm 2020, cô được mời tham gia Gala Lễ hội mùa xuân Quý Châu;
Năm 2020, cô được đánh giá là cán bộ học sinh giỏi cấp trường;
Năm 2020, cô giành giải ba cuộc thi Âm nhạc dân tộc thiểu số trong Liên hoan nghệ thuật lần thứ nhất của Nhạc viện Đại học Quý Châu.

3. 张婷 (Trương Đình)

Hồ sơ người chơi

Giải ba nhóm “Lễ hội trang sức bạc Phượng Hoàng Trung Quốc” năm 2017;
Năm 2021 đạt danh hiệu “Cán bộ học sinh xuất sắc” cấp trường, năm 2021 đạt danh hiệu “Cá nhân tiên tiến” của CCTV;
Năm 2022, cô đạt danh hiệu “Thực tập sinh giỏi” cấp trường, “Học sinh giỏi” cấp trường, “Học sinh giỏi” cấp tỉnh. Năm 2022, cô đạt danh hiệu “Học sinh giỏi” cấp tỉnh. “Danqing Story” và nữ chính của bộ phim vi mô “Silver Heart”;
Tham gia “Tuần lễ đàm phán thương mại và đầu tư khu vực vịnh lớn Quảng Đông-Hồng Kông-Macao” vào năm 2023 với tư cách là người quảng bá cho tỉnh Tương Tây.

4. 王琪琪 (Vương Kỳ Kỳ)

Hồ sơ người chơi

Năm 2016, cô ký hợp đồng với Beijing Hi Cool Music Company và phát hành ba album solo.
Năm 2017, cô tham gia cuộc thi Hoa khôi các trường đại học toàn quốc và giành giải Á quân toàn quốc.

5. 李贞鸿 (Lý Chấn Hồng)

Hồ sơ người chơi

Một người chị của gia đình H’mông từ Wenshan, Vân Nam;
Năm 2023, giải nhì Hội diễn văn nghệ “Ca ngợi Đại hội Đoàn 20, mừng Xuân mới” toàn quốc;
Năm 2023, quán quân cuộc thi sắc đẹp Lễ hội hoa núi quốc tế Miao (H’mông) lần thứ nhất tại Văn Sơn, Trung Quốc;
Vào năm 2023, lễ hội của chúng tôi tại thành phố Wenshan – Giải nhất trình diễn thời trang quốc gia “Lễ hội đèn lồng”.

6. 杨虹艳 (Dương Hồng Yến)

Hồ sơ người chơi

Cô quê ở thị trấn Tây Giang, huyện Lôi Sơn, tỉnh Quý Châu, hiện đang theo học khoa âm nhạc tại trường Đại học Kinh tế Tài chính Quý Châu, là sinh viên năm cuối và đã đạt được nhiều bằng khen danh dự trong quá trình học tập như sinh viên xuất sắc, cán bộ sinh viên xuất sắc, xuất sắc thành viên giải đấu, học bổng, vv

7. 杨贞秀 (Dương Trinh Tú)

Hồ sơ người chơi

“Jiumei”, một cô gái người H’mông đến từ huyện Trấn Phong, Qianxinan, tỉnh Quý Châu, năm nay 22 tuổi, là một người nổi tiếng trên mạng về dân ca với 250.000 người hâm mộ Kuaishou và 30.000 người hâm mộ Douyin. Giải nhì được trao cho Cuộc thăm viếng gia đình thứ hai Lễ hội và Lễ hội văn hóa quần áo Vân Nam Wenshan.

8. 杨燕 (Dương Yến)

Hồ sơ người chơi

Một cô gái người H’mông bản địa ở làng Longtang, thị trấn Shuangjing, huyện Shibing, ở làng H’mông, bị ảnh hưởng bởi văn hóa H’mông từ khi còn nhỏ, và dần dần yêu thích văn hóa H’mông.

9. 林凡渝 (Lâm Phàm Vũ)

Hồ sơ người chơi

Đến từ huyện Shibing, tỉnh Quý Châu, tốt nghiệp Đại học Baise chuyên ngành khiêu vũ, giành được nhiều giải thưởng trong thời gian đi học, tham gia tình nguyện viên marathon và nhiều hoạt động phúc lợi công cộng.

10. 陶倩 (Tao Qian)

Hồ sơ người chơi

Một cô gái H’mông đến từ Lô Châu, Tứ Xuyên, sinh ra và lớn lên ở H’mông trấn, chịu ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa H’mông. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô trở về quê hương làm việc, đồng thời làm bình luận viên cho Bảo tàng Văn hóa H’mông ở huyện Gulin. Yêu văn hóa H’mông, tiếp tục học các bài hát H’mông, thêu thùa và kế thừa văn hóa H’mông.

11. 邰春燕 (Tai Chunyan)

Hồ sơ người chơi

Tôi là một cô gái người H’mông đến từ Kiến Hà, Quý Châu. Tôi hoạt bát, vui vẻ, tự tin và hào phóng. Tôi rất vinh dự được tham gia cuộc thi này. Tôi có trách nhiệm quảng bá Lễ hội Thuyền rồng cho Quý Châu và đất nước của chúng ta. Tôi sẽ tham gia hết mình , Hãy nghiêm túc với mọi trò chơi.

12. 龙艳英 (Long Diên Anh)

Hồ sơ người chơi

Chủ yếu nghiên cứu âm nhạc dân gian, giỏi các bài hát sinh thái ban đầu. Năm 2016, tôi tham gia Đại sứ hình ảnh du lịch Quý Châu, chịu trách nhiệm chính trong việc quảng bá và giới thiệu các điểm du lịch, trao đổi di sản văn hóa, sử dụng các điệu múa, tiếng hát và đặc sản quê hương để thể hiện văn hóa dân tộc địa phương và thể hiện sự quyến rũ du lịch đặc biệt của Qiandongnan.

13. 李永香 (Lý Vĩnh Tường)

Hồ sơ người chơi

Tôi là Li Yongxiang, một cô gái đến từ Sandu Damengzhai. Tôi yêu văn hóa truyền thống của dân tộc H’mông và những người dân ở quê hương tôi! Thông qua những nỗ lực của bản thân, tôi đã sử dụng giọng hát và vũ đạo của người H’mông làm tài liệu chính để tham gia các cuộc thi khác nhau và đạt được một số kết quả nhỏ. Năm 2021, cô ấy tham gia giải nhất cuộc thi tài năng của giáo viên trong sự kiện Ngày Nhà giáo của quận; năm 2022, cô ấy tham gia cuộc thi múa sậy truyền thống dân gian “Cúp Phượng Hoàng” ở tỉnh Quý Châu và giành giải nhì.

14. 杨秀琴 (Dương Tú Cần)

Hồ sơ người chơi

Năm 2019, cô đạt “Giải Ba” hạng mục Nhóm nhạc gốc được yêu thích trong Hội thi tay nghề chuyên nghiệp “Ngôi sao nghệ thuật” lần thứ 6 của Học viện Âm nhạc và Múa;
Tháng 12 năm 2019, làm người điều hành chương trình “Mừng sinh nhật lần thứ 70 của quê hương và chào đón năm mới của người H’mông” của Hiệp hội Nghiên cứu Văn hóa H’mông của Trường Cao đẳng Sư phạm Quý Châu;
Từ năm 2020 đến năm 2021, cô làm huấn luyện viên chèo thuyền kayak bán thời gian tại trại hè ở Quý Châu Tianren Lianchuang Education Counseling and Consulting Service Co., Ltd.
Từ năm 2020 đến năm 2021, cô ấy cũng là người dẫn chương trình và ca sĩ của các buổi biểu diễn Ngày tháng Năm và Ngày Quốc khánh tại Làng Miao Hồ Hongfeng, Thành phố Qingzhen.
Năm 2021, cô đoạt “Giải xuất sắc” Ngôi sao nghệ thuật lần thứ 8 của Trường Âm nhạc và Khiêu vũ Đại học Sư phạm Quý Châu;
Tháng 5 năm 2021, đoạt giải “Nhất” cuộc thi Triển lãm văn hóa các dân tộc lần thứ 7 của Hiệp hội giao lưu văn hóa các dân tộc.

15. 姜翠玉 (Giang Thúy Ngọc)

Hồ sơ người chơi

Năm 2005, tham gia tuyển chọn đại sứ hình ảnh Quý Châu đầy màu sắc và đạt giải Xuất sắc
Năm 2006, giành danh hiệu “Mười ca sĩ trẻ hàng đầu” tại Liên hoan Lusheng quốc tế Kaili chi nhánh Zhouxi Trung Quốc
Năm 2011, tham gia cuộc thi tuyển chọn cô gái H’mông xinh đẹp nhất lần đầu tiên trong Lễ hội Lusheng quốc tế Gannangxiang Trung Quốc và giành được danh hiệu cô gái H’mông xinh đẹp nhất
Năm 2012, tham gia Cuộc thi tuyển chọn tiên nữ đào hoa được tổ chức tại Tương Sơn, Bắc Kinh và giành được giải thưởng tiên nữ đào hoa
Năm 2013, tham gia Cuộc thi tuyển chọn quốc hoa hài hòa Trung Quốc lần thứ 3 và “Quốc tịch Tujia và H’mông” ở Enshi, tỉnh Hồ Bắc đã giành vị trí á quân trong trận chung kết
Năm 2013, được mời đến Cáp Nhĩ Tân để ghi hình đại diện dân tộc H’mông của chuyên mục “Rất nhiều núi và sông đẹp”.
Năm 2014, nó được trao tặng là đại diện của “H’mông quốc hoa” trong số 56 quốc hoa của Trung Quốc hài hòa lần thứ 3
Năm 2014, tham gia bình chọn những cô gái H’mông xinh đẹp nhất ở Xingren và giành vị trí thứ ba
Năm 2015, được mời tham gia cuộc thi H’mông nữ đẹp nhất Hồ Nam và đoạt danh hiệu H’mông nữ xinh đẹp nhất cùng giải thưởng nổi tiếng nhất
Năm 2016 ký hợp đồng làm đại sứ hình ảnh của bệnh viện Xiehe
Năm 2017, Cuộc thi tuyển chọn mười chị em hàng đầu của Quý Châu Taijiang Hongyang đã giành được danh hiệu “Mười chị em hàng đầu”
Năm 2017, cô được Mitido chọn làm giám khảo cuộc thi Hoa hậu Văn hóa Du lịch Toàn cầu Trung Quốc;
Năm 2018, anh được mời tham dự vòng chung kết cuộc thi Văn hóa Du lịch Toàn cầu Bắc Kinh, là khách mời đặc biệt và là một trong những giám khảo.
Năm 2018, tham gia cuộc thi Đại sứ hình ảnh tình nguyện viên du lịch văn minh tại tỉnh Quý Châu và đạt giải Biểu diễn xuất sắc nhất.

16. 杨胜雪 (Dương Thắng Tuyết)

Hồ sơ người chơi

Tôi là một cô gái người H’mông đến từ làng Laoxian, thị trấn Mahao, huyện Shibing, tỉnh Quý Châu, năm nay tôi 23 tuổi và đang là sinh viên chuyên ngành biểu diễn âm nhạc tại trường Cao đẳng Nghệ thuật Ayouduo.

17. 杨万美 (Dương Vạn Mai)

Hồ sơ người chơi

Một cô gái người H’mông ở thị trấn Xuyonghele Miao, Luzhou, Tứ Xuyên. Tên tôi là Yang Wanmei, biệt danh của tôi là Jinmei. Tôi là một cô gái vui vẻ, hoạt bát, hào phóng và nói nhiều. Tôi đối xử với bạn bè rất nhiệt tình.

18. 美花中 (Hoa)

Hồ sơ người chơi

Vào ngày 29 tháng 6 năm 2021, tôi đã tham gia “Hội nghị hát trên đám mây 5G” của People’s Daily, China Cantata với ông Ayouduo
Đã tham gia chương trình CCTV Bắc Kinh vào ngày 2021.10.2 và hát bài “Cheers” với giáo viên A Youduo
Vào ngày 2 tháng 12 năm 2021, tôi đã tham gia ghi hình chương trình CCTV “Echo Loud” cùng với giáo viên A Youduo
Tham gia biểu diễn khách mời đặc biệt của “Trung tâm cai nghiện ma túy” tại Qingzhen vào ngày 23 tháng 5 năm 2021
Tham gia biểu diễn khách mời đặc biệt của “Kỷ niệm 100 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc” vào ngày 22 tháng 6 năm 2021
Ghi hình CCTV-17 “Country Stage” với Ayouduo vào ngày 23 tháng 4 năm 2023

19. 刘然 (Liu Ran)

Hồ sơ người chơi

Vào tháng 1 năm 2021, người hướng dẫn xuất sắc của Gala Lễ hội mùa xuân dành cho trẻ em Quý Châu;
Tháng 11 năm 2019, giải ba môn múa tam ca “Như tranh” của Trường Âm nhạc và Múa Trường Cao đẳng Sư phạm Tuân Nghĩa, thành phố Tuân Nghĩa, tỉnh Quý Châu, giải ba;
Tháng 11 năm 2019, Giải xuất sắc cho tiết mục múa song ca “Hãy để anh yêu em” trong Cúp Long March Qiuyi lần thứ 10 của Trường Âm nhạc và Khiêu vũ, Đại học Sư phạm Tuân Nghĩa, thành phố Tuân Nghĩa, tỉnh Quý Châu;
Năm 2021, giải nhì nhảy nhóm “Jing” trong cuộc thi nhảy “Qunwen Cup” lần thứ nhất thành phố Zunyi;
Vào năm 2021, cô ấy tham gia Hội nghị Zunyi của tỉnh Quý Châu và biểu diễn mãi mãi.

20. 王儇琳 (Wang Yanlin)

Hồ sơ người chơi

Tốt nghiệp Đại học Dân tộc Trung ương, cô là một cô gái người H’mông bản địa đến từ thị trấn Kaitang, thành phố Kaili, tỉnh Quý Châu, một thị trấn văn hóa xinh đẹp. Đã vượt qua bài kiểm tra tiếng Anh cấp quốc gia ở mức 4 và 6 khi còn đi học, và hiện đang có chứng chỉ giáo viên tiếng Anh cấp trung học cơ sở, chứng chỉ giáo viên địa lý cấp trung học cơ sở và chứng chỉ cấp hai Putonghua. Giải ba cuộc thi hát “Warm You” , và giải nhì thực hành xã hội của trường Quản lý. Vào tháng 4 năm 2023, tôi tham gia cuộc thi tuyển chọn “Cô gái hái trong thung lũng” cho Lễ hội H’mông tỷ năm 2023 tại Đài Giang, Trung Quốc, tôi đã thể hiện tốt và giành được giải “Hoa tỷ” và được phong tặng danh hiệu “Đại sứ du lịch văn hóa huyện Đài Giang” .

21. 潘一一 (Pan Yiyi)

Hồ sơ người chơi

Vào ngày 22 tháng 1 năm 2022, tôi ghi hình chương trình Gala lễ hội mùa xuân Quý Châu cùng với giáo viên A Youduo;
Vào ngày 23 tháng 4 năm 2023, ghi hình CCTV-17 “Country Big Stage” với Mr. A Youduo;
Vào tháng 4 năm 2023, cô ấy tham gia lễ khai mạc “Lễ hội Guzang” lần thứ 13 tại làng Zhanfu, huyện Đài Giang, vào tháng 5 năm 2023, cô ấy đã giành được chức vô địch Giọng hát hay Guili.

22. 李莎 (Lisa)

Hồ sơ người chơi

Sinh ra ở Moutai, Kweichow, cô ấy là một giọng nữ cao quốc gia, và các tác phẩm tiêu biểu của cô ấy là “Cô gái đến từ xứ sở rượu vang”, “Quê hương tôi ở cao nguyên Quý Châu”, “Tình yêu kéo dài mãi mãi”, “Chiếc váy đẹp”, v.v.
Đã tham gia CCTV Guoxue Channel vào năm 2021 và giành giải nhất Gala Liên hoan mùa xuân truyền hình quốc gia “Tình yêu giữa trời và đất” năm 2021. Khách mời đặc biệt của CCTV “Folk Song China”, Trên sân khấu, hình ảnh và tâm hồn luôn thay đổi -Giọng hát soul khuấy động được khán giả công nhận với cơn bão visual tuyệt đẹp, được giới truyền thông trong nước ca ngợi là “Nữ hoàng ca khúc tạp kỹ”, mỗi màn trình diễn đều nhận được tràng pháo tay tán thưởng của khán giả.

23. 杨莉 (Giàng Ly)

Hồ sơ người chơi

Một cô gái H’mông sau thập niên 90, hưởng ứng tiếng gọi chấn hưng nông thôn, nay trở về quê hương để khởi nghiệp nhằm đóng góp cho sự phát triển của quê hương. Tôi rất yêu văn hóa dân tộc của quê hương tôi và tôi đang nỗ lực để trở thành một sứ giả xuất sắc của văn hóa dân tộc; quê tôi ở làng Matian, thành phố Kaili, tỉnh Kiềm Đông Nam, tỉnh Quý Châu; tại Đại học Huaqiao, cô ấy đã thu hút được nhiều sinh viên danh hiệu và giải thưởng quốc gia trong thời gian đi học. Sau khi tốt nghiệp, hầu hết các đơn vị cô ấy làm việc đều có thành tích xuất sắc. Cô ấy là một tài năng sáng tạo được nhiều công ty Internet hàng đầu săn đón. Cô ấy cũng là một doanh nhân nối tiếp.

24. 吴方秀 (Wu Fangxiu)

Hồ sơ người chơi

Đến từ Hoàng Bình, Quý Châu, cô là một cô gái người H’mông bản địa. Hiện đang theo học Khoa Âm nhạc của Cao đẳng Carey. Bị ảnh hưởng bởi văn hóa dân tộc địa phương từ nhỏ, cô luôn yêu thích các làn điệu dân ca quê hương, luôn kiên định phát huy văn hóa nghệ thuật truyền thống của quê hương, thời còn đi học, cô đã giành giải nhì trong cuộc thi tay nghề Qiandongnan và giành giải “Nam thần sắc đẹp nhất” trong Giải thưởng nam thần sắc đẹp đầu tiên “, giành giải nhất Mười ca sĩ hàng đầu của trường Quý Châu và giành giải nhì của buổi lễ nhổ răng đầu tiên ở Danzhai.

25. 杨昌琼 (Giang Changqiong)

Hồ sơ người chơi

Tôi tên là Yang Changqiong, 24 tuổi, đến từ huyện Shibing, tỉnh Quý Châu, là nơi tập trung của các dân tộc thiểu số. Thật vinh dự khi được tham gia các cuộc thử nghiệm “Nữ thần thuyền rồng” được tổ chức tại quê hương tôi. Năm 2020, cô tham gia triển lãm mỹ thuật sinh viên đại học và đoạt giải nhất toàn đoàn, là thành viên Đoàn văn nghệ nhân dân của trường, hiện là giáo viên mầm non kiêm giáo viên dạy múa ở quê.

26. 田彩霞 (Tian Caixia)

Hồ sơ người chơi

Năm 2020, giành giải nhì trong trận chung kết Miao Song King Grand Prix trong Lễ hội mùa thu quốc tịch Huayuan Miao ở Hồ Nam, Quý Châu và Trùng Khánh;
Năm 2021, giành được “Songtao Miaojia ngày 6 tháng 6 Gặp gỡ tại Songtao và nói về sự ủng hộ của đảng” Quận tự trị Songtao Miao;
2021 Wuling Mountain Miao Song Cuộc thi độc tấu sinh thái nguyên bản Giải ba;
Tháng 8 năm 2021, đoạt giải ba cuộc thi Thanh nhạc quốc tế mở rộng lần thứ chín • Phân khu Quý Châu.

27. 熊艳梅 (Xiong Yanmei)

Hồ sơ người chơi

Giáo viên mẫu giáo ở thị trấn Gongquan, huyện Gongxian, tỉnh Tứ Xuyên.
Năm 2015, vị trí đầu tiên trong Cuộc thi Ca sĩ Nhóm Thanh niên Quận Junlian;
Năm 2016, giải nhì cuộc thi ca sĩ dân tộc thiểu số lần thứ nhất thành phố Yibin;
Năm 2018, giải ba cuộc thi ca sĩ dân tộc thiểu số Yibin lần thứ 2.

28. 王虎艳 (Wang Huyan)

Hồ sơ người chơi

Năm 2016, cô tham gia Vòng chung kết Liên hoan bài hát nông dân Trung Quốc của Truyền hình vệ tinh An Huy và giành được “Giải thưởng xuất sắc”; Năm 2017, cô tham gia cuộc thi hát “Biểu diễn tài năng công dân sân khấu văn hóa Huimin” ở quận Hoa Tây, Quý Dương City và giành được Giải thưởng xuất sắc “Giải thưởng xuất sắc”; năm 2017, cô tham gia Đại lộ ngôi sao CCTV cùng nhóm Gu Asi và lọt vào danh sách 50 người hàng đầu ở Quý Châu.

Vào tháng 12 năm 2021, trong cuộc triển lãm nghệ thuật dành cho học sinh tiểu học và trung học cơ sở tỉnh Quý Châu lần thứ 7, tác phẩm kịch “Broken Suoyang” đã giành được “Giải Nhì” ở Nhóm Tiểu học A; Các hoạt động, tác phẩm “Bài hát chào mừng quốc tịch H’mông” đã giành được giải thưởng “Giải ba” trong nhóm thanh nhạc; vào tháng 6 năm 2022, tác phẩm được chỉ đạo “Bài hát chào mừng quốc tịch H’mông” đã giành được “Cúp Quý Thanh” lần thứ 15 tại tỉnh Quý Châu – “Giải ba” hoạt động ca hát “Tiếng hát trong khuôn viên trường”; vào tháng 11 năm 2022, giành được danh hiệu danh dự “Công nhân xinh đẹp nhất” thứ hai của tỉnh Quý Châu.

29. 龙芬芬 (Long Fenfen)

Hồ sơ người chơi

Một cô gái người H’mông lớn lên dọc theo sông Qingshui ở huyện Shibing, tỉnh Quý Châu, yêu thích văn hóa và vũ điệu của người H’mông từ khi còn nhỏ, cô tốt nghiệp trường Pearl River College thuộc Đại học Tài chính và Kinh tế Thiên Tân. Sau khi tốt nghiệp, cô làm giáo viên mỹ thuật tại một cơ sở tư thục, trong thời gian đi học, cô đã giành được học bổng hạng ba, học bổng một môn học, giải xuất sắc trong các cuộc thi đại học, giải doanh nghiệp và giải chung kết.

30. 龙明芳 (Long Mingfang)

Hồ sơ người chơi

Từ thành phố cổ Phượng Hoàng ở Tương Tây, Hồ Nam, cô yêu văn hóa H’mông và là người thừa kế tiêu biểu của các bài hát dân ca H’mông ở Tương Tây. Năm 2017, bộ phim tài liệu “Trang sức bạc của dân tộc H’mông” do Cục Dân tộc và Tôn giáo của tỉnh Tương Tây quay đã được hát làm bài hát mở đầu, và vào năm 2019, bộ phim tài liệu “Shenyun of Miao Songs” đã được Cục hát về Dân tộc và Tôn giáo của tỉnh Tương Tây với tư cách là bài hát kết thúc và giải nhì cuộc thi H’mông Tống Vương ở khu vực biên giới Hồ Nam-Quý Châu-Trùng Khánh năm 2020, 2021 Giải thưởng “Học sinh ưu tú” của Người thừa kế di sản văn hóa phi vật thể của Trung Quốc Hội thảo Kế thừa Đại học Jishou, giải ba Cuộc thi Ca khúc Dang En Miao ngày 6 tháng 6 năm 2021 Quý Châu, và “Mười ca sĩ hàng đầu” của Giải thưởng Cuộc thi Dân ca Sangzhi năm 2022, Trung Quốc năm 2022 • Nam Sơn • Quán quân Liên hoan Dân ca lần thứ sáu tháng Sáu, một số Các bài hát của H’mông đã được đưa vào cuốn sách “Tuyển tập các bài hát của Đông H’mông”.

31. 龙智娜 (Long Zhina)

Hồ sơ người chơi

Tốt nghiệp Học viện Nghệ thuật Ayouduo, giành giải nhất “Cuộc thi top 10 ca sĩ nhân danh tuổi trẻ và lòng yêu nước”, giải nhì “Cuộc thi giọng ca Miao Yin K”, tham gia ghi hình cho Kênh 6 của Đài phát thanh và truyền hình Quý Châu “Mưa mặt trời” đã hát trong Gala lễ hội mùa xuân, đồng thời tham gia quay bộ phim lịch sử cách mạng “Bước ngoặt vĩ đại”, cô là một cô gái H’mông yêu ca hát và diễn xuất.

32. 龙雨欣 (Long Yuxin)

Hồ sơ người chơi

Hội thi “Chuỗi văn hóa các dân tộc vào trường lần thứ IV, trang phục các dân tộc thiểu số” của khoa Văn-Truyền thông đạt giải nhất
Trường Văn học và Truyền thông đã giành giải nhất trong cuộc thi “Chuỗi văn hóa quốc gia bước vào khuôn viên trường lần thứ năm, Triển lãm thủ công mỹ nghệ toàn quốc”
Đạt giải “Người Phát Ngôn Được Nhân Dân Xuất Sắc” trong các hoạt động “Tìm Người Phát Ngôn Đẹp Nhất” và “Tiếng Nói Vì Nước, Vì Nước”
Ink Yunshan.Shibing Trung Quốc đã giành giải “Ca sĩ xuất sắc” tại Gala lễ hội mùa xuân 2018 Ouyangyang
Ink Yunshan.Shibing Trung Quốc đã giành giải “Người dẫn chương trình xuất sắc” trong Lễ hội đèn lồng rồng mùa xuân 2019
2019 Trung Quốc (Đông Nam Quý Châu) “Tìm kiếm tiếng nói hay về đoàn kết dân tộc” Giải ba nhóm ngôn ngữ H’mông
Vào tháng 4 năm 2021, tham gia quay video quảng cáo của Ngành Dược phẩm Xingyi Xinyi.

33. 吴杨梅 (Wu Yangmei)

Hồ sơ người chơi

Tôi đến từ làng Baoxiao, thị trấn Laotun, huyện Đài Giang, tỉnh Quý Châu. Tôi là một cô gái H’mông sinh ra và lớn lên ở Thánh địa của Múa trống gỗ Fanpai. Bị ảnh hưởng bởi văn hóa H’mông từ nhỏ, tôi thích ca hát và nhảy múa.

34. 黄尧梅 (Huang Yaomei)

Hồ sơ người chơi

Một cô gái H’mông đến từ Lushan, Kaili, tốt nghiệp trường Cao đẳng Sư phạm Zunyi, chuyên ngành âm nhạc học. Giành giải nhì Cuộc thi Bảy nàng tiên Niu Geng toàn quốc năm 2020, giải nhì Cuộc thi nàng tiên hoa Dendrobium toàn quốc, v.v., trong Hội nghị biểu diễn văn hóa và khen thưởng Ngày Quốc tế Phụ nữ “8 tháng 3” lần thứ 113 của tỉnh Kiềm Đông Nam năm 2023 “Hoa đang nở rộ và đỏ rực “Tiếng hát đôi cánh xinh đẹp”, Triển lãm nghệ thuật dân gian các dân tộc thiểu số toàn quốc lần thứ 8, v.v.

35. 方芳 (Fang Fang)

Hồ sơ người chơi

Đến từ Kiến Hà, Quý Châu, cô là một cô gái người H’mông bản địa, năm 2021, cô được nhận vào trường Cao đẳng Khai Lý với vị trí đầu tiên trong nhóm thanh nhạc, hiện cô đang là sinh viên năm thứ hai. Bị ảnh hưởng bởi văn hóa của quê hương tôi từ khi còn nhỏ, tôi cảm thấy yêu văn hóa của quê hương mình. Tôi đã học tiếng H’mông, cắt giấy, các bài hát của người H’mông, và nhảy múa và đạt được nhiều chứng chỉ hoàn thành. Tôi đã được tiếp xúc với sân khấu từ khi còn nhỏ, vào đại học và giành học bổng hạng nhì, cán bộ sinh viên xuất sắc,… bằng chính nỗ lực của mình.

36. 杨先艳 (Yang Xianyan)

Hồ sơ người chơi

Cô đến từ Đại Pháp, Quý Châu, là một cô gái người H’mông bản địa. Cô tốt nghiệp trường Cao đẳng Kỹ thuật và Dạy nghề Hồ Bắc Kinh Châu vào tháng 6 năm 2022. Cô học chuyên ngành y tá. Cô đã đạt được chứng chỉ phục vụ cộng đồng, chứng chỉ chăm sóc bà mẹ và trẻ sơ sinh, và vật lý trị liệu phục hồi chức năng. Năm 2022, cô 10 cùng 10 nguòi tham gia các dịch vụ tình nguyện phòng chống dịch bệnh tại Bệnh viện Bijie Fangcai.

Hàng ngàn mỹ nhân hội tụ ở Wuyang

Lễ hội thuyền rồng này, hãy đến Quý Châu Shibing
Đi leo núi, đi bè và cảm nhận nỗi nhớ
Để xem cuộc diễu hành ca nô dài nhất thế giới…
Hãy cùng nhau kiểm tra mực và rửa Vân Sơn, và đóng băng một câu chuyện mùa hè!

Huyện Shibing rất giàu tài nguyên du lịch, có các danh lam thắng cảnh như danh lam thắng cảnh cấp quốc gia sông Yuyang, di sản thiên nhiên thế giới núi Yuntai và sông Shanmu, là một nơi tốt để bạn có thể nhìn thấy núi, nhìn thấy nước , và nhớ hoài.

Di sản thiên nhiên thế giới – Núi Yuntai

Núi Yuntai nằm cách quận lỵ 12 km về phía bắc, với diện tích quy hoạch là 64 km2 (bao gồm Khu thắng cảnh Heichong), đã được ghi tên thành công vào Danh sách Di sản Thiên nhiên Thế giới vào ngày 23 tháng 6 năm 2014. Đây là dự án thứ 48 được đưa vào Danh sách Di sản Thế giới ở Trung Quốc và là Di sản Thiên nhiên Thế giới thứ ba ở tỉnh Quý Châu sau Libo Karst và Chishui Danxia .

Thánh địa chơi nước—sông Shanmu

Khu danh lam thắng cảnh sông Shanmu là một dự án nhỏ về du lịch thể thao của Trung Quốc và là cơ sở trình diễn du lịch thể thao ở tỉnh Quý Châu. Dự án phổ biến nhất trong khu danh lam thắng cảnh là đi bè, được gọi là “lần trôi đầu tiên ở Trung Quốc”. Sông Shanmu được mệnh danh là “Dòng sông khoáng” với chất lượng nước tuyệt vời, đầu mùa hè bạn có thể đến Khu thắng cảnh sông Shanmu để trải nghiệm cảm giác nhảy bungee trên đỉnh sóng, cảm nhận sự “mát lạnh” do các môn thể thao mang lại. du lịch giữa non xanh nước biếc.

Vào năm 2022, Quận Shibing mới phát triển Điểm ngắm cảnh đi bè đêm trên sông Shanmu, tạo ra một dự án đi bè đêm lãng mạn. Với vách đá làm bức màn và bầu trời đầy sao làm khung cảnh, đi bè vào ban đêm có một hương vị đặc biệt, ngoài ra, đài quan sát bằng kính “cây vợt lớn”, màn trình diễn thác nước ánh sáng và các hạng mục giải trí khác chắc chắn sẽ khiến cuộc sống về đêm của bạn trở nên tuyệt đẹp. tại chỗ phong phú và đầy màu sắc.

Phong cảnh ngọc lục bảo – Khu thắng cảnh sông Heyang

Nó được chia thành hai danh lam thắng cảnh, Shangyeyang và Xiayeyang. Danh lam thắng cảnh sông Shangyeyang nằm cách quận lỵ 9 km về phía tây bắc của quận Shibing, danh lam thắng cảnh chủ yếu dành cho các chuyến tham quan bằng thuyền ngắm cảnh núi đá vôi, hành trình dài 25 km. Đoạn sông có rất nhiều danh lam thắng cảnh, chẳng hạn như núi Jiajiao, hẻm núi Yuanyang, tượng nhân sư, tiên chơi cờ, bát tiên vượt biển, câu cá Jiang Taigong, v.v., với các hình dạng khác nhau, sống động như thật. Toàn bộ danh lam thắng cảnh đều có tầng lớp rõ ràng, sắc thái thích hợp, khiến người ta mê như điếu đổ.

Danh lam thắng cảnh sông Xiayeyang cách quận lỵ 15 km, tổng cộng có 33 danh lam thắng cảnh.

Danh thiếp màu đỏ—Khu thắng cảnh Heichong

Heichong Scenic Spot nằm ở phía bắc của quận Shibing, cách quận lỵ 25 km, diện tích quy hoạch là 65 km vuông, tiếp giáp với núi Yuntai và là một danh lam thắng cảnh chị em của khu du lịch chính. Các danh lam thắng cảnh chính là Waiying Terrace, Optimus Prime, Sister Peak, Jiaoding Mountain, Shechong, Lichaichong, Daluojia, Xiaoluojia, Dayanfang và địa điểm chiến đấu của Hồng quân thứ sáu. Danh lam thắng cảnh này nổi tiếng với việc tham quan các hẻm núi và đỉnh núi, quan sát các hiện tượng mây, biển và bầu trời cũng như du lịch màu đỏ tươi.

Núi kỳ lạ và nước đẹp, hòn ngọc trên hành lang Miêu Giang,
Shi Bing hiếu khách, chân thành mời bạn đến đây
Thưởng thức trà thơm và đánh giá cao phong tục dân gian
Thưởng thức món ăn ngon và ngắm hoàng hôn
Cùng nhau chứng kiến ​​sự ra đời của “Thần thuyền rồng”
21 tháng 6 – 25 tháng 6
“Shui Yun Guizhou” 2023 Lễ hội thuyền rồng Shibing Trung Quốc
Chuỗi hoạt động “Tuần lễ du lịch văn hóa đầu cầu khu vực vịnh lớn Quảng Đông-Hồng Kông-Macao”
Chúng tôi, ở đó hoặc là hình vuông!

Nguồn: Sanmiao #3Hmoob #Hmong #Hmoob #Miao

Người H’mông ở Văn Sơn, Vân Nam có rất nhiều đặc sắc trong lễ hội mùa xuân…

Thời gian tổ chức lễ hội mùa xuân của người H’mông cũng giống như các dân tộc địa phương khác, thời gian diễn ra hoạt động từ cuối tháng 12 âm lịch năm trước đến giữa tháng giêng năm sau.

Tháng 12 âm lịch, người H’mông lần lượt ra chợ mua sắm đồ Tết, chặt củi, giết lợn Tết, giã bánh chuẩn bị đón Tết.

Trưa giao thừa, nhà nào cũng bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa. Khi quét nhà, chủ nhà cầm trên tay một nắm tre hoặc cành cây mới chặt, miệng niệm chú quét nhà rồi dùng cành tre hoặc cành cây vàng quét sạch muội than và bụi bám trên trần nhà, tường, tường ván và hàng rào. , Quét sạch cửa bằng chổi.

Lễ quét nhà mang ý nghĩa quét sạch bụi bẩn, quét sạch bệnh tật, tai ương, đón điềm lành, hạnh phúc. Sau khi dọn dẹp nhà cửa, dán giấy tiền lên gian chính, cửa, bếp, giường, chuồng gia súc, gia cầm và các vật dụng khác như chày cối, cối xay, cày, cào… Đốt nhang và giấy tiền trước cửa.

Người H’mông rất coi trọng bữa cơm đêm giao thừa, bởi đó là biểu tượng cho một năm vất vả của gia đình, nên càng thịnh soạn càng tốt.

Trước bữa ăn, cúng tổ tiên, đặt một bát cơm, một bát thịt, một nậm rượu trên bàn chính giữa, chủ nhà ngồi trên chiếc ghế đẩu kê gần cửa, đối mặt với các vị thần và dùng thìa xúc một thìa cơm, thành kính đọc lời cúng dường bữa ăn.

Tụng kinh xong, múc cơm từ trong muỗng cơm trên bàn, xé một miếng thịt đặt lên cơm, trên bàn rót một ít rượu. Cũng có người nâng cơm trước, nâng rượu rồi mới tới thịt. Mỗi khi ăn cơm, xé miếng thịt rót rượu, kính trọng một đôi tổ tiên, ba đời tổ tiên đã khuất đều được kính trọng từ trên xuống dưới. Để cúng tế cho Bi Jiashen, bạn cũng phải cúng tế cho những con quỷ hoang dã ngoài cửa.

Sau đó đốt tiền giấy, nhang đèn, nghĩa là gửi tiền cúng tổ tiên để “mua đường đi lại, ruộng cấy, đất ở”. Sau khi hoàn thành các nghi lễ này, bữa ăn được dọn ra, cả nhà quây quần bên bàn ăn để thưởng thức các món ngon, hồi tưởng hiện tại, hồi tưởng quá khứ, tổng kết quá khứ và hoạch định cho tương lai.

Vào buổi tối, một gốc cây lớn được dùng để đốt lửa cao, đốt đèn dầu hoặc nến, cả nhà quây quần bên bếp lửa canh đến tận khuya. Có phong tục thắp đèn dầu hoặc nến, ngày nay dù đã bật điện, đèn điện sáng rực nhưng vẫn phải thắp đèn dầu hoặc nến để đón giao thừa. Những thứ cho mượn hoặc mượn trong đêm đó phải được trả lại hoặc trả lại. Váy và những thứ tương tự không còn được đi chơi.

Vào ngày mùng 1 tháng giêng, không ai được ghé qua. Sau khi ăn sáng, mọi người sẽ tự động tập trung tại làng hoặc trên một cánh đồng tương đối bằng phẳng và rộng rãi gần làng để chơi tuo, đá cầu lông gà, ném bao màu, hát đối đáp, múa Lusheng, v.v. Người H’mông gọi loại hoạt động này là “Tết nhảy”.

Đạp Hoa Sơn (Gầu tào) là lễ hội truyền thống lớn nhất trong năm của người H’mông, được tổ chức từ ngày mùng 3 tháng giêng âm lịch và kéo dài trong 5 ngày. Thường thì hai ba gia đình hiếm con nhưng cầu con chung nhau tổ chức.

Trước lễ hội, ban tổ chức cắm hai cột hoa cao khoảng hai mươi hoặc ba mươi mét tại địa điểm, một cây tre và một cây linh sam, tre tượng trưng cho phụ nữ và linh sam tượng trưng cho nam giới. Sau đó thông báo cho các làng H’mông. Khi đó sẽ có rất nhiều nam nữ H’mông từ các thôn xa gần đến tham gia, các tộc người khác cũng sẽ đến tham quan, số lượng người thường lên tới hàng nghìn, thậm chí hàng vạn.

Nội dung sinh hoạt phong phú, nhiều màu sắc Nam nữ thanh niên hát dân ca, nói về tình yêu.

Nếu một chàng trai thích một cô gái nào đó, anh ta sẽ cầm ô hoa che cho cô gái chủ động hát và nhã nhặn. Nếu cô gái quan tâm, cô ấy sẽ trả lời bằng một bài hát và những người không nói nên lời hoặc né tránh sự từ chối rõ ràng. Qua song ca biến thành đối thoại, từ nhẹ nhàng đến sâu lắng, đôi bên phải lòng nhau, người nam gửi cho người nữ chiếc quần tất hoa và tạp dề hoa, người nữ trở về với chiếc khăn thêu hoa, còn người nam có thể nói với bố mẹ anh ấy để nhờ người mai mối cho việc cưới xin. Nếu nam nữ đã có gia đình hát song ca, thì ca tụng quá khứ, có người thì tâm sự về tình xưa. Dù hát theo cách nào thì ngày nào khi chủ nhà tuyên bố hết hát, người nam sẽ mua một cây mía cho người nữ ăn.

Trên cánh đồng Hoa Sơn diễn ra các hoạt động như đấu bò tót, đua ngựa, leo cột hoa đăng, múa điệu Lusheng, chơi các loại nhạc cụ dân tộc… vô cùng sôi động. Mỗi cánh đồng hoa núi được tổ chức 3 năm liên tiếp, sau đó do người khác đảm nhiệm và tổ chức hàng năm.

Sau ngày thứ hai, nếu gần đó có hoạt động “Hoa Sơn”, các bạn trẻ sẽ mời họ bước lên “Hoa Sơn”, nếu không có “Hoa Sơn” thì tiếp tục “nhảy Tết”. trong ba đến năm ngày. Buổi tối, họ tập trung tại một đình nào đó để hát đối đáp, kể chuyện, đoán câu đố… Có làng còn tổ chức các hoạt động giải trí như thả thần chổi.

Tiễn ông bà tổ tiên vào ngày mồng ba và mừng năm mới vào ngày mười lăm. Trong năm mới, nhà nào cũng giết gà, nấu thịt lợn, nấu cơm cúng Tết, tỏ lòng thành kính với tổ tiên, mời người nhà, họ hàng, bạn bè đến sum họp.

Sanmiao #3hmoob #hmong #hmoob

Một chút, khi suy nghĩ khó thắng.

Là di sản văn hóa phi vật thể quý giá và là “cuốn sách lịch sử đeo trên người”, trang phục của người H’mông (Hmong, Miao) mang theo tình yêu của gia đình H’mông hướng đến cuộc sống tốt đẹp hơn và kế thừa lịch sử, được mệnh danh là “một trong những bộ trang phục dân tộc đẹp nhất”.

Từ hàng nghìn năm nay, người H’mông đã trồng cây Lanh (gai dầu, cần sa), dệt vải và may mặc quần áo từ cây lanh, cây lanh cũng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của người H’mông.

Tuy nhiên, cây lanh (gai dầu), nguyên liệu thô để làm vải lanh, đã từng bị cấm vì nó là nguyên liệu thô quan trọng cho cây gai dầu.

Ngày nay, làng Laodong, Maguan(Mã quan), Wenshan(Văn Sơn), tỉnh Vân Nam đã được phê duyệt để trồng cây lanh (gai dầu) công nghiệp khử độc do Học viện Khoa học Nông nghiệp Vân Nam phát triển, nơi cuối cùng đã đưa công nghệ dệt H’mông này trở lại.

Dưới sự hướng dẫn của Văn phòng sản xuất và dịch vụ quận Maguan(Mã Quan) và Hiệp hội người H’mông quận Maguan(Mã quan) ở Văn Sơn, Vân Nam, Jiumei Xiaomei bước vào cơ sở trồng cây gai dầu Dongzhai cũ và phát triển kết hợp du lịch đưa mọi người đến thăm “Câu chuyện về cây lanh (gai dầu)” của dân tộc H’mông …

Vải lanh có độ dai tốt, hút ẩm, dẫn nhiệt và thoáng khí, nhưng vải lanh truyền thống dệt từ vải gai, lanh, đay, … chủ yếu thô ráp và tạo cảm giác da kém nên không phù hợp với quần áo bó sát.

Sợi lanh dài và dai, chống tĩnh điện, chống ăn mòn, chống vi khuẩn, chống mài mòn và chịu nhiệt, đồng thời có thể che chắn bức xạ tia cực tím.

Loại vải lanh này là một loại vải quý hiếm và tuyệt vời cho người H’mông, những người cần phải ghi lại và kế thừa lịch sử của quần áo trang phục dân tộc.

Hàng năm, mỗi gia đình H’mông chọn một mảnh đất dày, nắng ráo, thoát nước thuận lợi để chuẩn bị trồng, trồng gồm phân bón và gieo hạt.

Nó có thể được thu hoạch sau hơn ba tháng (cái này người phụ nữ H’mông thường tính cụ thể ngày từ ngày gieo để thu hoạch cây lanh), và sau đó trải qua hơn chục quy trình như phơi khô, lột vỏ, giã, dệt, tẩy trắng và cán sợi, vải lanh mịn và tinh tế được dệt.

Ngay cả trong mùa nông nghiệp bận rộn, bạn có thể nhìn thấy những người phụ nữ H’mông trên cánh đồng mang giỏ và củi trên lưng, họ cũng đang cuộn, nối sợi dây lanh trên tay không ngừng.

Sau khi đan xen các sợi dọc và sợi ngang trong hơn vài tháng, bạn có thể dùng dao, kim và chỉ bằng sáp để viết hoa văn lên những cuốn “sử sách không chữ” mà họ đã khắc sâu vào tâm trí hàng nghìn năm trên tấm vải lanh mới tinh …

Hemp Hmong (Dệt vải lanh)

Tương truyền, người H’mông sau khi chết phải dùng sợi dây lanh, vải lanh và quần áo lanh để dẫn đường trở về nơi tổ tiên, vì vậy, đối với người H’mông, cây lanh mang ý nghĩa tín ngưỡng.

Cây lanh không chỉ là một nguyên liệu thô có chất xơ tuyệt vời mà còn là một vị thuốc chữa bệnh mù lòa, hoa, nhân và lá của nó cũng có lịch sử ứng dụng lâu đời trong Y học cổ truyền.

Tuy nhiên, cây lanh (gai dầu, cần sa) không có gì sai, lỗi nằm ở lòng người, việc sử dụng cây lanh (cần sa) không đúng cách của một số người cũng đã khiến cây lanh bị đưa vào danh sách đen cấm trồng trong một thời gian dài.

May mắn thay, trong sự va chạm của luật pháp và sự kế thừa nhân văn, trong những năm gần đây, đất nước cũng đã dành nhiều chỗ cho sự ấm áp và khoan dung.

Kể từ năm 1997, Học viện Khoa học Nông nghiệp Vân Nam đã nỗ lực phát triển cây lanh công nghiệp với hàm lượng độc tố thấp hơn và cuối cùng đã đạt chứng nhận vào năm 2001.

Kể từ năm 2010, tỉnh Vân Nam đã liên tiếp thử chấp thuận pháp lý để trồng ở 38 quận của 13 tỉnh và người H’mông cũng đã có thể khôi phục nghề thủ công truyền thống này.

Người H’mông yêu thích dệt lanh và dệt vải, kế thừa di sản văn hóa phi vật thể hàng nghìn năm và dệt quần áo đẹp; giờ đây, thế hệ sợi lanh công nghiệp mới cũng sẽ dẫn họ phát triển các ngành công nghiệp mới và xây dựng nhà mới ở các thành phố biên giới phía Nam.

Tôi nghĩ đây là sức mạnh của sự kế thừa!

Nguồn bài viết gốc: Sanmiaowang X Wisdom – Quảng Tây

Quảng Tây tháng bảy ngập tràn sắc hoa. Sanjiang vào tháng bảy, mặc trang phục lễ hội.

Hội nghị Phát triển Kế thừa Y học Cổ truyền Trung Quốc lần thứ hai kéo dài bốn ngày được tổ chức vào ngày 1 tháng 7 tại danh lam thắng cảnh quốc gia 4A ở huyện San Giang, thành phố Liễu Châu, Quảng Tây, nơi được mệnh danh là “Quê hương của trăm lễ hội” và ” Nơi tụ hội của Đồng Quốc “. Lễ khai trương Làng Yangba đã diễn ra thành công tốt đẹp vào ngày 3/7.

Điều này đánh dấu việc kế thừa nền Y học cổ truyền dân gian của Trung Quốc đã bước sang một thời kỳ phát triển mới.

Với chủ đề Y học dân tộc, Hội nghị lần này sẽ đưa nhiều người đến khám phá kho tàng kế thừa y học cổ truyền dân tộc, học hỏi kinh nghiệm chăm sóc sức khỏe dân tộc lồng ghép giữa y học và ẩm thực, trân trọng phong tục dân tộc, phát huy và truyền bá văn hóa dân tộc đặc sắc.

Gần 200 chuyên gia, học giả, những người kế thừa y học cổ truyền Trung Quốc, các danh y lão thành, những người hành nghề y học cổ truyền dân tộc, những người tâm huyết, những người làm công tác y tế, những người tâm huyết và các tầng lớp nhân dân trên khắp mọi miền đất nước đã đến tham dự.

Hội nghị này không chỉ có quy mô hoành tráng mà còn có đầy đủ các điểm nhấn.

Số lượng đại biểu đông đảo và diện rộng tham gia là một trong những điểm nổi bật của hội nghị lần này. Khu vực tham gia rộng hơn so với hội nghị phát triển những người kế thừa y học cổ truyền Trung Quốc đầu tiên được tổ chức tại Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên vào năm ngoái, về cơ bản bao gồm toàn bộ Trung Quốc.

Họ có một đặc điểm chung là yêu thích văn hóa y học cổ truyền của dân tộc Trung Hoa, đang hoặc sắp dấn thân vào sự nghiệp y học cổ truyền Trung Hoa, tâm huyết với việc kế thừa và phát triển sự nghiệp y học cổ truyền Trung Hoa, và góp phần phục hưng nền văn hóa đặc sắc của Trung Quốc. Hội nghị này, vào đúng thời điểm, là một sự kiện được mong đợi từ lâu đối với sự phát triển của y học cổ truyền Trung Quốc.

Đúng mười giờ sáng ngày 1 tháng 7, một tràng pháo tay vang lên giữa tiếng Quốc ca hùng tráng. Sau đó, Pan Hui, chủ tịch hội nghị, giám đốc trung tâm cơ sở dữ liệu của Đại hội nhân dân thừa kế Trung Quốc, phó chủ tịch Viện nghiên cứu di sản văn hóa phi vật thể Trung Quốc, thư ký kiêm chủ tịch Hiệp hội quảng bá văn hóa và nghệ thuật địa phương tỉnh Tứ Xuyên và tổng biên tập của Mạng lưới người thừa kế thông báo rằng “xã hội dân sự lần thứ hai sẽ được tổ chức vào năm 2022. Khai mạc Hội nghị phát triển các nhà thừa kế y học cổ truyền Trung Quốc”.

Trong lễ khai mạc còn có các tiết mục ca múa dân tộc mang đặc trưng của dân tộc Tam Giang Đông, thể hiện một bữa tiệc văn hóa dân tộc tuyệt vời được kế thừa từ khắp mọi miền đất nước.

Chiều ngày 1/7, diễn đàn Hội nghị Thừa kế và Phát triển TCM lần thứ 2 năm 2022 với chủ đề “Kế thừa tài trí và xây dựng tương lai tốt đẹp hơn” sẽ được diễn ra, tập trung vào lý luận và thực tiễn về lịch sử dân gian TCM, tình trạng thừa kế. , chuyển đổi thành tích và phát triển trong tương lai. khám phá.

Phần trình bày diễn đàn hội nghị là điểm nhấn của hội nghị. Phần trình bày những bài tham luận xuất sắc của những người đầu tiên kế thừa nền y học cổ truyền Trung Quốc đã đưa hội nghị lên cao trào.

Bài trình bày của các tham luận như “Đổi mới đặc điểm y học dân tộc để thúc đẩy sự phát triển mới của kế thừa”, “Làm thế nào để tích hợp và phát triển y học cổ truyền Trung Quốc và các ngành khác”, “Cách kế thừa y học cổ truyền Trung Quốc để tìm kiếm sự phát triển mới trong hiện tại “, và Những vấn đề và Đề xuất trong Kế thừa và Phát triển Y học Cổ truyền Trung Quốc”, không chỉ chỉ ra vấn đề mà còn khám phá con đường đổi mới.

Hội thảo như tiếng kèn của một cuộc viễn du và như một khúc ca ngợi ca trên con đường đổi mới, truyền cảm hứng cho đa số những người kế thừa y học cổ truyền Trung Quốc và khơi dậy tinh thần của họ.

Vào tối ngày 1/7, một buổi gặp mặt chia sẻ trực tiếp dành cho những người kế thừa nền y học cổ truyền Trung Quốc và những người kế thừa tiêu biểu của nền y học dân tộc đã được tổ chức bởi Yang Yaoren, chủ tịch Học viện Y học cổ Bắc Kinh trước đây, trao đổi kinh nghiệm, chia sẻ công nghệ, chia sẻ tài nguyên và hợp tác.

Là người kế thừa xuất sắc thế hệ thứ sáu của y học H’mông tộc, nhiều năm qua Yang Yaoren luôn tích cực tổ chức cứu hộ, khai quật các công thức y học dân gian thực tế ở nhiều nơi, thành lập hơn mười chi nhánh, chiêu sinh học nghề miễn phí, dẫn dắt người học nghề mở mang. các lớp học quanh năm và thừa hưởng hơn 300 sinh viên y khoa dân tộc.

Vào ngày 2 tháng 7, Hội nghị trao đổi y học cổ truyền Trung Quốc phi chính phủ và phòng khám miễn phí, Chuyến tham quan trải nghiệm thu hái thảo dược “Thuốc thảo dược Trung Quốc” của H’mông-Choang, Cuộc họp đánh giá sản phẩm bản địa và du lịch vùng H’mông – Choang) đã được tổ chức.

Ông cũng sắp xếp một bữa tiệc Baijia mang đặc trưng dân tộc địa phương cho những người thừa kế từ khắp nơi trên đất nước. đầy đủ các món ăn Gia Đình xa hoa, bạn đến và đi, từ trước ra sau, nướng bánh và ca hát, làm các thói quen gia đình, khung cảnh tráng lệ và sống động.

Tối ngày 2/7, lễ tiếp nhận người học nghề, học việc của các thừa kế Trung Quốc, lễ phát hành “Nghi lễ của những người thừa kế Trung Quốc (tập 2)”, “Lễ trao tặng Huân chương của những người thừa kế Trung Quốc trong Kho và Lễ trao giải lần thứ 17” và lễ bế mạc đã được tổ chức.

Hội nghị đã đi đến kết thúc thành công trong bối cảnh tất cả những người thừa kế đang hát vang lớn và cao giọng hát “Tôi là người thừa kế của Trung Quốc”.

Tại hội thảo lần này, không chỉ có chủ đề “Kế thừa tài năng và xây dựng tương lai tốt đẹp hơn”, truyền lại tinh hoa y học ngàn năm, phát huy di sản văn hóa phi vật thể Trung Hoa mà còn là tương lai của sự kế thừa và phát triển nền y học cổ truyền Trung Hoa, cũng như tiếng nói của khách mời và người kế thừa Sự thể hiện và tìm tòi, đồng thời truyền niềm tin và sự tự tin của đa số những người kế thừa y học cổ truyền Trung Quốc để tiếp nối nền văn hóa y học cổ truyền Trung Quốc và phục hưng văn hóa dân tộc.

Hội nghị đã nhận được sự quan tâm cao và ủng hộ đầy đủ từ hơn 30 phương tiện truyền thông bao gồm NetEase News, Sohu.com, Sina News, Phoenix.com, Baidu News, Douyin và Kuaishou Short Video, iQiyi Video, Youku Video và Tencent Video…, Sẽ được báo cáo liên tiếp.

Được biết, Trung tâm Cơ sở dữ liệu Di sản Đại hội Nhân dân Trung Quốc được thành lập vào tháng 4 năm 2019. Nền tảng “China Inheritance Talent Think Tank” do Trung tâm Cơ sở dữ liệu lớn Trung Quốc thành lập tích cực thực hiện việc phổ biến và xây dựng di sản văn hóa phi vật thể và văn hóa truyền thống, đồng thời tiến hành thu thập cơ sở dữ liệu về di sản văn hóa phi vật thể và những người kế thừa văn hóa truyền thống cho cả nước.

Hiện tại, “China Heritage Talent Think Tank” đã bao gồm gần 1.000 người thừa kế Trung Quốc. Đồng thời, đã hoàn thành hai hoạt động giao lưu ngoại tuyến như Diễn đàn Thượng đỉnh Phát triển Di sản Trung Quốc, Triển lãm Sản phẩm Di sản Trung Quốc, Gala Lễ hội Mùa xuân Di sản Trung Quốc và xuất bản hai tập sách “Nghi lễ Di sản Trung Quốc”.

Trong số đó, có thể kể đến “Diễn đàn Hội nghị thượng đỉnh về phát triển kế thừa y học cổ truyền dân gian đầu tiên và hội chợ đổi mới và thừa kế y học cổ truyền Trung Quốc” đã được tổ chức tại Thành Đô vào năm ngoái.

Nguồn: Theo bài viết gốc Sanmiao #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Chính phủ Trung Quốc (10 Bộ) ban hành một văn bản nhằm thúc đẩy sự kế thừa và phát triển chất lượng cao của nghề thủ công dân tộc H’Mông.

Mới đây, 10 Bộ gồm Bộ Văn hóa và Du lịch, Bộ Giáo dục, Bộ Khoa học và Công nghệ đã ban hành “Thông báo về việc phát huy chất lượng cao kế thừa và phát triển nghề truyền thống”, nỗ lực thúc đẩy sự chuyển đổi sáng tạo và đổi mới. Phát triển các nghề thủ công truyền thống, để phục vụ tốt hơn cho sự phát triển kinh tế xã hội và nâng cao chất lượng cuộc sống của nhân dân.

Thông báo đề xuất các nguyên tắc chính để thúc đẩy sự kế thừa và phát triển chất lượng cao của các nghề thủ công truyền thống:

Lấy người dân làm trung tâm, tiếp tục phát huy chia sẻ kết quả phát triển của nghề thủ công truyền thống với người dân, không ngừng nâng cao ý thức tham gia, tiếp thu và bản sắc của người dân.

Tuân thủ hướng dẫn của các giá trị cốt lõi xã hội chủ nghĩa, nâng cao tính chung, tôn trọng và khoan dung sự khác biệt, rèn luyện ý thức cộng đồng của dân tộc.

Tuân thủ bảo vệ có hệ thống, dẫn dắt toàn bộ quá trình phục hồi các nghề thủ công truyền thống bằng các quan niệm phát triển mới, thực hiện các chính sách phân loại và quản lý khoa học, thúc đẩy kế thừa và phát triển chất lượng cao của các nghề thủ công truyền thống của dân H’Mông.

Tuân thủ liêm chính và đổi mới, nắm bắt đúng mối quan hệ giữa bảo vệ và sử dụng, truyền thống và đổi mới, khơi dậy sự đổi mới và sáng tạo của người thợ thủ công, tìm ra điểm kết nối giữa văn hóa truyền thống và cuộc sống hiện đại, phát huy tính kế thừa và phát triển, bảo vệ lâu dài và sử dụng bền vững các nghề thủ công truyền thống.

Thông báo yêu cầu đến năm 2025 tiếp tục hoàn thiện cơ chế làm việc để kế thừa và phát triển nghề thủ công truyền thống có chất lượng cao, tiếp tục hoàn thiện hệ thống bảo vệ và kế thừa, các nghề thủ công truyền thống đặc sắc của các dân tộc được bảo vệ có hiệu quả. Mô hình kế thừa và phát triển sẽ được thiết lập bước đầu, sức sống của phát triển công nghiệp sẽ được nâng cao đáng kể, các nghề thủ công truyền thống sẽ nuôi dưỡng nghề thủ công truyền thống. Văn hóa truyền thống và thúc đẩy đoàn kết dân tộc sẽ được phát huy hơn nữa.

Thông báo triển khai bốn nhiệm vụ trọng tâm, bao gồm tăng cường bảo vệ các dự án nghề truyền thống, xây dựng đội ngũ nhân tài kế thừa chất lượng cao, thúc đẩy sự phát triển và hồi sinh các nghề thủ công truyền thống, đồng thời tăng cường quảng bá và phát huy các nghề thủ công truyền thống.

Về bảo vệ dự án, dự án thực hiện các chính sách phân loại, thiết lập danh sách các dự án cần bảo vệ khẩn cấp và danh sách các dự án nghề thủ công truyền thống nổi bật tùy theo các điều kiện kế thừa và phát triển khác nhau, đồng thời áp dụng các biện pháp bảo vệ khác nhau.

Căn cứ vào đề án ghi chép di sản văn hóa phi vật thể, tiến hành ghi chép toàn diện và có hệ thống về các đề án tiêu biểu và những người kế thừa tiêu biểu của các nghề thủ công truyền thống dân tộc. Đã xác định được một số cơ sở nghiên cứu di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia đối với các nghề thủ công truyền thống.

Về đào tạo nhân tài, hoàn thiện hệ thống kế thừa, thiết lập mối quan hệ thầy – trò rõ ràng thông qua việc lựa chọn hai chiều giữa người thừa kế đại diện với học trò, người hành nghề, không ngừng bồi dưỡng đội ngũ kế thừa đại diện các cấp.

Thiết lập cơ chế đánh giá chức danh nghề nghiệp theo hướng nghiêng về những nghệ nhân truyền thống xuất sắc và những người kế thừa đại diện có đóng góp đáng kể trong việc thúc đẩy kế thừa, bảo vệ và phát triển sáng tạo nghề thủ công truyền thống xuất sắc và bảo vệ, kế thừa nghề thủ công truyền thống xuất sắc của các dân tộc nói chung. Loạt chức danh nghề nghiệp quy định chức danh nghề nghiệp cấp trưởng, cấp phó được trực tiếp xét duyệt.

Về phát triển và phục hồi, hỗ trợ hình thành các doanh nghiệp có lợi thế về nghề truyền thống, có năng lực cạnh tranh cốt lõi, phát triển và hình thành các vành đai công nghiệp hoặc các cụm công nghiệp có lợi thế và đặc trưng của nghề truyền thống. Thực hiện kế hoạch hỗ trợ thương hiệu làng nghề truyền thống, hỗ trợ các doanh nghiệp liên quan xây dựng thương hiệu riêng mang tính vùng miền và quốc gia, đồng thời thường xuyên phát hành các thương hiệu có lợi ích xã hội nổi bật, lợi ích kinh tế và ảnh hưởng xã hội thông qua các hoạt động như hội thảo thương hiệu di sản văn hóa phi vật thể.

Khuyến khích lồng ghép tài nguyên nghề truyền thống vào sản phẩm du lịch, tuyến du lịch trong việc xây dựng cơ sở trải nghiệm du lịch di sản văn hóa phi vật thể, các làng, thị trấn, khối phố, làng dân tộc đặc trưng, ​​đẩy mạnh lồng ghép bảo vệ nghề truyền thống và phát triển du lịch.

Về mặt quảng bá, quảng bá, việc bình chọn những trường hợp làm nghề thủ công truyền thống xuất sắc được thực hiện, đồng thời tổng kết và sắp xếp một nhóm các trường hợp, kinh nghiệm điển hình để tham khảo, nhân rộng và phát huy, nhằm định hướng tổng thể. Cải tiến các nghề thủ công truyền thống đặc sắc của dân tộc.

Tăng cường quảng bá và phổ biến các điển hình trong việc bảo vệ và kế thừa các nghề thủ công truyền thống, giới thiệu với cộng đồng quốc tế các nghề thủ công truyền thống của người H’Mông trong việc bảo vệ văn hóa dân tộc, xóa đói giảm nghèo của con người và các khía cạnh khác, chia sẻ cách làm và kinh nghiệm của Trung Quốc, thể hiện tinh thần Trung Quốc, Giá trị của Trung Quốc và sức mạnh của Trung Quốc.

Nguồn: Bài viết gốc Sanmiao

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

苗山好风光

https://youtu.be/pCYfWP-dGKg

作词:罗玉林

作曲:杨贵

Dangd nat a ndox a des njuat dangd nad ai

家乡啊 家乡

Duax zos beb Hmongb lob Ghob raol

来到美丽的苗乡

Daox drongb shab shab hangd dlex dob

山清水秀好地方

Khaod gux Khaod hangd huab ndangt laos

山川河流白云飘

Bangx hmangb bangx ndongt deus lab vaos

满山遍野鲜花开

Duax zos beb Hmongb lob ghob raol

来到美丽的苗乡

Mid dlex nchab nchab ndlul zhit dot

小溪潺潺在流淌

Drongb lax drongb deb rongt uat naox

满山遍野好开慌

Zid hmangb zid ndongt zhut ghangb laos

深山野果到处香

Ghob raol ax ghob raol

苗乡啊苗乡

Beb Hmongb lob ghob raol

美丽的苗乡

Ghob raol ax ghob raol ax

苗乡啊苗乡

Beb Hmongb nyaob nad rongt uat naox

美丽苗乡好风光

Ghob raol ax ghob raol

苗乡啊苗乡

Beb Hmongb nyaob nad daos nzhongd gaox

热情好客等你来

Ghob raol ax ghob raol

苗乡啊苗乡

Hmongb deb rongt shab daos nzhongd gaox

热情好客等你来

Daos nzhongd gaox

等你来

视频及图文经原作者授权发布,版权均归原作者所有。

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Vào ngày 10 tháng 12, Hội nghị thường niên về kinh tế phát triển dược phẩm H’mông Quý Châu lần thứ nhất và Hội nghị chuẩn bị công bằng cho các doanh nghiệp dược phẩm công nghiệp và thương mại quốc gia đã được tổ chức tại Quý Dương. Hội chợ Doanh nghiệp Dược phẩm Thương mại sẽ được tổ chức tại tỉnh Qiandongnan, Quý Châu vào năm tới, hội nghị sẽ tập trung vào chủ đề sức khỏe lớn và nêu bật các đặc điểm của y học H’mông và y học H’mông để giúp phát triển y học H’mông Quý Châu và ngành y tế lớn.

Y học H’mông là kết tinh trí tuệ của đồng bào H’mông trong quá trình đấu tranh lâu dài chống chọi với môi trường thiên nhiên khắc nghiệt, nhiều bệnh tật và thương tật. Tỉnh Quý Châu là tỉnh có dân số người H’mông lớn nhất Trung Quốc, cùng với môi trường sinh thái tốt và nguồn tài nguyên sinh vật phong phú, nơi đây có môi trường sinh thái khó lặp lại, lợi thế về tài nguyên và nền tảng công nghiệp cho ngành y học H’mông phát triển.

“Các nguồn tài nguyên thiên nhiên độc đáo là lợi thế riêng của tỉnh Quý Châu để phát triển ngành y học H’mông và sự phát triển của y học H’mông cũng là điểm khởi đầu quan trọng để đẩy nhanh sự phát triển của ngành y tế lớn của Quý Châu.” Thuốc có lịch sử lâu đời, mặc dù ngày nay đang phát triển rất nhanh, tuy nhiên vẫn chưa có tiêu chuẩn sản xuất chuẩn và nghiêm ngặt, cũng như chưa có thương hiệu nổi tiếng và duy nhất. Hy vọng rằng các công ty dược có thể tích hợp các nguồn lực và hợp tác với nhau để giúp phát triển của Guizhou Miao Medicine.

Trong những năm gần đây, tỉnh Quý Châu đã rất chú trọng đến ngành y tế và chăm sóc sức khỏe với mục tiêu vì sức khỏe lớn, phát triển mạnh mẽ các ngành liên quan đến y tế lớn, và liên tiếp ban hành “Sáu kế hoạch thực hiện để phát triển ngành dược phẩm y tế lớn trong Tỉnh Quý Châu “,” Về việc hỗ trợ ngày càng lớn mạnh của Miao Medicine “như Thông báo về việc tăng cường một số chính sách và biện pháp nhằm hỗ trợ và thúc đẩy sự phát triển của ngành dược phẩm y tế lớn ở Quý Châu.

Trước đó, Ủy ban Cải cách và Phát triển tỉnh Quý Châu đã báo cáo rằng tính đến tháng 6 năm nay, tỉnh Quý Châu đã khởi công 170 dự án công nghiệp dược phẩm y tế lớn với tổng vốn đầu tư 20,3 tỷ nhân dân tệ, chiếm 11% vốn đầu tư công nghiệp của tỉnh. Đồng thời, có 1.327 loại thuốc trong tỉnh, trong đó giá trị bán thuốc của người H’mông đạt 15 tỷ nhân dân tệ, là doanh số bán thuốc dân tộc lớn nhất ở Trung Quốc.

“Hội nghị kinh tế phát triển y học H’mông lần thứ nhất của tỉnh Quý Châu và Hội chợ doanh nghiệp dược phẩm công nghiệp và thương mại quốc gia” sẽ được tổ chức tại tỉnh Qiandongnan vào tháng 4 năm sau. Tỉnh. Đồng thời, nó hy vọng sẽ tập hợp các nguồn lực của các doanh nghiệp y học H’mông để tạo thành một thương hiệu y học H’mông tổng thể và tạo động lực mới cho sự phát triển của ngành y tế lớn của Quý Châu theo bình thường mới.

Theo Sanmiao Guizhou #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Nine Sisters nói:

Bộ sách Lịch sử và Văn hóa Jiuli Miao (H’Mông) là một cuốn sách lịch sử và văn hóa nổi tiếng về sự phát triển của dân tộc H’Mông ở đất nước Trung Quốc, được viết bởi Shi Chaojiang, một chuyên gia nghiên cứu về người H’Mông.

Thông qua bộ sách này, người đọc có thể hiểu sâu hơn về quá trình phát triển của dân tộc H’Mông với bề dày lịch sử và văn hóa phong phú.

Lịch sử của dân tộc H’Mông đã chứng kiến ​​sự khởi đầu của sự tồn tại của đất nước Trung Quốc

  1. Tái bút cho Loạt bài Lịch sử và Văn hóa của Quốc tịch Li và Miao (H’Mông)

Shi Chaojiang

Những điểm quan trọng của loạt bài này là: cội nguồn văn hóa của dân tộc Trung Hoa có hơn một triệu năm tuổi và nền văn minh hàng chục nghìn năm đã bắt đầu; lịch sử có thể kiểm chứng của Trung Quốc có thể bắt nguồn từ thời Fuxi hoặc Fuxi nhiều hơn là 7.000 năm trước, dân tộc H’Mông là một quốc gia cổ đại, có nguồn gốc từ các bộ lạc Fuxi và Jiuli trong thời cổ đại.

| Shi Chaojiang “Nói về người H’Mông từ thành phố Chiyou Jiuli”

Các nhà sử học gọi những người H’Mông cổ đại sống ở miền đông nước ta vào thời cổ đại là “Dongmeng” (tiếng Mông Cổ là tên tự xưng của người H’Mông và “Dongmeng” chỉ người H’Mông cổ đại sống ở phía đông), Dongmeng, Jiuli , Sanmiao và Nanman., Jing Man, Wuling Wuxi Man, người H’Mông, cùng một dòng.

Người H’Mông cổ đại có tư duy triết học và tư tưởng phát triển xã hội rất phong phú, đồng thời có những đặc điểm văn hóa đặc trưng riêng; Nghiên cứu về người H’Mông có thể được thành lập bằng cách sử dụng kiến ​​thức đa ngành để nghiên cứu quốc gia của người H’Mông và nghiên cứu quốc gia người H’Mông ở trong và ngoài nước nghĩa là các nghiên cứu về H’Mông học đã trở thành một môn học phổ biến.

| Thành phố Chiyou Jiuli

Trong thời nhà Minh và nhà Thanh, một số người H’Mông đã di cư đến Đông Nam Á, sau Chiến tranh Đông Dương vào những năm 1970, hơn 100.000 người H’Mông ở Lào và Việt Nam đã bị buộc phải di cư sang phương Tây. trên bốn lục địa; Chiyoujiu ở Pengshui, Trùng Khánh, Trung Quốc Licheng là một nơi linh thiêng đối với người H’Mông trong và ngoài nước để thờ cúng tổ tiên của người Chiyou.

Bộ sách Lịch sử và Văn hóa Jiuli Miao (H’Mông) dường như nghiên cứu về dân tộc H’Mông, nhưng trên thực tế nó cũng nghiên cứu về lịch sử và văn hóa lâu đời của dân tộc Trung Hoa.

Những khám phá khảo cổ học về cội nguồn văn hóa của người Trung Quốc hơn một triệu năm, sự khởi đầu của hàng chục nghìn năm văn minh, cùng một số lượng lớn các ghi chép cổ điển và dữ liệu khảo cổ học xác nhận rằng thời đại Phù Tây hoặc Phù Tây hơn 7.000 năm trước là nền văn minh đầu tiên của Trung Quốc. Thời đại Phù Tây là thời kỳ khai sáng của người H’Mông cổ đại, đồng thời cũng là thời kỳ bắt đầu của nền văn minh Trung Hoa và dân tộc Trung Hoa.

Sau đó, Chiyou Jiuli, người có nguồn gốc từ bộ tộc Fuxi nguyên thủy, đã chiến đấu chống lại Vùng đồng bằng Trung tâm cùng với Yandi và Huangdi, những người đang tiến về phía đông. Ba triều đại Nghiêu, Thuấn và Vu đã không ngừng chinh phạt và chiến tranh trên Sanmiao, Sanmiao đã bị đánh bại và di cư đến phía nam sông Dương Tử, còn được gọi là Nanman, Jingman và Wuxi Man.

Là một quốc gia có từ xa xưa, lịch sử của dân tộc H’Mông đã chứng kiến ​​sự khởi đầu của lịch sử dân tộc Trung Hoa. Ở một mức độ nào đó, nghiên cứu lịch sử và văn hóa của dân tộc H’Mông là nghiên cứu lịch sử và văn hóa của dân tộc Trung Hoa.

Ý kiến ​​hoặc kết luận của chúng tôi hoàn toàn dựa trên dữ liệu chắc chắn. Ông đã khai quật, thu thập và đánh giá rất nhiều tài liệu cổ điển, tài liệu điều tra thực địa và tài liệu khai quật khảo cổ học.

Như đã nêu trong lời nói đầu, lịch sử và văn hóa lâu đời của dân tộc H’Mông được thể hiện trong loạt bài “Lịch sử chung của Trung Quốc” do Fan Wenlan, Guo Moruo, Jian Bozan, v.v. “đại diện, cũng như trong các tác phẩm quan trọng của Liang Qichao, Xia Zengyou, Meng Wentong, Shi Qigui, Liang Juwu, Savina, Bergli, Torii Ryuzo, v.v., đã được thảo luận và khẳng định đầy đủ.

Trên thực tế, chúng ta chỉ đơn giản là đứng trên vai của những người khổng lồ, nghiên cứu sâu hơn về quan điểm của họ cũng như nguồn gốc và cơ sở của quan điểm của họ. Ví dụ, lịch sử 7.000 năm có thể được kiểm chứng ở Trung Quốc, mối quan hệ giữa H’Mông tộc và gia tộc Fuxi, có cả những tài liệu lịch sử phong phú và một số lượng lớn các tài liệu lịch sử của H’Mông tộc; có những tài liệu nghiên cứu được xác minh bởi nhiều học giả và khảo cổ học. khám phá. Xác minh dữ liệu ngầm.

Ở đây, không bình luận, chúng tôi trích dẫn và đọc lại các tài liệu nghiên cứu, tìm hiểu của nhiều học giả để chứng minh rằng quan điểm và kết luận của chúng tôi không phải là không có căn cứ.

Jian Bozan và Zheng Tianting đã ghi nhận trong “Tài liệu tham khảo về lịch sử đại cương của Trung Quốc”: “Đất nước của quý ông, đất nước của sự trường sinh, được cho là đất nước của những kẻ man rợ phía đông.”

Fan Wenlan xác minh trong “Bản tóm tắt lịch sử chung của Trung Quốc”: “Những người sống ở phương Đông được gọi chung là ‘Yi’. Taihao là một tù trưởng nổi tiếng trong số họ. Họ của Taihao là Feng. Theo truyền thuyết, Fuxi vẽ chuyện phiếm, Fuxi và Taituo luôn được coi là cùng một người, nhưng trên thực tế Fuxi chỉ thời đại mà chăn nuôi gia súc bắt đầu từ thời cổ đại. “

Guo Moruo nói trong “Bản thảo Lịch sử Trung Quốc”: “Taihao, tên thị tộc của Fuxi. Người ta nói rằng ‘quẻ của Fuxi’ đã là vấn đề của xã hội thị tộc phụ hệ … Người ta nói rằng Taihao là họ của Feng , lẽ ra giống với Jiuyi. Fengyi có quan hệ trực tiếp hơn. Fengyi chiếm vị trí đầu tiên trong bộ tộc của người Yi, vì vậy Taihao là tổ tiên của tất cả người Yi trong tưởng tượng. “

Savina nghiên cứu trong “Lịch sử dân tộc H’Mông”: “Có ba cái tên có thể được dùng để tóm tắt lịch sử thời tiền sử của Trung Quốc – Fuxi, Shennong và Huangdi.

Thời đại du mục của Fuxi (Fou – hi) 4477 trước Công nguyên

Thần nông (chenn – noung) thời đại nông nghiệp 3217 trước Công nguyên

Hoàng đế (hoang – ti) thiết lập kỷ nguyên bán lịch sử của đế chế, 2697 TCN – 2479 TCN

“Chúng tôi không liệt kê các thời điểm sớm hơn, vì khoảng thời gian từ năm 4477 trước Công nguyên đến năm 1888 được liệt kê trong danh sách đủ cho chúng tôi thấy tổ tiên của người H’Mông đã để lại trong lịch sử sơ khai của Đông Á”, Savina nói sau khi danh sách các dấu chân. “Savina nhấn mạnh:” Niên đại lịch sử của Trung Quốc cũng làm chứng cho sự khởi đầu của sự tồn tại của người H’Mông ở Trung Quốc … Ông Baudier gọi đó là ‘một hiện tượng lịch sử có thật.’ “

Xia Zengyou nghiên cứu trong “Lịch sử Trung Quốc cổ đại” và nói: “Cơ thể rắn và đầu người của Bao Xi, họ Feng, đều thuộc họ Trần; Hứa Xu đi trên dấu vết, kỳ lạ sinh ra hy sinh của hoàng đế; dây thừng thắt nút thành lưới , và chúng được dùng để đánh cá; Với Lipi để kết hôn và kết hôn; bằng gỗ để giành lấy vua; trước tiên để làm chuyện phiếm; với rồng là quan chức, vì vậy chúng là chủ rồng và rồng được đặt tên. “

Ông đặc biệt nhấn mạnh: “Vào thời cổ đại, người Li (ám chỉ bộ tộc Jiuli và tổ tiên của họ) sống rải rác giữa các sông hồ, và họ có trước dân tộc của chúng ta, và không biết bao nhiêu năm sau, dân tộc của chúng ta đã đến dọc theo lưu vực sông Hoàng Hà không biết bao nhiêu năm, cho đến thời Hoàng Đế, dân số ngày càng đông, tranh đoạt sắc tộc không thể chịu nổi, sau đó là các cuộc chiến tranh giữa Diêm Vương. Emperor, the Yellow Emperor, and Chiyou … Chồng, Chiyou, nhận vàng làm quân và tấn công Yellow Emperor. , đồng và mộc thì sắc, cùn, Chí bạn thắng thì Hoàng thượng thua, không còn nghi ngờ gì nữa. Tuy nhiên, thành công và thất bại trái ngược nhau, tại sao lại như vậy? “

Bức ảnh Người đẹp say rượu Jiuli City của Xiang Haifeng

Wang Tongling đã nghiên cứu và thuật lại lịch sử và số phận của dân tộc H’Mông trong “Lịch sử các dân tộc Trung Quốc”, ông nói: “Người Trung Quốc nói rằng năm dân tộc là bình đẳng. Nhìn xem, dân tộc Hán là anh cả, và Các dân tộc Mãn, Mông Cổ, Hồi, Tạng là anh em, đây là quan điểm của người dân ngày nay, nếu quan sát lịch sử, ngoài các dân tộc Hán, Mãn, Mông Cổ, Hồi, Tạng còn có một quốc tịch khác là Trung Quốc. . Anh cả là người Miêu tộc … Xét theo thứ tự di chuyển đến đại lục Trung Quốc, thì phải là người H’Mông tộc vào Trung Quốc đầu tiên (tức là Trung nguyên, chú thích của tác giả). .. Vào thời điểm đó, văn hóa H’Mông khá phát triển, tôn giáo thứ 3 phát minh ra, năm hình phạt, vũ khí và áo giáp được người Hán sử dụng, và tôn giáo của ma và thần mà họ tin tưởng, phần lớn là do người H’Mông tạo ra. , và người Hán kế thừa … Về sau, một bộ phận lớn con cháu của người H’Mông đã hoàn toàn đồng hóa với người Hán, một bộ phận không chịu đồng hóa Một bộ phận nhỏ dần dần di chuyển vào vùng núi sâu ở các tỉnh miền Tây Nam bộ của Trung Quốc (Vân Nam, Quý Châu, Quảng Tây, Hồ Nam, v.v.), sống với gỗ và đá, đi với hươu và heo, không chịu ở với người Hán, không chịu kết hôn với người Hán, và trình độ học vấn của họ thua người Hán. . Sau đó, bây giờ nó đã trở thành một quốc gia không văn minh. ”

Liang Qichao đã nói trong bài báo “Về sự tiến bộ và mất mát của việc phát triển luật lệ Trung Quốc”: “Từ thời Hoàng đế đến thời Thuấn, tộc ta và tộc H’Mông đã cạnh tranh gay gắt, sinh tử thay thế. với sự thịnh vượng. Vì vậy, nền văn minh của tộc khác được tôi tiếp thu và sử dụng. Luật hình sự Vì vậy, nó bắt đầu. “

Lv Simian đã nói trong “Lịch sử dân tộc Trung Hoa”: “‘Sử ký: Danh sách sáu vương quốc”: hoặc: cái gì sinh ra ở phía Đông, cái gì trưởng thành ở phía Tây.’ “

Ông Meng Wentong tin trong “Lịch sử cổ đại Zhenwei” rằng “các quốc gia cổ đại ở Trung Quốc được phân chia rõ ràng thành ba họ”. “Những người có họ Feng sống ở Trung Quốc trước các dân tộc Yan và Huang, và ngay lập tức trở thành dân bản địa của Trung Quốc. Từ đông sang tây, vùng đất Kyushu là thủ lĩnh của họ.” “Văn hóa Trung Quốc được xây dựng bởi ba dân tộc và Có sự phân biệt giữa nhóm thứ nhất và nhóm thứ hai “, vì vậy người ta nói rằng” dân tộc Thái là cội nguồn của nền văn minh Trung Quốc, và các dân tộc Yan và Huang đã kế tục và tăng cường thịnh vượng của họ. “

Meng Wentong đã nói rõ hơn điều đó trong cuốn sách quan trọng khác của ông “Gudi Zhenwei”: “Vì nghi ngờ rằng người H’Mông là người sáng lập văn hóa Trung Quốc … Vì vậy, nền văn hóa huy hoàng phương Đông của tôi đã được nuôi dưỡng ở Si và được trưng bày ở Sanhe. Như Nói đi, đi lên của văn hóa không phải ngẫu nhiên mà gặp thời tiết thuận lợi, chọn đúng địa điểm ”.

Ông cũng nhấn mạnh rằng: “Thời cổ đại, việc lập đế đô và đóng cửa các nước lớn đều chuyển từ đông sang tây, tức là các dân tộc không phải là dân tộc Hán”.

Yang Wanxuan nói trong “Kỳ thi quốc tịch H’Mông ở Quý Châu”: “Theo kinh điển, người bản xứ Trung Quốc thực sự là quốc tịch H’Mông … Dân tộc H’Mông là chủng tộc lâu đời nhất ở Trung Quốc.”

Shi Qigui cũng thảo luận về lịch sử và số phận của dân tộc H’Mông trong “Báo cáo điều tra thực địa về dân tộc H’Mông ở Tây Hồ Nam”: “Người H’Mông là nhân vật chính của Trung Quốc và họ cũng là một quốc gia cổ đại kể từ cuộc chinh phục của Hoàng đế, họ bị trấn giữ phía tây nam, và họ đã trở thành cao nguyên của phía tây nam Bộ tộc … Danh hiệu của người Trung Quốc và người H’Mông, đã có từ xa xưa, được truyền lại từ rất lâu đời, và có trở thành danh từ cố định … Đây là truyền thuyết tổng hợp, có nghĩa là H’Mông Hoa, H’Mông là gốc, Hoa là hoa, mọc rồi mới có hoa, có lông, có người Hán, người H’Mông. người trung thành hơn Họ thường nói với người H’Mông rằng nếu không có người H’Mông thì một quốc gia sẽ trở thành một quốc gia.

Có thể thấy, ngay từ thời Trung Hoa Dân Quốc và cả những thời kỳ đầu của Trung Hoa Dân Quốc, một nhóm bậc thầy khoa bảng đã khẳng định đầy đủ về lịch sử và văn hóa lâu đời của dân tộc H’Mông. Kể từ thời đại mới, đã có những tiến bộ mới trong việc nghiên cứu lịch sử và văn hóa của dân tộc H’Mông.

Cuốn “Đại cương lịch sử dân tộc Trung Quốc” của Yang Juan, Yang Qinglin và cộng sự đã xác minh rằng: “Đất nước Trung Quốc đã trải qua hàng vạn đến hàng vạn năm, và quá trình phát triển này chưa bao giờ bị gián đoạn. Vẫn còn đó một giai đoạn lịch sử lâu dài, rất quan trọng đối với sự phát triển của đất nước Trung Quốc và là giai đoạn thực sự khởi nguồn của dân tộc Trung Quốc. Dân tộc Trung Quốc sống lâu đời ở đồng bằng Hoa Bắc, sông Hoàng Hà, ở trung và hạ lưu sông Dương Tử, họ vẫn ở trạng thái hoang sơ. Chúng tôi gọi những người Trung Quốc cổ đại này là người H’Mông cổ đại, và thời kỳ lịch sử mà họ sinh sống được gọi là thời kỳ H’Mông cổ đại … Thời kỳ người H’Mông cổ đại bắt đầu từ thời kỳ Fuxi cổ đại Môi trường sống của người H’Mông cổ đại là đồng bằng Hoa Bắc, trung lưu và hạ lưu sông Hoàng Hà và hạ lưu sông Dương Tử, và những khu vực này trở thành khu vực của Trung Quốc cổ đại ”.

Wang Dayou nói trong “Thời đại của ba triều đại và năm hoàng đế”: “Người Chi đặc biệt là dân tộc Phù Tây. Kể từ khi Jingluo chuyển đến Miaoshan, Jiushan và Lushan gần Laiwu và Yiyuan … Người ta nói rằng sau trận lụt lớn của Fuxi Nuwa, một trong những tổ tiên của người H’Mông, ở núi Côn Lôn, anh trai và vợ lẽ kết hôn, sau đó truyền sang loài người. Theo khảo sát địa lý, có các dãy núi Leize, Taishan và Culai ở phía tây, Gaomi (Fuyi của họ Hán), Laiyi và Huangyi ở phía đông, và Yiyi ở phía bắc. Nơi đây tiếp giáp với các địa danh cũ của Fuxi và Nuwa nên đã phát triển. “

Ma Changshou đã làm chứng trong “Thần thoại về nguồn gốc của H’Mông và Yao”: “Bao Xi và Nu Wa trong thần thoại của vùng đồng bằng Trung tâm có nguồn gốc từ Chu, và họ là tổ tiên của người H’Mông ở trung tâm Chu … cho nên các vị hoàng đế và chính thần Chu, H’Mông xưa nay không được người H’Mông đặc biệt ưa chuộng, người Hán cũng vay mượn, thời đại đã xa nên người dân vùng đồng bằng Trung tâm không còn biết Fuxi Nuwa là đệ nhất. tổ tiên của Chu và H’Mông. “

Shi Zongren kiểm chứng trong “Jing Chu and China”: “Các học giả nổi tiếng của Trung Quốc như Wen Yiduo, Xu Xusheng, Ling Chunsheng, Rui Yifu, Ma Xueliang, Ma Changshou,… đều tin rằng Fuxi Nuwa là tổ tiên của người H’Mông .. Có nhiều loại hình văn hóa khác nhau như ‘thần thoại và truyền thuyết’, ‘hy sinh tôn giáo để trở về Nuo’, sử thi về các bà mẹ Nuo Gong và Nuo, và các tác phẩm chạm khắc gỗ tinh xảo ‘các vị thần nam nữ có đầu và không có thân’, được mọi người khen ngợi thân phận của tổ tiên Fuxi và Nuwa. “

Từ xa xưa, người H’Mông đã tự gọi mình là “người Mông Cổ”. Wang Xiantang nghiên cứu trực tiếp hơn, ông đã xác minh nguồn gốc của người Mông Cổ (Miao) trong “Khảo sát văn hóa thị tộc Yanhuang” Ông nói: “Fuxi cũng khiến Fu hy sinh … Khu vực Mengyin vốn là nơi sinh sống của người Mông Cổ. Nơi anh ta sống có tên là Meng, và ngọn núi nơi anh ta ở cũng có tên là Meng … Hậu duệ của Fuxi, có bốn vương quốc Misu ở Chu, những người là chủ nhân của Dongmeng … khu vực Dongmeng, đất cũ của con cháu Fuxi cũng được tạo dựng vững chắc, sau Fuxi có tộc Dongmeng … Dongwei Tên hình vuông, có lẽ đối với tất cả người Mông Cổ thời Tống ở phía tây, họ cũng biết rằng Mông Cổ là tộc Fuxi. Tên của địa điểm được kết hợp để chứng minh Fuxi và biết rằng Fuxi là người Mông Cổ. “

Theo nghiên cứu văn bản của Liu Qishen trong “Tiếp nối lịch sử cổ đại”: “Trong thần thoại và truyền thuyết của người Hoa Hạ, không có Fuxi … và Fuxi và Nuwa là những vị thần đầu tiên của người H’Mông. Theo truyền thuyết, họ bộ lạc được sinh ra sau trận lụt. Nó được sinh ra từ cuộc hôn nhân của anh chị em Fuxi và Nuwa. Thuyết này lần đầu tiên được ủng hộ bởi “Câu chuyện về trận lụt của dân tộc H’Mông và tiểu sử về những lời nói của Nữ Oa”, và của Wen Yiduo. “Fuxi Kao” đã khen ngợi nó và xác nhận nó một cách chi tiết Nó phải đáng tin cậy. “

Bức ảnh Thời đại thịnh vượng của Nine Li của Liu Kuanming

Zhang Yinghe cho biết trong “Xiangxi Miao Nationality Return to Nuo Wishes”: “Tổ tiên của những lễ hiến tế Nuo, nghi lễ Nuo và thờ phượng opera Nuo được gọi là ‘Nuo Gong Nuo Mu’. Theo văn hóa dân gian H’Mông, chúng là tên gọi chung của Fuxi Nuwa .. . … Điều này càng cho thấy Fuxi Nuwa là tổ tiên đầu tiên của người H’Mông và Huan Nuo Yuan là một hoạt động tôn giáo chính của người H’Mông để thờ cúng tổ tiên của họ. “

Miêu Thanh đã sử dụng thông tin truyền miệng của người H’Mông trong “Chiến tranh và cuộc di cư vĩ đại của người Miêu ở phía Tây” để nói: “Ở huyện Đông Phương, trên vùng đất rộng lớn bao la, có hai con sông, Một con gọi là sông Muddy, một con gọi là sông Muddy, sông Qingshui … Theo tổ tiên của dân tộc H’Mông, nó được truyền từ đời này sang đời khác. Những người sinh sống sớm nhất ở sông bùn và lưu vực sông Qingshui là một bộ lạc bộ tộc lớn gọi là ‘hmongb’. Bộ lạc bộ tộc rộng lớn này, Khu vực cư trú là hàng nghìn dặm xung quanh … Tên ‘hmongb’ này là lâu đời nhất. “

Wang Dayou đã chỉ ra trong “Sơ lược về địa vị nổi bật của Chiyou trong lịch sử văn minh Trung Quốc” rằng người H’Mông “đều đội những chiếc vương miện bằng ngọc lồi hình con chim với những chiếc lông vũ trên đầu. Loại vương miện ngọc này lần đầu tiên được nhìn thấy trong nền văn hóa Hemudu ( hơn 7.000 năm trước)., phát triển trong văn hóa Liangzhu (6500-4200 năm) – Văn hóa Dawenkou (6500-4500 năm) – Văn hóa Long Sơn (4500-4000 năm) trên đồ gốm và ngọc, đặc biệt tập trung vào ngọc bích, ngọc mộ và vương miện. “

Qiuyang đã làm chứng trong “Văn hóa Chiyou và Trung Quốc”: “Sau khi phát hiện ra Văn hóa Hồng Sơn và Văn hóa Lương Trang, ‘những người tốt’ tin rằng Văn hóa Hồng Sơn thuộc về cội nguồn của Hoàng đế, trong khi Văn hóa Lương Trang là Chiyou. Di tích của dân tộc. Khi điều này được nói ra, nó được nhiều người công nhận hơn … Người Liangzhu, phải nói rằng Jiuli, là những người khôn ngoan và mạnh mẽ. Họ đã thành lập nền tảng canh tác dựa trên cây lúa ở vùng hạ lưu của Sông Dương Tử không xây được nhà cửa, thuyền bè qua sông, công cụ sản xuất được cải tiến, thủ công nghiệp phát triển nên thu nhập không những tự túc được mà còn có thặng dư, rồi phát triển từ thời kỳ đồ đá sang thời kỳ đồ gốm và đồ ngọc. Do nền kinh tế giàu có và sự bảo vệ của thành phố, điều này đã đặt nền móng và tạo điều kiện để ‘tiến tới ngưỡng cửa của một xã hội văn minh’. “

Có thể thấy, Trung Quốc có lịch sử 7.000 năm có thể kiểm nghiệm, H’Mông có nguồn gốc từ bộ lạc nguyên thủy Phù Tây “Đông Mông” thời cổ đại, hoàn toàn có thể thành lập.

Loạt sách lịch sử và văn hóa H’Mông này là một cuốn sách khoa học phổ biến về lịch sử và văn hóa H’Mông.

Nó chủ yếu tập trung vào những kết quả nghiên cứu mới nhất, đồng thời bao gồm một số bản thảo hiện có với những đặc điểm của người H’Mông nhất, để người đọc có thể hiểu biết và hiểu biết ba chiều tương đối toàn diện về người H’Mông, đồng thời cũng gián tiếp hiểu được 7000- năm phát triển và tiến hóa của đất nước Trung Quốc.

Ba tập của Bộ Lịch sử và Văn hóa Jiuli Miao (H’Mông) cũng mong được nhà Fang phê bình và sửa chữa! Sách có trích dẫn hoặc đề cập đến kết quả nghiên cứu hoặc tài liệu của nhiều học giả, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn tại đây!

Tác giả quen biết trong ngôi nhà khiêm tốn ở Jiaxiulou, Guiyang 2022.3.23

Theo Sanmiao

       Từ miền nam Trung Hoa xuyên qua núi non Việt Nam, Lào, và sau cùng theo hướng nam xuống mãi tận lưu vực sông Chao Phraya của Thái Lan, các nhóm du canh (swiddeners) người Hmong được thấy di cư hồi cuối thế kỷ thứ 19, đầu thế kỷ thứ 20.  Vào lúc nào, và dưới những tình huống nào mà các thành phần đông đảo của phân chủng của sắc dân Hmong (Miao) này từ Quý Châu và các vùng ngoại vi của Quý Châu, đã di chuyển các khu định cư của họ xuống phần phía nam của Khối Núi Trọng Tâm Đông Nam Á (Massif of Southeast Asia) lục địa? Họ là ai? Lịch sử của họ ra sao trước khi có các cuộc di cư này? Bài viết này sử dụng bằng chứng ban đầu để soi sáng vào các nguyên do chính của hành trình tiến vào các rặng núi của Bán Đảo Đông Dương.

Trong nhiều thế kỷ, ngay cả nhiều nghìn năm trong một số trường hợp nào đó, nhiều cuộc di cư của con người đã xảy ra tại Bán Đảo.  Đa số các nhóm dân Mon và Miến Điện đã dần dần định cư tại Miến Điện, y như người Thái tại Thái Lan, người Lào tại nước Lào, và người Kinh ở Việt Nam.  Khi định cư như thế, các nhóm dân hùng mạnh hơn này đã đẩy các kẻ định cư thời cổ như các kẻ còn sót lại của dân bản xứ đầu tiên, hay người Proto hoặc Deutero-Malays sau này, hầu hết trong họ là thành viên của ngữ tộc Austro-Asiatic, đi xa hơn hay lên cao hơn tại Khối Núi Trọng Tâm Đông Nam Á lục địa.  Tại điểm này, điều hữu ích để ghi nhớ rằng tất cả các kẻ định cư vùng cao nguyên ban sơ này, một cách chính xác, bởi sự đến nơi sớm hơn của họ, đã tạo thành các xã hội hoàn toàn khác biệt với người Hmong, nhóm dân mà chúng ta sẽ thảo luận nơi đây.

       Trong hơn thế kỷ cho đến nay, và kể từ khi có sự thiết lập của các biên giới quốc gia hiện đại tại Bán Đảo, chỉ có các cuộc di cư tí hon, hầu như rải rác từ miền nam Trung Hoa là còn tiếp tục diễn ra.  Các xã hội vi mô của các kẻ du canh, đi theo phần lớn các con đường trên đỉnh núi cao, đã đến Việt Nam, Lào, Thái Lan và Miến Điện để thiết lập các khu định cư ít nhiều có tính cách thường trực hơn tại các phần đất cao hơn của Khối Núi Trọng Tâm, cách xa các xã hội bình nguyên mà họ hầu như không có chung các đặc tính văn hóa.

       Các xã hội này, phải nhìn nhận, cũng có các sự khác biệt văn hóa lớn lao giữa chúng với nhau, đặc biệt trong lãnh vực ngữ học, tôn giáo, và tổ chức xã hội.  Trong số này, Hmong có lẽ là các di dân cận đại nhất tại Bán Đảo.  Thực sư, họ đã đến trong hai thế kỷ vừa qua, xuyên qua nhiều cuộc di cư diễn ra vì một số các lý do.  Như một thí dụ về sự liên hệ lịch sử liên tục giữa các người dân từ cả hai bên của biên giới phân cách Trung Hoa với các lân bang phía nam của nó – cả trước khi phe Cộng Sản chiếm lĩnh vùng đất từ 1945, trong suốt các thập niên của nhà nước xã hội chủ nghĩa, và vẫn còn kể từ khi có sự mềm mỏng hơn của nó trong các năm gần đây – tôi muốn trình bày một sự tái duyệt các nguyên do và các hình thức đã được áp dụng bởi chu kỳ di cư đặc biệt này.

NGƯỜI H’MÔNG TẠI TRUNG HOA

       Chúng ta biết xuyên qua các chỉ dẫn về ngữ học rằng lịch sử cổ thời của dân Hmong có liên hệ mật thiết với lịch sử của sắc dân H’Mông (Miao) hiện nay tại vùng tây nam Trung Hoa, mặc dù nó hoàn toàn là một câu chuyện khác để giả định rằng lịch sử xưa hơn của người Hmong cũng có liên hệ với lịch sử của người “Miao” trong lịch sử như họ xuất hiện trong các văn bản Trung Hoa cổ thời.  Danh xưng “Miao” trong Hán tự trong một thời gian lâu dài mang ý nghìa rộng rãi về chủng tộc và để chỉ nhiều nhóm phi-Hán.  Các nhóm này bao gồm các dân tộc ít người khác được xem là các nhóm bên lề đối với Kẻ Văn Minh, tức người Hán.  Các tác giả Moréchand (1968: 69) và Lombard Salmon (1972: 111) đã ghi nhận nhiều danh xưng liên hệ.  Các văn bản Trung Hoa thường phân biệt giữa shu Miao [thục Miêu?], hay người H’Mông đã thuần hóa (cooked Miao), với sheng Miao [sinh Miêu?], hay người H’Mông còn sống sượng, thô lỗ (raw Miao), giữa người H’Mông đã bị khuất phục và người H’Mông độc lập (cùng nơi dẫn trên: trang 117).

       Khi thảo luận về các sự tiếp xúc đầu tiên với người Tây Phương (đặc biệt kể từ thế kỷ thứ 15) và sản phẩm theo sau của các báo cáo và nhận xét khác nhau bằng các ngôn ngữ Tây Phương về các dân tộc ít người trên cao nguyên trong vùng, không có các kết luận xác quyết nào có thể được đưa ra để chứng thực căn cước thực của nhóm được gọi là người H’Mông (Miao) bởi các văn gia Tây Phương sớm nhất.  Để đạt được các kết luận như thế, chúng ta sẽ cần có nhiều chỉ dẫn về ngữ học hơn, hay, ít nhất, các phác họa đáng tin cậy.  Công việc như thế sẽ đòi hỏi sự cộng tác của các sử gia và các nhà dân tộc học và vẫn còn phải chờ đợi để được thực hiện.  Tuy nhiên, ngày nay không có sự ngờ vực rằng từ ngữ Miao (H’Mông) như nó được dùng tại Trung Hoa và bên ngoài để chỉ một tập hợp cá biệt mặc dù đông đảo các nhóm dân tộc, tất cả đều cùng một ngữ tộc mà từ đó người Hmong của Bán Đảo Đông Dương bắt nguồn và có liên hệ mật thiết.  Kể từ 1953, từ ngữ ‘Miao” trong Hán tự áp dụng cho toàn thể dân số từ nhóm dân tộc H’Mông (Miao zu) it người.  Theo các nhà ngữ học Trung Hoa, nhóm này bao gồm bốn phân nhóm liên hệ về mặt ngữ học và văn hóa – mặc dù các ngôn ngữ của họ không được thông hiểu một cách hỗ tương – được gọi là người Hmong, Hmu, Qoxiong, và Hmau (ghi nhớ rằng các sự ký âm từ tiêng Hán biến đổi từ tác giả này sang tác giả kia).

       Về nguồn gốc địa dư chính xác của người H’Mông, vẫn còn nhiều sự ức đoán hơn là quả quyết.  Nhiều văn bản tiếng Hán từ thời triều đại truyền thuyết thứ nhất, nhà Hạ (Xia) (2207-1766 Trước Công Nguyên) và triều đại lịch sử nhà Chu (1121-256 Trước Công Nguyên) đề cập đến các cuộc xung đột vũ trang với một số người ‘H’Mông tại nhiều phân vực chính yếu ở Quý Châu ngày nay (Savina 1924: 115-170).  Tác giả Lin (1940) có nói đến cùng hiện tượng trong triều đại nhà Hán đầu tiên (đặc biệt 140-87 Trước Công Nguyên) và trong thời Ngũ Triều Đại (Five Dynasties) (907-960 Sau Công Nguyên).  Trong nhiều thế kỷ, văn tự biểu ý trong tiếng Hán cho từ ngữ ‘Miao’ biến mất khỏi các văn bản lịch sử.  Nó dường như chỉ được phục hồi dưới triều đại nhà Tống (960-1279 Sau Công Nguyên), và chính trong thời nhà Minh, sau khi nhà Nguyên đã thành công trong việc chiếm lĩnh Khối Núi Trọng Tâm, từ ngữ này [Miao] đã được đề cập một cách thông thường (Lombard-Salmon 1972: 111; Jenks 1985: 39).  Tuy nhiên, trong các bản văn đó, vẫn còn sự hỗn độn về căn cước chính xác của các người mà từ ngữ Miao chỉ định, và chúng ta phải vẫn cẩn thận về giá trị lịch sử của các sự liên kết ban đầu này.

       Giữa các thế kỷ thứ 17 và 18, Trung Hoa đã trải qua một sự gia tăng dân số quan trọng từ một trăm triệu lên hơn ba trăm triệu người.  Với sự trợ lực của ngô (bắp) nhập cảng từ Mỹ Châu bởi người Tây Ban Nha, vốn không đòi hỏi đất đai phì nhiêu hay sự dẫn nước tưới tiêu, đa số dân Hán tại các bình nguyên đã có thể đối phó với áp lực dân số bằng việc trèo lên cao hơn tại các rặng núi và cao nguyên kém mầu mỡ hơn của Khối Núi Trọng Tâm và định cư ở các nơi mà trước đó, chỉ có người Dân Miền Núi (Montagnard)

sinh sống (Cooper 1976: 30-31).  Cùng với việc đánh thuế quá đáng, “cuộc xâm lăng” này đã cấu thành một trong các nguyên do quan trọng của sự xung đột, với các dân tộc ít người trên cao nguyên cố gắng giữ lại sự tiếp cận với đất đai chống lại chính quyền tập trung hóa của người Hán và các nhà cai trị cấp miền.  Một số dân tộc ít người đáp ứng bằng cách chỉ việc di cư lên cao hơn ở các rặng núi của Quý Châu, Tứ Xuyên và Vân Nam.  Các kẻ khác cầm vũ khí chống lại.  Một số nhỏ rời bỏ Đế Quốc Trung Hoa để tìm nơi ẩn náu tại các rặng núi trống trải, xa hơn về phía Nam nơi mà sau này được sáp nhập vào nhiều Quốc Gia hiện thời của Bán Đảo.  ‘Trong các chiến dịch quan trọng của các cuộc nổi dậy vào các năm 1698, 1732, 1794 và 1855, người H’Mông phân tán theo mọi chiều hướng, phát khởi các cuộc chuyển động di dân của thời kỳ hiện đại (Wiens 1954: 90) 3

       Điều chắn chắn rằng một số người H’Mông đã hoàn toàn bị đồng hóa vào khối đa số người Hán.  Trong số các kẻ vẫn còn độc lập, một mức độ nào đó của sự hán hóa xảy ra tùy vào cường độ của các sự tiếp xúc và mức độ của sự đề kháng văn hóa.  Tác giả Geđes bình luận:

Các nhóm người H’Mông tại Trung Hoa ngày nay có thể hiện mức độ tiệm tiến của các sự tương đồng với người Trung Hoa về mặt kinh tế, và ở một mức độ thấp hơn, trong thói tục văn hóa.  Nhưng ngay cả trong các trường hợp có sự tương đồng nhiều nhất, vẫn có cảm thức mạnh mẽ về căn cước cách biệt được tăng cường đặc biệt bởi không có sự kết hôn hợp chủng. (1976: 11)

       Trong các thế kỷ đó của sự tiếp xúc với người Hán, điều có vẻ xác thực rằng ít nhất một số nhóm người H’Mông đã thực hành việc canh tác tại một chỗ nhất định (Handricourt 1974).  Trong thế kỷ thứ 17, các nhà quan sát tại Trung Hoa báo cáo có trông thấy một số khu định cư thường trực, ngay cả các thành phố, được cư trú bởi những kẻ có thể đã bị đồng hóa với người H’Mông.  Có các câu chuyện về các ông hoàng địa phương, sự kháng cự về mặt lãnh thổ đối với người Hán, và các sự khác biệt về văn hóa với khối người đa số ở vùng đất thấp.  Tuy nhiên, có thể một lần nữa rằng từ ngữ ’Miao’ đã được dùng trong ý nghĩa di truyền trước đây và để chỉ một số các dân tộc ít người phi Hán của miền Nam.  Các nhóm phi-Hán khác vẫn còn hiện hữu tại Miền Nam Trung Hoa vốn đã định cư ở đó trong nhiều thế kỷ, rõ rệt nhất là tại Vân Nam (tham khảo Chiao & Tapp 1989: Phần 4).  Một số trong các nhóm này thể hiện một số nét tương đồng nổi bật với các phân nhóm Miao nhưng một cuộc khảo sát nghiêm chỉnh các nghi lễ tôn giáo và các đặc điểm ngữ học của chúng, thí dụ,  mau chóng phát lộ căn cước phi-Miao.

CÁC SỰ PHẢN KHÁNG VÀ CÁC CUỘC NỔI DẬY TẠI MIỀN NAM TRUNG HOA

       Qua nhiều thế kỷ, người Hán, Mông Cổ, và Mãn Châu đã phái các chiến đoàn đến các cao nguyên biên cương phía nam.  Các cuộc viễn chinh này thường được gửi đi để bình định, cưỡng bách sự lệ thuộc, tống tiền hay thu thuế, hoặc chỉ để trấn áp các sắc dân ngoan cố.  Sự kháng cự địa phương thường xảy ra và các cuộc phản kháng thì nhiều.

       Một trong các cuộc nổi đậy được ghi chép đầu tiên của thế kỷ thứ 19 xảy ra vào năm 1818 khi người Hồi Giáo chống đối mãnh liệt các đội quân của Bắc Kinh tại miền Nam.  Tuy nhiên, phải đợi đến sau năm 1850, và Cuộc Nổi Dậy Thái Bình Thiên Quốc (1850-1872), được ủng hộ bởi một ý thức hệ cứu thế phần nào vay mượn từ Cơ Đốc giáo, các binh sĩ của đế triều mới thực sự bị đánh bại và hầu hết các thành phố lớn tại miền Nam đều bị khuất phục bởi quân nổi dậy.  Năm 1854, trong cùng thời kỳ của sự xáo trộn chính trị và xã hội dữ dội, một cuộc nổi loạn quan trọng khác đã bùng nổ, bị gọi tên sai là của người H’Mông và tập trung tại vùng đông nam Quý Châu (Jenks 1994).  Quân nổi loạn, cố thủ tại vùng núi non “của họ”, tấn công quân Mãn Châu đồn trú, các quan lại, các thương nhân và các địa chủ Trung Hoa, và tự liên minh với Các Hội Kín (Secret Societies), đặc biệt với tổ chức của Bạch Liên [Giáo] (White Lotus).  Khi đó,

Cuộc Nổi Dậy của người theo Hồi Giáo (1855-1873) khởi sự như một cuộc tranh chấp về các đặc nhượng khai thác hầm mỏ giữa người Hoa theo đạo Hồi và người Hán Hoa tại Vân Nam.  Nó đã diễn gần như đồng thời với các cuộc nổi dậy khác đã bùng nổ khi thẩm quyền trung ương của [Triều Đình] Mãn Châu suy sụp, thí dụ, phong trào Thái Bình Thiên Quốc, và các cuộc nổi dậy của người H’Mông.  (Maxwell Hill 1983: 125)

       Cuộc khởi dậy của người theo đạo Hồi (được gọi là Panthai hay Hui) tại tây nam đã khoác các tầm mức quan trọng đến độ trong vòng vài năm, nó dẫn dắt quân nổi dậy tuyên cáo một Lãnh Địa Hồi Giáo (Sultanate) độc lập tại Đại Lý (Vân Nam).  Quân nổi đậy được cung cấp vũ khí bởi người Anh xuyên qua Miến Điện, trong khi viên khâm sai triều đình tại Vân Nam và Quý Châu nhận được khí giới của mình từ người Pháp xuyên qua Thượng Hải và, sau này, Hải Phòng.

       Vì thế chúng ta có thể nhìn thấy rằng trong loạt các yếu tố góp phần vào sự đối đầu giữa Nhà Nước Hán [? chỉ Trung Hoa, mặc dù khi đó người Mãn Châu thống trị Trung Hoa, chú của người dịch] với các dân tộc ít người tại Khối Núi Trọng Tâm vào cuối thế kỷ thứ 19, đã có sự hiện diện của các nước thực dân Âu Châu tại phía Nam của Khối Núi Trọng Tâm.  Từ đầu thập niên 1860, người Pháp và người Anh đang tranh đua để tìm và sở đắc một lối tiến vào miền Nam Trung Hoa cùng các thị trường và các tài nguyên béo bở của nó.  Trong cùng thời kỳ đó, các hiệp ước cho phép các nhà truyền giáo đạo Thiên Chúa tiến vào nội địa Trung Hoa, và bảo đảm sự an toàn cho cả các nhà truyền giáo lẫn các kẻ cải đạo (từ 1723 đến 1844 các hoạt động của Thiên Chúa Giáo là phi pháp).  Tuy nhiên, triều đình Mãn Châu chỉ chấp nhận tối thiểu sự xâm nhập tôn giáo và thương mại này từ phía nam bởi các ngoại bang và lấy làm bực tức nặng nề rằng các dân tộc ít người trên lãnh thổ của chính nó được móc nối bằng cách này hay cách kia với biến chuyển đó.  Về mặt chiến lược, Bắc Kinh không có lựa chọn nào khác ngoài việc gia tăng sự hiện diện hành chính và quân sự của nó tại vùng biên cương phía nam: một sự đụng độ không thể tránh khỏi.  Sau vài thập niên giao tranh, các tổn thất tổng quát về vật chất và nhân mạng thật khổng lồ.

       Biến động này ảnh hưởng đến toàn thể Miền Nam Trung Hoa.  Với một số nạn chết đói và bệnh dịch truyền nhiễm trong vùng trong phần lớn hậu bán thế kỷ thứ 19, nó đã góp phần đáng kể trong việc đẩy một số Dân Miền Núi (Montagnard) thuộc nhiều nguồn gốc khác nhau đi tìm kiếm các cơ hội tốt đẹp hơn, xa hơn về phía nam vào Bán Đảo Đông Dương.  Trong số các kẻ di chuyển có các thành viên của dân tộc ít người Mien, Lahu, Akha, và người Trung Hoa theo Hồi Giáo từ Vân Nam, và một số đông người Hmong, một phân chủng của sắc dân H’Mông (De Beauclair 1960).

NGƯỜI H’MÔNG TẠI BÁN ĐẢO

       “Sự di chuyển đã dẫn người H’Mông vượt quá các biên giới của Trung Hoa là một bước tiếp nối của một tiến trình xảy ra trong phạm vi Trung Họa (Geddes 1976: 25-26).  Các đợt liên tiếp góp phần vào việc đặt định các con số gia tăng người Miao/Hmong tại nhiều tỉnh miền nam Trung Hoa cũng như tại các phần dân cư thưa thớt của Khối Núi Trọng Tâm Đông Nam Á được chia sẻ ngày nay bởi Miến Điện, Thái Lan, Lào và Việt Nam.

       Nếu chúng ta tin tưởng các con số được cung ứng về dân số người H’Mông tại Trung Hoa và người H’Mông tại Đông Dương, chúng ta phải kết luận rằng chỉ có một phần nhỏ của nhóm nguyên thủy đã muốn hay có thể đi xuống phía nam.  Tác giả Jean Mottin nhận xét rằng ‘Trong sắc dân H’Mông nói chung, chúng ta nhận thấy chỉ có độc người H’Mông tại các nước khác [ngoài Trung Hoa]’ [tiêng Pháp trong nguyên bản, chú của người dịch] ( ‘Parmi les Miao en général, ce sont seulement les Hmong que nous trouvons dans les autres pays [que la Chine]’) (1980: 37).  Tác giả Mottin ước lượng rằng 85% người H’Mông đã không rời khỏi Trung Hoa.  Hậu thuẫn cho nhận xét này là mật độ giảm dần của người H’Mông khi người ta rời khỏi Quý Châu và di chuyện xuống miền trung Thái Lan xuyên qua miền bắc Việt Nam và Lào (Michaud & Culas 1997: Bảng 1 và Bảng 2).

       Đợt đến đầu tiên của người Hmong tại Đông Dương đôi khi được nói có niên đại trở lùi bốn thế kỷ (thí dụ, trong sách của Bigot 1938 hay Geddes 1976: 27), đặc biệt tại Bắc Kỳ (Tonkin) trong những trường hợp cổ xưa nhất.  Nhưng không có các nhân chứng hay tài liệu viết nào từ miền bắc Đông Dương xác nhận sự hiện diện của họ trước cuối thế kỷ thứ 18.  Trong thực tế, đã có sự nhầm lẫn kéo dài bởi từ ngữ Mán-H’Mông [tiếng Việt trong nguyên bản, chú của người dịch] được dùng tại Miền Bắc Bắc Kỳ.  Danh từ Mán thường để chỉ riêng nhóm sắc tộc Yao (Dao) tại khu vực đó trong khi danh từ H’Mông chỉ áp dụng cho người H’Mông, hai nhóm khác biệt mặc dù có liên hệ về mặt ngữ học.  Tác giả Bonifacy (1904a: 825; 1904b: 4) ghi nhận một cách xác đáng rằng một số nhóm người Yao đã sẵn định cư tại thung lũng thượng lưu sông Lô (Rivière Claire) ở Miền Bắc Bắc Kỳ hồi đầu thế kỷ thứ 18.

       Chính trong nửa sau của thế kỷ thứ 19 mà các số lượng đông đảo các người định cư H’Mông di cư từ Tứ Xuyên, Quý Châu và Vân Nam, đã xâm nhập vào Bán Đảo và tiến xa xuống phía nam đến tận vĩ tuyến thứ 17 gần vùng Tak tại Thái Lan, một cách đại cương, đi theo một tuyến đường có hướng Đông Bắc/Tây Nam từ Bắc Kỳ.  Linh Mục Savina, thuộc Hội Các Phái Bộ Truyền Giáo …[?] hải ngoại của Paris, một trong các học giả đầu tiên về người Hmong, lưu ý rằng hồi đầu thế kỷ thứ 20, vào lúc ông đang nghiên cứu về người Hmong tại Bắc Kỳ, ‘Người H’Mông [Hmong] tại Bắc Kỳ đều có nguồn gốc từ Vân Nam, và những người ở Lào đều có nguồn gốc từ Bắc Kỳ.  Các kẻ sau cùng này luôn luôn giữ bước tiến của họ về phía nam, và ngày nay họ đã vươn tới tận vĩ tuyến thứ 20, trên rặng núi [Trương Sơn của] An Nam’: ‘Les Miao [Hmong] du Tonkin sont tous originaires du Yun-Nam, et ceux du Laos sont originaires du Tonkin.  Ces derniers pousuivent toujours leur marche vers du sud, et ils ont atteint aujourd’hui le 20e parallèle , sur la chaine annamitique. (1924: VIII) [tiếng Pháp trong nguyên bản, chú của người dịch].  Ngoài trừ khi chạy trốn ồ ạt khỏi các nguy hiểm cá biệt tại Trung Hoa, các sự di cư này mang hình thức các gia đình tiên phong họp nhau lại để cùng khai quang rừng và trồng lúa khô, ngô và thường cả thuốc phiện.  Khi các vấn đề nghi lễ tôn giáo và xã hội xuất hiện, hay khi đất đai không có năng lực chống đỡ các vụ thu hoạch tốt nữa, thường chỉ sau ít năm, nhóm địa phương giải tán và các gia đình cá thể đi tìm các gia đình khác đi theo họ và khai quang các mảnh rừng mới, còn trống.

       Các tài liệu phương Tây khả tín đầu tiên xác nhận một sự hiện diện của người Hmong tại Bán Đảo Đông Dương là từ 1860 khi nhiều nghìn người ‘linh’ Hei Miao: Hắc Miêu: mèo Đen (Black Miao) được nhìn thấy tiến vào Bắc Việt Nam từ Vân Nam.  Người An Nam Mít nhớ lại và kể cho tác giả Bonifacy (1904b: 8) về sự bạo động của các cuộc đụng độ với các người định cư lâu hơn tại thung lũng thượng lưu sông Lô.  Sau đó tại Lào, các cư dân tỉnh Xieng Khouang nhìn thấy các người Hoa theo đạo Hồi Giáo – thuộc các cánh Quân Cờ Đen, Cờ Vàng, Cờ Trắng và Cờ Đỏ — đánh nhau trên đường xuyên qua các rặng núi để trốn chạy quân Hán từ phương bắc.  Cùng với các binh sĩ nổi loạn này là nhiều nhóm sắc tộc H’Mông Núi khác nhau, kể cả một số người Hmong.  Trong số người H’Mông, nhiều kẻ đã lựa chọn để định cư tại cao nguyên phì nhiêu này và vào đầu thế kỷ thứ 20, các con số kiểm kê dân số của Pháp cho thấy có nhiều nghìn người trong họ sinh sống quanh Xieng Khouang.

       Tác giả Yang (1975: 7) đã ước lượng rằng các người Hmong đầu tiên đã di chuyển vào Lào trong khoảng 1810-20.  Tuy nhiên, ông đã sử dụng các tin tức truyền khẩu thu thập được trong thập niên 1970 tại các làng Hmong và các sự ước đoán này thay đổi đáng kể tùy thuộc vào các người cung cấp tin tức.  Người Hmong không quan tâm đến các sự ước đoán thời gian chính xác.  Một sự biến đổi như thế có thể được nhận thấy trong một báo cáo từ dòng tộc Lyfoung tại Lào.  Cha của lãnh tụ Hmong nổi tiếng ở Lào, Touby Lyfoung, được nói đã đến Nong Het (tỉnh Xiêng Khouang) năm 1875 khi ông đoàn tụ với người cô là kẻ đã từng sinh sống ở đó ‘trong nhiều năm’.  Một kẻ cung cấp tin tức khác là lãnh tụ theo truyền thống người Thái Trắng (White Tai) tại Bắc Kỳ, ông Đèo Văn Trí, kẻ đã tuyên bố trong năm 1903 rằng ông có chứng kiến sự thông hành của người Hmong xuyên qua lãnh địa của ông trên đường sang Lào:

       ‘Đến năm 1848, khi tôi 15 tuổi, tôi nhớ có nhìn thấy xứ sở của mình bị tràn ngập bởi người H’Mông (tức Quân Cờ Trắng) đên từ Tứ Xuyên (Trung Hoa).  Họ làm xáo trộn sư, bình yên của xứ sở, nhưng ngừoi cha đáng kính của tôi, ông Đèo văn Sinh hay Cầm Sinh đã chấm dứt tình trạng đó bằng việc thỏa thuận với họ và cho phép họ quyền tự do để tự định cư tại nơi mà họ muốn ở trên các cao nguyên trong vùng [của Sip Song Chau Tai (?)’: Vers 1848, alors que j’avais 15 ans, je me rappelle avoir vu mon pays envahi par les Hmong (dits Pavillions Blancs) venant du Setchuen (Chine).  Ils troublèrent la tranquilité du pays; mais mon honorable père Đèo Văn Sinh ou Cầm Sinh finit par s’entendre avec eux et leur donner la liberté de s’établir òu ils le voulaient sur les hauts plateaux de la region [of Sip Song Chau Tai [?]].  (Raquez & Cam 1904: 257)[tiếng Pháp trong nguyên bản, chú của người dịch].

       Tại Xiêm La, sự hiện diện của các khu định cư Hmong đã không được ghi thành văn kiện trước các năm cuối cùng của thế kỷ thứ 19.  Một nhà địa dư học Anh Quốc có viết rằng ông đã nhìn thấy trong năm 1880 tại tỉnh Nan Province: ‘Có hàng nghìn người xuất cảnh từ Sip Sawng Panna [Vân Nam, Trung Hoa], và Khamus từ Luang Prabang, và một dân số gia tăng trong người H’Mông và Yao  (McCarthy 1895: 71).  Một nguồn tin khác nêu ý kiến rằng sự đến nơi của người Hmong tại Miền Bắc Xiêm La có niên đại từ 1885 (Geddes 1976: 29).  Sau đó sự phân tán của họ tại vùng đó được xác nhận tại các miền Phitsanulok và Lomsak bởi tác giả Robbins (1928), kẻ đã nhìn thấy hai khu định cư như thế ở các ngọn núi đó trong Tháng Một 1928.  Trong năm 1829, các khu định cư người Hmong cũng được nhìn thấy ở vùng Tak, 300 cây số tây bắc Bangkok (Credner 1935: 289, trong Crooker 1986).  Trong năm 1992, cá nhân tôi có thu thập tin tức từ nhiều người già lão Hmong tại một khu định cư ở khu vực Chiang Dao (tỉnh Chiang Mai) là các kẻ đã tuyên bố rằng cha của họ đã sẵn ở trong vùng 85 năm về trước, đánh dấu sự đến nơi của họ lùi lại mãi đến năm 1908.

       Tác giả Jacques Lemoine (1972: 18) đã vạch ra rằng có một sư tương đồng ngữ học rất gần nhau giữa hai thổ ngữ Hmong được nói tại Thái Lan (Hmong Trắng và Lục) – địa điểm xa nhất từ nguồn gốc nguyên thủy trong cuộc di cư của người Hmong ở Quý Châu – với tiếng Tch’ouan Ts’ien Tien, một thổ ngữ Trung Hoa miền nam.  Gần đây hơn, tác giả Ratliff (1992) ghi lại chi tiết các sự tương đồng giữa ngôn ngữ Hmong và các ngôn ngữ Trung Hoa hiện đại và cổ thời tại Vân Nam.  Chính nhờ đó, trong khi khảo sát sự lan tỏa về mặt địa dư của các ngôn ngữ Hmong trong vùng, điều có thể nhìn thấy rằng giữa miền nguồn gốc người H’Mông/Hmong tại Quý Châu và nơi vươn đến cuối cùng tại Miền Trung Thái Lan, các con đường di cư đi ngang qua Miền Đông Vân Nam, Bắc Việt Nam, Bắc Lào, và sau đó, cao nguyên Thái Lan. 4

CÁC ĐỘNG CƠ THÚC ĐẨY KHÁC ĐỂ DI CƯ

       Chúng ta nhìn thấy rằng các nguyên nhân chính trị đã là một chất xúc tác chính yếu cho sự di cư xuống phương nam.  Các thế kỷ thứ 19 và 20 là một thời khoảng xáo trộn tại Trung Hoa và Đông Nam Á.  Tuy nhiên, khi ghi nhận rằng ‘… nếu một lãnh thổ mới xuất hiện trước mặt [người H’Mông], sự di cư của họ được xúc tiến tùy theo các tiềm năng của nó’ (Geddes 1976: 29), Geddes nhấn mạnh rằng các yếu tố lôi kéo cũng là một động lực chính yếu cho người Hmong tiến vào Bán Đảo.  Về mặt này, trường hợp người Hmong tại Thái Lan được soi sáng đặc biệt.  Nhóm này đến từ Lào nơi được tin rằng không mối nguy hiểm cụ thể nào đe dọa họ, ít nhất không lớn đủ để giải thích việc họ di chuyển cho đến nay vào lãnh thổ Xiêm La.  Các nguyên nhân tổng quát cho sự di cư cá biệt này là đất đai nhiều hứa hẹn và thưa dân sắp sửa được tìm thấy trong sự truy lùng các khu đất hoang mới để làm rẫy (swiddens).

       Điêu xem ra cũng quan hệ để đề cập một yếu tố khác đã góp phần vào sự di cư của người Hmong, mặc dù yếu tố này hiếm khi được nói đến trong các cuộc nghiên cứu lịch sử về các dân tộc ít người trong vùng.  Yếu tố này liên hệ trực tiếp đến việc trồng và bán thuốc phiện, một hoạt động đã đòi hỏi một phần đáng kể năng lực của nhóm và sự sản xuất nặng về nhân lực cho mãi đến thời gần đây.  Chúng ta hãy khảo sát trước tiên các căn nguyên của vấn đề.  Bởi có sự tiếp thị các khối lượng to lớn về thuốc phiện tại Trung Hoa, trước tiên bởi người Bồ Đào Nha trong thế kỷ thứ 18 và sau đó bởi người Anh và người Pháp là các nước sẵn lòng nâng cao các lợi nhuận để hỗ trợ nỗ lực thực dân ở địa phương, một mức độ cao của sự tiêu thụ thuốc phiện đã được vươn tới tại Trung Hoa trong thế kỷ thứ 19 (15 triệu người Trung Hoa nghiện thuốc phiện trong năm 1870 theo tác giả McCoy 1989: 63).  Chiều hướng này được khích lệ một cách đáng kể và được duy trì một cách khéo léo bởi người Anh là các kẻ có thể trồng các cây nha phiến tại Bengal và sau đó đem phân phối xuyên qua mạng lưới của Công Ty Đông Ấn Độ đã được phát triển khắp Á Châu trong các thế kỷ thứ 18 và 19 (McCoy 1989: 60).  Ngay từ đầu thế kỷ thứ 18, các nhà lãnh đạo Trung Hoa đã lo âu về ngành mậu dịch gia tăng này và sự mất mát khổng lồ về lợi tức mà sự nhập cảng riêng hàng nghìn tấn thuốc phiện nguyên liệu bao hàm.  Dần dà, do bởi phần vốn liếng đặt cọc cao đến thế, các đối thủ chính đã tiến đến việc đụng độ trong diễn biến được gọi là Các Cuộc Chiến Tranh Nha Phiến (1838-1842 và 1856-1858).  Theo sau Hiệp Ước Nam Kinh năm 1842, Trung Hoa bị buộc phải cho phép các người Âu Châu và Mỹ được thiết lập các cơ sở mậu dịch tại một số vị trí trên bờ biển Trung Hoa và buôn bán gần như tự do với thị trường Trung Hoa khổng lồ.  Giải pháp còn lại để người Trung Hoa cạnh tranh được với các kẻ xâm nhập khi đó là thúc đẩy và hỗ trợ sự sản xuất thuốc phiện trong phạm vi lãnh thổ của chính họ, điều mà các nhà chức trách trung ương đã mau chóng tìm cách thực hiện.  Các dân số sinh sống tại các khu vực thích hợp cho sự sản xuất này, căn bản là các vùng núi và cao nguyên ở phía nam, khi đó bị áp lực để trồng các cây nha phiến và sản xuất nguyên liêu thuốc phiện sẽ được bán cho các nhân viên chính phủ, để được điều chế và đem bán trên thị trường trong nước.  Một cách mỉa mai, nhiều người trong số các nhà sản xuất này cũng bị thúc đẩy vào cùng hoạt động bởi người Pháp và người Anh, các kẻ đã có thể vươn tới các phần phía nam của Khối Núi Trọng Tâm xuyên qua các thung lũng dẫn lên hướng bắc từ Miến Điện và Đông Dương thuộc Pháp.  Các dân tộc ít người vùng cao nguyên tại miền nam Trung Hoa khi đó bị kẹt trong cuộc cạnh tranh dữ dội của các thế lực nằm bên ngoài kinh nghiệm, sự hiểu biết chính trị và các khả năng quân sự của họ.  Tại địa phương, hiểu được tiềm năng béo bở của ngành buôn bán mới này và nhận thấy được sự cạnh tranh giữa Trung Hoa và các nước Âu Châu, người Hmong có gắng thu lợi nhiều nhất và mau chóng bước xuống con đường dẫn đến chiến tranh kinh tế với chinh quyền Trung Hoa.  Các cuộc phản kháng và nổi dậy bạo động làm rung chuyển miền nam của xứ sở trong hậu bán thế kỷ thứ 19 và các làn sóng di cư tiếp nối khi đó có thể được nối kết, ít nhất phần nào, vào ý chí mạnh mẽ để giữ sự kiểm soát trên việc sản xuất và rao bán thuốc phiện.

       Hơn nữa, các cuộc nghiên cứu lịch sử và dân tộc học gần đây đã soi sáng rằng một yếu tố quan trọng trong quyết định di cư và sự lựa chọn vùng đất để tiên phong là mối quan hệ đặc biệt giữa người Hmong và nhóm dân lữ hành người Hoa theo đạo Hồi Giáo, nhóm dân Haw (Hui: Hồi).  Nguyên thủy từ Vân Nam, dân Haw trong thời gian dài là các nhà cung cấp duy nhất muối và kim loại cho người Hmong cũng như một số tiêu thụ phẩm.  Các món hàng này được trao đổi để lấy các cây thuốc và dược liệu Trung Hoa.  Mối quan hệ truyền thống này tiến tới việc bao gồm sản phẩm sinh lợi nhất, thuốc phiện, chính vì thế, đã có thể tìm thấy một đường lối dễ dàng bên ngoài các làng xã.  Mậu dịch lưu động, là điều rất ít được biết đến, đi theo các tuyến đường cổ điển trong nhiều thế kỷ đã nối liền các thành phố thuộc vùng sâu xa của Trung Hoa như Côn Minh, Đại Lý, Jinghong, và Thành Đô, với các trạm mậu dịch đường biển và các thủ đô như Moulmein, Ayutthaya và Bangkok, cũng như Vinh và Hà Nội tại bắc phần Việt Nam.  Ba mươi năm trước tại Lào, cũng như tại Việt Nam, người Hmong lớn tuổi vẫn còn nhớ về các cuộc du hành của họ với nhóm dân lữ hành Haw vào cuối thế kỷ thứ 19, khá thường xuyên với tư cách các người chăm sóc cho các con ngựa và con lừa chất đầy vải vóc, muối và thuốc phiện.  Một số người cho hay rằng họ đã thám hiểm các vùng đất trống và phì nhiêu mới như cao nguyên Trấn Ninh tại Lào và vùng núi phía bắc tỉnh Nan ở Thái Lan.  Chính vì thế đã có các khả tính cung cấp cho các kẻ muốn di chuyển, và sự di cư của người Hmong về hướng tây nam không phải đã được thực hiện một cách mù quáng.  Một sự kết hợp của đất rừng khả ứng và phì nhiêu với một sự gần gủi với một lộ trình lữ hành của người Haw thì thích hợp một cách toàn hảo cho cả việc chạy thoát khỏi cơn phẫn nộ của người Hán hay chỉ để tìm kiếm sự may mắn ở nơi xa xôi hơn.

SỰ QUAN TÂM CỦA GIỚI HỌC GIẢ VỀ NGƯỜI MIAO/HMONG (CHO TỚI THẬP NIÊN 1970)

       Chỉ có các nhà truyền đạo Thiên Chúa và ít nhà thám hiểm Anh và Pháp, khi tìm kiếm các đường lối để xâm nhập vào nội địa Trung Hoa, là đã có thể đến thăm viếng người Miao/Hmong tại Trung Hoa.  Tại Đông Nam Á đại lục, ngay từ cuối thế kỷ thứ 19, người Hmong đã là đề tài của sự chú ý rõ rệt từ các binh sĩ, các nhà truyền giáo, các nhà hành chính, các nhà thám hiểm, và sau này, các nhà nghiên cứu gốc Âu Châu.  Sự chú ý rõ rệt này về phía người Tây Phương đối với các xã hội Người Miền Núi trong vùng, phù hợp với các bước tiến đầu tiên của nhân chủng học và dân tộc học như các ngành học thuật khoa học và nhất thiết đã phục vụ cho mối bận tâm với sự hấp dẫn hương xa.

       Các quyển sách, các bài viết, và các bút ký viết về Dân Miền Núi thì nhiều từ thời ban sơ của thế kỷ thứ 20.  Các nhà quan sát Tây Phương khi đó nhận ra được nét đặc thù về ngôn ngữ và văn hóa mong manh của các dân tộc ít người này được gắn vào các không gian xã hội rộng lớn hơn, chẳng hạn như tại Việt Nam và Trung Hoa.  Trong trường hợp người H’Mông/Hmong, các cuộc nghiên cứu đầu tiên về các phong tục và ngôn ngữ đã được ấn hành trong các thập niên 1870 (Edkins 1870), 1880 (Broumton 1881) và 1890 (Lefèvre-Pontalis 1892).  Đây là những bước tiền đầu tiên của khoa dân tộc học tổng quát và sự thu thập có hệ thống các dữ liệu về văn hóa Hmong, trong khi sự nghiên cứu và phân tích sự tổ chức xã hội, tôn giáo và huyền thoại học đã phải chờ đợi mãi đến thập niên 1960 trước khi khởi sự bùng nổ thực sự.

       Sau Thế Chiến Thứ Nhì sự quan tâm quốc tế về người Hmong ở Đông Nam Á đã bắt đầu phát khởi, và sự nghiên cứu tại hiện trường đã được thực hiện trên một quy mô ngày càng lớn rộng, chính yếu tại Lào và Thái Lan và, trong các tình huống khác lạ, tại miền bắc Việt Nam cho đến năm 1954.  Bắc Kỳ, dưới ảnh hưởng của Việt Minh, tách rời khỏi Đông Dương thuộc Pháp và tuyên bố Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là một nước độc lập hồi năm 1945, đóng cửa với phần lớn các nhà quan sát sau hội nghị Geneva năm 1954.  Trung Hoa, sau sự xuất hiện của chế độ Cộng Sản năm 1949, đã phản ứng tương tự đối với Tây Phương.  Mặt khác, Thái Lan chào đón rõ ràng ‘sự trợ giúp‘ của Thế Giới Thứ Nhất và các nhà nghiên cứu của nó.  Trong thời kỳ này, Lào vẫn còn bị giằng co giữa các lý tưởng của chế độ quân chủ và chủ nghĩa cộng sản trong nhiều năm, và phần lớn lãnh thổ của nó đã không an toàn cho các học giả Tây Phương.  Với Các Cuộc Chiến Tranh Đông Dương, giữa các năm 1946 và 1975, và cuộc xung đột Trung Hoa – Việt Nam năm 1979, điều trở nên rõ ràng rằng các diễn biến quốc tế đã tác động đến các trú dân rừng rú tại các núi non của họ, buộc họ phải chọn phe và, tùy thuộc vào kẻ chiến thắng cuộc đấu tranh dân tộc, phải chịu đựng các hậu quả nếu họ lựa chọn sai.

       Trong thập niên 1960, nhiều nhà nghiên cứuTây phương nhận thấy mình quan tâm đến việc tìm hiểu đặc biệt các dân tộc ít người trên cao nguyên.  Nhiều định chế Tây Phương đã cung cấp cho các nhà nghiên cứu này sự yểm trợ tài chính đáng kể mặc dù phải nói, không phải lúc nào cũng với các ý định thuần khiết nhất (xem Wakin 1992).  Chính vào thời cuối của thập niên 1960, các tác giả Lebar, Hickey và Musgrave, với sự trợ giúp của Hanks and Smalley trong số các tổ chức, đã công bố công trình đồ sộ nhan đề Ethnic Groups of Mainland of Southeast Asia (1964) được ấn hành bởi American Human Relations Area Files và Peter Kunstadter, được trợ giúp nổi bật nhất bởi Moerman, Mandorff, Hickey, Geddes và Barney, đã biên tập bộ hai quyển không kém phần đồ sộ, nhan đề Southeast Asian Tribes, Minorities and Nations (1967) được ấn hành bởi Princeton University Press.  Ngoài các nhà nghiên cứu này vốn quan tâm đến toàn vùng như một tổng thể, có thể bổ túc các học giả khác điều tra một cách cá biệt vào một miền đặc biệt, như Moréchand (1968), Lemoine (1972), Yang (1975), Bertrais (1977) và Mottin (1978) tại Đông Dương thuộc Pháp trước đây, hay Keen (1966), Binney (1968), Walker (1970) và Dessaint (1971) tại Thái Lan.

       Sau nhiều năm tự cô lập và từ chối không cho các học giả ngoại quốc quyền để đi đến núi đồi của họ — trong khi Thái Lan vẫn mở rộng cửa gần như không có hạn chế nào cả — Việt Nam và Lào hiện giờ đang tiến vào thời đại hậu xã hội chủ nghĩa và tỏ ra sẵn lòng hơn để khởi sự cuộc nghiên cứu hợp tác với người ngoại quốc về Người Dân Miền Núi.  Cơ hội này phải được nắm lấy.  Nó có nghĩa một cơ may độc nhất sau rốt, để điều tra tại hiện trường lịch sử dân tộc của người Hmong và của mọi xã hội Dân Miền Núi tại phần đất này của Khối Núi Trọng Tâm.  Với nhịp hiện tại của sự canh tân hóa và hòa nhập văn hóa của người dân cao nguyên theo các đường nét của dân đồng bằng, với tiến trình định cư hóa cưỡng bách xảy ra trong các thập kỷ qua, công tác này trở nên khẩn cấp nếu chúng ta muốn thu thập những gì còn lại trong truyền thống của các người di dân muộn màng, sống sót dai dẳng và cùng lúc, dễ bị xâm hại một cách cực đoan, từ biên cương Trung Hoa./-          

_____

CHÚ THÍCH:

1. Bài viết này nguyên thủy được trình bày trong hội nghị thường niên của Hội Nghiên Cứu Đông Nam Á (Association for South-East Asian Studies) tại Vương Quốc Thống Nhất Anh, ở trường School of Oriental and African Studies thuộc Đại Học University of London, hồi Tháng Tư 1996.

2. Bất kể sự nối kết lịch sử và phần nhiều không biện minh được của từ ngữ trong tiếng Pháp, ‘montagnard: dân miền núi” với các nhóm dân thiểu số vùng cao nguyên rất cá biệt tại Trung Phần Việt Nam, từ ngữ tự chọn để có nghĩa nguyên thủy ở đây là “dân miền núi”, mà không có ý kiến riêng tư nào khác.

3. Cũng xem sự phân tích lịch sử của các cuộc nổi dậy này trong sách của Lombard-Slamon (1972: IV).

4. Lemoine (1972: 18) và Michaud (1994: Phần 4) đều có gặp người Hmong nói rằng họ đến từ Miến Điện tại tỉnh Chiang Mai, Thái Lan; Young (1962: 37) cũng đề cập đến cùng sự kiện này.  Bernatzik (1970) đề cập trong năm 1947 về một cuộc kiểm kê dân số 1931 cho hay có 830 người Hmong khi đó sinh sống trên lãnh thổ Miến Điện.  Tuy nhiên, các số thông kê về người Hmong tại Miến Điện ngày nay không được cung cấp.

—–

TÀI LIỆU THAM KHẢO:

Badie, M. Lt-Col. (1924) Les Races du Haut-Tonkin de Phong-Tho à Lang Son.  Paris, Ancienne Maison Challemel.

Bernatzik Hugo Adolf (1970) Akha and Miao: Problems of Apllied Ethnography in Further India.  New Haven, phiên dịch H. R. A. F. Press, 2 quyển [ấn bản nguyên thủy 1947, Akha und Meau, Innsbruck, Wargnerische Universitats-Buchdruckerei]

Bertrais, Yves (1977) Le Mariage traditionnel chez les Hmong blancs du Laos et de la Thailande.  Chiang Mai.

Bigo, A. (1938) Ethnologie sommaire de l’Indochine franҫaise.  L’Indochine franҫaise (Hanoi), November.

Binney, George A. (1968) The Social and Economic Organisation de Two White Meo [Hmong] Communities in Northern Thailand.  Luận Án Tiến Sĩ chưa được ấn hành, Wildlife Management Institute, Washington D. C., Advanced Research Projects Agency (Department of Defense).

Bonifacy, August Louis-M, Lt-Col (1904a) Les groups ethniques de la Rivière Claire, Revue Indo-Chinoise, (30 June): 813-828.

Bonifacy, August Louis-M, Lt-Col (1904b) Les groups ethniques de la Rivière Claire, Revue Indo-Chinoise, (15 July): 1-16.

Broumton, C. (1881) A Visit to the Miao-Tze tribes of South China, London: Proceedings of the Royal Geographic Society.  No. 3

Chiao Chien and Tapp, Nicholas (1989) Ethnicity and Ethnic Groups in China.  Hong Kong, The Chinese University of Hong Kong, (Special issue on the New Asia Academic Bulletin Vol. VIII)

Cooper, Robert G. (1976) Resource Scarcity and the Hmong Response: A Study of Settlement and Economy in Northern Thailand.  Luận Án Tiến Sĩ, University of Hull.

Crooker, Richard A. (1986) Opium Production in Northern Thai: A Geographical Perspective.  Luận Án Tiến Sĩ chưa ấn hành, Geography, University of California, Riverside.

De Beauclair, Inez (1960) A Miao Tribe of Southeast Kweichow and its cultural configuration.  Bulletin of the Institute of Ethnology, Acamedia Sinica No. 10, các trang 127-205.

Dessaint, William Y., Dessaint, Alain Y. (1982) Economic Systems and Ethnic Relations in Northern Thailand: 72-85, trong sách biên tập bởi A. R. Walker, Studies of Ethnic Minority Peoples, Contributions to Southeast Asian Ethnography No. 1.

Edkins, J. (1870) The Miao Tsi Tribes: Their history, The Chinese Recorder and Missionary Journal 3: 33-36, 74-76.

Geddes, William Robert (1976) Migrants of the Mountains: The Cultural Ecology of the Blue Miao (Hmong Njua) of Thailand.  Oxford: The Claredon Press.

Haudricourt, André Georges (1974) Le nom du champ sur brulis et le nom de rizière irriguée, Études Rurales, 53-56: 467-471.

 Jenks, Robert Darrah (1994) Insurgency and Social Disorder in Guizhou.  The ‘Miao’ Rebellion 1854-1873.  University of Hawai’i Press.

 Jenks, Robert Darrah (1985).  The ‘Miao’ Rebellion 1854-1872: Insurgency and Social Disorder in Kweichow during the Taiping Era.  Luận Án Tiến Sĩ không ấn hành.  Harvard University.

 Keen, F. G. B. (1966) The Meo of North-West Thailand: A Problem of Integration.  Luận Án Cao Học chưa được ấn hành.  Victoria University of Wellington (N. Z.)

Kunstadter, Peter, biên tập, (1967) Southeast Asian tribes: Minorities and Nations.  Princeton, New Jersey, Princeton University press, một bộ gồm 2 quyển.

 Lebar, F. M., Hickley, G. H. & Musgrave, J. K. (đồng biên tập) (1964) Ethnic Groups of Mainland Southeast Asia.  New Haven: Yale University Press, H. R. A. F.

 Lefèvre-Pontalis, Pierre (1892) Notes sur quelques pupoplations du nord de l’Indo-Chine.  Journal Asiatique 8: 237-269.

 Lemoine, Jacques (1972) Un Village Hmong Vert du Haut Laos.  Milieu Techniques et organization sociale, Paris, Éd. Du C. N. R. S.

 Li, Yueh-Hwa (1940) The Miao-Man Peoples of Kweichow.  Luận Án Tiến Sĩ chưa được ấn hành,  Anthropology, Harvard University.

 Lombard-Salmon, Claudine (1972) Un exemple d’ acculturation chinoise: la provine du Guizhou au XVIIIè siècle.  Publication de l’École Franҫaise d’Extrême-Orient Vol. LXXXIV.

 Lunet de Lajonquière, Émile Cdt. (1906) Ethnographie du Tonkin Septentrional.  Hanoi-Paris, E. Leroux.

 Maxwell Hill, Ann (1983) The Yunnanese [Haw]: Overland Chinese in Northern Thailand, trong sách đồng biên tập bởi McKinnon J. và Bruksasri W., Highlanders of Thailand.  Kuala Lumpur, Oxford University Press, các trang 123-134.

 McCarthy, James (1895). An Englishman’s Siamese Journal 1899-1893.  Report of a Survey of Siam, ấn hành vô danh tại London, 1895, lưu hành riêng tư [in lại bởi Siam Media International Books (không ghi nhật kỳ xuất bản)].

 McCoy, A. W., với sự cộng tác của Read, C. B. và Adam III, L. P. (1989) The Politics of Heroin in Southeast Asia.  Singapore, Harper Torchbooks.

 Michaud, Jean (1994) Résistance and Flexibilité.  Le changement social et le tourisme dans un village hmong de Thailande.  Luận Án Tiến Sĩ chưa được ấn hành về Nhân Chủng Học (Anthropology) Université de montreal (Canada).

 Michaud, Jean & Culas, Christian (1997) Les Hmong de la peninsule Indochinoise.  Histoire et migrations.  Les Cahiers des Sciences humaines – ORSTOM 3 (juillet-aout)

 Moréchand, Guy (1968) Le chamanisme des Hmong, Bulletin de l’École Franҫaise d’Extrême-Orient, 54 (XII): 53-294.

 Mottin, Jean (1978) Eléments de grammaire Hmong Blanc.  Bangkok, Don Bosco Press.

 Mottin, Jean (1980) History of the Hmong.  Bangkok, Odeon Store.

 Panikkar, K. M.  (1957) L’Asie et la domination occidentale du XVe siècle à nos jours.  Paris, Seuil (phiên dịch từ tiếng Anh bởi P & E. Bolo, 1953).

 Raquez, A. & Cam (biên tập bởi) (1904) Mémoires de Đèo Văn Trí, Revue Indochinoise.  (31 aout), No. 4: 256-275.

 Ratliff, Martha (1992) Meaningful Tone: A Study of Tonal Morphology in Compounds, Form Classes, and Expressive Phrases in White Hmong.  Center for Southeast Asian Studies, Monograph Series on Southeast Asia,Special Report No. 27, Northern Illinois University.

 Robbins, L. J. (1928)  Hill Routes between Pitsanuloke and Lomsak, Journal of the Siam Society.  22 (2): 81-94.

 Savina, Franҫois Marie (1924) Histoire des Miao.  Hong Kong, Ipm. Des Missions Étrangères.

 Schurmann, Franz & Orville, Schell (đồng biên tập) (1972) Imperial China.  Harmondsworth (U. K.), Penguin Books.

 Teng, Ssu Yu (1971) The Taiping Rebellion and the Western Powers: A Comprehensive Survey.  Taipei, Rainbow-Bridge.

 Wakin Eric (1992) Anthropology Goes to War.  Professional Ethics and Counterinsurgency in Thailand.  Madison (USA): University of Wisconsin, Center for Southeast Asian Studies, Monograph no. 7.

 Walker, Anthony R.  (1970) Lahu Nyi (Red Lahu) Village Society and Economy in North Thailand.  Bộ gồm 2 quyển.  Chiang Mai, Tribal Research Centre.

 Wiens, Herold (1954) China’s march into the tropics.  Emden (Conn.): Shoe String Press.

 Yang, Dao (1975) Les Hmong du Laos face au développement.  Vientiane, Siao Savath.

 Young, O. Gordon (1962) The Hill Tribes of Nortrhern Thailand.  Bangkok, The Siam Society. 

Zhao, Yuchi và các tác giả khác (1985) Clothing and Ornements of China’s Miao People.  Beijing, Nationality Press. 

Tác giả, Tiên Sĩ Jean Michaud, là Phó Giám Đốc, Ban Đông Nam Á Học, Đại Học University of Hull, Hull, HU6 7RX, United Kingdom.

Nguồn: Jean Michaud, From Southwest China into Upper Indochina: an Overview of Hmong (Miao) Migrations, Asia Pacific Viewpoint, Vol. 38,  No. 2, August 1997, các trang 119-130. 

#3Hmoob #Hmong #Hmoob #Miao

Hầu hết người Hmong (Miao) tin vào tôn giáo nguyên thủy của thuyết vật linh, hệ thống tín ngưỡng của họ vô cùng phức tạp và mỗi Họ tộc lại khác nhau. Một trong những đặc điểm của tôn giáo Hmong là nó có một số lượng lớn các nghi lễ tôn giáo phức tạp, huyền bí, nghi lễ bí mật, dấu vết bí mật, truyền thuyết, lịch mặt trời, bùa chú và các loại thuốc thảo mộc về cơ bản là đầy đủ. Trong văn hóa riêng của người Hmong, những nghi lễ tôn giáo này chỉ phục vụ cho những mục đích đơn giản của cuộc sống như thờ cúng tổ tiên, trừ tà ma, cúng trời, cưới xin. 

 Một đặc điểm khác của phong tục Hmong là trang phục của phụ nữ rất phức tạp, đẹp và có rất nhiều đồ trang sức. Tranh thêu của phụ nữ Hmong có thể được đặt tên là thêu Tô Châu.

 Phong tục tập quán của người Hmong không chỉ phức tạp mà còn có thể hình thành hệ thống riêng trong điều kiện sống khó khăn, luật tục duy trì trật tự cuộc sống trong bộ tộc rất hoàn chỉnh, có thể được truyền miệng và duy trì. sự ổn định của một tộc người quy mô nhỏ trong một thời gian dài, đó là lý do tại sao họ có thể duy trì phong tục của mình bằng cách sống ẩn dật lâu dài trong rừng núi.

 Đồng thời, để duy trì những phong tục này và truyền từ đời này sang đời khác, cần rất nhiều tiền bạc và thời gian, chẳng hạn như chi phí trang phục cho một cô gái Hmong là khá đắt đỏ, chưa kể tiền đồ đắt đỏ. Các thị tộc là phương tiện sinh tồn chính không giúp được gì nhiều. Những đặc điểm này cũng làm cho dân tộc Hmong trở thành một trong những dân tộc thiểu số nghèo nhất cho đến nay, nhưng họ có thể tồn tại mà không bị tan rã và dân số vẫn còn khá lớn. Nếu không nhờ sự hỗ trợ kinh tế liên tục từ bên ngoài, hệ thống ranh giới của người Hmong rất hoàn hảo và rất khó giải thích rằng chúng được hình thành một cách tự nhiên.

 Vào thế kỷ 19, vô số người châu Âu đã vào cộng đồng và khám phá cuộc sống văn hóa của người Hmong, họ trở nên rất quan tâm đến phong tục của người Hmong và tiến hành nghiên cứu mạnh mẽ.

 Ngoài những vị thần tốt, trong tín ngưỡng của người Hmong cũng có rất nhiều linh hồn xấu xa, nhiều truyền thuyết bao gồm những âm mưu của mối thù và ân oán, sức mạnh của nỗi sợ hãi và thù hận tiềm ẩn trong tim. Mặc dù ở dạng một truyền thuyết hay, nó hoạt động ngay khi có kích hoạt. Đồng thời, sức mạnh điều khiển tâm trí của các nghi lễ tôn giáo Hmong được bảo quản tốt, bao gồm rất nhiều dược thảo. Vì vậy, việc bảo vệ các phong tục tập quán truyền thống của dân tộc Hmong có ý nghĩa to lớn và vai trò của việc phát lộ đạo giáo sơ khai là bảo bối.

 Một số người Hmong ở các khu vực cận thổ ngữ phía đông bắc Vân Nam và ở nước ngoài tin vào Cơ đốc giáo hay Thiên chúa giáo.

Nguồn: Mạng Du lịch Hàng không Trung Quốc #3Hmoob #Hmong #Hmoob #Văn_Hóa

Bộ phim tài liệu khổ lớn “Truyền kỳ về H’Mông và Đông y” chính thức được công chiếu, Người không di truyền sẽ đưa bạn vào hành trình chăm sóc sức khỏe!

Từ ngày 10-03 đến ngày 13-03-2022, do đài truyền hình Tứ Xuyên Chengdu Tianfu TV và Viện Y học cổ Truyền Bắc Kinh và Yang Yaoren, người thừa kế nổi tiếng của Y học H’Mông và Đông y, đồng tổ chức, “Hạnh phúc ở Thiên Phủ: Khám phá ba dòng sông”, một văn hóa Y học dân tộc quy mô lớn phim tài liệu “Truyền thuyết về H’Mông và Đông y” Lễ khai mạc đã được tổ chức tại Tam Giang xinh đẹp của tỉnh Quảng Tây, đồng thời khởi động chuyến tham quan di sản Y học quốc gia kéo dài 3 ngày.

Đạo diễn Yang Yang, Nhà sản xuất của Đài truyền hình vệ tinh Tứ Xuyên Phòng đặc biệt TV Chengdu TV, Yang Yaoren, Hiệu trưởng Học viện Y học cổ Truyền Bắc Kinh, Wu Xingyuan, Giám đốc Phòng khám Y học Cổ truyền Trung Quốc huyện Sanjiang Dong National National Kangshou Health Center, Zhang Wenying, phi vật thể người thừa kế Dong Nationality ở Sanjiang, Quảng Tây, Guizhou Hua Yang Chunmei, người sáng lập Công ty TNHH Công nghệ Likang, người đứng đầu Du lịch Văn hóa Xiamen Qantao, Wu Aili, người đồng sáng lập thương hiệu Shiye, các nhà Y học H’Mông và các nhân vật dân tộc từ tất cả khắp nơi trên cả nước đã đến tham dự, chứng kiến ​​buổi lễ quan trọng này.

“Xuân như mộng, hạ như giọt, thu như say, đông như ngọc”.

Tam Giang Quảng Tây có làng Đông xinh đẹp ở thị trấn H’Mông, Sanjiang là làng Đông lớn nhất Trung Quốc, văn hóa và môi trường địa lý độc đáo nơi đây cũng đã nuôi dưỡng một nền văn hóa Y học dân tộc phong phú, thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới đến trải nghiệm hành trình chăm sóc sức khỏe.

“Y học thiên niên kỷ, Y học vạn tuế”, nền Y học dân tộc ta được lưu truyền với kinh nghiệm chăm sóc sức khỏe dân tộc hàng nghìn năm.

Làng Đông ở thị trấn cũng dựa trên thế mạnh của hàng trăm trường phái tư tưởng, tích hợp các nền văn hóa Y học H’Mông khác nhau một cách thông minh. Công nghệ chẩn đoán và điều trị đặc trưng, ​​thậm chí còn hơn cả một người nhà họ H’Mông, bậc thầy văn hóa Đông y.

Việc bấm máy và sản xuất bộ phim tài liệu khổ lớn dài 100 tập này cũng là một dấu mốc quan trọng trong việc kế thừa và truyền bá Y học dân tộc và văn hóa dân tộc H’Mông.

Lễ trao giải của Trung tâm sản xuất Quảng Tây chương trình “Happy in Tianfu” của đài truyền hình Thành Đô

Các bài ca cổ của người H’Mông ca: “Dược Vương Y sáng ngời sáng ngời, đi qua núi trũng, bước đi như thường, mặc sao mặc trăng, muôn phương. “,” Ba nghìn phương thuốc, tám trăm đơn thuốc “…

Yang Yang · Giám đốc: Nhà sản xuất của Đài truyền hình vệ tinh Tứ Xuyên Phòng đặc biệt Truyền hình Thành Đô, phóng viên đặc biệt của “Tân Hoa Xã” Chi nhánh Tứ Xuyên, “Southern Weekend”, đặc biệt mời giảng viên của Học viện Kỹ thuật Thông tin Tứ Xuyên

H’Mông và Đông Y có nguồn gốc từ nguồn gốc của loài người và thời đại thần thoại cùng với tổ tiên của dân tộc H’Mông, trong thực tiễn sản xuất và đời sống lâu đời, tổ tiên của H’Mông và Đông Y đã sáng lập ra nền Y học H’Mông và Đông Y của riêng mình. hệ thống, tính năng đặc biệt và phong cách độc đáo.

Ở thôn Đông, thị trấn H’Mông, thôn nào cũng có thầy thuốc, ai cũng biết y thuật.

Bác sĩ Miao Yang Yaoren hướng dẫn nghiên cứu thuốc thảo dược

So với Tây y, Y học cổ truyền dân tộc H’Mông “thầy phù thủy và hai giải pháp” không chỉ là người chữa bệnh về cơ thể, mà còn là người chữa bệnh về tâm hồn.

Bây giờ nhìn ra khắp thế giới, dịch bệnh vẫn đang hoành hành và dưới sự bảo vệ của nền Y học cổ truyền Trung Quốc, chúng ta đã có thể đánh bại vi rút hết lần này đến lần khác.

Trong thời đại có nhiều thay đổi lớn giữa truyền thống và hiện đại, văn minh công nông va chạm, đời sống và sức khỏe ngày càng trở nên khắc nghiệt, cả dịch bệnh lẫn tính mạng và sức khỏe là những vấn đề mà nhân loại đang chung sức tìm tòi và khắc phục.

Các nhà y học H’Mông trải nghiệm văn hóa dân gian

Ngày nay, việc kế thừa và phát triển nền Y học cổ truyền dân tộc Trung Hoa ngày càng chú trọng hơn, dù là quốc sách hay chính sách thực hiện đều được quan tâm và chú trọng chưa từng có.

Kể từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nền Y học cổ truyền Trung Hoa của nước Trung Quốc đã có những thành tựu đáng kể và đóng góp quan trọng trong việc nâng cao sức khỏe nhân dân.

Với sự trỗi dậy của Trung Quốc và sự phục hưng của văn hóa dân tộc, nền Y học dân tộc của chúng ta (H’Mông) cũng sẽ ngày càng đóng một vai trò quan trọng trong quá trình này!

Vào mùa xuân, vạn vật sinh sôi, đây là mùa tràn đầy hy vọng và sức sống nối liền. Được biết, bộ phim tài liệu sẽ được quay liên tục từ tháng 4 đến tháng 12 năm 2021, tổng quy mô sản xuất lên đến hàng trăm tập, ghi lại và phổ biến thêm nhiều kiến ​​thức quý báu về Y học dân tộc và văn hóa dân gian, đồng thời dẫn dắt khán giả trải nghiệm truyền thống của các dân tộc trong một trải nghiệm địa lý và nhân văn đa dạng. Trí tuệ sống lành mạnh.

Tiếp theo, đoàn làm phim tài liệu sẽ đi qua các dãy núi, sông suối của thị trấn H’Mông và thôn Đông để cùng nhau khám phá truyền thuyết về H’Mông và Y học, mong mọi người chú ý và tham gia tích cực. Chúng ta hãy cùng nhau phát triển thuốc dân tộc!

Bài viết của: Sanmiao #3Hmoob #Hmong #Hmoob

KHEEV LAM KOJ YOG IB REV PAJ

Niam dej os, koj ntws qhov twg tuaj,

dhau teb dhau chaw ntev ua ntev?

Txiv leej tub koj tuaj qhov twg tuaj,

suab raj nta yeev,

ua kuv ntxhais leej tab nyob tsis qab hauv tsev,

nyob tsis qab hauv tsev?

Khuv xim koj yog lawm tus tib neeg,

nyiam tau yuav tsis tau.

Koj kheev lam yog —— ib rev paj,

Kuv muab koj de losua niaj ntoo zoj saum taub hau,

ua niaj ntoo zoj saum taub hau.

Niam dej os, 

koj ntws qhov twg tuaj,

dhau teb dhau chaw ntev ua ntev,

Ntxhais leej tab koj tuaj qhov twg tuaj,

Suab nplooj siv awv,

Ua kuv txiv leej tub nyob tsis qab hauv tsev,

nyob tsis qab hauv tsev?

Khuv xim koj yog lawm 

tus tib neeg,nyiam 

tau yuav tsis tau.

Koj kheev lam yog —— lub txiv daj,

Kuv muab koj de losua niaj coj zoj hauv xib tes,

ua niaj coj zoj hauv xib tes.

https://youtu.be/x-pvFQyLrF0

《假如你是一朵花》

词曲:陶永华 演唱:熊连妹

大河啊!

你从哪里来?

流过山川长又长

阿妹啊!

你从哪里来?

木叶声声噢唉

让我小阿哥在家中意乱心慌

可惜阿妹是一个人

只能心里想

假如你是噢唉一朵花

我要把你成天戴在我头上

成天戴在我头上

大江啊!

你从哪里来

流过山川长又长

啊哥啊!你从哪里来

竹笛声声噢唉

让我小阿妹在家中意乱

在家中意乱心慌

可惜阿哥是一个人

假如你是噢唉一只果

我要把你成天捧在我手上

成天捧在我手上 

唉……

熊连妹:苗族,中共党员,文山州民族文化工作团声乐演员。毕业于云南艺术学院音乐学院,本科学历,师从于云南艺术学院杨丽菲教授学习声乐,苗语音乐代表作品有《三七谣》、《习主席走进苗家寨》、《假如你是一朵花》等。

Nguồn: HMONGB

Lễ hội Hoa Sơn (Huashan), còn được gọi là “nhảy trường”, “nhảy hoa”, “chơi Hoa Sơn” “Gầu Tào”, hoặc “bước lên Hoa Sơn”, là một trong những lễ hội truyền thống long trọng nhất của người H’mông.

Hàng năm vào dịp lễ hội mùa xuân, đồng bào H’mông ở Wenshan, Maguan, Hekou, Mengzi, Pingbian và những nơi khác ở tỉnh Vân Nam sẽ tổ chức hoạt động giẫm lên núi trong lễ hội rất hoành tráng, tạo thành tình huống “trăm hoa đua nhau khoe sắc. “.

Trong lễ hội, người H’mông sẽ mặc những bộ trang phục lễ hội đẹp nhất và tập trung dưới cột hoa để tổ chức các điệu múa cột hoa, lộn ngược cột hoa, đua ngựa, bắn cung, ca hát, nhảy múa, thi hoa hậu và các cuộc thi khác.

Nam thanh nữ tú hát dân ca, trút bầu tâm sự, một khi đã yêu thì trao nhau cho đến khi duyên kiếp.

Kể từ khi dịch bùng phát, để hưởng ứng lời kêu gọi phòng chống dịch bệnh, các hoạt động của Lễ hội Hoa Sơn đã bị đình chỉ và hủy bỏ trong Lễ hội mùa xuân ở tất cả các khu vực dân tộc H’mông.

Nhiều đồng bào cho rằng, nếu không có không khí sôi động của Lễ hội Hoa Sơn thì Tết Nguyên Đán sẽ vắng vẻ, thiếu thú vị.

Hôm nay Jiumei sẽ dẫn mọi người xem lại Huashan tuyệt vời của những năm trước của chúng ta và giải tỏa muộn phiền.

Trước mắt còn rất nhiều hình ảnh đẹp, hãy dời băng ghế nhỏ đi!

2014 H’mông Township Gyro Dazhai

Lễ hội núi hoa Maguan 2017

Cuộc thi đấu bò tại Lễ hội Hoa Sơn năm 2018 của Maguan County Shanche

Lễ hội núi hoa ngón chân 2019 ở làng Tianwan, quận Maguan

Lễ hội đồi hoa King of Boxing Village 2019

Năm nay, do bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh, các hoạt động của Lễ hội Hoa Sơn cũng đã bị hủy bỏ tại các khu vực H’mông trên khắp Vân Nam. đến lễ hội mùa xuân vắng vẻ cho đồng bào. một số không khí sôi động.

Lễ hội mùa xuân vội vã trôi qua, năm tháng đang trôi, mùa đang trôi, một vòng luân hồi mới đang từ từ mở ra.

Hôm qua, chúng ta đã bắt đầu khai xuân, tiết dương lịch đầu tiên của Tết Nguyên Đán. Sau đầu mùa xuân, một mùa gió và nắng ấm từ từ đến, băng tuyết tan, đồng ruộng tươi tốt, nước sông xuân ấm áp, chim chích chòe, cỏ mọc, nắng ngọt rải rác. , giống như tâm trạng đầy mong đợi này.

Lời nhắc nhở ấm áp của Jiumei: Thời gian gần đây dịch bệnh bùng phát liên tục, đồng bào ở H’mông trấn phải chú ý bảo vệ sức khỏe bản thân và gia đình, tránh tụ tập, không tự ý đi Hoa Sơn.

Thời tiết ấm và se lạnh, các bạn nhớ mặc thêm áo và giữ ấm nhé. Đồng thời, chúng ta cũng phải xây dựng một lối sống lành mạnh, đeo khẩu trang, rửa tay thường xuyên và chú ý mở cửa sổ để thông gió. Xây dựng thời gian làm việc và nghỉ ngơi hợp lý, đi ngủ sớm và dậy sớm để tăng cường khả năng miễn dịch.

Không có mùa đông nào là không thể vượt qua

Không có mùa xuân nào mà không đến

Xuân đang về

Mong dịch sớm qua đi!

Hãy để chúng tôi mang đến hy vọng và vẻ đẹp

bắt đầu một cuộc hành trình mới

Chờ đến mùa xuân năm sau hoa nở và dịch bệnh tiêu tan

Chunguang sẽ đi đến Hoa Sơn với bạn!

Nguồn: Sanmiao Network #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Vào thời cổ đại, có một thầy thuốc trong dòng họ H’mông (Miao) tên là Shi Siyi, người rất giỏi nghề và có thể chữa được mọi bệnh tật. Uống thuốc của ông không chỉ chữa khỏi bệnh mà còn kéo dài tuổi thọ. Khi đó, con người có thể sống đến hàng nghìn tuổi, hàng chục nghìn tuổi. Không ai trên thế giới này không biết năng lực của anh và gọi anh là bác sĩ thiên tài, cả bầu trời cũng nghe thấy tên anh.

  Shi Siyi học rất giỏi, không phụ lòng người với y thuật xuất chúng như vậy. Anh ta nhìn thấy bà mẹ ngọc bích trên bầu trời, Taishang Laojun, Taibai Xingjun, không những không bị bệnh mà còn không chết. Anh cho rằng phải có thuốc trên trời sẽ không bị ốm, chết.

  Vì vậy, Shi Siyi đã lên trời để thu thập các loại thảo mộc! Sau hơn 30 ngày, một ngày ở trên trời là một năm ở dưới đất. Khi anh trở lại, vợ con và nhiều người khác đã chết. Ông ấy chết như thế nào? Ông ấy chết vì bệnh dịch. Có một số ít, gầy gò và sắp chết. Anh ấy đã cứu những người này. Không có cách nào cứu được vợ con và những người khác đã chết từ lâu. Bởi vì cơ bắp và các cơ quan nội tạng của họ đã không còn, chỉ còn lại một bộ xương.

  Shi Siyi nhìn lên trời thở dài: “Ôi! Hóa ra các y bác sĩ chỉ có thể chữa bệnh cho người sống chứ không thể chữa bệnh cho người chết. Đây là loại kỹ năng gì!”

  Shi Siyi biết rằng Taishang Laojun có thuốc để mang người chết trở về, và ngay cả xương của người chết cũng có thể cứu được. Sau đó anh đến gặp Chúa để xin Ngài dạy cho mình.

  Taishang Laojun Qi chơi ngọc như ngọc mẹ, ngọc như ngọc mẹ không được dạy bảo: “Trên đời này ai cũng sẽ chết, nếu như chúng ta thì không bao giờ chết, sống cũng không xong ở trái đất trong hai ngày, và họ sẽ đến trên trời. Bạn làm gì ③? “

    Taishang Laojun nghe vậy liền nảy ra một ý tưởng xấu và nói: “Vì hòa bình vĩnh cửu của bầu trời, người hầu Siyi này không cần phải bị đưa trở lại thế giới.”

    Yudang Yumu hỏi lý do là gì.

    Taishang Laojun nói: “Anh ấy đã trở lại thiên đường và học được bài thuốc trường sinh từ tôi; lần này anh ấy đến và yêu cầu tôi dạy cho tôi cách sống. Nếu chúng tôi để anh ấy quay trở lại, chẳng phải mọi người trên thế giới sẽ như thế nào giống như chúng ta? Họ Chỉ có sự sống chứ không có cái chết, và một ngày nào đó nó sẽ rơi xuống bầu trời. “

    Khi Yudang Yumu nghe thấy điều này, cô ấy đã bị sốc và vội hỏi: “Chúng ta phải làm gì đây? Chúng ta phải tìm lý do để giam giữ anh ấy!”

    Taishang Laojun cười nói: “Chuyện này dễ dàng, không trách được ai!”

    Khi trở về nhà, anh ta nói với Shi Siyi rằng: “Cô không đến xin thuốc cho người chết sống lại sao?”

    Shi Siyi vui vẻ nói: “Có 1 Lao Jun, xin hãy truyền cho tôi, để tôi có thể quay lại cứu người chết.”

    Taishang Laojun nói, “Thuốc nằm trong cây đàn hương trên mặt trăng.”

    “Làm thế nào tôi có thể nhận được nó?” .

    “Bạn có thể lấy nó bằng cách chặt cây.”

    Shi Siyi đã lên mặt trăng để chặt cây đàn hương. Không ngờ, chiếc rìu bị chặt xuống, khi nhấc lên thì vết cắt trên cây đàn hương lại đóng lại. Một ngày nọ, anh ta chặt đen, và thậm chí cắt bỏ một phần vỏ cây. Anh ta đến hỏi Taishang Laojun: “Cái này có ích lợi gì?”

  Taishang Laojun nói: “Đây là người chết sống lại! Bạn dùng dao chặt vào đó, nơi bạn cắt sẽ sống lại”.

    “Làm thế nào mà bạn cắt giảm nó?”

    “Bạn chặt một chiếc rìu, so sánh nó với cổ của bạn, chặt một chiếc rìu khác, và so sánh nó. Bằng cách này, chỗ bị cắt sẽ không mọc lại.”

    Shi Siyi đã làm như Taishang Laojun nói, và sau khi anh ta cắt nó, lỗ không đóng lại, vì vậy anh ta cắt nó và tiếp tục. Ai ngờ vừa nhìn thấy trái tim của cây, vừa dùng cổ để so sánh thì lỗ hổng đột ngột đóng lại, cổ bị kẹt! ·

    Kể từ đó, thần y Si Yi bị mắc kẹt trên thân cây đàn hương ở cung trăng. Nếu bạn không tin tôi, hãy nhìn vào đêm có trăng to, có một người bị mắc kẹt trên thân cây đàn hương. Đó chính là Si Yi, vị bác sĩ thần kỳ của gia đình H’mông của chúng ta! Nhìn kìa, anh ấy vẫn ở đó. Một ngày nào đó, khi anh ta thoát khỏi nó và trở lại, sẽ có một loại thuốc để trường sinh bất tử trên thế giới!

①Pharmacist: Người H’mông gọi bác sĩ là “dược sĩ”.

②Hai ngày: phương ngữ, nghĩa là sau hai ngày, sau một thời gian.

③ Làm gì: phương ngữ, tức là cách làm.

④ Đây là ý nghĩa của đấu tranh.

Khu vực phân bố: Tây Quý Châu

Tường thuật: Yang Xingyi (H’mông), Yang Wuxiu “H’mông)

Sắp xếp: Yan Bao (H’mông)

(hai)

Ông già lưng gù và chuối con

 

  Lão gù trồng mấy chục cây chuối bên con lạch ngoằn ngoèo, trên cây trĩu trịt những chùm chuối to.

  Ông già lưng gù trơ trọi một mình, không một nam một nữ. Bất cứ khi nào nhìn thấy con của người khác, anh luôn đi tới sờ đầu, sờ mó chân của người đó và vô tình bật khóc: “Ôi, tôi thật tốt khi có một đứa con”.

  Tuy nhiên, khi ngồi xổm bên con lạch và nhìn những chùm chuối trên cây chuối, nó sẽ thốt lên: “Đây không phải là con tôi sao?”

  Một năm nọ, có một trận tuyết đặc biệt dày đặc đã làm chuối rụng lá. Sau đó, một cơn gió bắc khác thổi những cây chuối đổ rạp xuống đất.

  Ông lão lưng gù đau khổ đến chết đi sống lại.

  Mùa xuân năm sau, chỉ còn những gốc chuối đâm chồi, nảy lộc, tất bật tưới nước, bón phân. Loại cây này phát triển rất nhanh, và chỉ mất ba tháng để cho ra một quả chuối. Ông lão gù lưng cảm thấy ngán ngẩm khi chỉ nhìn thấy một nút thắt, nhưng nghĩ lại, ông thấy còn hơn không.

  Quả chuối càng lúc càng lớn, to bằng cái thùng, ngồi chễm chệ trên ngọn cây, uốn cong thân cây.

  Một ngày nọ, một con công xinh đẹp đến cắn quả chuối rồi lại bay đi. Vỏ chuối kêu và nứt. Một đứa trẻ mũm mĩm nhảy ra khỏi khe, chạy đến trước mặt ông già gù, ôm chân ông già gù và la lớn “Bố ơi, bố ơi”.

  Ông lão lưng còng khom lưng, bế đứa trẻ lên, hôn lên gương mặt hồng hào. Anh đặt tên cho đứa trẻ là Banana Cub.

  Banana Cub lớn lên năm này qua năm khác. Hai cha con chuyển nhiều cây chuối từ nơi khác về, trồng dọc bờ suối, trong rừng chuối có những chùm chuối to rủ xuống.

  Gù lưng Người tuổi Dần ngày càng gù, công việc ngày càng khó khăn.

  Khi Banana Cub nhìn thấy bố bị gù lưng, anh ấy cảm thấy rất buồn. Một ngày nọ, anh ta nói: “Ba ơi, con ra ngoài tìm thuốc chữa lưng cho con.” Sau đó, anh ta bỏ đi.

  Dọc đường, Banana Cubs hỏi mọi người “Có thuốc nào chữa gù lưng không?” Mọi người đều lắc đầu bảo: “Tôi không biết!”.

  Một ngày nọ, Banana Cub đi bộ vào một ngọn núi xanh lớn và nhìn thấy một người cô mặc quần áo sặc sỡ đang chải mái tóc dài của mình bên bờ suối. Anh bước tới hỏi: “Cô ơi, cô có biết thuốc chữa bệnh gù lưng không?”

  Dì nói:

  Động Đông Sơn sâu và sâu,

  Đá sữa hạt tỏa sáng,

  Nuốt những hạt sữa đá vào bụng,

  Giữ lưng thẳng và giữ cho lưng thẳng.

Banana Cub nghe theo lời dì mình, đi bộ đến Dongshan, vào một hang sâu, và nhìn thấy một hạt sữa bằng đá được gắn trong đá. Anh cởi hạt sữa đá, bước ra khỏi hang, đi bộ về nhà. Đi lên một con dốc, tôi thấy một đứa trẻ chăn cừu đang nằm khóc trên mặt đất. Đứa trẻ bị gãy tay và bê bết máu. Banana Cub bước lên và hỏi anh tại sao anh lại khóc. Đứa trẻ nói: “Hai con bò đánh nhau, tôi đến xua đuổi chúng, nhưng tay tôi đã bị chúng chặt đứt sừng!”

  Banana Cub tự nghĩ: Những hạt sữa đá của mình có thể chữa lành chứng gù lưng, và có lẽ cũng có thể chữa lành bàn tay bị gãy. Anh ta liền cho hạt sữa đá vào miệng dê con. Đứa trẻ ăn phải hạt sữa đá, đột nhiên đứng lên, hai tay dừng lại, máu cũng không ngừng chảy.

  Banana Cub đuổi đứa trẻ chăn cừu đi, rồi quay lại Daqingshan để tìm người dì.

  Người dì đang ngồi bên bờ suối gội đầu cho con gái dài, Banana Cub kể cho bà nghe những gì bà đã vượt qua và nhờ bà chỉ cho bài thuốc chữa bệnh gù lưng.

  Dì nói:

  Cao và cao trên đỉnh núi Tây,

  Một loại nấm có màu đỏ mỗi ngày,

  Nuốt hoa đỗ quyên vào bụng,

  Thẳng lưng và thẳng eo.

  Banana Cub nghe theo lời dì của mình và leo lên ngọn núi Tây Sơn dốc đứng, và nhìn thấy một loại nấm đỏ mọc trên đỉnh đá. Anh hái nấm đỏ, leo xuống núi và đi bộ về nhà. Bước đến bìa rừng, tôi thấy một ông già, râu bạc trắng nằm dưới đất, vo ve, hóa ra là một cây lớn đổ đè gãy chân ông già.

  Banana Cub cúi xuống và hỏi. Ông lão chỉ biết trợn mắt không nói nên lời. Anh vội nhét bông đỗ quyên vào miệng ông già. Ông lão ăn hoa đỗ quyên, trong người lập tức sảng khoái, đứng dậy, vuốt chòm râu bạc trắng và mỉm cười.

  Banana Cubs tiễn ông già râu trắng đi, sau đó quay lại và đến Daqingshan để tìm người cô.

  Dì tôi đang ngồi bên bờ suối gội đầu, Banana Cub kể cho bà nghe những gì bà đã vượt qua và cầu xin bà chỉ đường để tìm thuốc chữa bệnh gù lưng.

  Dì nói:

 

  Cái ao dưới chân Nanshan sâu,

  Viên đá bọ hung nhỏ lấp lánh,

  Nuốt bụng phệ,

  Quay lại thẳng và mỉm cười.

  Dì nói tiếp: “Em trai, trên đời chỉ có ba loại thuốc chữa bệnh gù lưng. Anh đừng đến với tôi nữa, tôi không ở nơi này nữa.” Dì nói xong liền nhảy vào rừng cây rậm rạp rồi biến mất. .

  Banana Cub đi bộ đến chân núi Nanshan, cởi bỏ quần áo và chìm xuống đáy vực để chạm vào viên đá đỏ tươi. Anh buông tay sải bước, khi đến cầu đá, anh nghe thấy tiếng thút thít, nức nở. Anh nhìn xuống thì thấy một người phụ nữ nằm dưới mương khô, bê bết máu, trên người có một đứa trẻ đang nằm bú.

  Khi người phụ nữ nhìn thấy Banana Cub, cô ấy đã khóc và nói: “Tôi đang đi trên cầu với đứa con trên tay, và tôi vô tình bị ngã khỏi cầu. Tôi bị gãy thắt lưng và không thể cử động được!”

  Banana Cub nghĩ, nếu cho mẹ uống thuốc, lưng của bố cô sẽ không bao giờ lành được. Nghĩ vậy, anh ta nhảy cầu rồi nhét thuốc vào miệng người phụ nữ. Người phụ nữ bật dậy ôm đứa trẻ trên tay, chỉ vào con công nhỏ bên cạnh và nói với chú chuối con: “Em ơi, anh thật tốt bụng, chị cho em con công này nhé”.

  Banana Cub nói: “Chị dâu, em không muốn đâu, cảm ơn chị.”

  Người phụ nữ ôm con nhảy qua cầu mất tích trong nháy mắt.

  Banana Cub đã phải về nhà với con công nhỏ. Khi về đến nhà, anh kể cho cha nghe chuyện đã xảy ra. Daddy nói, “Con trai ngoan, con đang làm đúng, con đang làm đúng!”

  Chuối sờ lên bộ lông tuyệt đẹp của con công nhỏ và nói: “Con công nhỏ, con cứ yên tâm đi, mai mốt gặp chị dâu đó thì về nhà”.

  Con công nhỏ dang rộng chiếc đuôi xinh đẹp của mình và hát những bài hát tuyệt vời.

  Một hôm, lưng ông lão gù hơi đau, ông cởi quần áo, quay tay vuốt lưng cho ông. Con công nhỏ đột nhiên bay tới mổ vào lưng Lão Lão mấy cái, Lão Lão ngã lăn ra đất.

  Chuối con thấy vậy liền cầm sào tre đánh con công, con công vỗ cánh nhảy cao, bay vút lên, con công trút bỏ lông, biến thành một cô gái nhỏ xinh.

  Banana Cub choáng váng.

  Cô gái cầm nắm nước suối cho vào miệng ông già gù, ông già đứng thẳng, lưng không gù và trẻ ra nhiều.

  Kể từ đó, ba thành viên trong gia đình ông già gù sống hạnh phúc bên suối.

Khu vực lan rộng: Núi Damiao, Quảng Tây

Kết thúc: Xiao Gan Niu

Trích theo bài viết gốc: Sanmiao #3Hmoob #Hmong #Hmoob

In order to successfully carry out the 2022 China Guizhou Miao(Hmong) Sisters Festival, through the market-oriented operation mode, improve the popularity and experience of the Miao Sisters Festival, make the Miao Sisters Festival branded and international, and are now recruiting “2022 China Guizhou Miao Sisters” from all walks of life. Festival event planning”.

April 13 to May 4, 2022 (the traditional Miao(Hmong) Sisters Festival is on March 15 of the lunar calendar every year, and the Gregorian calendar in 2022 is April 15).

(1) Recruitment for national excellent event planning companies;

(2) Have experience in planning and holding large-scale cultural tourism activities at or above the state level, and have a certain understanding and research on Hmong culture;

(3) It has a sound management organization and a sound work system, and has a strong ability to organize and implement;

(4) Have strong original program planning, training and performance capabilities;

(5) Have rich experience in cultural tourism resource promotion and media publicity;

(6) It has a good record of paying taxes and social security funds in accordance with the law, and has no illegal records or bad credit records;

(7) Planners participating in this recruitment need to submit company qualifications, successful case materials, planning ideas and capital budgets for this event;

(8) The purpose of this announcement is to collect relevant information about companies that are willing to participate in the planning and hosting of this event, and is not a bidding announcement.

The event planning should be rich in content without losing its true character, innovative in form and without losing its original flavor. The key points of event planning include the following.

  1. Comprehensive activities, including but not limited to: the opening ceremony of the Sisters Festival, the country tour of the deep friendship between sisters, and the love theme forum;
  2. Traditional activities, including but not limited to: 10,000 people dressed in silver embroidery tour, Hmong nationality wedding custom experience tour, 10,000 people embroidered sister scrolls, etc.;
  3. Literary and artistic activities, including but not limited to: Ten thousand people singing Wengyou River, Miao nationality singing and dancing bonfire party, etc.;
  4. Catering activities, including but not limited to: 10,000 people sharing long table banquets, etc.;
  5. Business activities, including but not limited to: Hmong cultural and creative commodity competition, Hmong embroidered silver jewelry exhibition and sales, corporate promotion, investment promotion, etc.;
  6. Sports activities, including but not limited to: 10,000 people hiking Miaojiang Long March Road, half marathon, etc.;
  7. Promotional activities, including but not limited to: Sisters Festival press conference, Sisters Festival LOGO release, Sisters Festival mascot release, Sisters Festival song creation, filming of film and television works, etc.

Activity planning adheres to marketization, internationalization, and branding as the orientation, focusing on novel content and unique form, and activities should be attractive, shocking, and influential, so as to effectively enhance the economic benefits of Taijiang tourism industry.

  1. The event planning should adhere to market orientation, target market hotspots, make full use of the cultural core of the Miao(Hmong) Sisters Festival, and achieve a unified and coordinated improvement of social and economic benefits;
  2. Event planning must always aim at internationalization, innovate the form of event presentation, increase event participation, combine traditional festivals with modern activities, and expand the audience of the festival;
  3. The event planning should focus on branding, create a special IP for the Miao (hmong) Sisters Festival, do a good job in linking the development cycles of various activities during the event, and take some key programs as breakthrough points to ensure the sustainability of the rest of the activities.

Event planning should be centered on a strong sense of tourist experience and high tourist satisfaction.

  1. The experience effect of the whole process of eating, lodging, traveling, shopping, and playing should be fully considered for visiting tourists;
  2. Well-known entertainment media can be invited to participate in enhancing the attractiveness of the event;
  3. Explore cross-regional and cross-category joint events to improve event service capabilities

The deadline for recruitment is February 25, 2022. Companies interested in participating in the planning should simultaneously submit detailed planning plans before February 25.

From February 26 to February 28, 2022, the recruiter will organize relevant experts to pre-review the planning plan

According to the pre-review comments, the recruiter will invite the planning companies to hold a recruitment fair for on-site review before March 1.

hmong

 

Responsible unit: Guizhou Jindan Gillian Cultural Tourism Investment and Development Co., Ltd.

Contact: Zhou Qian 18744822034 Zhang Hainan 15186891596

Email: 651041206@qq.com

Address: Engineering Department of Taijiang Hotel, Taijiang County, Qiandongnan Prefecture, Guizhou Province

Postcode: 556300

Recipient: Long Hui 18212273209

Sanmiao #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Khi nam thanh niên “bắt vợ” ở huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang theo hủ tục xa xưa, chính quyền địa phương đã kịp thời giải cứu bé gái, đồng thời, đang xem xét xử lý hành vi của thanh niên này. Sau vụ việc, trên mạng xã hội có những bàn tán, bình luận trái chiều về hành động này.

Dân tộc H’Mông không có hủ tục bắt vợ

Chia sẻ với Zing, ông Vương Duy Bảo (cháu nội Vua Mèo – Vương Chí Sình, nguyên Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở thuộc Bộ Văn hóa, Thể thao & Du lịch), cho biết ông rất buồn và có phần tức giận khi nhiều người hiểu sai về một phong tục tập quán tốt đẹp của dân tộc H’Mông. 

“Tôi khẳng định dân tộc H’Mông không có ‘bắt vợ’. Chúng tôi chỉ có tục ‘kéo dâu’, mang ý nghĩa nhân văn, tốt đẹp”, ông Bảo nói. Ông Bảo phân tích với dân tộc Kinh, khi một đôi nam nữ muốn trở thành vợ chồng sẽ cần các thủ tục như ăn hỏi, dạm ngõ, ra mắt, kết hôn… thì dân tộc H’Mông cũng có những thủ tục gần giống như vậy.

Tuy nhiên, do điều kiện kinh tế khó khăn, nhiều gia đình không thực hiện được đủ các bước trên nên người dân nghĩ ra tục “kéo dâu” để rút ngắn các thủ tục, tiết kiệm chi phí, và tục này được xã hội người H’Mông đồng tình, công nhận. Giải thích về phong tục tập quán này, ông Bảo cho biết điều kiện tiên quyết là đôi nam nữ phải yêu nhau, mong muốn trở thành vợ chồng. “Để ‘kéo dâu’, đôi nam nữ sẽ hẹn nhau ở một địa điểm. Người con trai sẽ rủ thêm một vài người bạn để cùng đưa cô gái về nhà làm vợ. Trong khi đưa về, cô gái sẽ được kéo nên dân tộc H’Mông gọi tục này là ‘kéo dâu’ “, ông Bảo cho biết.

Theo ông Bảo, trong khi người con trai kéo dâu về, bố mẹ chàng trai ở nhà sẽ chuẩn bị một con gà trống (được coi là gà thần canh cửa, trừ tà của người H’Mông) để làm phép đón con dâu. Trước khi chính thức nên duyên, nhà trai sẽ phải làm mâm cơm cúng, báo với tổ tiên về việc cô gái sẽ làm dâu của gia đình. Khi xong những thủ tục này, nhà trai sẽ sang nhà cô gái để thông báo rằng con gái họ đã thành dâu của gia đình.

Nhắc đến vụ việc ở huyện Mèo Vạc, ông Bảo cho biết hành động của nam thanh niên là không thể chấp nhận. “Cậu ta có thể không hiểu về phong tục tập quán, có thể hiểu nhưng cố tình làm sai, biến tướng. Và điều này đã bôi nhọ, xúc phạm dân tộc H’Mông”.

Ông Bảo cũng nhấn mạnh việc thời gian qua, nhiều người cố tình hiểu sai về tục “kéo dâu”, lợi dụng phong tục tốt đẹp này để “làm bậy”. Nguyên Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở đề nghị các cơ quan chức năng cần khẩn trương tuyên truyền, đính chính về bản chất tốt đẹp của tục “kéo dâu”. “Trong phong tục, cái đẹp được gọi là phong tục tốt đẹp, còn cái xấu là ‘hủ tục’. Khi người dân và chính quyền coi ‘bắt vợ’ (vốn bị hiểu sai từ tục ‘kéo dâu’) là hủ tục thì không khác gì thừa nhận phong tục của người H’Mông là xấu”, ông Bảo nói. Bên cạnh đó, cháu nội Vua Mèo cũng đề nghị cơ quan chức năng phải có chế tài xử lý nghiêm khắc đối với những người lợi dụng phong tục tập quán, cố tình làm sai vì mục đích cá nhân.

Phong tục truyền thống bị biến tướng

Trao đổi với Zing, bà Triệu Thị Tình, Phó giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao & Du lịch tỉnh Hà Giang, cho biết qua xác minh bước đầu, vụ việc bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết, hành động bộc phát của nam thanh niên. “Người H’Mông có một tục rất độc đáo, ý nghĩa là ‘kéo vợ’. Đây là một phong tục tập quán tốt đẹp của dân tộc này. Tuy nhiên, nhiều người không hiểu rõ về phong tục, dẫn đến biến tướng và trở thành ‘bắt vợ’ với những hành động sai bản chất, vi phạm pháp luật”, bà Tình chia sẻ

Theo vị lãnh đạo Sở Văn hóa, Thể thao & Du lịch tỉnh Hà Giang, chính quyền địa phương thời gian qua rất tích cực tuyên truyền, nhắc nhở người dân “duy trì những phong tục tập quán tốt đẹp nhưng cũng bài trừ hủ tục”. “Phong tục, truyền thống dân tộc ý nghĩa, tốt đẹp thì phải duy trì, lan tỏa nhưng hủ tục lạc hậu như tảo hôn, bắt vợ… thì phải bài trừ”, bà Tình nói.

Bà phó giám đốc sở cho biết dù chính quyền thường xuyên tuyên truyền nhưng tại một vài địa bàn vẫn xảy ra tình trạng “bắt vợ” với tính chất tự phát. Trong ngày, Sở Văn hóa, Thể thao & Du lịch tỉnh Hà Giang sẽ có văn bản, đề nghị các địa phương thực hiện nghiêm việc cưới, tang và luật Hôn nhân gia đình.

Nguồn Zingnews #Hmong #Hmoob https://bit.ly/3LpIdhy

Huyện Kiếm Hà, tỉnh Quý Châu, Trung Quốc từng là một huyện nghèo đói, tuy nhiên, tác phẩm điêu khắc lớn nhất thế giới về nữ thần dân tộc H’mông (Miao) Yang Asha (Tên tiếng Trung: 仰阿莎) đã được xây dựng ở Quý Châu với chi phí hàng chục triệu nhân dân tệ. Cư dân mạng không tin vào lý do xây dựng mà chính quyền nêu ra, cáo buộc rằng “những bộ não hủ bại và tham nhũng mới có thể làm được chuyện này”, theo Epoch Times. Năm 2017, huyện nghèo Kiếm Hà ở Quý Châu đã chi ra 86 triệu nhân dân tệ (tương đương gần 300 tỷ đồng) để xây dựng tượng nữ thần tộc người H’mông Yang Asha cao 88 mét, làm dấy lên cuộc tranh luận sôi nổi trong dư luận đại lục. Ngày 21/10, Cục Văn hóa, Thể thao, Phát thanh, Điện ảnh và Du lịch huyện Kiếm Hà đã trả lời rằng dự án không sử dụng quỹ xóa đói giảm nghèo quốc gia, mà được thực hiện thông qua quỹ tự huy động và tài trợ ngân hàng. 

Theo báo cáo, bức tượng được xây dựng vào năm 2017, với chiều cao thân 66 mét và chiều cao cơ sở là 22 mét. Khi đó, huyện này vẫn là huyện nghèo cấp quốc gia, phải đến ngày 3/3/2020, huyện mới thoát khỏi danh sách các huyện nghèo. Vào tháng 1/2018, trang web chính thức của chính quyền khu tự trị của dân tộc H’mông thuộc Quý Châu thông báo rằng huyện Kiếm Hà sẽ triển khai kết hợp công nghiệp du lịch và phát triển sinh thái.

Tuy nhiên, cư dân mạng không đồng tình với tuyên bố chính thức. “Ai lại đi du lịch chỉ để xem thứ này?”; “88 thước thì có gì hay ho? Mới vừa cởi mũ (quận nghèo cởi mũ, ý nói mới thoát nghèo) liền nổ lên nổ xuống? Không thể tiết kiệm một chút tiền sao?”; “Dù thế nào đi nữa, cũng không hề thấy thiết yếu chỗ nào … Chẳng ai muốn đến đó ngắm cả … tại sao chúng ta không thể sử dụng các nguồn lực tài chính và vật chất cho hiệu quả … hãy tự vấn nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn đi”; “Không thể đem tiền đi xây trường học sao? Còn trường mẫu giáo thì sao? Làm cái này có ý nghĩa gì với trẻ con? Tượng lớn như vậy, nếu đổ thì còn lo đè phải người ta ấy chứ”; “Tiền này không thể đầu tư cho giáo dục sao?” “Thật đáng để kiểm tra.

Một quận nghèo đã thực hiện một dự án lớn như vậy.” “Những vụ bê bối như vậy đã liên tục nổ ra. Chỉ những kẻ não tàn và tham nhũng mới có thể làm ra được điều này”; “Nếu mỗi huyện ở Trung Quốc đều xây tượng lớn như vậy thì phải tốn bao nhiêu tiền đây?”; “Địa phương càng bần cùng thì càng thích làm ra loại hành động này, làm cái khác thì không cách nào vơ vét được mà”….

Tượng cùng với hệ sinh thái du lịch Yang Asha đã được hoàn thành và đón khách du dịch. Nơi này trở thành một Khu dân cư H’mông cực kỳ kỳ tuyệt đẹp và là nơi tập trung đa dạng văn hóa dân tộc H’mông quảng bá ra Quốc tế.

Thuần Dương 1 năm ago Tượng nữ thần Miêu tộc Yang Asha cao 88m tại một địa phương mới thoát nghèo của Trung Quốc (ảnh: Chinanews). #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Giới thiệu tóm tắt về người Hmong (Miao) [H’mông] ở thành phố Châu Văn Sơn – Hmongb Bangx Deus Nghait lol Ndeud

Dân tộc H’mông là một nhóm dân tộc cổ ở Trung Quốc, sống ở vùng đồng bằng Trung tâm vào thời cổ đại. 

Beb Hmongb, yaos ib zhangd nens jangx jex lol dout lex nded, touk ndex touk nzod, yaos haid nens gus nyaob drout中国 Ndol Dlex Dlangs。

Theo ghi chép lịch sử, kể từ năm Hồng Vũ thứ sáu của triều đại nhà Minh (1373), người H’mông đã di chuyển đến vùng đất của tỉnh Vân Nam

Thành phố Văn Sơn có dân số hơn 66.000 người H’mông, gấp hơn ba lần so với 19.000 người cách đây 70 năm, chiếm 11% tổng dân số của thành phố, phân bố ở 387 làng thuộc 17 thị trấn (văn phòng tiểu khu tự trị) trong thành phố.

Muax ndeud tlout njot keuk zhes, zix Minx Chaox Hongx Vuk drout xongt(xongt 1373), muax jes Hmongb jeuf lol zos Bangx Deus Deb. Nil nat, Bangx Deus Langs muax Hmongb 66000 ndout lenx, yaos 70 xongt daof ndex 19000 lenx let 3 nbous hax yuad ndout, zhangf Bangx Deus Langs ib huaf nens let 11 fenf buat, nyaob drout Bangx Deus Langs 17 lob xangb zhenf deb qeut, hod 387 lob rex raol。

Đã qua cái thời người Hong lưu vong, giờ đây người Hmong ở Vân Nam đang theo nhịp sống của các dân tộc trong cả nước và về cơ bản đã có cuộc sống khá giả.

Nil nat, Hmongb Bangx Deus Langs zox ged zangd deb hlod qeut dot ntreud, uat lob nenx dax dol. Beb tab cuat haid nens del duad del, shab nbuak shab, sheud dleul uat lob nenx chab gongf lob jaix nyongs rongt。

Đến năm 2020, thu nhập bình quân đầu người hàng năm của người H’mông ở thành phố Văn Sơn đạt 12.504 nhân dân tệ và sản lượng ngũ cốc bình quân đầu người hàng năm là 800 kg, đã đạt được mục tiêu xóa đói giảm nghèo toàn diện.

Zos xongt 2020(aob cab linx nenl ngouf), Hmongb Bangx Deus Langs yaos dak pinx faib mak, ib lenx ib xongt let nyax zas zos del teux ib wangf nyaod, ghongb longt teux 800 gid, dub muax naox muax hnangd leuf。

Cơ bản hộ nào cũng có nhà xây (gạch), nhà kiểu phương Tây, thôn xóm nào cũng có đường giao thông bê tông, tỷ lệ cứng hóa đạt trên 80%; nước máy và hầm chứa nước đã được đậy kín, đảm bảo an toàn nước sinh hoạt.

Yif yif dus dub nbos dout zhed zhuangb, zhed vual, zhed zox zhed vual uat jit nblongf. Lob lob raol dus dob tongb ged cheb, uat ged zhued nix zos yif jouf fenf buat(80%), dex ged dlot dlad ndof ndit zos daof daos zhed;Raol raol dlex houk jangb nghol zos zhed, khaod dlex njeuk dout hod yaik, uat let muax dex dlex hod dlex nchab dout houk。

Thông tin liên lạc đã đạt được một điện thoại (di động) trên mỗi một người và tỷ lệ thâm nhập của tín hiệu điện thoại (di động), Internet và điện thoại thông minh cao tới 95%.

Dex Hmongb loul loul hluak hluak lenx lenx muax Sod Dongx Juat, sod dongx xenf haof, zhaox huf linx tab buab sod dongx nbangx dout cuat zhangd cuat khaod dub muax, nyaob dout juax jous zhib fenf buat(95%).。Njot nenx njot zhangd nyaob hod Sod Dongx hot dout bof dout, zhit nchait nyaob ghuak leuf juax lob drongb yif lob hangd。

Với sự tiến bộ của thời đại, đời sống vật chất của đồng bào H’mông ở thành phố Văn Sơn không những được đảm bảo, mà còn có cuộc sống ấm no, hạnh phúc.

Nenx nyongs rongt duax, Hmongb Bangx Deus Langs zhit dangb muax naox muax houk, lob nenx hax nbluat nox duax。

Về tri thức và văn hóa, chất lượng khoa học và văn hóa của đồng bào H’mông cũng được nâng cao một cách toàn diện. Người H’mông đã xóa bỏ hoàn toàn nạn mù chữ từ 20 năm trước và bây giờ học sinh H’mông có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi cả trong và ngoài nước trong các Cơ quan Tổ chức nhà nước, điều này không phải là hiếm.

Nyaob ndeuf zox ged geuf ndoub geuf ndeud tab zox ged zeux ged nzhet, cuat zhangd cuat yangf njex said bloub ndos gud dix Hmongb   dub boub rox rol duax, nyaob 20 xongt daof ndex, dex Hmongb zeuf mangd mangd suak juas zox ged geuf ndeud, boub zos cuat lob muas ndeud. Nil nat, jaod hluak geuf ndeud gheb shab uat nbaox ndul jongb duax。

Kể từ năm 2010, người Hmong ở thành phố Văn Sơn cũng đã có nghiên cứu sinh thạc sĩ và tiến sĩ.

Xongt 2010 duax, Hmongb Bangx Deus Langs hax muax yol jaod hluak gus mol geuf gheb dous ntrad 硕士,tab gheb shab shab 博士 ot. Ged geuf ndeud zeux nzhet, ged boub ndox deb cuat yangf uat dlangd faot duax。

Người H’mông khi nhìn lại quá khứ đã trải qua gian khổ, đổi dời, giờ đây họ đang từng bước hướng tới một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Shaib daof ndex, Hmongb Bangx Deus Langs dot ndreud zox ged lux shab gus zangd deb hlod qeut,Nil nat, Beb duad del yox yenl laif pluad zox ged ab ged dleut, dous dout zox ged changd ndox。

Nhìn về phía sau, chúng tôi sẽ tự tin hơn và sẽ tạo ra một cuộc sống tốt đẹp thịnh vượng hơn với niềm tự hào.

Ntuad shaib daof ghangb lob nenx, beb yif huab duax shab, uat lox shab druax ndrenl, loux del lal nbangx lob nenx chab gus yif huab rongt.

Theo Sanmiao và có bản chữ Hmong (Hmongb) tại Trung Quốc.


Hầu hết mọi kiểu dáng và phụ kiện trang phục của người Hmong (H’mông) hiện nay đều ẩn chứa những ý nghĩa văn hóa rất cổ xưa. Một hệ thống diễn giải toàn diện bao gồm một hệ thống ký hiệu quần áo nhất định và các sử thi, thần thoại, truyền thuyết và diễn giải phong tục tương ứng đóng một vai trò to lớn trong việc tiếp nối truyền thống, nhớ lại tổ tiên, kể lại các sự kiện trong quá khứ và lưu trữ thông tin văn hóa. Trong số hàng trăm khu vườn trang phục của các dân tộc thiểu số, trang phục của người Hmong có thể phản ánh một cách hệ thống nhất nhận thức về lịch sử như nguồn gốc tổ tiên và sự di cư trong chiến tranh. Một phần đáng kể trong trang phục của người Hmong có thể nói là những vật mang ý thức lịch sử, mang tính biểu tượng, di cư của tổ tiên và chiến tranh cũng có thể được coi là những họa tiết của trang phục Hmong trong hàng nghìn năm. 

Mô hình “ngựa bay qua” và “Jianghe Botao” của Songtao ở đông bắc Quý Châu, người Hmong ở phía tây Hồ Nam; “trời và đất”, “núi và sông”, “đồng cỏ”, “jianghe”, “thành phố”; ” Mẫu sông Hoàng Hà “,” sông Dương Tử “và” Thành phố ” của dân tộc Hmong ở nam Tứ Xuyên; mẫu” Chi You (蚩尤) ” của dân tộc Hmong ở ngoại ô Gaopo của Quý Dương ( sông Hoàng Hà ) , “Yu Yu” ( sông Dương Tử ) , ” Gaixia ” ( cờ quân đội ) , vv… là những bông hoa tuyệt vời của truyền thống lịch sử của nó trong trang phục. Đó là những cuốn sách mẹ dành cho phụ nữ Hmong mặc quần áo với nhiều mẫu khác nhau, có nghĩa là “hoa của mẹ”. Đó là, mẫu chính “hoa mẹ”. Quan niệm, thiết kế và hình dáng của hoa văn không chỉ thể hiện sự kết tinh trí tuệ lao động của phụ nữ Hmong mà còn thể hiện niềm thương nhớ, hoài niệm của người Hmong đối với quê hương, chiến tranh và di cư của tổ tiên. Có rất nhiều cổ mẫu có dung lượng tâm lý rất lớn và mang màu sắc cảm xúc mạnh mẽ. Nó là sự kết tủa của ý nghĩa xã hội và lịch sử, một sự tích tụ sâu sắc của các biểu tượng.

Họa tiết “ngựa bay qua” là họa tiết phổ biến nhất của thắt lưng ren và hoa Hmong ở Phoenix, Guzhang và Songtao. Nó được đặc trưng bởi tông màu đơn giản, đơn giản và thanh lịch. Hình dạng là: đầu tiên xuất hiện một con sông lớn với lũ dâng. Tiếng Hmong gọi là “Mua Mai và Chôn Thanh”, có nghĩa là “sông bùn” . Phụ nữ Hmong được cho là dựa trên màu nền của ren. Hoa văn ren gồm vô số hoa văn giống như những con “ngựa” , được kết nối với nhau tạo thành một sợi dây vắt ngang giữa sông, biểu thị hàng ngàn con ngựa bay qua sông Hoàng Hà và phi nước đại qua đồng bằng miền Trung. Trong ngôn ngữ Hmong, nó được gọi là ” Dịch vụ tệp Damai” hoặc “Dịch vụ lâu dài của Damai”. Nó có nghĩa là “ngựa bay qua sông”. “Đa Mai” là hình ảnh của “Pegasus” , mang tính trừu tượng hơn. Chỉ từ cái tên thôi chúng ta cũng có thể nghĩ rằng chúng giống với bờm ngựa dựng đứng và chân ngựa cong hoặc thẳng và hình dáng của chúng gần giống với hình dạng nguyên bản của “ngựa” trong chữ Hán. Bố cục tuy đơn giản nhưng lại đầy đà cất cánh, hàm chứa ý nghĩa về sự dũng cảm, ngoan cường.

Hai bên của “con ngựa” được sắp xếp bởi vô số ngọn núi hình tam giác hoặc hình tháp hoa xếp chồng lên nhau, chúng được gọi là “Gaoben Gaojie ” và “Bi Gao” trong tiếng Hmong. Nó có nghĩa là “Núi vàng và núi bạc” ( có một ngàn từ trong một bài hát cổ của Hmong tả cảnh sinh hoạt “vận chuyển vàng và bạc” ) . Nó có nghĩa là núi và núi. Đầy màu sắc. Khi dệt những hoa văn này ( núi tháp ) . Tất cả đều được thêu bằng những sợi chỉ đỏ, xanh lá, xanh dương, vàng, cam, tím với nhiều màu sắc khác nhau. Nó tạo cho người ta cảm giác như một vách núi và một thung lũng sâu.

Hai bên chạm khảm hoa văn “ngựa bay qua” giống như đường ray kéo dài theo chiều dòng nước, tiếng Hmong gọi là “Naigou Aden”, nghĩa Hán là “dấu chân trên đường” ( Hoa văn này có trong phương ngữ miền Trung của người Hmong ở đông nam Quý Châu. Nó được sử dụng thường xuyên trong thêu quần áo phụ nữ. Tiếng Hmong địa phương gọi nó là “Jiaoou”, có nghĩa là “nghĩa của sông”; hoa văn của “jianghe” là cũng khá phổ biến trong batik của người Hmong ở đảo Hải Nam ) .

Họa tiết hoa văn “Sông và Sóng” trên đai hoa rõ ràng hơn, thể hiện hai dải ngang màu trắng, được cấu tạo bởi một số điểm sao nhỏ, hoa văn mờ nhạt. Người Hmong nói rằng nó có nghĩa là sông Hoàng Hà và sông Dương Tử chạy theo cùng một hướng, và phụ nữ Hmong gọi nó là “Oduo Minwu “. Ở bờ phía bắc là một số sườn đồi bằng đất nhỏ hơn, mà phụ nữ gọi là “những lưỡi dao cao”. Ở phía nam của hai con sông lớn có hình bông hoa giống hình cái cây, người cưỡi thuyền,… tạo thành cụm hoa hình chữ nhật tượng trưng cho sự băng qua, phụ nữ nói nó tượng trưng cho “Hồ Đông”. . Sóng nước lại xuất hiện dưới những mô hình này. Tiếng Hmong gọi nó là “angwu là nền”, và nghĩa Hán là ” hoa mẹ đã vượt qua bao sóng lớn nước lớn”. Ở bờ nam có một con đường và một hàng thông. Nó tượng trưng cho việc người Hmong đã đến vùng núi phía tây nam với rừng cây rậm rạp sau muôn vàn gian khổ.

Mô típ “Sông và Sóng” cũng được tái hiện sinh động trong “Lan Juan Yi”. Người ta nói rằng nguồn gốc của “Lanjuan Yi” ( một loại quần áo phụ nữ không có cổ áo ) được mặc bởi phụ nữ Hmong ở đông bắc Quý Châu là một nữ lãnh đạo Hmong tên là “Lanjuan” , người đã dẫn dắt đồng bào Hmong di chuyển về phía nam, để nhớ quá trình di cư về phía nam. Tôi đã tìm ra cách sử dụng các vạch màu để ghi lại các ghi chú. Khi rời khỏi sông Hoàng Hà, cô ấy đã thêu một sợi chỉ màu vàng trên tay áo bên trái của mình bằng một sợi chỉ màu vàng, khi qua sông Dương Tử, cô ấy thêu một sợi màu xanh trên tay áo bên phải của mình; khi băng qua hồ Dongting. Trên ngực áo thêu hoa văn giống như hồ nước, mỗi lần vượt núi, cô luôn khâu lại một chút dấu vết trên sợi chỉ màu. Càng đi xa về phía nam, càng có nhiều núi vượt qua. Những vết cô khâu dày đặc từ đường viền cổ áo đến gấu quần. Cuối cùng sau khi định cư ở dãy núi Wuling, Lan Juan đã sử dụng lại các vạch màu khác nhau theo các ký hiệu đã ghi. Công phu thêu một bộ áo dài hoa nữ đặc biệt tinh xảo và đẹp như cưới của con gái. Kể từ đó, các cô gái cũng làm theo. kế thừa cho đến nay.

Nội dung tương tự cũng được thể hiện trong váy của người Hmong ở các quận Guanling và Anshun và các thành phố ở Qianzhong. Để ghi nhớ cuộc di cư và quê hương phi thường, những người phụ nữ Hmong đã thực hiện năm cuộc vượt sông và vượt núi – Hoàng Hà ( sông Hunyong ) , Vô Gia Sơn, Phượng Hoàng , sông Dương Tử ( sông Thanh Thủy ) và những loài côn trùng độc hại . Những đường kẻ song song với kích thước khác nhau được thêu trên tà áo dài và không thể thay đổi theo ý muốn.

Những vạch màu trên váy của người Hmong ở huyện Gongxian, Tứ Xuyên cũng mang một ý nghĩa tương tự. Người xưa giải thích rằng thanh màu xanh trên cùng tượng trưng cho sông Hoàng Hà, hình bánh răng tượng trưng cho khe hở ở sông Hoàng Hà, thanh thẳng dưới tượng trưng cho lưu vực sông Dương Tử, và hình cây kim tước tượng trưng cho vùng núi cao. Mô hình kim cương dưới cùng Hàm ý sâu xa của nó là người Hmong ở nam Tứ Xuyên từng sống ở lưu vực sông Hoàng Hà, do chiến tranh buộc người Hmong phải di chuyển về phía tây, họ sống ở vùng đất có cá và lúa ở trung lưu sông Dương Tử. Sau đó, do chiến tranh xảy ra thường xuyên, họ lại di chuyển về phía tây, và cuối cùng định cư ở vùng núi phía tây nam. Họ nhớ quê hương. Vẽ đường di chuyển trên váy batik.

Người Hmong, được gọi là “cây giống hoa lớn” và “cây giống hoa nhỏ” trong các tài liệu thời Minh và Thanh , chủ yếu sống ở Weining và Hezhang ở tây bắc Quý Châu, Yiliang ở đông bắc Vân Nam, và Phổ An ở tây nam Quý Châu, trung tâm là núi Wumeng . Nó nằm ở khu vực núi cao, và để thích nghi với môi trường, quần áo của họ chủ yếu được dệt từ len và sợi gai dầu. Quần áo của nam và nữ có kiểu dáng giống nhau, và chúng đều được trang trí độc đáo với các họa tiết hình học đối xứng lớn. Nhìn từ phía sau. Giống như một con bướm đang nhảy múa. Theo lời kể của bài ca cổ. Đó là áo choàng chiến đấu của các thủ lĩnh người Hmong cổ đại, Ge Yanyou và Ge Chi .

Những họa tiết “trời đất”, “sông núi”, “vườn mục đồng” là những họa tiết cần có của áo hoa. Các mô hình là một mô hình hình học đối xứng. Mỗi hình vuông đều được trang trí bằng hoa văn ngoằn ngoèo, hoa văn gợn sóng và hoa văn đinh vít được dệt bằng len đỏ và đen, để lại một khoảng đất trắng lớn ở giữa. Cũng được trang trí bằng các hoa văn hình thoi. Kiểm tra đường chéo với dệt bên trong hình thoi. Vai là một khu vực hình thoi rộng hơn và có những đám mây đang chảy trong khu vực hình thoi. Phần trên của mỗi hoa văn tượng trưng cho “trời”, phần dưới tượng trưng cho “đất”, bên trái và bên phải là “núi và sông”, và ở giữa là “mục vụ”. Theo truyền thuyết cổ xưa, mỗi hoa văn hình vuông là biểu tượng của một lá cờ. Toàn bộ mẫu quần áo được bao quanh bởi núi và sông, Tian Lianqian Mo. Nó giống như một bức tranh phong cảnh mục đồng đẹp đẽ và phong phú.

Mô hình “thành phố” nằm ở mặt sau của nó. Thiệp là đồ trang trí ở mặt sau, tiếng Hmong gọi là “lao xoa”, là hình chữ nhật nằm ngang, nghề thủ công chủ yếu là thêu thùa. Các hoa văn là hình thoi, hình ziczac, hình nổi, hình sấm sét, v.v. Những mô hình này tạo nên một cách hữu cơ và sống động cho sơ đồ mặt bằng của một thành phố cổ. Hoa văn trang trọng là ba hình thêu, phù hợp với câu nói trong bài hát cổ “Chi You (蚩尤) có ba bông hoa trên sân tập . Có những bức tường thành phố và đường phố theo khuôn mẫu, và có những tháp pháo và lính canh. Tương truyền, đây là “Thành” và “Thành phố người cày” do tổ tiên Chiyou xây dựng. Bài ca cổ hát về nó:

Anh Cả Gechiyou và Anh Cả Geyanyou đã đến xây dựng thành phố và thành phố đã rẽ chín khúc quanh trước khi được bao quanh bởi chín con đường trong thành phố; tường thành được xây bằng đá. Cổng thành được xây bằng những dải đá. Cổng thành như một con sư tử, có vị trí của Chiyou như cũ trên cổng, bên trong và bên ngoài có Wucheng và Licheng sáng chói. Old Ge Yan You, Old Ge Chi You. Thêu những hình ảnh đẹp trong và ngoài thành phố vào những tấm thiệp hậu tốt. Hãy để ông già suy nghĩ về điều đó, và hãy để bọn trẻ đọc Renren.

Sự phối màu của toàn bộ hoa văn phức tạp hơn so với trang phục, và phần dưới của tấm thiệp phía sau thường được trang trí bằng bốn bộ đồ thêu treo lủng lẳng. Theo truyền thuyết cổ xưa, đường thẳng đứng này phát triển từ lá cờ và râu.

Những họa tiết tương tự của “thành phố” này cũng được phản ánh trong những chiếc khăn choàng vuông của người Hmong ở khu Kongdonghe của Zhenning County. Phần họa tiết hoa văn trên khăn choàng được chia thành 3 ngôi nhà. Lớp trong có 6 con vật thủy sinh; lớp giữa có các vân ba chiều; có 2 nhóm thanh dọc ở mỗi bên của lớp ngoài, mỗi nhóm 9 thanh nhỏ và 3 thanh dọc khác nhau. màu vàng, xanh lam và xanh lục ở giữa hai nhóm thanh dọc. Theo điều tra của ông Yang Wenjin, một cán bộ người Hmong , họa tiết trên khăn choàng là ghi lại hình dáng của Vũ Hán. 6 con vật nhỏ ở lớp bên trong mô tả các loài cá ở sông Dương Tử; 3 mẫu quy hoạch ở lớp giữa là để ghi lại hình dạng của thành phố Vũ Hán vào thời điểm đó; 3 thanh dọc có màu sắc khác nhau ở ngôi nhà bên ngoài là để ghi lại sự di cư của sông Hoàng Hà, sông Dương Tử và sông Gia Lăng; Nhóm 9 thanh dọc nhỏ là để ghi lại nơi sinh sống và sinh sản của dân tộc. Truyền thuyết kể rằng sau khi tổ tiên của người Hmong di cư qua sông Hoàng Hà, họ sống ở Vũ Hán giữa Pengli và Dongting, và bị buộc phải di cư do chiến tranh. Để không quên quê hương, người ta đã thêu những mảnh đất ruộng màu mỡ, những thành phố, tôm cá ở vùng hồ Giang Hoài lên những chiếc khăn choàng hoa, được truyền từ đời này sang đời khác.

Mẫu vest Shuicheng Nankai “cây giống hoa nhỏ” , hình vuông tượng trưng cho thành phố và đất ruộng, màu đỏ tượng trưng cho cá trên cánh đồng, họa tiết tượng trưng cho ốc sên, các ngôi sao và rừng cây, và hai sọc dài màu đỏ và vàng tượng trưng cho những con sông đã di cư. Tương truyền vào thời cổ đại, lưu vực sông Hoàng Hà loạn . Có anh em Hmong muốn Nam tiến, người anh đã ra đi trước, người em vì nỗi nhớ quê hương nên đã vẽ lên áo những khung cảnh thôn dã quê hương.

Hơi khác so với những tấm biển phía sau tượng trưng cho thành phố, những tấm tết phía sau của phụ nữ Hmong ở thành phố Gaopo, thành phố Quý Dương được cho là con dấu lớn tượng trưng cho Chiyou, vua của Hmong. Trên con đường di cư cổ đại, chiến tranh thường xuyên xảy ra, và cả đội rất dễ bị nhầm lẫn, để tránh giết nhầm người của mình. Vua Hmong đóng dấu của Vua Hmong lên lưng người dân để đánh dấu cho dễ nhận biết. Sản xuất thiệp mặt sau bằng sợi tơ tằm nhiều màu trắng, đỏ, xanh lá, vàng, cam, lam, tím, trên nền vải đen, họa tiết hình học vuông vắn. Hai mặt trước và mặt sau của hai thẻ được nối với nhau bằng vải hoặc sa tanh, và thẻ trên ngực nhỏ hơn một chút. Mặt sau thẻ mặt sau được tạo thành từ ba mẫu khác nhau, ở giữa là hình trái tim mặt sau thẻ hình vuông, chính giữa là hình tam giác và ngôi sao tám cánh. Ngoài ra còn có những hình “giếng” , và hai hình vuông với các góc giao nhau, giống như một con dấu. Là một phụ kiện không thể thiếu trong trang phục của phái đẹp.

Dựa trên ý thức tương tự, bên trái và bên phải của thắt lưng phụ nữ Hmong ở khu vực Anshun và Quan Lĩnh của Qianzhong có hình màu “Chuan” được cho là để tưởng nhớ những người đồng bào đã biến mất khi họ di cư đến “Núi Wu Cover”. Còn kiểu búi tròn bình dân và búi tóc thời bình nói trên của phụ nữ cũng bắt nguồn từ sự hun đúc của văn hóa chiến tranh. Truyền thuyết trước đây cho rằng phụ nữ giấu hạt ngũ cốc khi họ di cư. Để tránh bị kẻ thù phát hiện; truyền thuyết kể rằng phụ nữ lăn đồng xu trong người khi di cư để ngăn kẻ thù trộm cắp.

Họa tiết “Jianghe” trên váy gấp nếp. Người Hmong ở khu vực Weining có một mô hình hình học batik rộng khoảng 2 cm trên váy và thắt lưng. Có một khu vực lớn nền trắng giữa hai và một mảnh nhỏ batik được thêm vào mép trong của batik . Tấm vải rộng 5 cm, nửa đỏ nửa đen. Trên nền trắng, có hai bộ mẫu dây vòng trên và dưới và bốn bộ đoạn thẳng song song buộc bằng vải đỏ và đen . Mỗi đoạn dài khoảng 18 cm. Ba phần ở giữa có màu đỏ và vàng, các dải vải xếp chồng lên nhau trên hàng giếng tượng trưng cho sông Hoàng Hà ( “Shanglang” ) , đồng bằng ( ” Dianping ” ) , và sông Dương Tử ( “Xialang” ) lần lượt từ từ trên xuống dưới . Nền trắng tượng trưng cho bầu trời trong sạch. Váy thắt eo đơn giản là một tấm bản đồ địa lý Một số đã hát:

Chúng tôi rời khỏi vùng nước bùn. Chúng ta chia tay quê hương, đang chạy từng ngày, từng ngày lang thang, sống được ở đâu ? Đâu là chốn an cư ? Để chúng ta hái những bông hoa dại bên vệ đường cài lên đầu cô gái; Chị ơi- quần áo của luật pháp; hãy đặt những con sông chúng ta đã lội. Vẽ lên váy bà, đừng quên nơi đây có nhau thai của chúng ta, hãy luôn nhớ về nơi mồ hôi nước mắt của tổ tiên.

Ca dao xưa hát loại váy này còn miêu tả: “Gái ta khéo khôn / Ta dệt váy đẹp / Như phố nước phẳng lặng / Như cánh đồng bất tận / Đường rộng thênh thang / Các dải trên váy của chúng tôi Hoa văn / là mục đồng ban đầu của chúng tôi / đó là nơi đồng ruộng đan chéo nhau / nơi có nước trong và tốt cho việc trồng trọt ”

Những người bạn Hmong khác nhau nói tiếng mẹ đẻ đầu tiên của phương ngữ phụ Tứ Xuyên-Quý Châu-Vân Nam ở khu vực Geli của huyện Trấn Ninh, miền trung Quý Châu gọi những chiếc váy được trang trí bằng hoa văn “Jianghe” là Daib naod , Deib tod tại laik baib , Delb xangb tod laik , lần lượt là “váy di cư”, “váy ba sông mẹ” và “váy sông bảy”. Váy di cư do phụ nữ lớn tuổi mặc, váy có 81 đường kẻ ngang, chia thành 9 nhóm 9 dải. Truyền thuyết về Chiyou được người dân địa phương lưu truyền rằng: Vào thời cổ đại, có một tổ tiên tên là Chiyan ( Chiyou ) sống trên sông Chiliuba bên bờ sông Hoàng Hà, ông có 9 người con trai và 7 người con gái. 9 người con trai của ông mỗi người sinh ra 9 người con trai, lập nên 81 gia tộc anh em, và thiết lập hệ thống quản lý quân đội gồm 9 chỉ huy và 72 tướng lĩnh. Gia đình Hmong ở địa phương tự nhận mình là hậu duệ của người đầu tiên trong số 81 anh em trai. Do phải di cư xa, những người phụ nữ Hmong đã thêu 81 đường ngang trên váy để thể hiện rằng họ là con cháu của 81 anh em nhà Jiuli, người thừa kế. Cái gọi là “váy ba dòng sông mẹ” Đó là loại váy thêu được nhuộm ba dòng Theo lời mở đầu của địa phương “Hmong dân quốc ca”, là ghi lại sông Hoàng Hà, sông Dương Tử và sông Gia Lăng mà tổ tiên của họ đã di cư qua. Đối với “bảy chiếc váy sông”, người ta nói rằng nó tưởng nhớ bảy con sông chỉ đứng sau sông Hoàng Hà và sông Dương Tử mà người Hmong đã đi qua trong quá trình di cư của họ.

Thật trùng hợp, kiểu “sông” này cũng phổ biến ở phụ nữ Hmong ở Kaili, Huangping, Taijiang, Shibing và các thành phố và quận khác ở phía đông nam Quý Châu theo phương ngữ miền Trung. Những chiếc váy, áo hoa của họ đều được làm bằng công việc chăm chỉ của họ như trồng cây gai và bông, kéo sợi và dệt, nhuộm, may và thêu. Khăn choàng và váy xếp ly của mỗi chiếc váy hoa đều được thêu hai sọc màu tượng trưng cho sông Hoàng Hà và sông Dương Tử, chúng được gọi là “媪 imi” và “媪 yu” trong tiếng Hmong. Ở giữa hai họa tiết là hình thêu rừng núi, ruộng đồng, trâu bò, làng mạc và cảnh sinh hoạt, lao động của người dân . Về phần hoa văn chữ Vạn ( “Gaixia” ) trên tay áo , đây được cho là lá cờ dùng trong chiến tranh thời cổ đại, lúc đó lá cờ đã bị ngấm nước do vội vàng vượt sông trong trận chiến. Sau này, để thuận tiện cho việc di cư, người ta đã thêu Nó được dùng làm dấu trên còng của binh lính để phòng khi chia ly nên được truyền từ đời này sang đời khác.

Trong “cây con xanh” và “cây giống hoa” ở Wenshan và Honghezhou ở Vân Nam, người ta nói rằng các nếp gấp của váy cũng tượng trưng cho ký ức về quê hương của tổ tiên; các sọc hình học ở nửa trên tượng trưng cho cách họ trốn thoát trong quá khứ và cách họ vượt qua sông Hoàng Hà và sông Dương Tử; dày đặc và hẹp Các sọc ngang đại diện cho sông Dương Tử, các đường ngang rộng và mỏng với màu đỏ và vàng ở giữa tượng trưng cho sông Hoàng Hà, là nơi sinh của người Hmong ; các nếp gấp tượng trưng cho nước và các cánh đồng của hồ Dongting, và các mô hình hành động võ thuật trên quần áo tượng trưng cho các trận chiến cổ đại.

Những mẫu quần áo này gắn bó chặt chẽ với lịch sử của người Hmong, đặc biệt là phong cảnh quê hương họ, cuộc sống chiến tranh và di cư. Loạt mô hình của họ , từ khi xuất hiện, phát triển đến trưởng thành, đều là nghệ thuật thực tế như một khái niệm chung, hàm chứa ý nghĩa văn hóa của người Hmong về nguồn gốc dân tộc, cuộc sống, sinh sản, chiến tranh và di cư của họ. Họ tin rằng nơi sinh của tổ tiên họ ban đầu là ở vùng đồng bằng Trung tâm, nơi có các thành phố, vùng nông thôn ( nay thuộc huyện Zhuolu, thành phố Trương Gia Khẩu, tỉnh Hà Bắc, vẫn còn thành phố Chiyou, suối Chiyou và làng Chiyou ) , sông, và các hồ. Để nhớ quê hương, tổ tiên và để thế hệ mai sau nhớ về quê tổ của dòng họ Hmong, những họa tiết hoa văn như vậy được thêu trên áo, để họ nhìn xuống quá khứ và nhìn lại quê hương của mình. Như bài hát cũ hát:

Chúng tôi đi từng bước một, nhìn về chốn giang sơn rộng lớn, đất bằng phẳng hết đồi này đến đồi khác, thật đáng . Hãy chắc chắn để lại một kỷ niệm. May váy mặc như ngoài đồng, thêu ngôi nhà mái ngói trên bao tải Jiangpu quê tôi yêu thương thêu hoa áo dài mãi mới gọi là Hậu duệ Hoài.

Lịch sử di cư của ba phương ngữ chính của người Hmong cũng ủng hộ rõ ràng điểm này.

Các ghi chép cổ và tư liệu dân tộc học cho thấy tổ tiên của người Hmong thuộc bộ tộc Jiuli ở miền bắc Trung Quốc, gồm 81 thị tộc. Họ sống ở trung và hạ lưu sông Hoàng Hà và sông Dương Tử, là dân tộc bản địa của Thần Châu, có lời nhận xét là “chủ về đại bản doanh của Trung Quốc, trước lịch sử đã có địa vị thống lĩnh” ( Vương Lời của Tongling ) . Do có 3 phát minh lớn về tôn giáo, luật hình sự và vũ khí nên uy lực và sức mạnh , ông đã đánh bại Thiên hoàng ở vùng đồng bằng Trung tâm, “lấy Diêm vương làm chính quyền”. Sau đó, Hoàng đế và Chiyou đánh nhau, Chiyou bị đánh bại và chết ở Yizhou. Kể từ đó, bộ tộc Jiuli. Những con rồng không đầu, và chúng bị lưu đày vào nơi hoang dã với tên gọi “bốn con quỷ dữ”. tan rã. Hầu hết chúng đều nuốt hận và rút lui về phía nam sông Hoàng Hà. đến khu vực sông và hồ Jianghuai. Vương quốc Tam Hmong được thành lập. Đối với lời tường thuật đối với bài hát ” Lang thang : “Trong quá khứ năm cây sữa / sống ở phía đông / trong sáu tổ tiên / sống ở phía đông / gần nước. rìa / núi sông liền nhau / sóng lăn tăn / tầm mắt Không ra rìa ” hiển nhiên là ám chỉ cảnh di cư đến hồ Dongting và hồ Poyang. “Chính sách thời Chiến quốc Ngụy Tích” ghi lại lời của Ngô Tề: “Xưa có ba người Hmong, bên trái sóng Bành, bên phải nước Đông.” Đất đai ở đây phì nhiêu, thật là lý tưởng. nơi để phục hồi sức khỏe. Tuy nhiên, khoảng thời gian tốt đẹp không kéo dài, và đã xảy ra một cuộc chiến lâu dài giữa Yu và Sanmiao. Sanmiao buộc phải di chuyển về phía tây đến khu vực Wuling của Wuxi. Mô hình cơ bản của sự phân bố Hmong ngày nay được hình thành vào khoảng các triều đại nhà Hán và nhà Đường. Như “Khảo thí tổng hợp văn học tiếp tục” nói: “Hmong, con cháu của ba người Hmong, từ Trường Sa, phía tây Yuan và Chen, Jin Yelang ( báo chí: Gu Yelang bao gồm toàn bộ tỉnh Quý Châu ngày nay, phía đông Côn Minh ở Vân Nam, nam Tứ Xuyên, bắc Quảng Tây) Nó tồn tại ở hỗn tạp với dân chúng, là chung cho mọi rợ phương nam ”.

Xiangxi Hmong “Migration Song” ( còn được gọi là “Xuba Xiuma” ) cho biết. Tổ tiên người Hmong đầu tiên sống ở lưu vực sông Hoàng Hà (tiếng Hmong : Wuxihaosha ) . Sau đó, vì bị người nước ngoài ức hiếp nhiều lần và bị chiến tranh và cuộc sống chèn ép, anh đã di cư. Bài hát mô tả cuộc di cư đầu tiên là “xuống đường lừa / xuống đường ngựa”; “xuống sông / thuyền thép / thuyền thép / hành động chậm chạp / người khác chèo thuyền gỗ / đi nhanh / chỗ tốt bị người khác chiếm giữ” ; cũng “ngược sông Hoàng Hà / đi dọc theo con đường / đi hết con đường / nam nữ theo nhau / trek núi sông”, vượt qua muôn vàn khó khăn, đến được Zhanchu Zhanpu ( địa danh tiếng Hmong, dùng để chỉ sông Dương Tử Lưu vực, một nơi nào đó trong nước Chu ) . Hồi phục chưa được bao lâu, kẻ thù lại đến quấy rối, sau khi chiến đấu với kẻ thù ngoan cố đến chết, những người đàn ông và phụ nữ còn lại tập hợp lại với nhau và buộc phải rời khỏi Zhanchu Zhanpu và di cư lần nữa; dọc theo các con sông lớn và sông nhỏ, dọc theo các ngọn núi Trên đồi, đi lên phía nơi mặt trời lặn, từ “Mist Rolling Fog Shouting”, “Wulu Wubu”, “Dongwudong Party” và “Dongjiaodongwan”. Đi đến một bên phát triển. Trải qua một thời gian dài di cư xen kẽ, nó đã trải qua những thăng trầm, thăng trầm và cả tai họa của giặc giã, chiến tranh. .

Phương ngữ phương Tây của “Sử thi di cư: Trận chiến Zhuolu” của người Hmong miêu tả trận chiến giành con nai ở đồng bằng Trung tâm, và mô tả bầu không khí của chiến trường cổ xưa với niềm đam mê cao độ: mỗi khi gia đình Hmong giương cờ và tiến về phía nam, nó là sau một thất bại lớn trong chiến tranh. đang diễn ra. Và mỗi cuộc chiến, họ điều động hàng nghìn kỵ binh. Số lượng lính bộ binh là vô số – “kỵ binh mà họ dẫn đầu là hàng vạn / bộ binh mà họ dẫn đầu không thể đếm xuể; trong mọi cuộc chiến, họ bảo vệ thành phố, và sau khi thất bại, họ bỏ thành phố và di chuyển về phía nam, và khi họ đến một nơi ở mới, họ xây dựng thành phố và nhà cao tầng – “xây thành ở Laoli / xây nhà ngói ở Laoli”; sau đó, kẻ thù lại xâm lược, họ điều động hàng nghìn kỵ binh và vô số bộ binh. —— ” Hàng nghìn con ngựa chiến / Hàng vạn binh mã / xông thẳng vào phòng tuyến của kẻ thù để giết chết / mọi người phi nước đại và roi vọt / tất cả đều tỏ ra oai hùng ”; khi bại trận, họ bỏ thành, tiến về phía nam để dựng lại nhà cửa .

Người Tống của người Hmong ở đông nam Quý Châu cho rằng lý do di cư là “sau khi đất canh tác đã được trồng trọt / . Có một số chỗ trống / phần rộng như chuồng ngựa / phần dốc như mái nhà . “ Dân số ngày càng đông, đời sống khó khăn. Không có dấu vết nào của cuộc chiến được tiết lộ , và thực sự đáng tiếc khi đưa ra lập luận dựa trên bài báo này. Nhưng một bài hát mang tên “Burning the Middle Song” tiết lộ thông tin về cuộc di cư do chiến tranh, và cũng có bóng dáng của “Battle of Zhuolu”; chiến trường là: “Muddy Yellow Water” ( Hoàng Hà ) “Thủ lĩnh của Người Hmong gọi là Công tước Yan “. Mỗi khi kẻ thù từ thượng nguồn sông Hoàng Hà đến, ông đều bị đánh bại bởi các chiến binh do Công tước Yan chỉ huy, nhưng sau đó kẻ thù đã hợp nhất với người và ngựa của bộ tộc khác, với cung tên dài. và bắn chết người Hmong. Bộ tộc đầu tiên của Diêm Công, quân Hmong hoang mang, cuối cùng bại trận. Cuối cùng, ông miêu tả tình cảnh bi thảm bị kẻ thù chiếm đóng ở nông thôn và làng mạc và bị đuổi đến bỏ trốn. Ông Yan Bao tin rằng đây là “Trận Zhuolu”. ” Lễ hội câu lạc bộ trống nổi tiếng, trong đó phải tổ chức một số nghi lễ biểu diễn“ ngã tre, vây thành, duyệt thành ”, có vẻ là một di sản hoặc diễn tập của chiến tranh cổ đại.

Trong cuộc chiến tranh kẻ yếu kẻ mạnh kéo dài hàng ngàn năm này, đánh lẫn nhau, cướp bóc lẫn nhau, thôn tính người và đất, người Hmong đã thực sự thất bại. Họ bị đuổi khỏi quê hương hết lần này đến lần khác, bỏ giếng, bỏ làng, lang thang khắp nơi. Chính bi kịch lịch sử sâu sắc này đã gây ra sức sáng tạo và sức tải tinh thần khôn tả của người Hmong. Cảm xúc và tâm lý chán nản , cùng với mối đe dọa sinh tồn sau đó, chắc chắn sẽ phun ra và trút xuống một số người mang tâm hồn và nghệ thuật dường như là đối tượng tốt nhất – tất nhiên, bao gồm cả quần áo và những thứ tương tự như Nghệ thuật thực tế và hàng thủ công. Bởi vì tập thể đau khổ của người Hmong từ xa xưa đã tập trung trong ý thức tập thể, nên hầu hết các hình tượng thờ anh hùng được tạo ra trong sử thi Hmong đều mang ý nghĩa cho “những anh hùng bại trận”. Chẳng hạn như Chi You, Yalu ( Yang Lu ) , Zu Delong ( Nord Zhong ) , Gebo Green, cho đến Wu August hiện đại, Zhang Xiumei, Shi Liu Deng, Yang Da Liu, v.v. Thất bại trở thành anh hùng, đó là biểu hiện có ý thức của tiềm thức tập thể Hmong trong nghệ thuật. Ý nghĩa biểu tượng nào mà tiềm thức tập thể này tạo ra ? Các mẫu quần áo không phải là thần thoại, văn học truyền miệng như sử thi, cũng không phải nghệ thuật năng động như khiêu vũ. Là một biểu tượng văn hóa được củng cố vững chắc, tiềm thức tập thể cũng có vai trò nhất định, nhưng cách thức biểu hiện sẽ khác với những điều trên. Tôi nghĩ hiệu ứng này được phản ánh trong các mẫu trang phục của người Hmong, giống như Torii Ryuzo của Nhật Bản đã tóm tắt tính cách của người Hmong trong “Báo cáo điều tra người Hmong”. Ý nghĩa biểu tượng của nó có điểm chung với lý thuyết văn học về “kẻ bại trận” anh hùng ”. Nhận thức được điều này, chúng ta có thể hiểu tại sao người Hmong dành thời gian và công sức để thêu và dệt các sự kiện lịch sử quan trọng và các nhân vật quan trọng trên trang phục của họ ( ví dụ như Sở Văn hóa tỉnh Quý Châu, 1988 ). Một chiếc váy của phụ nữ được sưu tầm ở Pingzhai, Shibing County vào năm 2009, tác giả thêu “Cuộc nổi dậy Tây Thông” do Zhang Xiumei, thủ lĩnh của cuộc khởi nghĩa nông dân Hmong thời nhà Thanh, chỉ huy, trên chiếc váy có gần 100 ký tự và cảnh Có thể gọi đây là bức tranh cuộn về cuộc khởi nghĩa nông dân có quy mô khổng lồ và lâu đời nhất trong lịch sử gần đây ở Trung Quốc. Đối với những chiếc áo khoác bằng bạc được trang trí bằng những hình tượng ngựa chồm và gươm, thường thấy ở các làng Hmong xung quanh Jianhe và Taijiang, nó cũng ghi lại sự kiện lịch sử rằng Zhang Xiumei đã dẫn quân nổi dậy tấn công thành phố Dike trong cuộc nổi dậy ) .

Nói chung, thần thoại và câu chuyện lịch sử dài hơn truyện kể, và các điệu múa cũng có thể được kể lại; trong khi các mẫu quần áo trong thể loại mỹ thuật dài hơn cách diễn đạt và miêu tả vụng về, và chính xác là những mẫu quần áo khó kể lại. Người Hmong đã sử dụng thành công nó để miêu tả sinh động nguồn gốc của gian khổ Lịch sử, lịch sử chiến tranh, lịch sử di cư, đây là một ví dụ đáng chú ý về giá trị văn hóa của hình ảnh và văn bản do ; Do những thành tựu lịch sử của di cư và di cư, những người Hmong không có chữ đã tìm thấy những từ đặc biệt của riêng mình trong các hoa văn được gắn trên quần áo của họ. Mẫu trang phục của người Hmong thể hiện đầy đủ giá trị tư liệu văn hóa lịch sử của chính dân tộc đó, nên không ngoa khi nói rằng đó là tranh ảnh. Ít nhất là đối với bản thân người Hmong, các hoa văn hình học trên quần áo được coi như một loại biểu tượng văn bản. Theo điều tra của ông Yang Lixing vào năm 1939 , ông tin rằng “các văn bản gốc của người Hmong đã bị thất lạc vì trận chiến của Chiyou Xuanyuan trong cuộc xung đột Zhuolu. Sau khi người Hmong sụp đổ, họ bị trục xuất và di chuyển về phía nam. Thuyền không thể” Không đến kịp, sách vở mang theo sợ bị ướt khi qua sông nên đội lên đầu, khi đến sông Dương Tử thì cả cây con tranh nhau vượt sông. trước, nước dữ, không ai quá nửa, cũng có chín cuốn, thất truyền, về sau có người tranh thủ thêu hoa văn lên áo để làm kỷ niệm, vì vậy hoa văn trên người Hmong Jing nhấn mạnh rằng các từ bính âm phổ biến trong cây giống hoa cũng không giống nhau. Nó được tạo ra bởi nhà truyền giáo người Anh Bergley, nhưng nó được tạo ra bởi người Hmong theo các mẫu hình học của quần áo. Đây là một mặt của vấn đề.

Mặt khác. Hầu hết người Hmong ở tây Hồ Nam và tây bắc Quý Châu, đông bắc Vân Nam, Hmong dốc cao ở giữa Quý Châu và người Hmong ở đông nam Quý Châu sống ở núi Wuling, Wumeng và Miaoling ở độ cao 2000đếnkhoảng 800 không có sông lớn hoặc thậm chí biển, và không có dấu vết của các thành phố và đồng bằng. Do đó, các mẫu quần áo của họ đều coi ” ngựa bay”, “sóng sông lớn”, “thành phố”, “đồng bằng”, “sông Dương Tử”, “sông Hoàng Hà”, “hồ Dongting”, “Miao Wangyin” và các mẫu khác khi cần thiết Đạo mẫu tất yếu của người mẹ không phải là không có những lý do lịch sử sâu xa của nó. “Lịch sử” này với những dấu vết hiển nhiên của nó đã củng cố sức mạnh cảm xúc trong nghệ thuật đồ họa, nâng cao tinh thần của nó, và cảnh giới của nó là sâu sắc và rộng lớn. Vùng đất đồng bằng miền Trung đã bị lịch sử chôn vùi, bản thân vùng đất này cũng được lịch sử hoá. Hoa văn trong bầu không khí hoang dã khiến ta cảm nhận được nỗi nhớ da diết của người Hmong tìm về cội nguồn, ý thức địa phương mang tính lịch sử và đạo đức được thổi phồng. Tất cả những điều này đều mang đầy ý nghĩa “lịch sử được củng cố” – đồng bằng cổ đại, sông Hoàng Hà, sông Dương Tử, thành phố, những ngôi nhà lát gạch, những con ngựa bay ngang, những con sóng của sông lớn, dấu ấn của Hmong Vương, v.v. ., tất cả khơi dậy sự hiểu biết về lịch sử, nỗi nhớ về tổ tiên và nỗi nhớ nhà không nguôi. Bởi vì hầu hết các thành viên sống trong môi trường đặc biệt này của nền văn hóa Hmong đều quen thuộc với họ , họ có xu hướng có một số lượng lớn các hiệp hội được biết đến trong “bối cảnh nhất định” này và “tất cả đều có thể truyền đạt được”. Nó thỏa mãn một cách tượng trưng nhu cầu “sống trong quá khứ” của người Hmong trong hình thức nghệ thuật , và “từ biệt” và “quên đi” bằng những biểu tượng hoàn hảo, làm cho một quá trình hiện thực bớt đau đớn hơn do nghệ thuật gây ra. Vì vậy, nhận ra “từ biệt” và “lãng quên” thông qua một cuộc trở về tượng trưng có thể là hình thức tự xoa dịu bản thân tốt nhất mà những người Hmong lưu vong có thể chọn cho mình.

Cần phải nhấn mạnh rằng việc tạo ra và kế thừa những khuôn mẫu “lịch sử đóng băng” này chắc chắn ban đầu có một mục đích thực dụng rõ ràng. Một mặt, nó là chứng tích lịch sử về nỗi tủi nhục cay đắng của tiền nhân, mặt khác là dấu chỉ để mai sau trở về quê hương. Sau đó, thực tế phũ phàng khiến mong muốn trở về nhà chẳng còn gì bằng. Mục đích thực dụng của nó dần dần được thay thế bằng ý nghĩa tư tưởng của nó: mọi người trưng bày và kế thừa nó như lịch sử của quốc gia, thay vì như một dấu hiệu để trở về nhà trong tương lai. Sự sáng tạo và kế thừa những khuôn mẫu này một cách khách quan đã tạo ra một kỷ nguyên mới trong lịch sử dân tộc đích thực của người Hmong mà không cần lời nói, nâng cao nhận thức lịch sử của người Hmong và luôn nhớ về nơi sinh ra của tổ tiên họ. Hãy nhớ lại trải nghiệm đau đớn này.

Đồng thời, những hoa văn này, với lịch sử lâu đời nhất và trải nghiệm lặp đi lặp lại nhiều nhất liên quan đến sự tồn tại của tộc Hmong, là một biểu tượng vật chất hóa tình cảm đắt giá, giúp tộc Hmong có “sông Hoàng Hà”, “” Sông Dương Tử, Bình nguyên , Thành phố, Dấu ấn của Vua Hmong và Ngựa bay đã hoàn thành “Cuộc trở về tâm linh” tráng lệ và lộng lẫy của họ . Một ví dụ điển hình là sau khi ông già chết phải mặc một bộ đồ trường sinh có trang trí hoa văn như vậy. “Trước khi chết phải nhớ gia phả, sau khi chết phải ghi nhận tổ tiên”. Người dân tin rằng chỉ khi mặc loại quần áo này thì người chết mới có thể được tổ tiên nhận biết và linh hồn của họ có thể trở về nơi tổ tiên họ đã sống.

Qua đó có thể thấy, trang phục của người Hmong gánh vác trách nhiệm quan trọng là hiện thân lịch sử của “Chúng ta từ đâu đến ? Chúng ta đi đâu ? Chúng ta là ai” ( Gauguin ) , và có thể gọi là “sử sách đeo trên người thân thể. ” Hình mẫu của nó Không nói nên lời với thế giới: chúng tôi là Hmong, chúng tôi đến từ bờ sông Hoàng Hà. Bên bờ sông Dương Tử, sóng Dongting; chúng ta đã hứng chịu bao pháo hoa của chiến tranh, chúng ta đã đi đường dài và trải qua gian khổ, chúng ta có lịch sử lâu đời của chúng ta, chúng ta có nền văn hóa rất lâu đời của riêng chúng ta . Cho đến nay, trang phục của người Hmong đã xây dựng cho người đọc lịch sử hình ảnh trực quan về dân tộc Hmong. Nó liên quan đến cả lịch sử và hiện thực Mối quan hệ kép này nhấn mạnh rõ ràng hai chức năng gốc quan trọng nhất của sử thi là chức năng lịch sử và chức năng thẩm mỹ.

Trích từ “Nguồn gốc, Chiến tranh và Di cư: Lời giải thích về hàm ý văn hóa của trang phục thiểu số” của Yang Gan (少数民族服饰文化意蕴的一种解释) – Sanmiao

Dled Laix Deb – Dog plowing

Touk nzod muax aob gud dix, touk nil mex mid mid naf zid zeuf duas dangl leuf, aob gud dix zhit muax qeut ib, ib dol buab dreud ib dol uat nenx. – There used to be two brothers. Their parents died when they were very young. The two brothers were helpless and depended on each other.

Hnob nyongs ib hnob hnob tlout mol, aob gud dix mangx mangf hlob dad nens, wef laok suk ib yif nenb, dix lous zeuf mol jaox dout ib dol box lol. Zeuf yaos wef dol naf dix nat, yif nenb rangx lol ndrual zat uat nkouk ngongt duax. – As the days passed, the two brothers grew up slowly, and in order to be like a family brother, they married a daughter-in-law. It was this sister-in-law, and the story of this family began to turn into twists and turns.

Faib juab dangl dol gud duab dol mol zab ndongt hlaik nghenb lol muab zhed vod dout, vod dout zhed dangl zhas mol kheb deb chab, dol gud faib juab dangl yenx zhit qif shab let jangl, zhos yaos shout shab laos nbangx rongt yol lob nenx chab. – Since the sister-in-law got married, the sister-in-law has been the housekeeper, the elder brother is the pet chick in her cage, the younger brother is her servant, and the sister-in-law is a bitter-hearted person. More than that, she is also a lazy person. The sister-in-law has been married for a period of time, and she feels very uncomfortable seeing her younger brother live with her. At first, she assisted her brother to do a lot of farm work, and scolded when she watched him take a break or slowed down a little bit, then she directly beat him, not allowing him to eat. The elder brother is a soft food, she dare not say that her wife follows her daughter-in-law in everything, so she can’t help her brother in any way. In the sister-in-law’s eyes, her younger brother is a thorn in her eyes, and what her younger brother does is not what she wants. The sister-in-law tried every means to torture her younger brother. She handed over the dirty work to her younger brother, but did not let him see any delicious food. After a while, she felt that the sister-in-law was not enough. She told her husband to separate the family. Because the sister-in-law was the steward, the brother couldn’t speak, so the younger brother was separated, and nothing was given to the younger brother. The biggest one was a yellow dog.

Haik zos faib juab nil zhit dot shab drout naf dix tab dix lous ngeuf, nil boub dak gud dix hlob duax nzod lis dob yuad dout faib, zeuf naf dix shab dlob uat dout nat laok haik dout tlout mol, lenx dus dob sangd dout lob nenx rongt. Ras nat yol uat yol nenx, yol yuad dout muab yol lob juab changx nbangx rongt naf dix dix loul tab rex raol let shaib doul yol. – After the separation, the younger brother went to cut down the trees and mowed the grass to build the house by himself. After the house was built, he went to open up wasteland. After the separation, the younger brother was not very sad, but just focused on improving his new life.

Deuf bleul ndox chab, mid gangb mid nongs ghuax uat raox uat ris, nongs goub guef yangx ghuax tlout zeuf yaos jaix nyongs jaos ghongb jaos longt. Dangb shik sangd zos jaos ghongb yad yuad nyox, dol gud muax nzhik nyuax shab, nil faib juab zhos faib dout ib dol zid dled sub, xongt nat nchait yol zhit gangd muax shab wangf nyox laix deb leuf. – Speaking of the separation, he didn’t blame the two brothers and sisters. He knew that the brothers would get points sooner or later when they grow up. Even if they were made by the sisters-in-law, it was justified. Everyone wanted to live a good life. Now that I live alone, I have to live my life beautifully, so that my elder brothers and sisters-in-law and everyone can respect themselves.

Dangs gil, dol gud sheud nzod nzod lol job njuad, hmaot daof ndex zhit bob dol dled let hmaot, zos touk jaox dled mol laix deb, dol dled zeuf chaib hend, dol gud juaf dout vongf, nil zeuf baod ib lob nyuas njuad luax doub del drout daof ndos deb, dol dled chaib blangb zeuf hait vongf tlat mol naox njuad, uat let ndeuf zeuf laix dout ib vongs deb, daol dol dled naox zhout deb laok laix leuf zhit zheus. – When spring comes, the worms and birds scream so frustratingly. After the phoenix screams, it is the day to sow seeds. But when he thought that he needed cows for planting, his younger brother was a little upset. He was only given a dog when he was separated. I am afraid that he can’t hope that there will be cows to plow the land this year. After thinking about it all day and night, the younger brother determined to replace the ox ploughing with the dog. But if you need a dog to help plow the land, I’m afraid it will take some effort.

Haik lol laok zeud, nyuaf zos jaix jaos ghongb naf nyangb tab dix lous dol nyox jat let drous maob duas leuf, aob dol hnaod dak gud dol dled laix dout deb, zeuf duax ghed mol laix. Touk mol zos deb aob naf zid lal dreuk let dol gud haik laix, dangb shik dol naf dix buab let njuad lox tlout shangb leuf, dex lob luax deud vangk, dol dled naox dangl beb lob zeuf zhout leuf, dled naox zhout uat jangl dob zhit laix deb, naf dix nbout deul zeuf muab dol dled kaob duas drout daof deb, lol haik uat nbout deul nzuad khat drout dol gud. Hnaod dak yol dol dled duas leuf, dol gud ghuax ghuax mol daof deb muab dol dled vouk jat. Dout zhit nded, dol dled zeuf duax uat ib zhaob ndongt mangx, dol gud mol shaib bof, nil ghaox ghaox zhaob ndongt, uat jangl muax nyax gob rens nghel lol. zix ndeuf lol dol gud lob nenx zeuf rongt duax. – In the morning, my brother got up early to make baba. He didn’t feed the dog for dinner the night before. When he took the dog to plow the ground, the dog was very hungry. After he set up the plow, he threw a finger-big baba to the ground. The dog was hungry. He dragged the plow to eat the peas, so he plowed a ditch, and when the dog was full, he plowed a lot.

Muax ib hnob, naf dix mol deb tlout drous ndeuf dol gud khaod drongx, dol gud bof zeuf hot naf dix lol zhed naox shot, naf dix haik leuf ibnpout lol shaib zhit doul dol gud let lol zhed. Dol gud drout maod drout naf dix naox, naf dix shaib dol gud dex ndif zaix ndif maol uat chab chaik, ndeuf deut drongx zhenf muax nyax gob das tab, naf dix ib get naox ib get muab naf ndid deut mol dlis nyax gob, dlis dlis lob drongx ghous hlaot.“Naf dix, gaox zhit dek dlis laok, ib huaf gud ndif ib nzhik drout gaox jaox mol dix loul mex dout shid.” dol gud haik. “Gud eux, gaox uat jangl yuad muax uat luax nat, gaox khat drout gaox dix loul ub, ub lal dout lob rongt nenx uat tab aok, beb zaof nyif hend.”Naf dixhaik uat guat muas dob sangd bongb deuf lol ntraot. “Naf dix, dob yaos gaox muab god dol dled duat duas leuf, god muab fouk dangl jat let duax ib zhaob ndongt, god mol ghaox zhaob ndongt zeuf muax dex nyax gob nat lal.”dol gud deb. Naf dix uat sheud zhenk lol nos:”Buak muax das let gaox haik mangx lenx gud, dex loul haik let ghaox nyax ndongt zeuf yaos let nat laod?”“Yaos geus sub, dix loul mex aob lens mangf mol ghaox jek zeuf zeux dout nyax gob ib yangf tab laok. ” dol gud haik khat drout nil naf dix. – Strangely speaking, the elder brother’s sister-in-law’s cattle became sick and died just after the sowing season. They heard that their brother’s dog was able to plow the land, so they came and borrowed to plow the land. When they arrived in the field, the two plowed according to what the younger brother said, but the sister-in-law made the baba too big, each of them was as big as a big bowl. The dog would be full after eating three of them, so the sister-in-law would not plow when the dog was full. When he was angry, he killed the dog in the ground, and when he came back, he was very angry and told his brother about the matter. Hearing that his dog was dead, my brother cried and went to bury the dog. It didn’t take long for the dog to grow into a hemp tree. My brother went and saw it. He shook the tree, and gold fell from the tree. Since then, my brother’s life has improved.

Naf dix draod raox lol zos njuad zhed zeuf nbangx bangs led mol ghaox, dangb shik ghaok shout zhaob ndongt rens lol let zhit yaos nyax gob, zhos muax gangb gob gangb dris, naf dix ib jed dob aot baob dangl, nil lol zhed gud hlaot douk mol muab zhaob ndongt ndaod hlaot baod zhes leuf. Zhit dangl let ndeuf nil hax duax muab dol gud caof dib denf. Dol gud mol shaib shaib zhaob ndongt ghuax ghuax, nil muab jes ndongt duk dout ib lob ruas, lob ruas nzhik bloub hout nzhik dout uat ncend yenl. Muax ib hnob naf dix bof naf dix zeuf nos nil, nil muab khaod das khat drout naf dix, naf dix zeuf yad yuad ghed nil lob ruas mol nzhik aob hnob, nil zhit dout sangd let jangl zeuf muab drout naf dix jaox mol leuf. Naf dix ghangt dout ruas lol nzhik bloub hout, lob ruas muab nil dex bloub hout jaod suk lob rel zhuas, dot let dot hlet let hlet, naf dix nbout deul zeuf muab lob ruas baod hod khaod job hleud leuf, lal zhit dout duax haik khat dol gud. Tlout leuf ib gut, gud duax muab gud lob ruas, naf dix guas nil mol hod khaod job paox, dol gud paox paox, paox dout ib kod douf dlangx sub, dol gud naox dangl douf dlangx zeuf draod mol zhed leuf. – One day my sister-in-law went up the mountain and passed by the door of my brother’s house. When my brother saw him, he asked my sister-in-law to come home for lunch. The sister-in-law said a lot of things that looked down upon my brother and put off for a long time before entering the door. The younger brother served food to his sister-in-law. The sister-in-law saw that his brother’s porcelain bowl was so new and the table legs were still cushioned with gold. While eating, the sister-in-law moved her big toe to get gold and knocked over the table. “Sister-in-law, don’t squeeze it. I’ll pretend to take some for you. Brother, you have to use it.” The younger brother said. “Brother, why are you so wealthy? Tell your brother that we both have a good life. We are too difficult.” The sister-in-law said tears were falling. “Sister-in-law, you killed my dog. After I bury it, a tree will grow. I will shake the tree and there will be gold.” The younger brother replied. The sister-in-law stood up and asked, “Is there really something you said? Brother, that’s what the old man is talking about?” “Really, if you go to shake your brother, you will get gold.” The younger brother told his sister-in-law.

Dol gud lol zhed muax nzhik cenb blangb, nil laok zhit dout lik ndout zeuf mol nguaf kut.Mol zos hod kut uat jangl dlif bouk npeud npongd sub, nil njis ib nzhik kut muax ndout zheus duab nens dob drous nil zhaot bouk zhut ghous leuf, dout zhit nded zeuf muax nof duax muab nil jaox mol. Nof jaox nil mol ntrad dout gouf yif lob hob drout nil zhaot bouk, ndif bod gouf yif hob dangl nil let bouk let zhaot dangl. Nof muab dout ib ndangk nyax gob drout nil gud lol, haik dak yaos nil dex bouk muax nghet dous ntrad hend, nof zhud yuad jaox jaod bouk mol shid drout luf khaod muax nghet. – As soon as the sister-in-law arrived home, she was ready to be banned to win the money, but what fell from the tree was not gold, only caterpillars and lamb. The sister-in-law was covered with red and swollen tints, so she went home and carried an axe to chop the tree. This was not over yet, she came to scold her brother, and his brother went to see the tree and cried again. She made a comb from the branches, and this comb can comb her hair neatly. One day the sister-in-law saw him and asked him what was happening. He told the sister-in-law about the matter. The sister-in-law borrowed the comb from him for a few days. He gave the comb to the sister-in-law without much thought. The sister-in-law used a comb to comb her hair. The comb stirred her hair into a ball and broke off. The sister-in-law was angry and threw the comb into the fire pit and burned it without telling her brother. After a week, the younger brother came to fetch his comb, and his sister-in-law asked him to plan it in the fire pit. After a long time, the younger brother only saw one soybean. After eating the soybeans, the younger brother went home.

Dol gud gud nyax gob lol zhed nyaob daos ged zhib drous naf dix, nil muax jof nenx nof nat haik drout naf dix, naf dix nongs dangl uat shab gob los dak:”Lenx gudaox, yaos haik let mak dangs gil god gib ib vangb chouk drout gaox dix loul naox, jat nil mol mak nchait nyax gob yuad dout ndout hend let aok.”Naf dix haik dangl zeuf tlat mol zhed leuf, dol gud muab nyax gob nil dob zhit zaik. – My brother got a little stomachache when he went home, so he didn’t care and went to the market. When he went to the market, the farts came out one by one. After he walked around for a while, many people were stunned by his farts, and soon officials came to take him away. The officials took him and gave him eighteen large cylinders to let him fart, and he finished his fart after the eighteen cylinders were filled. The official gave him a load of gold and silver to pick him home, saying that his farts were of great research value, and they wanted to use these farts to do other valuable things.

Dangs gil daof ghangb, naf dix gib dout ib vangb chouk douf dlangx drout dix loul naox dangl dix loul zeuf mol gangd kut. wef yaos naox ndout tlout leuf, nyaob shout ged dix loul zeuf uat bouk deus nghangx daot, dex duab nens ndeuf ged drous nil chuab hunb dangl, mol zos hod kut, dix loul lob khaot ghuad juas drangx chuab deul bis bis bongs bongs zhit dot, duab nens ghous ib kut kut. Nof duax muab nil ndel mol, ntrad naf hob drout nil zhaot, nil ib lob bouk ib lob hob, muab gouf yif lob hob zhuaf deus dangl, zhit dangl let ndeuf jaod nof lal hunb leuf zhit zheus, zhit muax zhud yif zeuf ntrad gongb sod lol muab nil lob khaot ghuad sheuk leuf. Sheuk dangl dix loul nyax zhit doul zhos dout tlout lol zhed, nil lol zos shout daos zhed zeuf hot dol box ghangt zab duax. Dol box nchait dak yaos nyax gob hnyangd tlout leuf gud zhit doul, yad yuad jux ndangk nat zeuf gud jux ndangk mol. “Las dob muab god khaot ghuad nzid leuf laok gaox zhenf gud jux ndangk duax, huaf nat god maob blangb tlout leuf, nyax zhit doul laok ,nchait yuad drous duas sob laok.”Dix loul haik uat nbout deul vaos.“Gaox zid eux gaox zhit dek ceux, jat god mangf shid gouk hnad lol ndros gaox dluat.”Dol box haik uat changx shif dob zhit muab. Dol dix loul nyax zhit doul leuf zeuf jat dol box shid gouk hnad dluat, dol box shid hlaot gouk hnad khaid nyif ib dluat, dix loul juas duat paof let drout, zhenf ngangs ngouk drout hod naf dix lob khaod njoux ndangs, naf dix did zhit zhud zeuf jat let duas leuf. – The younger brother picked gold and silver to go home and met his sister-in-law halfway. She told the sister-in-law about the matter. After listening to it, the sister-in-law said happily, “Brother, in this case, I will fry a dustpan for your brother tomorrow morning and let him go. I need a lot of gold and silver.” The sister-in-law ran home after speaking, but she didn’t accept the gold and silver from her brother. The next morning, my sister-in-law fried a pan of soybeans for my brother and went to the market after eating. Because he ate too much, my brother fart on the road, and the pedestrians were stunned by him. When he arrived at the market, my brother’s butt was crackling like a machine gun, and people fainted all over the street. The officials came and grabbed him and found a big tank for him. He blasted eighteen cylinders to pieces. At the same time, many officials were also stunned by the ass. They had no choice but to use a needle and thread to slap his ass. Sewed up. After sewing, my brother couldn’t bear it and ran home. When he came to the back of the room, he asked his wife to bring scissors. The wife thought it was too much gold and silver to carry a pole, so she took the pole. “People have sewn my butt and you are carrying a pole. Now my stomach hurts so much, I can’t hold on, maybe I’m going to die.” My brother said angrily. “His father, don’t worry, let me tear it for you with my teeth.” The wife said casually. The elder brother couldn’t bear it and asked his wife to tear his teeth. The wife just tore his teeth with his teeth. The elder brother rushed into the sister-in-law’s mouth like a gun shot.

Lol Ndrual Khat Boub – Story inspired

Khaod ib, shab dlangd shab rongt. Nyaob hod lob lol ndrual nat, dol naf dix ib ras aob ras lol zhif dol gud tab uat bual dol gud lob nenx, hax ib ras aob ras lol taod dol gud let qeut rongt, dol gud zhit dout wef naf dix uat pef drout nil ,nil zeuf uat pef boux draod drout naf dix, nil hax shik ib ras ras khat khaod das tab khaod rongt drout naf dix, sangd jat naf nyangb dix loul dout lob rongt nenx uat. Zeuf naf dix tab dix loul uat dluad dlangb zhit drout nil, nil dob zhit dout dot shab dluad drout naf nyangb dix loul, nil zhit dout nzhob dluad naf nyangb dix loul ib ras, zeuf ras dus dob yaos nil ib dol nyax tlout mol, draod muab lob nenx nbangx rongt drout naf nyangb dix loul uat ghoud. – First of all, kind-hearted and broad-minded. In this story, the sister-in-law tortured his brother again and again, ruining his life, and begged again and again for his brother’s good. The younger brother did not treat his sister-in-law badly because his sister-in-law treated him badly. He still treated his sincere heart again and again. Tell my sister-in-law about the benefits, I want my brother and sister-in-law to have a good life. Even if her brother and sister-in-law had done something to him, she never blamed them. He never resented them once, and every time he carried it by himself silently, and then set a good example for his brother and sister-in-law.

Dol gud lob shab dlangd shab rongt zeuf yaos dol ghoud guas beb cuat lenx yuad dout mol xof tab mol dous, uat nenx drout shif jenb beb yuad dout zhaot lob shab dlangd dlangd, beb zox ged nenx let zeux yif dous yif dlangd. – The generosity and kindness of my younger brother is an example for each of us to inherit and inherit. Living in the human world, we have to broaden our minds, and our path will become wider and wider.

Khaod aob, nenb rongt zeux dout rongt, shab pef dout hmongd pef.nyaob nat beb sob haik dol gud.Daof ndex, lob nenx zhenf zaof nyif, dangb shik naf nyangb dix loul deud kheud muab nil faib deuf lol leuf, zeuf dak nil lob nenx langx hend, dangb shik nil zhit dout sangd dak yaos naf dix dix loul zhit rongt, nil uat duax shab laos mol nbangx yol lob nenx, muab nenx mangx mangf uat rongt sheud lol. Daof ghangb nat, nil lob nenx mangx mangf rongt duax, nil laok muax shab bangb zos naf nyangb dix loul, dangb shik wef naf nyangb lob shab zhit rongt, ras ras dob zhit dout rongt, laok ib ras ras let muab dol gud lob nenx ndouk deus, dangb guas nyaob ndeuf dol gud, nil hax shik dous yol let ged nbangx yol let nenx, yuad yaof yaos wef nil lob shab rongt shab dleub, nil ras ras dob hmongd rongt, rongt nenx sex duax nzhib drous nil, zhit jat nil lob nenx bual nghel mol. Zos touk souk, dol gud dob yaos nzhib drous rongt hmongd. Nyaob ndeuf nat, rangx lol ndrual nat nchait zeuf yuad khat guas beb boub dak: “shab rongt let zeux dout rongt, shab dlangd lob ndox hnob hnob changd.” – Secondly, good people get rewards, and evil deeds get bad results. Here we first talk about brother. Before, life was difficult, but his brother and sister-in-law forced him out. Although his life was very difficult, he did not blame his brother and sister-in-law for being bad. He enthusiastically planned to build his own life and live better day by day. Later, his life gradually improved, and he was also willing to help his brother-in-law, but because his sister-in-law’s heart was not good, he did not repay him every time and destroyed his brother’s life time and time again. However, it was his brother that he still liked himself. Life. Perhaps because of his kindness and willingness, he is lucky every time, and good things are always met by him to prevent his life from degrading. In the end, the younger brother was also a lucky one. Here, this story may tell us: “Good people are rewarded, and the sun is sunny every day.”

Haik zos ndeuf dol naf dix, nil lob shab zhit rongt, shab dlob shab nghaif. Touk dol gud ndros nil buab nyaob uat get, nil nax hnob zhif dol gud, ndrangt hnyangd nof ghak dob zib dol gud mol uat, rongt ghangb zhas zhit jat dol gud bof, let nat nil hax zhit zouk shab, nil hax muab dol gud faib deuf lol, faib ib dol zid dled drout dol gud sub. Daof ghangb yaos yol uat yuaf hax muab dol gud dol dled duat leuf tab, yuad yaof zeuf yaos dif let nat, lob ndox let zhaot ged zaof nyef drout nil, jat nil lob nenx sex uat zhit sheud. Ib pangb nceut dol gud lob nenx, ib pangb nil zhas zhit boub dleuk yol lob shab, zeuf uat let nat, zos daof ghangb muab yol zox shad sangt leuf. “Shab pef dout hmongd pef”zeuf yaos let nat. – When it comes to sister-in-law, she has a vicious heart and a narrow-minded mind. When the younger brother was with them, she tortured him every day and gave him all the dirty work. The food was delicious and the drink was not shown to him, so she still felt that it was not enough. She divided the younger brother out and gave him only a dog. Later, I killed my brother’s dog because of my mistake. Perhaps it was because of this that God allowed her to live a hard and difficult life, and her life never got better. One was envious of his younger brother, but he didn’t know how to change his heart, and that’s it, until he finally succumbed to his life. “Evil deeds lead to evil results” is the case.

 

Cứ đến tháng 3 hàng năm, nam thanh nữ tú của dân tộc H’mông lại tổ chức Lễ hội leo núi hàng năm với tâm trạng vô cùng vui vẻ. Ngoài ra còn có một truyền thuyết về nguồn gốc của lễ hội leo núi.

Có một Niujiaopo đằng sau kho dự trữ của Dalongao ở Huangli dưới núi Leigong. Làm thế nào mà Niujiaopo có được tên của nó?

Tương truyền vào thời xa xưa, ở Baoganfu (địa điểm cũ của Dalongao), có một gia đình nghèo chỉ có hai mẹ con. Mẹ anh già yếu, còn con trai là Wangjian (Vương Kiến), mới hơn mười tuổi. Anh ấy mạnh mẽ, cần cù và giản dị, có thể làm được mọi việc. Bà mẹ già thấy Vương Kiến lớn lên từng ngày, liền muốn tìm cho anh một cô con dâu. Nhưng gia đình không trường thọ, nghèo khó. Người mai mối trung tâm hỏi họ muốn bao nhiêu, nhưng không ai đồng ý. Có một gia đình giàu có trong làng. Con gái của ông được gọi là “Mei Fu”. Cô ấy rất xinh đẹp và nổi tiếng trong lĩnh vực này. Nhiều người đến hỏi cưới cô nhưng đều bị từ chối, nhưng cô gái lại thầm yêu hoàng tử bé bỏng Vương Kiến. Đôi khi hai người gặp nhau bên đường phải nói đôi lời trong lòng, có dịp lại hát đôi câu tình ca khiến nhau ngưỡng mộ. Từ lâu, những mầm tình yêu đã nảy mầm trong sâu thẳm trái tim nhau. Mei Fu thầm thề rằng cô sẽ không kết hôn và muốn thành đôi với Vương Kiến, cùng nhau làm việc, đến già. Tình yêu giữa hai bạn trẻ lan truyền rầm rộ trong làng và lan đến tai cha của Mei Fu. Ông lão tức giận đến mức dựng cả râu lên và ông ta đã nhốt Mei Fu vào cánh và ngăn không cho cô gặp Vương Kiến.

Mùa đông sang xuân cũng là lúc công việc cày cấy mùa xuân trở nên bận rộn. Vương Kiến vẫn cần mẫn làm việc như thường lệ, ngày ngày cày ruộng. Mei Fu bị nhốt trong cánh một mình, và khi nhìn thấy Vương Kiến, tim cô gần như bay ra ngoài. Tuy nhiên, trong thâm tâm cô biết rằng cha mẹ cô rất nghiêm khắc, và ngay cả “You Fang” sẽ không yêu cầu cô đi. Muốn thành đôi bền chặt với Vương đã khó hơn trời! Một ngày nọ, Vương Kiến đến nhà Mei Fu để làm giúp việc và tình cờ thấy anh ta đang cày ruộng. Mei Fu nghĩ đây là cơ hội tốt để nói chuyện với người yêu của mình. Nó đã xảy ra rằng một con bò đực màu vàng chết trong gia đình của cô. Cô nảy ra một sáng kiến ​​hay là giết con bò tót trong bóng tối, lấy da bò lên người, đeo sừng và giả làm một con bò tót lớn. Khi trời hừng sáng, Vương Kiến lùa gia súc và đi làm. Vào đến ruộng, anh ta chuẩn bị lập máy cày nhưng con bò không cho đi nên anh ta bỏ chạy. Wang Jian rất lạ nên vội vàng đuổi kịp. Rượt đuổi, đuổi theo, đến một sườn đồi, con bò dừng lại. Vương Kiến nhìn kỹ hơn. Rất tiếc, con bò đâu rồi, nó là Mei Fu, người yêu của Vương. Hai người gặp nhau, quả là không thể tách rời. Vương Kiến có nhiều cảm xúc lẫn lộn và vô cùng phấn khích. Hai người tay trong tay đi dạo trên sườn đồi, hát một bản tình ca từ trái tim, hát từ sáng sớm đến hoàng hôn, từ đêm đến bình minh. Tiếng hát du dương đến tận cổ tích, ai cũng rung động trước tiếng hát của đôi tình nhân. Dần dần, nam thanh nữ tú trong làng, ngoài làng vây kín sườn đồi. Ngày ấy núi non trùng điệp, từng người đi tìm người yêu hát.

Khi cha mẹ của Mei Fu phát hiện ra, họ đã rất tức giận. Anh ta cầm một cây sào và một đám người trong gia đình, lao lên sườn đồi, đánh Mei Fu và Vương Kiến đến chết. Ngày này là tháng 3 âm lịch.

Đôi tình nhân không may qua đời, để lại đôi sừng trên sườn đồi. Ngọn núi cao dần theo năm tháng, và nó đã phát triển thành một ngọn đồi nhỏ hình sừng, do đó có tên là “Niujiaopo”. Khi mùa xuân đến hàng năm, cỏ trên Niujiaopo xanh hơn mọi nơi, và hoa đỗ quyên nở trước mọi nơi. Khi mọi người nhìn thấy điều này, họ tự nhiên nghĩ đến cặp đôi huyền thoại này. Mỗi khi mùa xuân đến cuối tháng 3, khi Ying Fei và cỏ mọc, nam nữ thanh niên phải mặc đầy đủ trang phục, cầm lọng, cầm quạt gấp rồi tập trung từ khắp nơi đến Niujiaopo để “du ngoạn”. Nó thể hiện nỗi nhớ vợ chồng son sắt, đồng thời cũng là một cuộc tụ họp lớn để đấu tranh cho quyền tự chủ của hôn nhân.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Nguồn: Bài viết gốc Tiếng Trung của Sanmiao

(Bìa của “Miao Man Atlas Album”)

Tổng quan về "Miao Man Atlas Album"

Bản gốc 苗蛮图册页 “Miao Man Atlas Album” (thời nhà Thanh) hiện nằm trong Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ. Đây không chỉ là một di vật văn hóa quý giá phục vụ cho việc nghiên cứu dân tộc học mà còn là một cuốn sách cổ sơ kỳ cực kỳ hiếm phản ánh cuộc sống của người H’mông cổ trên đất nước Trung Quốc. Một tác phẩm nghệ thuật hội họa hiếm có.

Người ta nói rằng “Miao Man Atlas Album” được vẽ vào năm 1786 sau Công Nguyên, và nó là một bức tranh chính thức được hoàn thành bởi các quan chức của triều đình. Cuốn sách gồm 41 hình ảnh minh họa, với phần chữ bên trái và hình ảnh minh họa bên phải. Hình ảnh tái hiện lại cảnh sinh hoạt và sản xuất của người H’mông vào thời nhà Thanh.

Những hình vẽ và bút vẽ này rất tinh tế, sống động, rực rỡ và đầy màu sắc, và chúng vẫn sáng như mới sau hơn 200 năm.

Một trang trong cuốn sách

Từ những hình ảnh minh họa này, những người H’mông được miêu tả vào thời điểm đó cho thấy một bức tranh toàn cảnh về một cuộc sống và phương thức sản xuất dân tộc khác nhau.

“Câu chuyện thị trấn H’mông” sẽ cho bạn thấy cuộc sống và điều kiện sản xuất của người H’mông trong quá khứ và phong tục thời đó thông qua các khoảng thời gian liên tiếp bằng hình ảnh và văn bản, đồng thời cung cấp cho bạn một bài đánh giá nhỏ về lịch sử cũng như nền văn hóa huy hoàng và xuất sắc của người H’mông.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

 (Để có thêm hình ảnh và văn bản gốc, vui lòng nhấp vào đăng nhập tạo một tài khoản)

—— Xiaobian – Nguồn: HMONGB ——

Khi tình hình dịch bệnh trong nước đã được kiểm soát tốt, các điểm du lịch lớn bắt đầu mở cửa ~ Lễ hội thuyền rồng sẽ sớm trở lại, và một số bạn bè xung quanh tôi bắt đầu hỏi Jiumei: “Đâu là danh lam thắng cảnh tiêu biểu hơn ở H’mông Tây Giang?”

Hôm nay, Jiu Mei lần đầu tiên sắp xếp ra 15 danh lam thắng cảnh đáng để check-in nhất ở khu H’mông, để đa số cư dân mạng bình chọn và cho bạn biết “mười danh lam thắng cảnh hàng đầu ở H’mông” được yêu thích nhất!

Bạn muốn trải nghiệm phong cách của H’mông Village?

Bạn muốn nghe những câu chuyện H’mông?

Muốn say với phong cảnh H’mông Tây Giang?

Nhanh chân lên với Jiumei!

(Lưu ý: Thứ tự sau không theo thứ tự cụ thể)

01 / Chi You Jiuli City

Thành phố Chiyou Jiuli nằm ở Tingziba tại ngã ba đường Thiều Khánh và phố Dianshui ở huyện Pengshui, Trùng Khánh. Nó được kết nối với thành phố Pengshui cũ thông qua đường hầm Moweishan ở phía đông, thành phố mới Pengshui ở phía nam, sông Wujiang ở phía bắc và đường cao tốc Xiangyu. Thông tin liên lạc đường dây. Với tổng diện tích xây dựng 110.000 mét vuông, là điểm thu hút khách du lịch cấp AAAA quốc gia.

Khu vực danh lam thắng cảnh dựa trên nền văn hóa Chiyou, tổ tiên của dân tộc H’mông, và bao gồm hơn 40 tòa nhà cảnh quan đơn lẻ. Nó tích hợp văn hóa của dân tộc H’mông, các điểm thu hút khách du lịch và sự tiếp đón khách du lịch. Nó kế thừa và tiếp nối văn hóa lịch sử và phong tục dân gian của dân tộc H’mông, và tái tạo “thành phố Jiuli” Phong cách lịch sử là cửa sổ và cơ sở để trưng bày và kế thừa văn hóa H’mông, thể hiện nội hàm dày dặn và phong phú của văn hóa H’mông. Nó đã trở thành thẻ tên thành phố và thẻ tên du lịch sáng giá nhất của Pengshui, và nó đã trở thành một viên ngọc sáng trên các hành lang du lịch của đông nam Trùng Khánh và thậm chí các khu vực biên giới của Hồ Nam, Hồ Bắc, Tứ Xuyên, Quý Châu và Trùng Khánh.

Thành phố Chiyou Jiuli là khu phức hợp xây dựng H’mông truyền thống lớn nhất ở Trung Quốc. Trong số đó, Jiuli Shenzhu hiện là cột vật tổ cao nhất thế giới với đường kính lớn nhất và nhiều tác phẩm điêu khắc về ma và thần nhất; Cung điện Jiuli là tòa nhà sàn cao nhất và lớn nhất thế giới, đồng thời là tòa nhà Siheyuan lớn nhất thế giới, cụm tòa nhà kỳ lạ nhất trong các gian hàng và sảnh trong tòa nhà; Jiudaomen hiện là cảnh quan kiến trúc H’mông có cửa hỗn loạn nhất thế giới.

Vào tháng 12 năm 2017, thành phố Chi You Jiuli đã được trao giải “Du lịch Trùng Khánh 2017 · Mười điểm đến du lịch hàng đầu của năm”.

Vào tháng 12 năm 2018, Thành phố Chi You Jiuli đã được trao giải thưởng “20 điểm du lịch có thương hiệu Trung Quốc hàng đầu năm 2018”.

02 / Làng Xijiang Qianhu H’mông

Quý Châu là “trại cơ sở của dân tộc H’mông.” Gần một nửa dân số quốc tịch H’mông ở Trung Quốc đã sống ở Quý Châu trong nhiều thế hệ. Làng Qianhu H’mông ở Tây Giang, phía đông nam tỉnh Quý Châu, là nơi lưu giữ nguyên vẹn nền văn hóa “sinh thái nguyên thủy” của dân tộc H’mông. Nó được kết nối bởi hơn 10 ngôi làng tự nhiên được xây dựng trên núi. Đây là ngôi làng lớn nhất sinh sống của người H’mông ở Trung Quốc và thậm chí trên thế giới. Đây là nơi để đánh giá cao và hiểu được lịch sử lâu đời và sự phát triển của dân tộc H’mông ở Trung Quốc.

Quận Leishan, nơi có làng Xijiang Qianhu H’mông, là “Quê hương của đồ trang trí bằng bạc của người H’mông Trung Quốc” và “Quê hương của nghệ thuật dân gian Trung Quốc”. Có Langde Shangzhai, đơn vị bảo vệ di tích văn hóa trọng điểm quốc gia, và làng Zhangao, nơi sản sinh ra trống đồng. “Làng H’mông đẹp nhất Trung Quốc” “Udon. Tây Giang,” ngôi làng đầu tiên của người H’mông ở Trung Quốc “, nổi tiếng khắp thế giới, như Lễ hội Tết H’mông hàng năm, Lễ hội Ẩm thực mới, và Tây Tạng Lễ hội được tổ chức 13 năm một lần. Sử thi đã trở thành một địa điểm lớn để xem và nghiên cứu văn hóa truyền thống của dân tộc H’mông. Có một làng thợ bạc nổi tiếng ở Tây Giang. Các đồ trang trí bằng bạc của dân tộc H’mông đều được làm thủ công và tay nghề của họ là một mức rất cao.

Mỗi buổi tối, hàng nghìn hộ gia đình bật đèn. Khi bầu trời càng lúc càng tối, ngôi làng Qianhu H’mông ở Tây Giang trở thành một biển đèn …

Mỗi buổi sáng và buổi chiều, có một chương trình ca múa nhạc dân tộc do đồng bào H’mông địa phương biểu diễn. Những bộ trang phục lộng lẫy, điệu múa vui tươi, những câu chuyện tình đẹp và sông núi đầy nhiệt huyết có thể đưa bạn đắm say trong phong tục văn hóa của Thị trấn H’mông …

Vào tháng 12 năm 2017, Làng H’mông Ngàn hộ Tây Giang đã giành được vinh dự trong Bảng xếp hạng những người có ảnh hưởng đến làng năm 2017 (Top 300).

Từ tháng 2/2020, sau khi hết dịch đến hết ngày 31/12/2020, danh lam thắng cảnh sẽ miễn phí phục vụ cán bộ y tế trên toàn quốc.

03 / Wenshan Puzhehei

Wenshan, được gọi là “Langlinglang” trong tiếng H’mông (có nghĩa là thị trấn nơi hoa nở rộ), là “quê hương của Sanqi”, “quê hương của vua quyền anh” và là nơi sinh của quốc tịch H’mông ở Naodouyang. Đây là khu định cư lớn nhất của người H’mông ở phía tây. Land là “một địa danh cổ xưa của sự di cư của người H’mông ở châu Âu và châu Mỹ” – người H’mông đi ra thế giới từ đây.

Khu thắng cảnh Qiubei Puzhehei ở tỉnh Wenshan nằm ở huyện Qiubei, Wenshan Zhuang và khu tự trị H’mông, tỉnh Vân Nam, cách quận lỵ 13 km. Đây là danh lam thắng cảnh cấp quốc gia và là điểm thu hút khách du lịch cấp AAAA quốc gia. Tổng diện tích của khu vực danh lam thắng cảnh là 388 km vuông, và khu vực danh lam thắng cảnh chính là 165 km vuông. Nó thuộc khu vực núi đá vôi ở đông nam Vân Nam. Đây là một dạng địa hình núi đá vôi điển hình. Được biết đến với cảnh quan rộng lớn.

Làng Puzhehei trong danh lam thắng cảnh này là địa điểm của chương trình truyền hình vệ tinh Hồ Nam dành cho cha mẹ và con cái năm 2013 “Where Are You Going First Season” và “Sansheng III Shili Peach Blossom”.

Sau khi đi bộ qua Puzhehei, bạn cũng có thể đi về phía nam đến Maguan và Malipo, trải nghiệm phong tục của người H’mông ở miền nam Tân Cương trên những ngọn đồi xanh tươi xinh đẹp và cảm nhận những nét đặc trưng của người H’mông ở Wenshan, khu định cư lớn nhất của người H’mông ở miền tây Trung Quốc; trong bức tranh thêu tinh xảo của người H’mông, Khám phá câu chuyện di dân trong truyền thuyết “Lăng Thiếu Đường” …

04 / Phượng Hoàng Cổ Trấn

Danh thắng Phượng Hoàng Cổ Trấn là di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia. Nơi đây từng được nhà văn nổi tiếng người New Zealand Louis Alley ca ngợi là “thị trấn đẹp nhất Trung Quốc”. Nó tiếp giáp với làng Dehang H’mông ở Jishou, sông Mengdong ở Yongshun và núi Fanjing ở Quý Châu. Đó là con đường duy nhất giữa Hoài Hoa, Jishou và Tongren ở Quý Châu.

Thành cổ Phượng Hoàng còn được gọi là Thành phố biên giới mưa gió: thành phố cổ được bao bọc bởi đồi xanh, vịnh nước quanh thành, phố đá đỏ, dãy nhà sàn nhỏ, tường thành cổ bão tố, an lâu đài cổ của thăng trầm, hang động kỳ lạ, và Gushiqiao hùng vĩ, nhóm người nổi tiếng thế giới … mọi thứ đều đẹp đến cực điểm.

Tại đây, bạn có thể ghé thăm nơi ở cũ của Shen Congwen, khám phá Làng Shanjiang H’mông và Laodong H’mông, và cảm nhận phong tục Đông H’mông.

Có rất nhiều phong tục cổ xưa của người H’mông, trang phục của người H’mông lộng lẫy và bắt mắt, phong cách baroques độc đáo, phong cách trống, chướng ngại vật và sân phụ độc đáo, sẽ khiến bạn say sưa và sảng khoái.

05 / Phố cổ Chadong ở Xiangxi

Thị trấn Biancheng ban đầu được gọi là Thị trấn Chadong, và được đổi thành Thị trấn Biancheng vào tháng 7 năm 2005, được đặt tên theo cuốn tiểu thuyết “Thành phố biên giới” do Shen Congwen viết.

Thị trấn Biancheng nằm ở phía tây của huyện Hoa Viên, Tương Tây Tử Gia và khu tự trị H’mông, tỉnh Hồ Nam, cách quận lỵ 25 km. Phía tây giáp thị trấn Rujia ở huyện Songtao, tỉnh Quý Châu và thị trấn Hồng An ở huyện Xiushan, thành phố Trùng Khánh, về phía bắc và Erong ở huyện Xiushan, thành phố Trùng Khánh. Đối diện nhau qua sông, thị trấn là cửa ngõ phía tây của tỉnh Hồ Nam và là một trong bốn trấn cổ ở phía tây Hồ Nam.

Vào tháng 10 năm 2016, nó được chọn là đợt đầu tiên của các thị trấn nhỏ mang đặc sắc Trung Quốc.

Kể từ khi xuất bản cuốn sách nổi tiếng “Thị trấn biên giới” của ông Shen Congwen, người khổng lồ về văn học, Thị trấn biên giới đã trở thành một thương hiệu nổi tiếng trên toàn thế giới. Đảo Biancheng Cuicui, Vườn thư pháp Baijia, Miaojia Diaojiaolou bên sông Qingshui, các cửa hàng trong rừng và đường phố xanh ở thị trấn cổ Biancheng, bức tường thành cổ được bảo tồn tốt, bia tưởng niệm Đoàn thám hiểm Shida Kaixi của Quân đội Thái Bình, quân đội của Liu Deng tiến vào trại phía tây nam Các điểm du lịch và văn hóa như sở chỉ huy, thác Ba Pai, động Xianren, … đều thu hút du khách trong và ngoài nước.

Năm 2008, Danh thắng Thành phố Biên giới đã được đấu thầu thành công để trở thành Danh lam thắng cảnh cấp Quốc gia cấp 3A.

06 / Làng hang động Huayuan mười tám

Do chuyến thăm của Xi Da và người dẫn chương trình CCTV Dong Qing, một ngôi làng cổ của người H’mông ở vùng núi sâu Hồ Nam đã biến thành một “người nổi tiếng mạng” và lọt vào tầm nhìn của mọi người …

Làng Shibadong thuộc khu tự trị Tujia và H’mông của Xiangxi, tỉnh Hồ Nam. Nó có mô hình kiến trúc nông thôn của Wuyuan và cảnh quan thiên nhiên của Tu’erling.

Ở đây có 4 làng tự nhiên, thuộc vùng định cư cây con thuần chủng. Có một di sản văn hóa sâu sắc của dân tộc H’mông, ẩm thực H’mông độc đáo, phong tục phong phú của dân tộc H’mông, phong tục phong phú của dân tộc H’mông, và văn hóa sinh thái nguyên thủy được bảo tồn tốt.

Trong lễ hội mùa xuân, có những phong tục truyền thống như bắt sư tử, chơi solitaire và chơi trống H’mông. Trong lễ hội mùa thu, các hoạt động như lễ hội dưa hấu, múa rồng, leo thang dao, đốt xương sống, hát các bài hát của người H’mông và các hoạt động khác được tổ chức ở đây, rất sôi động!

Ngoài ra, còn có nhiều loại thức ăn xanh như thịt ba chỉ mười tám lỗ, cá chua, thịt chua, rau rừng; có những pha nguy hiểm của người H’mông như trèo thang dao, giẫm vào miệng, Badai, và sửa con gà. “Dân ca” và các hoạt động văn hóa dân tộc khác, nếu được tận mắt trải nghiệm, đừng bỏ lỡ nhé!

07 / Zhenyuan Ancient Town

Zhenyuan Ancient Town là một thị trấn nổi tiếng ở huyện Zhenyuan, Qiandongnan H’mông và Dong Autonomous Prefecture, tỉnh Quý Châu, và là một danh lam thắng cảnh AAAAA quốc gia. Nằm trên bờ sông Wuyang, bao quanh là núi. Dòng sông uốn lượn quanh thành phố theo hình chữ “S”. Bờ bắc là thành phố cung điện cũ và bờ nam là thành cổ. Hai thành phố đều được xây dựng vào thời nhà Minh, một số bức tường thành và cổng thành vẫn còn tồn tại. Có rất nhiều tòa nhà cổ kính, nhà truyền thống và bến tàu lịch sử trong và ngoài thành phố.

Zhenyuan có một lịch sử lâu đời. Nó có lịch sử gần 2.300 năm kể từ khi thành lập quận vào năm thứ 30 của vua Tần Chiêu (277 trước Công nguyên). Đây là nơi ngự trị của Đạo giáo và là dinh thự trong hơn 700 năm của triều đại nhà Nguyên và nhà Thanh.

Các sản phẩm du lịch chính của Phố cổ Trấn Viễn bao gồm rượu xanh Zhenyuan, các món ăn lâu năm, đậu phụ mốc, thịt xông khói Miaoxiang, trà cống Tianyin, kẹo gừng, bánh búa gỗ, lát đào khỉ, H’mông bạc, H’mông thêu, v.v.

Vào tháng 8 năm 1988, Hội đồng Nhà nước đã phê duyệt xếp Khu thắng cảnh sông Zhenyuan Wuyang là danh lam thắng cảnh cấp quốc gia. Zhenyuan là một bức tranh, một bức tranh bằng mực “thấy cái hiếm trong cái đơn giản, và cái duyên trong cái tao nhã”, điều này không tốt chút nào.

Vào ngày 6 tháng 3 năm 2009, Zhenyuan được trao danh hiệu “Top 10 thành phố cổ đẹp nhất Trung Quốc”, xếp thứ năm.

08 / Taijiang Shidong Ancient Town

Phố cổ Shidong nằm ở biên giới sông Qingshui và ngã ba của quận Taijiang và Shibing. Từ xa xưa, nó đã là một địa điểm may mắn cho người H’mông. Có vô số tòa nhà sàn bằng gỗ của người H’mông dọc theo sông.

Người dân địa phương gọi Shidong là “Zhanxiang”, có nghĩa là hội chợ thương mại, vì vậy không khó để hình dung về sự thịnh vượng của thương mại ở đây.

Shidong nằm trong nội địa của quốc tịch H’mông ở đông nam Quý Châu. Đây là nơi sinh ra quan trọng của văn hóa H’mông và là nơi sinh của các ca sĩ Apao và Aluo.

Thị trấn Shidong là quê hương của nghệ thuật thêu H’mông và là viên ngọc quý trên tuyến du lịch phía đông Quý Châu. Nơi đây có một di sản văn hóa dân tộc sâu sắc và tài nguyên du lịch dân tộc phong phú. Có những chiếc thuyền rồng chèo xuồng độc nhất vô nhị trên thế giới, và một số được gọi là “Ngày lễ tình nhân phương Đông”. Lễ hội Quý Châu H’mông Sisters, có các bài hát cổ H’mông nổi tiếng, các bài hát vang và các bài hát bay, điệu múa Lusheng lấy cảm hứng từ gỗ độc đáo, phong tục dân tộc đơn giản và nguyên thủy, phong tục dân tộc quyến rũ, nghề thủ công tinh xảo, đồ thêu và trang sức bạc tuyệt vời. Được gọi là “lịch sử được viết trên cơ thể”, nó ghi lại lịch sử và văn hóa của dân tộc H’mông, và những bộ trang phục tinh tế của người H’mông …

Phong tục dân gian của Shidong rất đơn giản và bình dị, vẫn duy trì những di sản của thời cổ đại. Văn hóa dân gian của Shidong có một lịch sử lâu đời và đầy màu sắc, và nghề thủ công làm đồ bạc ở đây là tuyệt vời. Từ xưa đến nay, câu chuyện về người Shidong đã được diễn giải từ đời này sang đời khác.

09 / Làng Basha H’mông

Làng Basha H’mông nằm ở huyện Công Giang, tỉnh Quý Châu, Trung Quốc. Nơi đây có một nền văn hóa dân tộc sâu sắc và là Làng H’mông cổ đại duy nhất có thể cầm súng và cạo đầu bằng lưỡi liềm một cách hợp pháp.

Basha, có nghĩa là nhiều thảm thực vật trong tiếng H’mông, là một ngôi làng thuần túy của người H’mông. Toàn bộ ngôi làng vẫn còn giữ được một di sản cổ xưa và phương thức sản xuất cổ xưa. Chúng lấy lúa làm chủ và săn bắn làm bạn đồng hành.

Làng Basha H’mông có những khu rừng đen rậm rạp, các loài chim và tằm bao phủ dày đặc. Nó có một sự che giấu mạnh mẽ. Trong hàng ngàn năm, rất ít người ngoài bước vào. Nơi đây được mệnh danh là “hóa thạch sống” và “bảo tàng” của nền văn hóa H’mông.

Đây là một làng dân tộc chủ chốt dưới sự bảo hộ của Chính phủ tỉnh Quý Châu. Năm 2003, nó được Thời báo Du lịch Thượng Hải đánh giá là một trong mười điểm du lịch hàng đầu cho người độc thân ở Trung Quốc.

10 / Làng Rongshui H’mông

Quận tự trị Rongshui H’mông nằm ở phía tây bắc của Quảng Tây, cách thành phố Liễu Châu khoảng 120 km, là nơi sinh sống của các dân tộc H’mông, Nghiêu, Đông, Choang, Hán và các dân tộc khác.

Có những ngọn núi tuyệt đẹp và làn nước xanh, phong tục dân tộc phong phú, làng Beijiang và H’mông đẹp như tranh vẽ ở hai bên bờ, múa hát và múa H’mông đầy màu sắc, chọi ngựa H’mông dữ dội, phong tục hôn nhân kỳ lạ, đi cà kheo độc đáo, trang phục dân tộc tuyệt đẹp và dân tộc thú vị bữa ăn, v.v., tạo thành một bức tranh tuyệt đẹp về phong tục dân tộc.

Phong cảnh đẹp và đẹp như tranh vẽ của Rongshui H’mông shan bao gồm núi Yuanbao cao chót vót, biển rừng hoang sơ, thác nước, vực sâu và các hang động hẻo lánh. Nước sông Beijiang trong vắt đi kèm với cây cầu “Beijiang Feihong”, và đền Shouxingyan cùng các cảnh quan khác.

Có hơn 70 hộ gia đình trong làng đều là người H’mông. Họ duy trì những đặc điểm mạnh mẽ của người H’mông về phong tục, kiến trúc, ngôn ngữ và trang phục. Các điệu múa sậy đầy màu sắc, múa xoài, múa trống và múa bánh mì Các phong tục ít được biết đến như chọi ngựa và chọi chim.

11 / Làng Tiantou H’mông

Làng Tiantou H’mông là một trong những danh lam thắng cảnh chính ở quận tự trị Rongshui H’mông Quảng Tây, một danh lam thắng cảnh cấp AAA quốc gia. Nằm ở phía Tây Bắc của huyện Rongshui, nơi đây có phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp và tài nguyên du lịch phong phú. Là một vùng cảnh dân tộc kết hợp giữa cảnh sắc thiên nhiên và cảnh sắc văn hóa.

Trong Làng H’mông có những ngôi nhà sàn bằng gỗ, những cây cầu mưa gió và những công trình kiến trúc dân tộc thiểu số khác, cảnh quan thiên nhiên xung quanh đẹp đến nao lòng. Tại đây, bạn có thể nhìn thấy những ngọn núi trong vắt và làn nước xanh, những bậc thang xếp tầng, những cây cầu nhỏ và dòng nước chảy, những con vịt và rùa, cây đa nghìn năm tuổi độc đáo của Quảng Tây, những tòa nhà sàn bằng gỗ đơn sơ và thô sơ của người H’mông, giàu di sản văn hóa quốc gia.

Phong tục dân gian và đời sống văn hóa của quần chúng nhân dân phong phú, nhiều màu sắc, mang đậm phong tục dân tộc, “Bước chân lên hội trường”, “Thay răng vui xuân”, “Chọi ngựa”, “Đánh trận cùng năm”, “Lễ hội đuốc. ”và các hoạt động dân gian khác mang tính đặc sắc.

Nó được đặt tên là “Làng văn minh của huyện Rongshui” vào năm 2004, và “Làng văn minh sinh thái và vệ sinh của huyện Rongshui” vào năm 2005. Nó cũng được liệt kê là một trong những ngôi làng đẹp nhất ở Liễu Châu trong cuộc đánh giá “Những ngôi làng đẹp ở Liễu Châu”; Năm 2006 Được đánh giá là “Điểm trình diễn du lịch toàn huyện”.

12 / Làng Yubu H’mông

Làng Yubu H’mông là một danh lam thắng cảnh cấp quốc gia cấp AAA, nằm ở làng Xiangfen Yubu, quận tự trị Rongshui H’mông, Quảng Tây. Nó nằm ở chân phía nam của núi Yuanbao, cao hơn 600 mét so với mực nước biển, được bao quanh bởi núi và sông, môi trường tao nhã, phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp và tài nguyên du lịch phong phú. Sông Liujia, một nhánh của sông Bắc Giang, chảy qua làng Yubu H’mông. Hai bên bờ sông có lũy tre nối tiếp nhau, phong cảnh hữu tình, các dạng địa mạo nguyên sơ đa dạng vẫn được giữ nguyên vẹn.

Nơi đây có ánh ban mai tuyệt đẹp và huyền bí ở dãy núi Miaoling, đi bè Longgong ly kỳ, thác Sanyou hùng vĩ và xinh đẹp, cũng như các danh lam thắng cảnh như cây đa cổ thụ hàng nghìn năm tuổi và hồ bơi tự nhiên.

Thị trấn Xiangfen, nơi có danh lam thắng cảnh, có những con người xuất chúng và lịch sử, văn hóa sâu sắc. Bột nêm được mệnh danh là “quê hương của cây tre”. Trước đây, loại giấy “hào phóng” được sản xuất từ tre khá nổi tiếng. Năm 1918, nó đã giành được huy chương bạc của Hội chợ Quốc tế Panama. Xiangfen, cái tên mỹ miều của thị trấn, có một nguồn gốc lịch sử nhất định (tương truyền là nhà Thanh).

Danh thắng đã được đánh giá là “Điểm trình diễn du lịch nông nghiệp quốc gia”, “Điểm trình diễn du lịch nông nghiệp của khu vực”, “Top 10 ngôi làng đẹp” ở thành phố Liễu Châu, và là một trong những điểm thu hút khách du lịch chính ở quận tự trị Rongshui H’mông.

13 / Làng De’e H’mông

Thị trấn De’e nằm ở phía tây nam của quận Longlin, cách quận lỵ 36 km, với tổng diện tích 210 km vuông và độ cao trung bình là 1.600 mét. Nó thuộc về phần còn lại của cao nguyên Vân Nam-Quý Châu. Có năm nhóm dân tộc, đó là H’mông, Yi, Gelao, Zhuang và Han, trong thị trấn. Trong số đó, người H’mông có dân số đông nhất, chiếm 84,5% tổng dân số của thị trấn và thị trấn.

Thị trấn De’e vẫn giữ được phong tục dân tộc đơn giản, phong phú và đầy màu sắc, trang phục H’mông batik đơn giản và thanh lịch, hoa văn tinh tế và đồ thêu thủ công tinh xảo.

Hàng năm vào ngày 9 tháng Giêng âm lịch là lễ hội nhảy dốc độc đáo của người H’mông. Có đồng bào H’mông từ Vân Nam, Quý Châu, Hoa Kỳ, Pháp, Thái Lan và các nước khác tìm về cội nguồn. Các con dốc đông đúc người, và có 50.000 người lái xe đổ dốc. Nhiều người.

Ngày De Exu dường như đã trở thành sân khấu hóa trang phục của các dân tộc thiểu số. Vì những phong tục dân gian quyến rũ, những phong tục dân gian say đắm lòng người và những bộ trang phục dân tộc đầy màu sắc, nơi đây được các chuyên gia và học giả ca ngợi là “bảo tàng dân tộc sống”.

14 / Tứ Xuyên Xingwen Shihai

Công viên địa chất toàn cầu Tứ Xuyên Xingwen Shihai, một danh lam thắng cảnh cấp quốc gia, nằm ở huyện Xingwen, thành phố Nghi Tân, tỉnh Tứ Xuyên. Đây là vùng chuyển tiếp giữa lưu vực Tứ Xuyên và cao nguyên Vân Nam-Quý Châu.

Có 36.000 đồng bào H’mông ở Xingwen, chiếm hơn 8% dân số của huyện Xingwen. Đây là quận có người H’mông lớn nhất ở Tứ Xuyên.

Các quốc tịch H’mông trong công viên có một bầu không khí mạnh mẽ. Khi đến thăm Trung tâm Văn hóa H’mông Hán, bạn sẽ mặc những bộ trang phục lộng lẫy của người H’mông, uống mười hai loại rượu ven đường, và chơi với người H’mông bằng cây lau sậy và kèn, cùng nhau ca hát và nhảy múa, hoặc đi ngang qua. Những chương trình H’mông family đầy màu sắc khiến người ta lưu luyến không rời.

Trung tâm Văn hóa Làng H’mông ở danh thắng tổ chức chương trình biểu diễn đốt lửa buổi tối cho dân tộc H’mông hàng đêm. Các hoạt động dân tộc hàng năm của dân tộc H’mông bao gồm Lễ hội Bước lên núi, Cánh đồng H’mông, Lễ hội Lusheng, Lễ hội Nhảy hoa và Nhà hát Gaozhuang; “Lễ hội núi hoa dân tộc H’mông” được tổ chức vào tháng Tư. Mọi du khách bị thu hút đều có thể bị say bởi đại dương đầy nhiệt huyết này …

15 / Thị trấn Zhenba H’mông

Quận Zhenba, một quận thuộc quyền quản lý của thành phố Hán Trung, tỉnh Thiểm Tây, nằm ở cuối phía nam của tỉnh Thiểm Tây, góc đông nam của thành phố Hán Trung, phần phía tây của núi Daba và phần phía đông của Micang. Bộ đội tiền phương từng thành lập Căn cứ Cách mạng Tứ Xuyên-Thiểm Tây tại đây. Đây là khu định cư lớn nhất của người H’mông ở khu vực Tây Bắc và được biết đến với cái tên “Thị trấn Bắc H’mông ở Trung Quốc”.

Quận có Khu du lịch thắng cảnh sông Thiên Hà, làng H’mông độc đáo ở phía tây bắc, rừng tre và gỗ Bashan lớn nhất châu Á và các điểm du lịch khác.

Đến đây bạn có thể khám phá những điều kỳ thú của ngôi làng H’mông trên vách đá, lắng nghe những câu chuyện di cư hàng nghìn năm và cảm nhận những phong tục tập quán độc đáo của người Miêu ở Tây Bắc …

Nếu bạn sống ở một khu vực địa lý về phía Bắc và bạn ngại phải đi xa đến khu vực Tây Nam H’mông, Zhenba H’mông Township sẽ là một lựa chọn tốt! Không biết bạn sẽ có cảm giác vừa lạ vừa quen khi gặp một người đồng hương H’mông tộc ở phía bắc?

Bỏ phiếu đã hết hạn

Mười điểm du lịch hàng đầu ở H’mông (Nhiều lựa chọn)

Chi You Jiuli City

Xijiang Qianhu H’mông Village

Puzhehei

Phượng Hoàng cổ trấn

Phố cổ Chadong

Làng mười tám lỗ

Zhenyuan Ancient Town

Phố cổ Shidong

Bazaar Miao Village

Làng Rongshui H’mông

Làng Tiantou H’mông

Làng Yubu H’mông

Làng De’e H’mông

Xingwen Shihai

Thị trấn Zhen Bamiao

Bạn cũng đã đề xuất các danh lam thắng cảnh ở H’mông Giang trong tâm trí mình. Mừng bạn để lại lời nhắn cho Jiumei ở cuối bài viết, Jiumei sẽ chọn lọc cho bạn! (Dữ liệu tương tự của các danh lam thắng cảnh trong tin nhắn cũng được sử dụng làm bảng xếp hạng thống kê của “Mười địa điểm thắng cảnh hàng đầu của H’mông”)

Nguồn và ảnh: Sanmiao

Gần đây, H’mông tuyệt vời ở Thái Lan và Lào đã khiến mọi người theo dõi Jiumei một lần nữa đổ dồn sự chú ý vào đồng bào H’mông ở Đông Nam Á. Nhiều người có thể nhầm lẫn: Văn hóa H’mông ở Đông Nam Á hình thành như thế nào? Sự phát triển của họ khác chúng ta như thế nào?

Hôm nay, Jiu Mei đang dẫn dắt mọi người thông qua nghiên cứu chuyên sâu của một học giả người H’mông để hiểu quá trình tiến hóa của quá trình di cư xuyên đại dương và sự thích nghi văn hóa của người H’mông ở Đông Nam Á …

Phim tài liệu “Con đường di cư dài” ghi lại chân thực rằng sau Chiến tranh Việt Nam năm 1975, người H’mông ở Đông Nam Á, đặc biệt là người H’mông Lào, trở thành người tị nạn và buộc phải chạy sang các trại tị nạn ở Thái Lan. Sau sự phối hợp của cơ quan tị nạn LHQ, họ được tái định cư tại Hoa Kỳ, Pháp, Guiana thuộc Pháp, Hành trình gian khổ của Canada, Úc và các quốc gia, vùng lãnh thổ khác.

Cuộc di cư quy mô lớn và bỏ trốn khỏi quốc khu vực này đã gây được sự chú ý lớn của cộng đồng quốc tế. Việc di cư xuyên đại dương của dân tộc H’mông đã giúp ngôn ngữ và văn hóa người H’mông được phổ biến rộng rãi trên thế giới. Đồng thời, nó cũng khiến ý thức kinh tế nông dân nhỏ ban đầu của dân tộc H’mông phải trải qua những va chạm và thay đổi dữ dội trong điều kiện kinh tế phát triển cao của phương Tây. Tác giả đánh giá bộ phim tài liệu và phân tích sâu hơn về nguyên nhân và sự thích nghi văn hóa của cuộc di cư xuyên đại dương của người H’mông Đông Nam Á sang châu Âu và châu Mỹ.

Những cuộc di cư lớn trong lịch sử của người H’mông chủ yếu bao gồm di cư trong thời Nghiêu, Thuấn và Vu, di cư vào thời Tiền Tần, di cư vào thời Đường và Tống, và di cư vào thời Minh và Thanh. các triều đại.

Đối với chúng tôi, sự xuất hiện, thay đổi và kết thúc của nó dường như rất xa vời với chúng tôi, và chúng tôi chỉ có thể tìm hiểu về nó từ các tài liệu lịch sử liên quan ở Trung Quốc.

Cuộc di cư vĩ đại và cuộc trốn chạy vĩ đại của người H’mông hiện đại và đương đại diễn ra không xa chúng ta ở Đông Nam Á vào những năm 1970. Lịch sử này không có vấn đề gì trong một số sách chuyên khảo, bài báo học thuật, hoặc bộ phim truyện “Drifting Course” do Hoa Kỳ quay. “,” bộ phim ngoại truyện “Tình yêu không thay đổi” do Thái Lan quay cũng phản ánh cuộc di cư lớn của người H’mông ở Đông Nam Á từ một bên.

Trong Chiến tranh Việt Nam, số lượng và thời gian di cư của người H’mông ở Đông Nam Á đã gây ra mối quan tâm rộng rãi trong cộng đồng quốc tế.

Vào tháng 5 năm 2003, Ywj Pheej Xyooj, nhà sản xuất của công ty sản xuất phim và truyền hình Hmong ABC của Mỹ, đã đến thăm Wenshan, Vân Nam lần đầu tiên. Như một người bạn, anh ấy đã mang cho tôi bộ phim tài liệu truyền hình và điện ảnh “Tìm kiếm cội nguồn ở Trung Quốc” (Taug Txoj Lw Ntshav), “Hmong General Vang Pao the Secret War in Laos 1960-1975” (Hmong General Vang Pao the Secret War in Laos 1960 – 1975), và “Con đường di cư dài-Hmong trong trại tị nạn ở Thái Lan” (Hmoob Lub Neej Thoj Nam Nyob) Thaib Teb), v.v. Trong cuộc trò chuyện, tôi biết rằng ông Yuping Xiong đam mê lịch sử và văn hóa của dân tộc H’mông.

Sau khi anh ấy rời Trung Quốc, tôi đã mời một số học giả người H’mông cùng xem những bộ phim này. Trong số đó, “Con đường di cư dài”, mọi người đều tin rằng bộ phim này ghi lại một cách khách quan cuộc vượt ngục vĩ đại của những người tị nạn H’mông Lào. Đó là một kinh nghiệm cay đắng của người H’mông. Lịch sử di cư Là một tài liệu tham khảo cho các nghiên cứu về người H’mông, bộ phim này có giá trị nghiên cứu lịch sử rất lớn. Trong quá trình dịch bài bình luận, tôi có rất nhiều cảm nhận về điều này. Tác giả trân trọng cảm nhận này như một khởi đầu, mong được các chuyên gia và đồng nghiệp sửa cho tôi.

Phim tài liệu “Con đường di cư dài” tái hiện chân thực lịch sử di cư của người H’mông

Từ khi hình thành nhóm bộ lạc của mình cho đến thời nhà Thanh, người H’mông đã trải qua bốn cuộc di cư lớn, từ đồng bằng Trung tâm cổ đại đến cao nguyên Vân Nam-Quý Châu, và vào các quốc gia Đông Nam Á ở bán đảo Đông Dương. Sau hơn 5.000 năm hành trình gian khổ, từng đợt di cư trừ nạn đói, nạn đói và các yếu tố khác. Ngoài ra, các yếu tố quan trọng nhất là chính trị và chiến tranh, và cuộc di cư lớn của người H’mông ở Đông Nam Á được ghi lại trong “Con đường di cư dài” là chính trị và chiến tranh.

Trước hết chúng ta hãy tìm hiểu lai lịch của bộ phim tài liệu “Đường di cư dài”. Năm 1975, sau khi Hoa Kỳ thua trận tại Việt Nam, Tướng Vàng Pao thân Mỹ và các cộng sự của ông ta ở Lào cũng bỏ trốn khỏi Lào. Vì lý do này, quân chính phủ Lào đã loại bỏ tàn dư của quân đội H’mông và những người H’mông đi theo tướng Vàng Pao. Do đó, một số lượng lớn người tị nạn H’mông Lào đã tràn vào Thái Lan, và họ được cơ quan tị nạn của Liên hợp quốc tại trại tị nạn Wei Nai của Thái Lan, và sau đó là cơ quan tị nạn của Liên hợp quốc ở các nước phương Tây như Hoa Kỳ, Pháp tái định cư và Canada.

Phim sử dụng kỹ thuật hồi tưởng. Thời gian đầu, một lượng lớn người Lào tị nạn tràn sang biên giới Thái Lan khiến người dân vô cùng xót xa và vất vả.

Tại thời điểm này, bộ phim quay trở lại cuộc sống nông dân của người H’mông trước khi chiến tranh bùng nổ, nơi họ sống vào lúc mặt trời mọc, trở về lúc hoàng hôn, đàn ông đi cày và phụ nữ dệt vải, và những thay đổi trong tình hình chính trị ở Lào. Người Lào đã bí mật huấn luyện “Du kích Sao Trắng”, Tướng Vàng Pao và các đồng sự của ông để trốn thoát khỏi Lào, cuộc trốn chạy của những người tị nạn H’mông, và điều kiện sống của những người tị nạn H’mông trong các trại tị nạn Vinai và Nong Khai của Thái Lan.

Khi lời bình của bộ phim mô tả người H’mông quay mặt ra sông Mekong, người ta đã giải thích nó như thế này: “… Các dân tộc khác coi sông Mekong là thiên đường, trong khi người H’mông xem sông Mekong là địa ngục, bởi vì con sông này không có bao nhiêu”. Cuộc sống của người H’mông đã bị nhấn chìm. “

Trong cảnh phỏng vấn của bộ phim, một người sống sót tên là Nyiaj Npiam Xyooj nhớ lại: “Năm 1978, khi băng qua sông Mekong, chỉ trong hai tháng, có ít nhất 50 hoặc 60 thi thể người H’mông tị nạn mỗi ngày. Câu cá từ sông này. Tính ra 50 người thì có hơn 3.000 người bị sông Mekong nuốt chửng chỉ trong hai tháng ”.

Những gì Nianbai Xiong đang nói đến chỉ là một chiếc phà, còn chiếc phà kia thì sao? Không có số liệu thống kê, không có nghĩa là không có người tị nạn H’mông nào bị chết đuối khi chạy trốn.

Vì vậy, người kể chuyện với một trái tim nặng trĩu: “Tôi không muốn nhìn thấy sông Mekong, tôi không muốn nhìn thấy sông Mekong, tôi càng không muốn vượt qua sông Mekong, bởi vì tôi không biết có bao nhiêu người H’mông. tính mạng của đồng bào đã bị dòng sông Mekong nuốt chửng một cách tàn nhẫn trong phút chốc ”.

Lần này là cuộc vượt ngục và di cư của người H’mông Lào, một bộ dữ liệu được trích dẫn trong phim: 45.000 người H’mông tị nạn chạy sang Thái Lan năm 1975; 27.000 vào năm 1976; 22.000 vào năm 1977; 58.000 vào năm 1978; 46.000 vào năm 1979 Năm 1980 là 44.000; năm 1981, 21.000; Trong những năm sau 1981, số người H’mông tị nạn sang Thái Lan giảm dần, chỉ còn khoảng 5.000 đến 7.000 người.

Tại sao số lượng người H’mông Lào tị nạn tăng và giảm trong 7-8 năm khi họ chạy sang Thái Lan? Sau khi đến khu định cư tị nạn tạm thời ở Nong Khai, Thái Lan, họ quay trở lại Lào vì không thích nghi được với môi trường và khí hậu ở đó.

Chẳng bao lâu, giữa họ đã xảy ra một cuộc đấu đá nội bộ, dẫn đến việc chia cắt và chia thành ba lực lượng quân sự. Họ đã làm việc theo cách riêng của họ và không can thiệp vào nhau. Ngoài ra, một số binh sĩ H’mông đã tị nạn trong quân đội chính phủ Lào. Điều này đã dẫn đến sự thất bại của ba lực lượng quân đội H’mông này. Sau khi chạy sang Thái Lan vào năm 1978, số lượng người H’mông tị nạn đã tăng lên đáng kể.

Trong khi người H’mông chạy sang Thái Lan, một số lượng lớn người Lào và các dân tộc thiểu số khác đã chạy sang Thái Lan. Nguyên nhân chính khiến người Lào chạy sang Thái Lan là tình hình chính trị bất ổn ở Lào, thuế chính phủ quá cao, trốn nghĩa vụ quân sự và chiến tranh. Từ năm 1975 đến năm 1985, có tổng cộng 316.000 người tị nạn chạy sang Thái Lan từ Lào.

Trong số những người tị nạn này, 200.000 là người Lào, và 160.000 là người H’mông và các nhóm dân tộc miền núi khác. Những người tị nạn này đã được tái định cư ở Vinai, Nong Khai và các trại tị nạn khác. Nổi tiếng nhất là Trại Tị nạn Vinai. Vinai nằm ở phía bắc của Bangkok, cách Bangkok 640 km, cách Chiang Kan 55 km, cách sông Mekong 13 km và cao hơn mực nước biển 221 mét. , Với diện tích 10 km vuông.

Từ năm 1975 đến năm 1976, 12.000 người tị nạn đã được tái định cư tại đây. Vào tháng 5 năm 1979, 11.000 người tị nạn H’mông khác đã được tái định cư ở đây. Từ năm 1980 đến 1983, có 30.000 người H’mông tị nạn ở Vinai, 1983. Từ năm 1984 đến 1984, 8.000 người tị nạn H’mông chuyển từ các trại khác đến Vinai. Vào thời điểm này, số người H’mông tị nạn ở Vinai đã lên tới 40.000 người. Sự tập trung của những người tị nạn H’mông này cũng là niềm an ủi lớn nhất đối với chính người H’mông.

Những người tị nạn Lào này được tái định cư theo chủng tộc. Hầu hết người H’mông được tái định cư ở Vinai, các dân tộc miền núi khác và một số ít người H’mông được tái định cư ở trại tị nạn Chiang Kan, người Lào được tái định cư ở trại tị nạn Lamphong, nhưng cũng có một số người tị nạn dân tộc khác. Tỷ lệ tái định cư ở Wei Na là 98% dân tộc H’mông, 1,5% dân tộc Yao, và chỉ 0,5% hoặc 1% các dân tộc khác.

Hầu hết những người H’mông trong trại tị nạn Vinai đã chạy trốn khỏi khu vực Xiêng Khoảng của Lào. Hàng ngàn người trong số họ đến từ Luang Prabang, Sang Nu và các tỉnh khác. Toàn bộ trại tị nạn Vinai được chia thành 9 quận, 33 làng, và 370 hộ gia đình trong mỗi làng. Những ngôi làng này được quản lý bởi 13 quan chức của Văn phòng Tị nạn Thái Lan, và mỗi làng chọn một người đứng đầu H’mông có uy tín ở mỗi làng để quản lý các công việc của làng.

Trong Chiến tranh Việt Nam, người H’mông Lào đã vượt sông Mekong và chạy sang Thái Lan; Đồng thời, một số người H’mông sống ở miền Bắc Việt Nam cũng di cư trở lại Trung Quốc.

Có dân tộc nào lại không thích sống cuộc sống nông thôn nam làm nông, nữ dệt vải trong cảnh thanh bình, chạy đôn chạy đáo? Cuộc di cư của người H’mông trong lịch sử về cơ bản diễn ra trong các cuộc nội chiến của Trung Quốc, nhưng cuộc di cư này là do chiến tranh tranh chấp quốc tế và vượt đại dương.

Thể hiện đầy đủ khả năng sinh tồn ngoan cường và khả năng thích ứng với môi trường của quốc dân H’mông

Trong quá trình di cư lâu dài, người H’mông đã trở thành một tộc người có khả năng thích ứng mạnh mẽ với môi trường tự nhiên, phong tục tập quán dân gian ở các nơi, khả năng thích ứng văn hóa, khả năng sinh tồn.

“The Long Migration Road” là một bộ phim ghi lại chân thực lịch sử đương đại của người H’mông. Nhà sản xuất đã đánh giá khách quan và xem xét trải nghiệm bi thảm này của người H’mông Lào dưới góc độ nhân học điện ảnh và truyền hình, đồng thời mang đến cho bộ phim một giá trị tham khảo cao về sức sống lịch sử và nghệ thuật. Khả năng tồn tại của dân tộc H’mông không phải bẩm sinh, nó được tạo ra bởi nền chính trị của đất nước và môi trường tự nhiên nơi nó sinh sống.

Di cư của người H’mông được chia thành hai loại: di cư chủ động và di cư bị động. Di cư chủ động là một loại hình di cư tự nhiên. Họ có ý thức hoặc vô thức tìm kiếm người thân hoặc ổn định cuộc sống từ nơi A đến nơi B mà không bị ép buộc; di cư thụ động là do chính trị quốc gia. Di cư do chiến tranh hoặc nạn đói do các yếu tố gây ra. Và những gì “Con đường di cư của người đàn ông” ghi lại chính là mặt bi thảm của cuộc di cư thụ động của người H’mông.

01. Lý do tại sao người H’mông ở Đông Nam Á di chuyển về phía Tây sang Châu Âu và Châu Mỹ

Như mọi người đều biết, lý do tại sao người H’mông đến Hoa Kỳ là vì người H’mông đã phải trả giá rất đắt cho việc chiến đấu cho Hoa Kỳ trong Chiến tranh Việt Nam. Vì vậy, vì có liên quan đến Chiến tranh Việt Nam, người H’mông đến Hoa Kỳ có phải từ Việt Nam không? Người H’mông có trực tiếp tham gia chiến tranh Việt Nam trên đất Việt Nam không?

không. Người H’mông đã sang Mỹ, quê hương của họ là Lào, không chiến đấu trên đất Việt. Người H’mông ở Lào sang Hoa Kỳ liên quan đến chiến tranh Việt Nam như thế nào?

Trên thực tế, việc người H’mông sang Mỹ liên quan trực tiếp đến cuộc chiến bí mật mà Mỹ bắt đầu trên đất Lào, và cuộc chiến bí mật này liên quan đến chiến tranh Việt Nam được nhiều người biết đến.

Trong khi Hoa Kỳ phát động cuộc chiến tranh ở Việt Nam từ năm 1961 đến năm 1975, thì nước này cũng phát động cuộc chiến tranh bí mật ở Lào.

Vào thời điểm đó, Hoa Kỳ muốn sử dụng Lào như một vị trí chống lại miền Bắc Việt Nam và Trung Quốc, giống như Liên Xô cũ muốn có được một Cuba bên cạnh Hoa Kỳ. Vào thời điểm đó, Pathet Lào ở Lào đứng về phía chính phủ miền Bắc Việt Nam, và Hoa Kỳ đã sử dụng người H’mông để chống lại Pathet Lào.

Sở dĩ gọi là chiến tranh bí mật là do Mỹ không trực tiếp đưa quân sang đánh trên đất bạn Lào mà chỉ chi viện và chế tạo súng đạn để người H’mông làm việc cho họ.

Năm 1975, quân đội Hoa Kỳ rút khỏi Việt Nam và đương nhiên ngừng hỗ trợ cho người H’mông Lào. Chiến trường trực diện đã không còn, Lào đương nhiên không cần bám trụ nữa.

Ngay sau khi Hoa Kỳ bỏ đi, người H’mông mất hậu thuẫn, họ vượt sông Mekong chạy sang Thái Lan. Trong một thời gian, Thái Lan quy tụ một số lượng lớn các dân tộc thiểu số, chủ yếu là người H’mông. Sau đó, dưới ảnh hưởng của Liên Hợp Quốc, những người H’mông này đã đến Hoa Kỳ và các nước phương Tây khác, bao gồm Pháp, Úc, Guiana thuộc Pháp và các nước phương Tây khác.

Năm 1980, cơ quan tị nạn của Liên Hợp Quốc đã tái định cư 7.500 người H’mông ở Hoa Kỳ, 6.000 người ở Pháp, 1.500 người ở Guiana thuộc Pháp, 650 người ở Canada, 350 người ở Úc và 135 người ở Argentina①.

Chính phủ Trung Quốc cũng đã chấp nhận và tái định cư cho một số người tị nạn H’mông Lào. Sau khi chính phủ Trung Quốc đàm phán với chính phủ Lào, họ cũng được đưa trở lại Lào. Đánh giá từ số lượng người H’mông được tái định cư từ các quốc gia khác nhau, hầu hết họ vẫn ở trong các trại tị nạn ở Thái Lan. Mặc dù họ quay trở lại Lào một cách lẻ tẻ, Hoa Kỳ cuối cùng đã chấp nhận 10.000 người H’mông Lào tị nạn vào năm 2004. Lần này, điều kiện tiếp nhận là thoải mái nhất. Bất cứ ai đã qua xét nghiệm máu và không dùng ma túy đều có thể đăng ký.

Vào tháng 12 năm 2009, chính phủ Thái Lan đã buộc hồi hương tất cả 4.000 người tị nạn H’mông còn sót lại sau Chiến tranh Việt Nam sang Lào. Kể từ đó, lịch sử di cư đương đại của người H’mông đã kết thúc. Đây là điều mà nhiều nhà dân tộc học và học giả gọi là “cuộc đại di cư thứ năm trong lịch sử của người H’mông.”

Những lý do chính khiến người tị nạn H’mông ở lại các trại tị nạn Thái Lan hơn 10 năm trước hết là họ sợ chính phủ Lào sẽ giải quyết các khoản tiền cho họ sau khi về nước; thứ hai, họ có đủ may mắn để mong đợi chính phủ Hoa Kỳ xem liệu người H’mông có hy sinh cho Hoa Kỳ trong Chiến tranh Việt Nam hay không. Họ tiếp tục dàn xếp chúng khi đối mặt với Lào; một lần nữa, vẫn còn đó những du kích người H’mông đánh Mỹ trong rừng sâu núi thẳm nước bạn Lào. Họ thường bị chính phủ Lào và quân đội Việt Nam xúi giục.

02. Người H’mông thích ứng tích cực với văn hóa và môi trường

Bất kể sự di cư của người H’mông ở thời cổ đại hay sự trốn chạy của người H’mông ở thời cận đại và đương đại, không có sự lựa chọn nào cho môi trường sống của người H’mông.

Vào đầu những năm 1980, những người H’mông được cơ quan tị nạn của Liên hợp quốc đưa vào các nước Âu Mỹ đã bước vào một môi trường sống và điều kiện như thiên đường, nhưng đối với những người H’mông ở Đông Nam Á vốn sống trong nông nghiệp thô sơ, họ phải đối mặt với một nền văn minh cao. Xã hội phương Tây. Đó là một thử thách khắc nghiệt, chẳng hạn như không biết ngôn ngữ chính thống của địa phương, không quen thuộc với thói quen và lối sống văn hóa địa phương, v.v., điều này cản trở nghiêm trọng đến khả năng của người H’mông trong việc tạo dựng chỗ đứng trong xã hội văn minh phương Tây, và làm thế nào để hòa nhập người H’mông. dân tộc sản xuất và lối sống sơ khai, Hòa nhập vào đời sống kinh tế, xã hội phát triển cao của phương Tây?

Những vấn đề này được tiếp xúc với nhóm dân tộc H’mông một cách rõ ràng, và chúng đã trở thành vấn đề thực tế khó khăn nhất đối với các nhà chức trách. Cơ quan tị nạn của LHQ đã quay một bộ phim tài liệu có tên “Becming American” (Trở thành người Mỹ) và bộ phim truyện “Gran Torino” (Gran Torino) do Warner Bros. Pictures của Hoa Kỳ quay vào năm 2008, cũng ghi lại chân thực người H’mông là người tị nạn của Liên hợp quốc. Sau khi cơ quan được đặt tại Hoa Kỳ, cuộc sống và môi trường ở đó đã đi từ bối rối, lo lắng và lang thang đến quá trình thử nghiệm, chấp nhận và phát triển.

Những người hiểu biết sâu sắc về quốc tịch H’mông hoàn toàn nhận ra rằng quốc tịch H’mông ở các quốc gia phát triển cao ở châu Âu và châu Mỹ phải đặt nền giáo dục cơ bản lên hàng đầu và trau dồi thêm những tài năng cao cấp để phát triển dân tộc H’mông.

Do đó, những trí thức thuộc dân tộc H’mông sống ở châu Âu và Hoa Kỳ chịu trách nhiệm truyền bá và chấp nhận nền văn minh Âu Mỹ, kế thừa văn hóa truyền thống của dân tộc H’mông, và củng cố nền giáo dục cơ bản của dân tộc H’mông.

Một mặt, tích cực hướng dẫn giảng dạy luật pháp, chính sách, kinh tế, văn hóa ở Châu Âu và Hoa Kỳ, đồng thời tăng cường giáo dục cơ bản của người H’mông; mặt khác, sử dụng tiếng H’mông để thu thập và phân loại các phong tục truyền thống của người H’mông để giáo dục và ảnh hưởng đến các thế hệ sau. Đừng quên rằng bạn là một phần của người H’mông. Nói cách khác, với tư cách là một nhóm dân tộc H’mông, họ nên có truyền thống văn hóa và tâm lý văn hóa độc đáo của riêng mình.

Trải qua hơn 30 năm phát triển, riêng người H’mông ở Hoa Kỳ đã có hơn 200 tiến sĩ, luật sư, kỹ sư, giáo viên và các chuyên gia khác.

Sự thích nghi của người H’mông với môi trường sống có thể chia thành hai giai đoạn:

Giai đoạn đầu tiên là sự chấp nhận và thích nghi một cách thụ động.

Nghĩa là sau khi người H’mông di cư sang các nước Âu Mỹ, để tồn tại và giao tiếp, họ phải tiếp nhận một cách thụ động văn hóa bản địa và thích nghi với môi trường nhân văn và tự nhiên của địa phương. Một số học giả coi hiện tượng này là “cú sốc” văn hóa ③;

Giai đoạn thứ hai là tích cực chấp nhận và phát triển.

Để phát triển dân tộc, chủng tộc của mình, thông qua nỗ lực của một hoặc hai thế hệ, tích cực tìm hiểu văn hóa địa phương, tiếp thu nền giáo dục địa phương để phát triển dân tộc tốt hơn, đồng thời lưu truyền văn hóa truyền thống của chính mình.

Hiện tại, những người H’mông di cư sang Mỹ, Pháp và các nước khác đã bước vào giai đoạn thứ hai là thích nghi với môi trường sống.

Lịch sử công bằng cho sự di cư của bất kỳ chủng tộc hay dân tộc nào. Từ thời cổ đại, sự di cư của tất cả các chủng tộc hoặc dân tộc trong bất kỳ giai đoạn lịch sử hoặc điều kiện bối cảnh lịch sử nào đều phải trải qua hai giai đoạn kiểm tra môi trường, rèn luyện ý chí và hội nhập văn hóa.

03. Sự kế thừa và truyền bá của Văn hóa H’mông ở Châu Âu và Châu Mỹ

Cuộc di cư của người H’mông từ Đông Nam Á sang các nước Châu Âu và Châu Mỹ bắt đầu từ năm 1975 và đã trải qua hơn 30 năm. Về cơ bản nó đã kết thúc. Trong quá trình di cư, nó đã trải qua những khó khăn, hoạn nạn và mang những nét văn hóa truyền thống của dân tộc H’mông đến với Châu Âu và Hoa Kỳ, khiến nó trở nên tương thích với phương Tây. Sự hội nhập hiệu quả của văn hóa đã tạo ra ba loại hình văn hóa lớn: văn hóa xuất bản, văn hóa phát thanh và truyền hình, và văn hóa mạng của dân tộc H’mông hiện đại. Văn hóa truyền thống của dân tộc H’mông đang được truyền bá và kế thừa bằng các phương tiện truyền thông văn hóa này.

Đầu tiên là sự lan tỏa của văn hóa xuất bản.

Sau khi người H’mông xâm nhập vào các nước Âu Mỹ, họ xem xét cách kế thừa văn hóa H’mông truyền thống và khuyến khích người H’mông đối xử với ngôn ngữ và văn hóa của họ khi đối mặt với nền văn minh phương Tây. Các trí thức H’mông tận dụng tối đa khả năng tổ chức để biên tập và xuất bản một số lượng lớn các tài liệu và ấn phẩm giảng dạy ngôn ngữ H’mông nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc nhập quốc tịch của người H’mông. Đồng bào có thể bám sát thông tin chính sách địa phương và luật pháp liên quan, sau đó xuất bản một số lượng lớn sách lịch sử, văn hóa và phong tục bằng tiếng H’mông, chẳng hạn như “Thủ tục nghi thức hôn nhân” (kab tshoob kev kos), “Thủ tục nghi thức lễ tang” (kab kev pam tuag) Và cứ thế, để văn hóa truyền thống đặc sắc của dân tộc H’mông được lưu giữ thành văn bản.

Người H’mông ở các nước khác phải học tiếng H’mông Lào để hiểu được lịch sử và văn hóa của người H’mông ở Mỹ. Đây là lý do tại sao tiếng H’mông Lào có thể được phổ biến rộng rãi trên toàn thế giới.

Thứ hai là phổ biến văn hóa phát thanh, điện ảnh và truyền hình.

Sau khi ngườiH’mông gia nhập châu Âu và Hoa Kỳ, đối mặt với nền kinh tế phương Tây rất phát triển, các khái niệm kinh tế của họ cũng đã thay đổi. Họ tin rằng ngành công nghiệp phát thanh, điện ảnh và truyền hình là một trong những kênh phục hồi kinh tế của người H’mông.

Do đó, một số lượng đáng kể người H’mông hiểu biết về kinh tế đã thành lập các công ty điện ảnh và truyền hình, công ty phát sóng và sử dụng máy ảnh để quay phim lịch sử, cuộc sống, phong tục văn hóa và các câu chuyện dân gian của người H’mông thành phim truyện và phim tài liệu để phân phối và bán, và bảo tồn lịch sử của người H’mông. , Và tăng thu nhập kinh tế.

Ví dụ, “Con đường di cư dài” do Yuping Xiong quay và sản xuất, ông đã sử dụng 50.000 USD để mua các tài liệu phim và truyền hình lịch sử của người H’mông Lào từ Kho lưu trữ phim. Sau khi sản xuất và phân phối, anh ta đã kiếm được 100.000 đô la Mỹ.

Và những bộ phim và tác phẩm truyền hình này cũng đã lan sang Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Thái Lan, Pháp và các nước khác.

Thứ ba là sự lan tỏa của văn hóa mạng.

Với sự phát triển nhanh chóng của văn hóa truyền thông trực tuyến, những người H’mông di cư đến Châu Âu và Hoa Kỳ không muốn bị bỏ lại phía sau. Các trí thức H’mông tin rằng văn hóa trực tuyến là phương tiện hiệu quả nhất để truyền bá văn hóa truyền thống đặc sắc, và nhanh chóng sử dụng Internet làm nền tảng cho sự phát triển của chính họ. Văn hóa và điều kiện sống của người H’mông ở Châu Âu và Hoa Kỳ đã lan rộng ra mọi nơi trên thế giới, khiến họ nhận được sự quan tâm và giúp đỡ rộng rãi của toàn thể xã hội Âu Mỹ.

Vì vậy, vào cuối những năm 1990, các trang web H’mông và các chương trình phát sóng trên internet của người H’mông ở Châu Âu và Hoa Kỳ đã phát triển nhanh chóng, nổi lên không ngừng, đồng thời trở thành nền tảng và không gian giao lưu giữa đồng bào H’mông trên thế giới.

Việc thành lập các trang web này cũng ảnh hưởng và khai sinh ra sự trỗi dậy và thành lập các trang web H’mông ở Trung Quốc và Đông Nam Á.

Trước Chiến tranh Việt Nam, đời sống xã hội của người H’mông ở Đông Nam Á bị thế giới bên ngoài kém hiểu biết. Sau Chiến tranh Việt Nam, do một số lượng lớn người H’mông được Liên hợp quốc coi là người tị nạn và tái định cư đến nhiều nơi trên thế giới, vấn đề H’mông trở thành một vấn đề chính trị quốc tế trong một sớm một chiều. Trọng tâm thảo luận cũng trở thành tâm điểm nghiên cứu của nhiều chuyên gia và học giả H’mông.

Nhiều bí ẩn về đời sống xã hội của người H’mông ở Đông Nam Á dần được hé lộ, đặc biệt sau khi văn hóa H’mông truyền thống du nhập vào các nước Âu Mỹ đã thu hút sự chú ý của các nhà nhân tướng học các nước Âu Mỹ.

Dân tộc H’mông cũng cần sử dụng các phương pháp truyền bá văn hóa hiện đại này để truyền tải nền văn minh truyền thống của họ ra bên ngoài, để nhiều người hơn có thể hiểu được quá khứ, hiện tại và tương lai của dân tộc H’mông.

Kết luận

Tóm lại, mặc dù cuộc di cư xuyên đại dương của người H’mông ở Đông Nam Á đã để lại những nỗi đau không thể xóa nhòa trong tâm lý người H’mông và sẽ ảnh hưởng đến các thế hệ tương lai, nhưng việc di cư xuyên đại dương đã làm thay đổi môi trường sống của người H’mông, cũng như nền kinh tế và giáo dục. của người H’mông. Sự phát triển của văn hóa là một bước nhảy vọt về chất, đồng thời nó cũng khiến người H’mông trân trọng văn hóa dân tộc hơn nữa trong môi trường xã hội mới.

Sự di cư xuyên đại dương của người H’mông ở Đông Nam Á đã làm thay đổi đời sống xã hội của tộc H’mông chủ yếu ở 4 điểm sau:

Một là ý thức kinh tế nông nghiệp nguyên thủy của người H’mông đã có sự thay đổi cơ bản;

Thứ hai, ngôn ngữ và văn hóa truyền thống của dân tộc H’mông đã được phát triển và bảo vệ một cách hiệu quả;

Thứ ba, người H’mông trân trọng môi trường xã hội khó giành được và môi trường hòa bình;

Thứ tư, văn hóa truyền thống đặc sắc của dân tộc H’mông đã được kết hợp một cách hữu cơ với các nền văn minh Âu Mỹ.

người giới thiệu:

[Hoa Kỳ] John Frank Cardi, được dịch bởi Yao Nan, Qiu Liben, v.v.: “Lịch sử hậu chiến của Đông Nam Á”, được xuất bản bởi Nhà xuất bản Dịch thuật Thượng Hải vào tháng 9 năm 1984

Dong Sheng: “Sự thật của Tam giác vàng”, do Nhà xuất bản Văn học Nghệ thuật Thời đại xuất bản tháng 1 năm 2004

Ghi chú:

① Tạp chí “Haiv Hmoob” của Mỹ, số thứ ba năm 1987

② Chao Thao: “Inside jungles of Laos” (Bên trong rừng rậm Lào), tạp chí “Hmong” của Mỹ, số 1, 2007

③Yang Chaorong: “Những thay đổi về văn hóa và xã hội của người H’mông ở Mỹ”, xuất bản lần đầu trên “Sanmiao. com” xuất bản vào ngày 4 tháng 8 năm 2007

Giới thiệu về tác giả:

Hou Jian, nam, dân tộc H’mông, phiên dịch, thành viên Hội H’mông Châu Quý Châu, phó tổng thư ký Hội H’mông Sơn, trưởng bộ phận tiếp thị văn hóa của Cục Văn hóa Văn Sơn tỉnh Văn Nam. Chủ yếu tham gia nghiên cứu văn hóa dân tộc.

#3Hmoob #Hmong #Hmoob

Dịch bài viết gốc Sanmiao

Là một quốc gia cổ đại, dân tộc H’mông (Miao) luôn là nguồn cảm hứng cho ra đời nhiều tác phẩm nghệ thuật do những phong tục kỳ lạ độc đáo và nền văn hóa dân tộc đa sắc màu. 

Cho dù đó là “Thị trấn biên giới” do Shen Congwen viết, các bộ phim truyền hình và điện ảnh lớn, sự cố định ánh sáng và bóng tối dưới ống kính của nhiếp ảnh gia, hay thời trang độ nét cao của Tuần lễ thời trang quốc tế, văn hóa H’mông đã trải qua hàng nghìn năm di cư và hàng ngàn năm tìm kiếm nguồn sống, cuối cùng đã nở hoa trong kỷ nguyên mới. Sức sống mới …

Tuần lễ thời trang Bắc Kinh Triển lãm thiết kế thời trang H’mông

Đồng thời, ngày càng có nhiều họa sĩ đưa những sáng tạo nghệ thuật của mình vào các cô gái trong “tà áo dài hoa bạc”. Ngay từ tháng 4 năm 2016, Jiumei đã đăng một bài báo có tiêu đề “Triển lãm tranh chủ đề Xiong Qichuan H’mông (Giai đoạn 1 của Triển lãm nghệ thuật Sanmiao)”, được mọi người yêu thích. Gần đây, Jiumei có vinh dự được tiếp xúc với một nhóm các bức tranh sơn dầu tuyệt vời của phụ nữ H’mông, mỗi bức đều chứa đầy những câu chuyện, đẹp và cảm động!

Khi nền văn hóa H’mông ngàn năm tuổi gặp những bức tranh sơn dầu của phương Tây, nó sẽ va chạm với loại tia lửa nào? Hãy hít thở sâu, thả lỏng tâm trạng và đọc kỹ với Jiumei.

“Hừ, đừng đánh thức cô gái trong tranh…”

Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Ánh nến
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Miao Girl

Tranh sơn dầu có nguồn gốc từ Châu Âu và được phát minh bởi người Hà Lan vào thế kỷ 15. Sơn được pha với dầu lanh và sơn trên vải hoặc ván đã qua xử lý. Sơn dầu không trong suốt và có khả năng che phủ tốt.

Vì vậy, bức tranh có thể được phủ từ sâu đến nông, từng lớp một, để tạo ra ấn tượng ba chiều của bức tranh, là nét đặc trưng chính của hội họa phương Tây.

Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông

Tranh sơn dầu chú ý đến mối quan hệ phối cảnh, nhấn mạnh tỷ lệ ký tự và nhấn mạnh sự thay đổi của màu sắc. Vì vậy, so với tranh mực Trung Hoa hướng nội, chú trọng đến quan niệm nghệ thuật và nét duyên dáng, thì con người và cảnh vật được vẽ bằng sơn dầu chân thực và tinh tế hơn, đầy chất lãng mạn và đa dạng của phương Tây.

Trong số các bức tranh sơn dầu với chủ đề là các cô gái H’mông, Jiu Mei chú ý đầu tiên đến các bức tranh sơn dầu đẹp của nữ họa sĩ H’mông nổi tiếng Yang Hongshun’s H’mông. Triển lãm tranh sơn dầu của anh vừa được triển lãm tại Kaili, thu hút vô số người trầm trồ. Quá khứ……

Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông

Thầy Giáo Yang Hongshun là nghệ sĩ được đề cử của “Tài liệu nghệ thuật đương đại Trung Quốc 2016”. Anh ấy đã đến Ý và Paris để học nâng cao, và anh ấy rất thông thạo các phương pháp vẽ sơn dầu của nghệ thuật phương Tây.

Là một họa sĩ mang quốc tịch của mình, anh đã bị cuốn hút bởi nền văn hóa dân tộc từ khi còn nhỏ, và anh đã vẽ chân dung các cô gái H’mông một cách chi tiết.

Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông

Những cô gái H’mông do anh tạo ra rất sống động và cảm động. Dưới sự tương phản sáng tối với “thời gian và không gian” có một không hai, họ đã chứng kiến sự kiên cố hóa thời gian của người H’mông, khiến người du hành trong một giây, vô cùng mê mẩn…

Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Đêm nến
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Trang điểm màu đỏ
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông

Giáo viên Yang đã sử dụng những nét vẽ chân thực, màu sắc tinh tế, bố cục tinh tế và mô tả sống động để thể hiện trang phục dân tộc và mũ đội đầu của phụ nữ. Tất cả đều khiến người ta cảm nhận được phong thái của phụ nữ H’mông từ góc nhìn trực quan. Trong một giây, cô gái trong tranh có thể bước ra khỏi tranh.

Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Cô Gái H’mông
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · trang phục bạc
Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Đám cưới H’mông

Ngoài họa sĩ Yang Hongshun, Lin Jinwu cũng đã tạo ra một bức tranh sơn dầu khổng lồ “Gái H’mông”. Sự tương phản sống động của ánh sáng và bóng tối trong bức tranh miêu tả sự ngây thơ và kỳ lạ của cô gái ở mức độ phù hợp, khiến người ta không thể rời mắt trong một thời gian dài.

Bức tranh sơn dầu khổng lồ của Lin Jinwu “Gái H’mông”

Mỗi khi nhìn thấy một bức tranh, tôi luôn muốn hỏi: Cô gái này đến từ đâu? Cô ấy đang nhìn gì vậy? Những phong tục dân gian giản dị của sông núi đẹp đẽ làm sao có thể nuôi dưỡng được một cô gái tâm linh như vậy?

Cô ấy sẽ nói với bạn một cách nhẹ nhàng, “không có giải pháp” là câu trả lời tốt nhất.

Ngoài hai bậc thầy này, cũng có rất nhiều họa sĩ vì cảm hứng dân tộc H’mông mà dồn sức sáng tạo.

Ma Jun Customs Series [Tranh sơn dầu nhân vật]
Ma Jun Customs Series [Tranh sơn dầu nhân vật]

So với sự tinh tế của hai bậc thầy trước, phong cách sơn dầu của Ma Jun không gò bó và gồ ghề hơn, thể hiện sự giản dị của các cô gái H’mông và phụ nữ H’mông!

Ma Jun Customs Series [Tranh sơn dầu nhân vật]
Ma Jun Customs Series [Tranh sơn dầu nhân vật]
Ma Jun Customs Series [Tranh sơn dầu nhân vật]
Ma Jun Customs Series [Tranh sơn dầu nhân vật]
Ma Jun Customs Series [Tranh sơn dầu nhân vật]
Ma Jun Customs Series [Tranh sơn dầu nhân vật]

Ngoài việc thể hiện vẻ đẹp, sự dung dị, huyền bí, giản dị của các cô gái H’mông, còn có một họa sĩ không mới, vẽ theo phong cách “lười biếng” của các cô gái H’mông, với vẻ đẹp quyến rũ …

Tranh sơn dầu Zhao Chun · Cô Gái H’mông
Tranh sơn dầu Zhao Chun · Gái H’mông
Tranh sơn dầu Zhao Chun · Cô gái H’mông “Cầu nguyện”
Tranh sơn dầu Zhao Chun · Gái H’mông
Tranh sơn dầu Zhao Chun · Gái H’mông
Tranh sơn dầu Zhao Chun · Gái H’mông
Tranh sơn dầu Zhao Chun · Cô Gái H’mông

Tất nhiên, yếu tố bí ẩn và quyến rũ của các cô gái H’mông luôn có thể được khám phá bởi những nghệ sĩ có sức sống nghệ thuật đa dạng. Hãy cùng xem những tác phẩm đầy cảm hứng của các họa sĩ khác về đề tài này nhé!

Hình vẽ trong bức tranh sơn dầu của Huang Qiguang “Gái H’mông, nhìn chằm chằm vào ánh nến”
Luo Zhongli “H’mông Princess”
Ou Chujian, Giáo sư Khoa Sơn dầu của Học viện Mỹ thuật Quảng Châu, “Chân dung một cô gái H’mông”
Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia Trung Quốc năm 2016 Triển lãm “Triển lãm Nghệ thuật Quốc gia Thống nhất Quốc gia Trung Quốc”
Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia Trung Quốc năm 2016 Triển lãm “Triển lãm Nghệ thuật Quốc gia Thống nhất Quốc gia Trung Quốc”
Bức tranh sơn dầu của Yang Yong “Gái H’mông”
He Ming “H’mông Minority A Mei” Art Museum

Ngoài sơn dầu, còn có rất nhiều phương pháp vẽ tranh khác, và những cô gái H’mông được lựa chọn là nguồn cảm hứng sáng tác. Trong số đó, phải kể đến bức tranh chì màu “Trang phục nữ H’mông” của tài năng Meng Xianglei Tsinghua.

Bức tranh chì màu của Meng Xianglei “Trang phục dân tộc H’mông”

Trình độ sáng tạo của toàn bộ bức tranh cũng khá cao và tinh xảo. Mất một tháng rưỡi để sản xuất, mô tả tinh tế và sống động như thật, ánh sáng và bóng tối tài tình, và ngay khi nhìn thấy tác phẩm, người ta có thể tưởng tượng – nếu cô gái này là con gái ruột của mình, đẹp làm sao …

Tranh sơn dầu Yang Hongshun · Gái H’mông
Zhong Yingju · Gái H’mông
Tang Minnan · Gái H’mông
Liu Quanyi · Gái H’mông

Lần lượt những cô gái H’mông xinh đẹp khác, dưới sự sáng tạo thứ hai của người nghệ sĩ, nở rộ với nét quyến rũ mới, và Jiu Mei cũng say mê sâu sắc với những bức tranh rắn chắc về những cô gái H’mông.

Jiumei mong có thêm nhiều tác phẩm xuất sắc như vậy, và hy vọng rằng nền văn hóa dân tộc đã lắng đọng hàng nghìn năm có thể nở rộ trước mắt chúng ta một cách rực rỡ hơn – nụ tàn úa sẽ để quá lâu, đã đến lúc phải nở hoa!

Bài viết của Sanmiao

Con đường phát triển kinh tế xã hội về Y học dân tộc H’mông. Lấy làng Sanjiao, thị trấn Liangwan, huyện Shuifu làm ví dụ

Từ khi đổi mới, mở cửa, một số thành tựu và kinh nghiệm đã đạt được trong công tác xóa đói, giảm nghèo ở các vùng dân tộc. Tuy nhiên, do các nguyên nhân lịch sử, tự nhiên, xã hội và các nguyên nhân khác, một số vùng dân tộc trình độ phát triển xã hội còn thấp, kinh tế lạc hậu, sản xuất lạc hậu. Phần lớn người nghèo vùng dân tộc thiểu số sống ở những nơi có môi trường tự nhiên khắc nghiệt, cơ sở hạ tầng yếu kém, trình độ phát triển xã hội thấp. Tình trạng phát triển kinh tế mất cân đối trong thời gian dài và đà phát triển chậm vẫn còn rất rõ ràng. Vì vậy, để hiểu một cách khách quan về thực trạng đói nghèo ở các vùng dân tộc, phân tích đúng nguyên nhân dẫn đến đói nghèo, tìm cách thoát nghèo hiệu quả trên cơ sở đó, cần thực hiện đầy đủ tinh thần của Báo cáo Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XVII. Đảng Cộng sản Trung Quốc “kiên trì xóa đói giảm nghèo theo khoa học và thực dụng, phấn đấu nâng cao” Trình độ phát triển và xóa đói giảm nghèo “có ý nghĩa to lớn nhằm giúp các vùng dân tộc cạn kiệt tài nguyên thực hiện chuyển đổi kinh tế, thúc đẩy phát triển kinh tế xã hội ở các vùng dân tộc, nâng cao và giữ vững đoàn kết dân tộc.

Làng Sanjiao là ngôi làng H’mông xa xôi và hẻo lánh nhất ở huyện Shuifu. Người H’mông chiếm 88,1% tổng dân số. Đây là một làng dân tộc thiểu số thực sự. Do môi trường tự nhiên khắc nghiệt, giao thông đi lại không thuận tiện, sản xuất lạc hậu, kinh tế xã hội nhìn chung còn thấp. Là một trong những mục tiêu xóa đói giảm nghèo chính ở huyện Shuifu.

Trong những năm gần đây, với việc mở rộng xây dựng Khu phát động thống nhất quốc gia tại tỉnh Vân Nam và tăng cường công tác xóa đói giảm nghèo, chính quyền các cấp đã tận tâm thực hiện các làng du lịch đặc trưng và các chính sách hỗ trợ công nghiệp ở làng Sanjiao, do đó đời sống kinh tế, văn hóa, xã hội của khu vực này ngày càng được cải thiện. Sự phát triển và cải tiến nhất định. Tuy nhiên, mô hình phát triển dành riêng cho lợi ích thương mại ngắn hạn này thực chất là một con dao hai lưỡi. Do tính chất thực dụng ngắn hạn của sự phát triển du lịch, các nền văn hóa quốc gia thường ở trong trạng thái được “thể hiện” về mặt thương mại nội hàm thực sự của chúng và hình thức đã bị xáo trộn bóp méo ở những mức độ khác nhau. Đối với khu vực Tam giác H’mông đã có lịch sử hơn 100 năm, bản chất của nó là một ngành du lịch thương mại và công nghiệp hiện đại không có nội hàm văn hóa truyền thống đặc biệt, phải trả giá bằng tính xác thực, văn hóa lịch sử và sự tàn phá môi trường của con người. Vì vậy nếu muốn tìm một nền kinh tế phát triển cân bằng lâu dài có thể bảo vệ nền văn hóa truyền thống của dân tộc thì chính là Y học H’mông chứa đựng tinh hoa của văn hóa dân tộc H’mông từ hàng nghìn năm nay.

Văn hóa dân tộc và Y hộc H’mông có một lịch sử lâu đời, rộng lớn, sâu sắc và có một hệ thống khép kín. Nó đặc biệt nổi tiếng trong và ngoài nước về điều trị bệnh bên trong và phương pháp điều trị bên ngoài. Nó đã trở thành một tác phẩm tuyệt vời của Y học dân tộc. Trong số các loại thuốc dân tộc, thuốc của người H’mông là độc nhất và giá trị sản lượng của nó cao hơn thuốc Tây Tạng, Mông Cổ, Uyghur và Đài Loan. Tổng số các loại thuốc dân tộc thậm chí còn nhiều hơn các dân tộc thiểu số khác cộng lại, chính vì vậy mà H’mông Dược đã thu hút được nhiều sự chú ý.

Năm 2016, vì sự phát triển kinh tế và xã hội của Làng Sanjiao và kế thừa văn hóa Y học cổ truyền của người H’mông và Y học dược H’mông. Cục tôn giáo dân gian huyện Shuifu đã tổ chức và triển khai đào tạo trồng cây thuốc sống dựa trên lợi thế môi trường địa lý của làng Sanjiao, chọn các cây thuốc tự nhiên hoang dã cho giai đoạn ban đầu. Hợp tác xã chuyên nghiệp trồng cây mật mã phấn đấu trồng với diện tích 4.000ha vào năm 2017, người H’mông đang mong muốn tăng thu nhập thông qua phát triển và sẽ liên tiếp thực hiện các dự án công nghiệp như trồng rêu, dần dần mở ra bức màn phát triển của nền kinh tế y tế và ngành công nghiệp cây giống ở Làng Sanjiao.

Điều kiện khả thi để phát triển Y học H’mông

1. Mang tinh hoa văn hóa hàng nghìn năm của người H’mông

Y học H’mông có lịch sử từ ba đến bốn nghìn năm. Trong hàng nghìn năm hoạt động sản xuất và thực hành chiến đấu chống lại bệnh tật, tai nạn thương tích, chúng ta đã tích lũy được những kinh nghiệm y học phong phú, quý báu và trở thành một bộ phận của kho tàng y học cổ truyền. Kể từ khi phát triển, Y học H’mông thường được gắn với những từ như bí ẩn và ma thuật. Người H’mông cũng có câu nói “vạn năm y thuật của người H’mông”; H’mông dược được trồng và mọc hoang ở các vùng như núi Miaoling, núi Wumeng, núi Wuling, núi Tây Hồ Bắc, núi Damiao và núi Hải Nam nơi có người H’mông sinh sống. Thuốc thảo dược quý hiếm của Trung Quốc cũng đề cập đến văn hóa y tế của dân tộc H’mông. Sự phát triển của Y học H’mông và Y học H’mông có giá trị vô hạn đối với sự phát triển kinh tế xã hội của khu vực H’mông và sự kế thừa văn hóa truyền thống.

2. Vị trí địa lý và môi trường tự nhiên độc đáo của Làng Tam giác

Làng Sanjiao ở huyện Shuifu nằm ở chân núi phía bắc của dãy núi Wumeng, ở ngã ba của lưu vực Tứ Xuyên và dãy núi Hengduan, ở phía tây nam của huyện Shuifu. Nó sống trên đỉnh của làng Xintan, làng Shiyan, làng Huatan và làng Liangwan ở thị trấn Liangwan ở độ cao 800 ~ 1.613 mét, ngôi làng cao ở phía tây nam và thấp ở phía đông bắc. Đây là vùng núi cao, vùng sâu, vùng xa, vùng núi cao, nghèo khó, tỷ lệ che phủ rừng là 82,4%. Làng Sanjiao có độ che phủ rừng rộng và khí hậu dễ ​​chịu. Xung quanh là núi, các khe núi ngang dọc, nhấp nhô, chênh vênh. Nó thuộc khí hậu cận nhiệt đới gió mùa. Đồng thời mang đặc điểm chính của khí hậu vùng núi cao, phù hợp với đặc điểm sinh trưởng của H’mông dược.

3. Kế thừa Y học H’mông

Ở làng Sanjiao, chúng ta có thể thấy một tình huống như vậy. Về cơ bản có một số cây thuốc thường được sử dụng trong sân trước. Ngoài một số cây thuốc hoang dã độc đáo với môi trường địa lý tự nhiên của khu vực H’mông vẫn còn có các phương pháp tuyệt vời của các bậc thầy địa phương bao gồm rượu thuốc, xoa bóp H’mông, châm cứu, Gua Sha, phù thủy, thuật ngữ điều trị và những người kế thừa Y học H’mông độc đáo khác.

4. Các tiền lệ thành công và các mô hình có thể học hỏi

Tỉnh Quý Châu, với dân số H’mông lớn nhất cả nước Trung quốc, rõ ràng đã đi đầu trong lĩnh vực văn hóa y tế nói chung và văn hóa y tế của dân tộc H’mông nói riêng ở tất cả các dân tộc trong việc kế thừa và phát triển y học H’mông. Ở Quý Châu, nhiều dược sĩ H’mông có trình độ y tế tốt và một số đã trở thành gia đình y tế dân tộc với kinh nghiệm thực tế phong phú. Năm 2015, giá trị sản lượng của thuốc H’mông ở tỉnh Quý Châu đã vượt quá 30 tỷ nhân dân tệ và thuốc H’mông trở thành quốc dược có doanh số bán hàng lớn nhất cả nước. Tổng diện tích dược liệu Trung Quốc được trồng và bảo vệ, chăm sóc trên địa bàn tỉnh đạt 5.272.200 mẫu. Diện tích và sản lượng trồng Pseudostellaria, Dendrobium, Gastrodia, và Eucommia ulmoides đứng đầu cả nước, và đang dần trở thành động lực hỗ trợ quan trọng cho sự phát triển kinh tế và xã hội của Quý Châu.

Đề xuất khả thi về việc phát triển Y học H’mông ở Làng Sanjiao

Theo chỉ thị quan trọng đầu tiên của Chủ tịch Tập Cận Bình là “tìm kiếm chân lý từ thực tế, các biện pháp điều chỉnh phù hợp với điều kiện địa phương, hướng dẫn được phân loại và xóa đói giảm nghèo chính xác” khi ông đến thăm Xiangxi, Hồ Nam. Chỉ bằng cách tìm hiểu kỹ những yếu tố hạn chế của phát triển kinh tế vùng dân tộc trong quận mình, tìm ra nguyên nhân gốc rễ và kê đơn thuốc phù hợp, chúng ta mới có thể thúc đẩy sự phát triển lành mạnh của kinh tế vùng dân tộc.

(1) Chính phủ tăng cường sự lãnh đạo và hoạch định các chính sách phát triển khả thi

Chính phủ phải làm rõ hơn nữa các biện pháp cụ thể để phát triển Y học H’mông, đưa ra các chính sách phát triển khả thi có liên quan, phấn đấu để có chính sách quốc gia và hỗ trợ tài chính; đi cơ sở để tìm hiểu cụ thể tình hình phát triển của y học H’mông, đồng thời học hỏi kinh nghiệm phát triển của y học các dân tộc như y học Tây Tạng, Mông Cổ, Uyghur, … Xây dựng các chính sách hỗ trợ thiết thực và khả thi phù hợp với H’mông Medicine. Xác định những điểm nghẽn cản trở sự phát triển của y học H’mông và đề xuất các biện pháp phát triển một cách có mục tiêu.

(2) Tăng cường giao tiếp khu vực và học hỏi lẫn nhau

Tăng cường giao lưu và trao đổi với Quý Châu và các khu vực tiên tiến khác về y học H’mông, xây dựng một nền tảng trao đổi và học hỏi về y học H’mông, học y học H’mông, trồng trọt, phương pháp quản lý và kinh nghiệm phong phú trong các lĩnh vực tiên tiến, để y học H’mông và H’mông y học sẽ trở nên chuẩn hóa, chuyên nghiệp và hướng công nghiệp hóa ngày càng phát triển. Hình thành cơ chế trao đổi, học hỏi giữa chính phủ, doanh nghiệp, các tổ chức chính phủ và phi chính phủ.

(3) Đào tạo Y học H’mông và Nhân tài Y học H’mông

Hướng dẫn sinh viên người H’mông có ý định theo học ngành Y để học tập và định hướng phát triển nghề nghiệp, hiểu biết sâu sắc về các đợt tuyển sinh chính của các bệnh viện lớn của Trung Quốc, từ đó hình thành cơ chế hướng dẫn, giới thiệu, hỗ trợ đào tạo nhân tài y tế; Đào tạo các bác sĩ H’mông, đặc biệt là y học H’mông trẻ với một nền văn hóa nhất định, học hỏi Kiến thức về quản lý, vận hành doanh nghiệp sẽ giúp đỡ và hướng dẫn họ thành lập doanh nghiệp y học H’mông, hình thành cơ chế đào tạo các doanh nhân y học H’mông.

(4) Chứng nhận trình độ y tế H’mông còn một chặng đường dài phía trước

Ngoài việc hỗ trợ mạnh mẽ cho nghiên cứu lý thuyết và nghiên cứu y học để gìn giữ phát triển y học H’mông, các cơ quan chính phủ hình thành một hệ thống lý thuyết hoàn chỉnh về y học H’mông và nâng cao trình độ nghiên cứu y học H’mông. Họ cũng phải tích cực kết nối với các bộ và ủy ban quốc gia có liên quan để thúc đẩy đầy đủ việc đưa y học H’mông vào các y sĩ và bác sĩ được cấp phép quốc gia. Kiểm tra trình độ dược sĩ và phấn đấu bứt phá trong thời gian sớm nhất.

“Quyết định đổi mới và phát triển sự nghiệp Y tế” của Trung ương Đảng và Hội đồng Nhà nước đã chỉ rõ: “Phát triển nền Y học dân tộc, giải oan là vấn đề học thuật, là nội dung quan trọng của việc nâng cao lòng tự tôn dân tộc, kế thừa và phát triển văn hóa dân tộc, phát huy đại đoàn kết dân tộc, giữ vững ổn định chính trị, củng cố quốc phòng, phát triển kinh tế để làm giàu cho đất nước, củng cố sức dân ”có ý nghĩa tích cực. Y học H’mông có một lịch sử lâu đời và những đặc điểm riêng biệt. Mặc dù người H’mông đã bị áp bức và tiêu diệt trong những quá trình dài lịch sử, họ đã hình thành và tạo ra nền y học cổ truyền của riêng mình với tinh thần sáng tạo và hình thái dân tộc của riêng họ. Nó là một bộ phận quan trọng trong nền y học cổ truyền của các dân tộc trên đất Trung Quốc. Nó sẽ tiếp tục tồn tại và phát triển, đóng góp vào sự tái tạo lành mạnh của nền y học dân tộc. Y học H’mông là một phần quan trọng của y học cổ truyền Trung Quốc và là nền văn hóa tuyệt vời của đất nước Trung Hoa. Trải qua hàng nghìn năm, nó đã có những đóng góp quan trọng cho sức khỏe của nhân dân các dân tộc trên đất Trung Quốc và sự hưng thịnh của nền văn hóa y học dân tộc. Nó không chỉ đóng góp vào việc chăm sóc sức khỏe của khu vực H’mông trong quá khứ và bây giờ. Nguyên nhân, quân đội đã sử dụng và đang đóng một vai trò chính yếu. Hơn nữa, sau khi khai quật, phân loại và cải tạo, nó chắc chắn sẽ đóng góp tích cực vào sự phát triển kinh tế của huyện Shuifu và thậm chí là chăm sóc sức khỏe của đất nước và các vùng dân tộc.

Nguồn: Sanmaio

Trên dải đất Việt Nam có tổng cộng 54 dân tộc anh em. Trong đó mỗi dân tộc lại có những bản sắc văn hóa riêng biệt vừa tạo thành một khối thống nhất vừa làm nên sự đa dạng cho văn hóa Việt Nam và một trong những dân tộc có nền văn hóa đặc sắc, ít bị mai một cho tới ngày nay là dân tộc H’mông.

Để rõ hơn về vấn đề này, trong bài viết dưới đây sẽ giới thiệu một số nét văn hóa đặc sắc nhất của đồng bào người dân tộc H’mông trên mọi miền của tổ quốc.

Người dân tộc H’mông sống ở đâu?

Địa điểm đầu tiên người H’mông đặt chân tới là các huyện phía Bắc của tỉnh Hà Giang ngày nay. Cũng chính vì lý do này, mà dân tộc H’mông coi đây giống như quê hương, nguồn gốc cho tổ tiên mình (Xov Tshoj). Hiện nay người H’mông sinh sống ở khá nhiều nơi tại Việt Nam như: Hà Giang, Cao Bằng, Tuyên Quang, Bắc Kạn, Thái Nguyên, Sơn La, Yên Bái, Lào Cai, Lai Châu, Điện Biên, Hòa Bình, Thanh Hóa, Nghệ An và có cả ở Phú Thọ, Tây Nguyên.

Nguồn gốc văn hóa của dân tộc H’mông có gì đặc sắc?

Trước khi tìm hiểu về nét văn hóa đặc sắc của người H’mông ở Việt Nam, mọi người nên biết đôi chút về nguồn gốc dân tộc H’mông từ đâu?. Về vấn đề này, các nhà nghiên cứu sử học cho biết: người H’mông có nguồn gốc di cư vào Việt Nam từ Trung Quốc vào khoảng 300 năm trước do các triều đại phong kiến Trung Quốc đàn áp và gây ra nhiều cuộc chiến tranh đẫm máu để giành lấy quyền cai trị đất nước (tại Trung Quốc dân tộc H’mông đã xuất hiện từ Cổ đại mọi người hãy tìm hiểu đọc thêm ở các bài viết sâu hơn trong web này).

Văn hóa đặc sắc của người dân tộc H’mông

Về khái niệm văn hóa đặc sắc hay bản sắc văn hóa được thể hiện rõ ràng nhất trong hoạt động kinh tế, nếp sống sinh hoạt hằng ngày, văn hóa vật thể và phi vật thể. Xét những khía cạnh này bạn sẽ hiểu rõ hơn về nét văn hóa đặc sắc của dân tộc H’mông. Và nếu có cơ hội đi du lịch tại những vùng miền có người H’mông sinh sống bạn sẽ được trải nghiệm, thưởng thức và hòa chung với không gian văn hóa vô cùng đặc sắc này.

Trang phục của phụ nữ H’mông

Trang phục dân tộc H’mông vô cùng sặc sỡ và đa dạng. Đây cũng là yếu tố góp phần tạo nên nét riêng trong nét đẹp văn hóa của người H’mông. Trong đó bao gồm áo yếm xẻ ngực, váy, khăn quấn đầu, tấm xiêm che trước bụng, xà cạp quấn hai bụng chân, thắt lưng… Chỉ với riêng trang phục váy của dân tộc H’mông cũng rất nhiều màu sắc rực rỡ đa dạng với nhiều kiểu dáng hoa văn thêu họa tiết khác nhau. Kết hợp với đó sẽ là nhiều đồ trang sức vừa đẹp vừa độc lạ giúp các cô gái H’mông trở nên vô cùng duyên dáng xinh tươi thu hút mọi ánh nhìn từ người đối diện.

Ẩm thực

Nếu có cơ hội đặt chân lên các vùng đất có người H’mông sinh sống bạn sẽ được thưởng thức những món đặc sản vừa ngon, lạ vừa ấm cái bụng vừa ấm cái tình. Đây là một trong những nét văn hóa dân tộc H’mông không thể không nhắc tới. Người dân bản địa cho hay: khi lên các dân tộc H’mông Sapa, Lai Châu và các tỉnh khác bạn đừng quên thưởng thức các món ăn như: thắng cố, cơm lam, Mèn mén, rượu ngô, rượu Táo Mèo và rất nhiều món ăn đồ uống ngon khác.

Lễ hội, phong tục tập quán

Dân tộc H’mông có nhiều sự kiện lễ hội phong tục quy mô lớn như: Lễ hội gầu tào, Lễ hội mùa xuân, Đám cưới, Đám tang và nhiều lễ hội phong tục khác.

Trên đây chỉ là một vài nét văn hóa đặc sắc của dân tộc H’mông. Đây cũng là một phần chấm phá trong bức tranh văn hóa đa dạng màu sắc này. Bởi vậy cho nên, mỗi khi đặt chân lên những vùng đất có người H’mông sinh sống sẽ thấy thực sự bị lôi cuốn, hấp dẫn và say sưa trước cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp và bức tranh sống động về con người nơi đây.

#3Hmoob Nguồn ảnh: Internet

Trong diễn biến phức tạp của dịch COVID-19, ở nhiều quốc gia trong đó có Việt Nam, việc tiêm vắc xin COVID-19 đang được đẩy nhanh tốc độ. Trong khi chờ đợi đến lượt tiêm chủng vắc xin COVID-19, bạn nên thực hiện 10 điều sau đây.

Hauv kev txhim kho nyuaj ntawm COVID-19 kev sib kis, hauv ntau lub tebchaws suav nrog Nyab Laj, kev txhaj tshuaj tiv thaiv COVID-19 tab tom nrawm dua. Thaum koj tos koj lub sijhawm kom tau txais tshuaj tiv thaiv COVID-19, ntawm no yog 10 yam uas koj yuav tsum ua.

10 việc cần làm và cần tránh – 10 yam ua thiab kom zam

1. Chuẩn bị thông tin giấy tờ chứng minh được độ tuổi và công việc của mình, để chứng minh bạn đến lượt và quyền ưu tiên được tiêm vắc xin COVID-19. Khai báo các thông tin cá nhân trên ứng dụng Sổ sức khỏe điện tử khi có yêu cầu của cơ quan chức năng.

Npaj cov ntaub ntawv uas ua pov thawj koj lub hnub nyoog thiab txoj haujlwm, los qhia koj qhov tig thiab qhov tseem ceeb kom tau txais tshuaj tiv thaiv COVID-19. Tshaj tawm cov ntaub ntawv ntiag tug ntawm daim ntawv thov kev noj qab haus huv hluav taws xob ntawm kev thov ntawm cov tub ceev xwm.

2. Chuẩn bị các hồ sơ, giấy tờ liên quan sức khỏe của bạn. Nếu bạn đang tiềm ẩn một số bệnh tim mạch, đái tháo đường, bệnh thận mạn, béo phì, dị ứng thuốc…, cần xuất trình bằng chứng rằng bạn có bệnh lý đó và tư vấn bác sĩ trước khi tiêm.

Npaj koj cov ntaub ntawv ntsig txog kev noj qab haus huv thiab ntaub ntawv. Yog tias koj muaj lwm yam mob xws li mob plawv, mob ntshav qab zib, mob raum tsis zoo, rog dhau, tshuaj tsis haum, thiab lwm yam, koj yuav tsum muaj pov thawj qhia tias koj muaj tus kab mob no thiab tham nrog koj tus kws kho mob ua ntej txhaj tshuaj.

3. Tránh dùng steroid trước tiêm: Các chuyên gia y tế khuyến cáo tránh dùng steroid một tuần trước khi tiêm chủng. Các steroide như prednisone và dexamethasone thường dùng trong điều trị viêm khớp dạng thấp và các bệnh lý tự miễn khác. Không nên dùng steroid một tuần trước, hiện tại và sau khi tiêm chủng, vì steroid ức chế mạnh quá trình viêm và có thể làm suy giảm miễn dịch của cơ thể, dẫn đến giảm đáp ứng đối với vắc xin COVID-19. Bạn cần thông báo về kế hoạch tiêm vắc xin COVID-19 cho bác sĩ điều trị bệnh của mình. Nếu đang sử dụng thuốc steroid, bác sĩ có thể kê toa những thuốc có tác dụng tương tự, nhưng không làm ức chế miễn dịch cơ thể.

Tsis txhob siv tshuaj steroids ua ntej txhaj tshuaj: Cov kws saib xyuas kev noj qab haus huv pom zoo kom zam kev siv tshuaj steroids ib lub lim tiam ua ntej txhaj tshuaj. Steroids xws li prednisone thiab dexamethasone feem ntau siv los kho mob rheumatoid mob caj dab thiab lwm yam mob autoimmune. Cov tshuaj steroid yuav tsum tsis txhob siv rau ib lub lis piam ua ntej, thaum thiab tom qab txhaj tshuaj tiv thaiv kab mob, vim tias cov tshuaj steroids tiv thaiv kev mob hnyav thiab tuaj yeem ua rau lub cev tsis muaj zog tiv thaiv, ua rau cov lus teb tsawg dua rau qhov tshuaj tiv thaiv COVID-19. Koj yuav tsum qhia rau koj tus kws kho mob kho koj txog koj li phiaj xwm txhaj tshuaj tiv thaiv COVID-19. Yog tias koj siv tshuaj steroids, koj tus kws kho mob yuav sau ntawv tshuaj uas muaj cov txiaj ntsig zoo ib yam, tab sis tsis txhob txwv lub cev tiv thaiv kab mob.

4. Đi tiêm đúng ngày, giờ hẹn và tuân thủ thực hiện 5K tại điểm tiêm chủng: Đến chính xác địa điểm và đúng giờ, tránh bị chậm trễ và ùn tắc trong đám đông. Điều này đặc biệt quan trọng khi các các địa điểm tiêm chủng mở ra hàng loạt. Bạn cần quan sát những người cùng đi tiêm, nhằm giữ khoảng cách tối thiểu theo khuyến cáo và thực hiện 5K.

Tau txais koj cov kev txhaj tshuaj raws sijhawm, raws sijhawm thiab ua raws li 5K ntawm qhov chaw txhaj tshuaj: Tuaj txog ntawm qhov chaw raug thiab raws sijhawm, zam kev ncua thiab ua kom neeg coob coob tuaj. Qhov no yog qhov tshwj xeeb tshaj yog qhov chaw txhaj tshuaj tau qhib ntau dua. Koj yuav tsum tau soj ntsuam cov neeg uas mus rau kev txhaj tshuaj, kom ua kom deb li deb pom zoo thiab ua 5K.

5. Không dùng thuốc giảm đau trước tiêm: Các chuyên gia khuyên không nên dùng các thuốc giảm đau không kê đơn như ibuprofen hay non-steroide ngay trước khi tiêm vắc xin COVID-19 vì chúng có thể làm giảm hiệu quả của vắc xin. Ibuprofen là một loại thuốc chống viêm, sẽ ngăn cản nỗ lực của vắc xin trong việc huấn luyện hệ thống miễn dịch của bạn phản ứng với virus bằng cách làm tăng tình trạng viêm trong cơ thể. Nếu có các phản ứng phụ sau khi tiêm như đau cánh tay, ớn lạnh và đau cơ…, đó là do hệ thống miễn dịch đang học cách tạo ra các kháng thể chống lại virus.

Tsis txhob noj cov tshuaj ua ntej txhaj tshuaj: Cov kws tshaj lij tawm tswv yim tiv thaiv kev noj tshuaj tom khw xws li ibuprofen lossis tsis-steroid ua ntej txhaj tshuaj tiv thaiv COVID-19 vim tias lawv tuaj yeem txo qhov tshuaj tiv thaiv tau zoo. Ibuprofen yog tshuaj tiv thaiv kab mob uas cuam tshuam nrog kev txhaj tshuaj tiv thaiv kev sim qhia koj lub cev tiv thaiv kab mob los teb rau tus kabmob los ntawm kev ua rau mob hauv koj lub cev. Yog tias muaj cov kev mob tshwm sim tom qab txhaj tshuaj xws li mob caj dab, ua daus no thiab mob nqaij, thiab lwm yam, nws yog vim lub cev tiv thaiv kab mob tau kawm paub ua cov tshuaj tiv thaiv kab mob.

6. Bù đủ nước cho cơ thể: Nước không chỉ quan trọng đối với sức khỏe hằng ngày mà còn có thể kiểm soát hoặc thậm chí ngăn ngừa sự khó chịu do vắc xin COVID-19 gây ra.

Ntxiv dej txaus rau lub cev. Tsis yog tsuas yog dej tseem ceeb rau kev noj qab haus huv niaj hnub, tab sis nws tseem tuaj yeem tswj lossis tseem tiv thaiv kev tsis xis nyob los ntawm COVID-19 tshuaj tiv thaiv.

7. Không uống rượu bia trước và vào ngày tiêm chủng vắc xin COVID-19: Không chỉ có vậy,trong thời kỳ đại dịch, các chuyên gia khuyến cáo tránh uống rượu bia để tối ưu hóa sức khỏe. Giữ sức khỏe tốt nhất giúp hệ thống miễn dịch của bạn ở trạng thái tốt nhất, giúp chống lại vi rút nếu bạn bị phơi nhiễm hoặc giúp tạo ra kháng thể chống lại vi rút khi bạn tiêm chủng.

Tsis txhob haus cawv ua ntej thiab hnub txhaj tshuaj tiv thaiv COVID-19: Tsis tas li ntawd, thaum muaj kev kis thoob qhov txhia chaw, cov kws tshaj lij pom zoo kom zam kev haus cawv kom ua rau muaj kev noj qab haus huv zoo. Nyob hauv koj txoj kev noj qab haus huv zoo tshaj plaws ua rau koj lub cev tiv thaiv kab mob zoo, pab tua tus kab mob yog tias koj raug, lossis pab ua cov tshuaj tiv thaiv kab mob thaum koj txhaj tshuaj tiv thaiv kab mob.

8. Mặc quần áo thích hợp: Mặc trang phục phù hợp để tiến hành tiêm chủng thuận lợi (dễ dàng tiếp cận vùng da ở phần trên cánh tay của bạn).

Hnav khaub ncaws kom tsim nyog: Hnav khaub ncaws kom tsim nyog los pab txhaj tshuaj tiv thaiv kab mob (yooj yim nkag tau rau ntawm daim tawv nqaij ntawm koj txhais caj npab).

9. Nên tiêm vào cánh tay không thuận: Phòng trường hợp bạn bị đau ở nơi tiêm và khó khăn khi cử động cánh tay. Cánh tay thuận giúp bạn có thể thực hiện được các hoạt động hằng ngày.

Yuav tsum tau txhaj tshuaj rau sab caj npab uas tsis yog tus tseem ceeb: Yog tias koj mob ntawm qhov chaw txhaj tshuaj thiab nyuaj txav koj txhais caj npab. Lub caj npab tseem ceeb tso cai rau koj ua cov haujlwm txhua hnub.

10. Chủ động tìm hiểu rõ các thông tin về phản ứng phụ của vắc xin trước khi tiêm. Sau khi tiêm vắc xin phải đợi ít nhất 30 phút để xem có phản ứng hay gặp tác dụng phụ nghiêm trọng nào sau khi tiêm hay không. Nếu có bất cứ triệu chứng nào phát sinh, báo ngay cho bác sĩ tại nơi tiêm. Bạn cần lưu giữ giấy xác nhận tiêm vắc xin phòng COVID-19. Không nên lái xe ngay sau khi tiêm vắc xin để phòng những tình huống bất ngờ. Cập nhật trên ứng dụng Sổ sức khỏe điện tử các phản ứng sau tiêm gặp phải nếu có. Không bôi, đắp thuốc hoặc bất cứ thứ gì lên vết tiêm. Ghi nhớ tên, địa chỉ, số điện thoại của bác sĩ theo dõi và cơ sở y tế cần liên hệ trong trường hợp khẩn cấp.

Ua tib zoo tshawb nrhiav cov ntaub ntawv hais txog kev siv tshuaj tiv thaiv ua ntej txhaj tshuaj. Tom qab tau txais cov tshuaj tiv thaiv, tos tsawg kawg 30 feeb los saib seb puas muaj kev cuam tshuam loj lossis muaj kev phom sij tom qab txhaj tshuaj. Yog tias muaj cov tsos mob tshwm sim no, ceeb toom rau tus kws kho mob ntawm qhov chaw txhaj tshuaj tam sim ntawd. Koj yuav tsum khaws daim ntawv pov thawj ntawm kev txhaj tshuaj tiv thaiv COVID-19. Tsis txhob tsav tsheb tam sim tom qab txhaj tshuaj tiv thaiv kom tsis txhob muaj xwm txheej. Hloov kho phau ntawv noj qab haus huv daim ntawv thov cov tshuaj tiv thaiv tom qab txhaj tshuaj, yog tias muaj. Tsis txhob thov, thov tshuaj lossis ib yam dab tsi rau qhov chaw txhaj tshuaj. Nco ntsoov lub npe, chaw nyob, thiab tus xov tooj ntawm tus kws kho mob thiab chaw kho mob kom hu rau thaum muaj xwm txheej ceev.

Lời khuyên của chuyên gia y tế – Cov kws kho mob tawm tswv yim

Hiện nay, có nhiều loại vắc xin COVID-19, một số người có tâm lý lựa chọn và chờ đợi vắc xin mình mong muốn. Các chuyên gia y tế khuyến cáo, nên chủng ngừa càng sớm càng tốt với bất kỳ loại vắc xin nào có sẵn tại địa phương. Càng sớm tạo miễn dịch cộng đồng, càng bảo đảm an toàn khi bạn sống chung với dịch. Cần tiếp tục thực hiện các biện pháp phòng ngừa như rửa tay, đeo khẩu trang và giãn cách xã hội, vì bạn không được bảo vệ đầy đủ ngay sau khi tiêm vắc xin.

Tam sim no, muaj ntau hom tshuaj tiv thaiv COVID-19, qee tus neeg muaj lub siab xav xaiv thiab tos cov tshuaj tiv thaiv uas lawv xav tau. Cov kws paub txog kev noj qab haus huv pom zoo kom txhaj tshuaj tiv thaiv kab mob sai li sai tau nrog txhua yam tshuaj tiv thaiv muaj nyob hauv zos. Ua ntej koj tsim kev tiv thaiv pab tsiaj, koj muaj kev nyab xeeb dua thaum koj nyob nrog kev sib kis. Kev ceev faj xws li ntxuav tes, hnav daim npog ntsej muag thiab nyob nrug deb yuav tsum tau ua mus ntxiv, vim tias koj tsis muaj kev tiv thaiv tam sim tom qab txhaj tshuaj tiv thaiv.

Theo Sức Khỏe Đời Sống

Dân tộc H’mông có lịch sử lâu đời và là một trong bốn nhóm dân tộc chính ở Trung Quốc (với dân số 10 triệu người). Sự phân bố của dân tộc H’mông tập trung vào tỉnh Quý Châu (khoảng 50% tổng dân số của dân tộc H’mông) và nó tỏa ra Hồ Nam, Vân Nam, Trùng Khánh, Quảng Tây, Hồ Bắc, Tứ Xuyên và các tỉnh khác. Người H’mông cũng là một dân tộc Quốc tế. Ngoài Trung Quốc, còn có người H’mông ở Nhật Bản, Việt Nam, Thái Lan, Myanmar, Lào, Hoa Kỳ, Pháp, Canada và các quốc gia khu vực khác.

【Lịch sử】

“Shuoyuanbianwu” của Liu Xiang thời Tây Hán: Tôi nghe nói rằng người chữa bệnh cổ xưa được gọi là Cha Miao và cha của Miao cũng là một thầy lang, người đã hành nghề y trong làng. “Thần Nông’s Materia Medica” ghi lại “hơn 100 loại thuốc có cùng tên và đồng nghĩa với thuốc H’mông” (“Xiangxi Miao Medicine Compilation”).

Tập đầu tiên của “Compendium of Materia Medica” của Li Shizhen vào thời nhà Minh có 15 loài, và tập thứ hai chứa 27 ghi chép về Y học của người H’mông. Trong số đó, thiên kim được Sử Tống thời nhà Tống trích dẫn: Càn khôn Càn Hồ thường đi cùng họ để chữa bệnh. Cuộc sống của nó đặc biệt tốt trong thung lũng. Máy cấy tại nhà cũng có ích, nhưng sau khi phơi khô mùi thơm không bằng rợ. Đây cũng là loại xương được sử dụng trong các đơn thuốc chữa bệnh. Vào thời nhà Thanh, “Bản đồ thực vật và thực vật” của Wu Qirui cũng ghi chép rất nhiều bài thuốc của người H’mông như “rễ cây bìm bịp, người phụ nữ người H’mông lấy áo khoác,… Bletilla striata là vị thuốc cần thiết cho phổi”.

Khu vực dân tộc H’mông ở đông nam Quý Châu vẫn chưa được đưa vào “địa vị chính thức” trước Càn Long và được coi như một sinh quyển. Có lệnh cấm “người man rợ không được vào nước, người Hán không được vào Đồng”. H’mông Y học địa phương nổi tiếng, “H’mông nương nương làm thuốc nhiều hơn … nuốt vào hoặc bôi vào, có tác dụng rất nhanh.” Vào cuối thế kỷ 19, người con thứ hai của Miao Yilong ở Songtao Ting đã có thể lấy thai chết lưu trong bụng cho một sản phụ. Anh ấy đã bình phục sau một tháng, đó là một giai thoại. Trong tháng Ba dài, He Long cũng chỉ thị “không chỉ tìm kiếm những hướng dẫn viên giỏi của H’mông mà còn điều động những bác sĩ H’mông tiến quân cùng quân đội”.

Sau khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Y học H’mông đã có những bước phát triển vượt bậc. Vào giữa những năm 1950, các cơ sở Y tế của chính phủ chỉ được thành lập ngay sau khi giải phóng một số vùng của miền tây nam bộ. Tình trạng thiếu thuốc men và thuốc men nói chung là nghiêm trọng. Trong thời kỳ này, Y học H’mông phát triển nhanh chóng như các loại thuốc dân tộc khác. Bổ sung rất nhiều tiền chữa bệnh và thuốc men thiếu thốn lúc bấy giờ. Vào cuối những năm 1960, đất nước đã phát động một chiến dịch thuốc thảo dược quy mô lớn của Trung Quốc, tạo ra một làn sóng hợp tác chăm sóc Y tế. Qua đó, tất cả các thôn, làng đều có sự hợp tác chăm sóc Y tế. Một cây kim và một nắm cỏ đã làm nổi bật đặc điểm của việc chữa bệnh và làm thuốc ở những vùng nông thôn rộng lớn. Trong làng gia đình H’mông, Y học và nông nghiệp được tích hợp. Ví dụ như việc điều trị các chứng đau bụng trên “bệnh thép”, “rắn cắn tim”, đau bụng “hội chứng quạ” và “hội chứng hoa hóa rốn”, v.v., không thể áp dụng ngoại y và nội khoa. sử dụng, hiệu quả là tốt. Trong thời kỳ này, Y học dân gian của dân tộc H’mông đã có những bước phát triển vượt bậc. Trong dân gian có “Thuốc Quý Châu H’mông truyền khắp thiên hạ, Tương Tây H’mông thuốc trị vết bầm tím, Đông Tứ Xuyên H’mông thuốc trị ho, Tây Hồ H’mông Y thuật chữa các loại bệnh khác, đường gặp H’mông Y thuật, trường thọ suôn sẻ. . “được tuyên bố. Cuối những năm 1980, đất nước đã tăng cường các chủ trương chính sách về điều tra và nghiên cứu Y học dân tộc. Đồng thời, khi ý thức bảo vệ môi trường của thế giới ngày càng nâng cao, quan niệm cho rằng Y học dân tộc dựa trên nguồn dược liệu dồi dào của địa phương tương đương với Y học xanh đã dần được củng cố, khiến đất nước phát triển Y học H’mông và Y học H’mông trên đất H’mông rộng lớn. Thị trấn là cực kỳ nhanh chóng sự phát triển của Y học H’mông nổi bật nhất là ở tỉnh Quý Châu. Bộ Phát triển đã ban hành 154 chế phẩm thuốc H’mông, trở thành thương hiệu của Y học dân tộc Quý Châu và hình thành ngành Y học dân tộc Quý Châu dựa trên nguồn dược liệu dồi dào và đại diện là Y học H’mông. Chuỗi công nghiệp chế biến, bào chế và bán thuốc đã trở thành một ngành công nghiệp của xứ sở mặt trời mọc với tốc độ phát triển nhanh chóng.

【Thuốc đặc trưng】

Dân tộc H’mông đã tạo nên một nền văn hóa phong phú và đầy màu sắc của dân tộc. Trong số đó, văn hóa Y học được biết đến với màu xanh tự nhiên, phương pháp đặc biệt, súc tích và thiết thực, hiệu quả chữa bệnh chính xác. Nó cũng trở thành một trong những nền văn hóa hấp dẫn nhất bởi giá trị văn hóa, giá trị thực tiễn và giá trị kinh tế. Dược H’mông cũng là một loài hoa tuyệt vời trong nền y học dân tộc của Trung quốc, được mệnh danh là “báu vật trong lòng núi”.

Y học H’mông cũng giống như các loại thuốc của các dân tộc khác, có nhận thức công chúng cực kỳ rộng rãi, nền tảng thực hành nổi bật và đặc điểm vùng miền. Nó đã kiên trì duy trì hệ thống khoa học và văn hóa truyền thống mang đặc trưng văn hóa riêng của mình. Cùng với sự phát triển của xã hội, nó dần hình thành và phát triển thành một nền Y học H’mông phong phú và độc đáo.

Y học H’mông là một hệ thống Y học có hướng dẫn lý thuyết riêng, bao gồm các khái niệm cơ bản, cách suy nghĩ, tư tưởng triết học, thói quen dân tộc, tích lũy kinh nghiệm và khám phá đặc biệt của dân tộc. Các lý thuyết Y học được tổng kết là những nguyên tắc chỉ đạo hướng dẫn sử dụng thuốc. Chẳng hạn như “thuyết hai cương và hai bệnh”, “H’mông Bác sĩ thành triết”, “thuyết ngũ căn”, “thuyết tam giới và chín khung”, “thuyết liên kết”, “thuyết tứ gân”, “H’mông dược chất thuyết triệu chứng ” v.v. Tất cả đều là thực hành lâu dài Sự thăng hoa của sự tích lũy và kết tinh của vô số khám phá Y học.

Bác sĩ (Thầy Y) H’mông tin rằng khí, máu và nước là những chất cơ bản tạo nên cơ thể con người. Người bị bệnh là do nước, khí, lửa độc, cảm xúc, tín ngưỡng lay động, cũng là do mệt mỏi. Bệnh được chia thành triệu chứng và thể bệnh. Có hai loại (bệnh cảm, bệnh sốt) và năm kinh mạch (lạnh, nóng, nửa, nhanh và chậm). Bệnh được chia thành 36 bệnh và 72 bệnh, gọi chung là một. Hàng trăm loại bệnh.

Chẩn đoán trong Y học H’mông chủ yếu dựa vào chẩn đoán thứ hai là vọng và mạch. Vọng có thể biết bề, xung có thể biết bên trong, kết hợp bên ngoài và bên trong.

Thăm khám chẩn đoán: Thuốc bắc chỉ xem chân lông. Bác sĩ H’mông cũng cho rằng lông mày không lộn xộn, bóng mượt là bệnh không nghiêm trọng; lông mày mọc tán loạn, lông mày không dựng lên khi cau lại, lông mày dựng đứng tức là bệnh nặng.

Chẩn đoán vân tay: Được sử dụng để chẩn đoán và điều trị các bệnh nhi khoa. Ví dụ, bác sĩ H’mông có thể nhìn thấy màu sắc của ngón tay cái. Màu đen có nghĩa là mất nước, màu đỏ có nghĩa là sợ hãi và màu xanh lá cây có nghĩa là bị thương.

Chẩn đoán móng: chủ yếu dùng để chẩn đoán phụ khoa. Giữ móng tay giữa và nhỏ của phụ nữ. Sau khi tiết ra, những con màu đỏ nhạt là khô miệng và những con màu vàng là rối loạn kinh nguyệt.

【Liệu pháp nổi bật của Y học H’mông】

Phương pháp trị liệu của người H’mông lấy “bệnh lạnh và trị nhiệt” và “trị bệnh nhiệt” làm hai phương pháp điều trị chủ yếu. Áp dụng điều trị nội bộ và điều trị bên ngoài, trong đó điều trị bên ngoài đặc biệt phong phú. Các phương pháp điều trị bên ngoài bao gồm liệu pháp lấy máu, liệu pháp cạo vôi, liệu pháp đốt đèn, liệu pháp góc không khí, liệu pháp trứng lăn, liệu pháp phồng rộp, liệu pháp đeo thuốc, liệu pháp xông hơi, liệu pháp đốt mocha, liệu pháp đốt thuốc bằng lửa, liệu pháp châm cứu, phương pháp rửa bên ngoài, Đắp bên ngoài, liệu pháp tát, vật lý trị liệu, liệu pháp uốn, liệu pháp tâm lý.

【Tài nguyên Y học H’mông】

Môi trường sinh thái đặc biệt của Quý Châu và các điều kiện tự nhiên phức tạp và đa dạng đã nuôi dưỡng các loài động vật, tài nguyên thực vật và tài nguyên khoáng sản vô cùng phong phú và độc đáo. Đây là một trong những vùng sản xuất dược liệu tứ phương nổi tiếng của Trung Quốc, đồng thời đây cũng là một trấn H’mông nổi tiếng ở nước Trung quốc. Với nguồn tài nguyên H’mông Y học vô cùng phong phú.

Có 4802 loại tài nguyên dược liệu ở Quý Châu, bao gồm 3436 loại thực vật (thuộc 275 họ và 1384 chi; ví dụ: 30 họ và 200 loài dương xỉ; 11 họ và 25 loài hạt trần; 196 họ và 2577 loại thực vật hạt kín ), chiếm 91,5%; 289 loại thuốc động vật (thuộc 126 họ), chiếm 6,7% và 77 loại thuốc khoáng (thuộc 10 nhóm), chiếm 1,8%. Trong tổng số 363 dược liệu chủ yếu được thống nhất toàn quốc, Quý Châu có 326 nguyên liệu, chiếm 89,6%.

Tài nguyên Y học H’mông thuộc loại tài nguyên Y học tự nhiên, liên quan đến Y học thực vật, Y học động vật và Y học khoáng sản. Theo khảo sát, có khoảng 4000 loại tài nguyên thuốc H’mông ở Quý Châu. Đúng như các bác sĩ già người H’mông ở quận Bijie, Quý Châu đã nói: (Thuốc H’mông) có 108 loại bệnh, 3800 loại thuốc và 3000 loại cây con (nói chung là thực vật bậc cao). Cây con (đề cập đến thực vật, động vật bậc thấp, khoáng vật và các loại khác) 800 loài. Chẳng hạn như thuốc H’mông độc đáo Guanyincao, Michao, Ainaxiang, Bạch tuộc Rồng vàng, Cỏ đào, Eclipta prostrata, Huoxue Dan, Gerbera, Chonglou, v.v. Theo thống kê chưa đầy đủ hiện tại, có khoảng 2.000 loại thuốc H’mông thông dụng và khoảng 400 loại được sử dụng phổ biến nhất. Nhiều loại thuốc của người H’mông đã được đưa vào Y học dân tộc Quốc gia Trung Quốc, các Trung tâm địa phương và các sách chuyên khảo liên quan khác.

【Tổng quan về phát triển】

Năm 2002, Nhà nước Trung Quốc đã xem xét các giống thuốc H’mông tiêu chuẩn của địa phương Quý Châu và kết quả là 154 loại thuốc Quý Châu H’mông đã được phê duyệt và nâng cấp thành tiêu chuẩn quốc gia. Hiện tại, Ngành Y học H’mông ở Quý Châu đang tiếp tục phát triển. Đã có các Công ty Dược phẩm H’mông Y học nổi tiếng và phát triển, chẳng hạn như Guizhou Magic, Bailing, Yibai, Xinbang, Tongjitang, Yikang, Xintian, Weimen và Han Fang, Hongyu và các Công ty Dược phẩm khác có tổng giá trị sản lượng công nghiệp là hơn 100 triệu nhân dân tệ, như Kesutin, Kangfuyan Capsules, Relinqing, Xingpi, Ningbitai Capsules, Qiangli Loquat Dew, Xietingfeng Capsules, Heiguteng Capsules,… Các sản phẩm trị giá hàng chục triệu thậm chí 100 triệu nhân dân tệ. Hiện đã có gần 2.000 sản phẩm được cấp quốc gia (chủ yếu là thuốc Bắc và thuốc H’mông) đối với các chế phẩm do ngành dược sản xuất trên địa bàn tỉnh, trong đó có hơn 40 loại thuốc mới cấp quốc gia và hàng chục sản phẩm đã được bảo hộ quốc gia về giống của Trung Quốc thuốc.

Trường Cao đẳng Y học Cổ truyền Trung Quốc Quý Dương đã trở thành một cơ sở nghiên cứu quan trọng được công nhận về Y học H’mông ở Trung Quốc. Ngành Y học dân tộc được đại diện bởi Y học H’mông là bộ môn đặc trưng của Trường và trường do đó đã trở thành cơ sở nghiên cứu về Y học H’mông. Ngành Y H’mông của Trường Cao đẳng Y học Cổ truyền Trung Quốc Quý Dương dựa vào Khoa Dược của trường. Trường Dược có Viện Y học Dân tộc, Bộ phận Giảng dạy và Nghiên cứu Y học H’mông, Trung tâm Văn hóa Y học H’mông, Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Cơ bản về Y học Dân tộc và Văn phòng Nghiên cứu Phát triển Y học Dân tộc được chứng nhận bởi Cục Quản lý Nhà nước về Y học Cổ truyền Trung Quốc. Nhóm phát triển và đổi mới Y học cổ truyền dân tộc và Y học cổ truyền cấp tỉnh, nhóm đổi mới sau đại học Y học dân tộc và Y học cổ truyền cấp tỉnh và các tổ chức, nhóm khác và tỏa đến tất cả các khoa lớn của trường, chẳng hạn như Trường Y cơ sở 3, các bệnh viện trực thuộc, trường châm cứu và xoa bóp, Trường nhân văn y tế, và xã hội Bộ Khoa học, vv. Có các tổ chức như “Hiệp hội dược phẩm Jiu Li Miao” giữa các hiệp hội sinh viên.

Trên đây là một bài viết dẫn chứng Khoa học về Y học và dược liệu H’mông tại Trung Quốc. Kính mong quý anh em H’mông ở các Quốc gia khác nhất là những người Thầy thuốc chữa trị hãy bảo vệ và sử dụng thuốc dân tộc để nghiên cứu phát triển phân loại cụ thể để lưu trữ truyền lại cho thế hệ trẻ. Chúng tôi sẽ là một trong những người quản trị, sưu tầm và lưu trữ các di sản đặc biệt của dân tộc.

Về các bài blog chúng tôi viết công khai tuy nhiên trong kho lưu trữ dữ liệu Y học H’mông cụ thể và các di sản giá trị đặc biệt chúng tôi lưu trữ ở nơi khác nhưng có dẫn liên kết với cổng 3Hmoob cho thành viên đã đăng ký người dùng và kiểm duyệt, chúng tôi không công khai cho bạn nên các bài viết sẽ không đưa trích dẫn và hình ảnh nhiều.

Sanmiao – 3Hmoob

Vào tháng 11 năm 2014, Đại hội Đái tháo đường Quốc tế lần thứ 3 tại Hải Khẩu. Có sự tham dự của: Jiang Wei, Giáo sư Arieh Warshel, người đoạt giải Nobel năm 2013 và Sun Xiaobo, giám đốc Viện Cây thuốc, Viện Khoa học Y tế Trung Quốc.

“Thiên nhiên ẩn giấu một công thức bí mật và một phương thuốc giải độc cho mọi căn bệnh của nhân loại. Chúng ta chỉ cần tinh mắt là có thể phát hiện ra công thức bí mật và phương thuốc giải độc này.” – Jiang Wei (Chủ tịch Tập đoàn Thuyền buồm Quý Châu nói)

Nếu không đi công tác, Jiang Wei phải tập Thái Cực Quyền từ 4 đến 5 giờ chiều mỗi chiều. Điều này đã trở thành một thói quen của anh ấy.

Jiang Wei là chủ tịch của Công ty TNHH Dược phẩm Guizhou Bailing Enterprise Group (sau đây gọi là “Guizhou Bailing”). Hai năm trước, anh đã mời một võ sư Thái Cực Quyền nổi tiếng ở Chenjiagou, Hà Nam, với mức lương cao, dạy anh tập Thái Cực Quyền.

Hai năm đã trôi qua, Jiang Wei hiện đang chơi Thái Cực Quyền, một đòn và một phong cách, linh hoạt và uyển chuyển, mềm mại và mạnh mẽ, tư thế duyên dáng và thực tế.

Nhưng một bộ “đánh đấm phối hợp” khác do Jiang Wei đóng thực sự đẹp mắt hơn.

Quyền anh kết hợp: Chi hàng chục triệu để mở Bệnh viện Trung y chuyên khoa Guizhou Bailing ở vị trí đắc địa ở Quý Dương. Và đây chỉ là bệnh viện chuyên khoa Trung y đầu tiên của ông. Theo tầm nhìn chiến lược của Jiang Wei, Guizhou Bailing sẽ mở một bệnh viện y học Trung Quốc chuyên biệt như vậy ở tất cả các tỉnh thành trong cả nước trong những năm tới.

Cú đấm thứ hai của môn quyền anh phối hợp là cú đấm kinh hoàng nhất của Jiang Wei – anh đã bỏ ra 100 triệu để mua một công thức bí mật của thuốc H’mông.

Một tỷ! Mua một công thức bí mật!

……

ngạc nhiên, thực sự tuyệt vời.

Sau khi kinh ngạc, hàng loạt dấu hỏi đặt ra sau: Jiang Wei làm được chuyện này, dũng khí đến từ đâu? Liệu sự dũng cảm này có đủ cơ sở khoa học và sự ủng hộ của thị trường?

Nếu câu trả lời là có, thì câu hỏi tiếp theo là: Đây là loại công thức bí mật nào? Công thức bí mật này có di sản và di sản văn hóa gì, và liệu Jiang Wei và công ty niêm yết của anh ấy có thực hiện một bước đi đáng kinh ngạc như vậy không? Sự trùng hợp ngẫu nhiên nào đã cho phép Jiang Wei mua được công thức bí mật của tổ tiên này? Sau khi mua công thức bí mật, loại sức mạnh khoa học và công nghệ nào, và những cuộc chứng minh khoa học và thử nghiệm lâm sàng nào đã được tiến hành? Các bộ phận có thẩm quyền bao gồm y tế, giám sát thuốc, v.v., chúng có được công nhận không?

Và tất cả những điều này có nghĩa là một điều kỳ diệu của y học Trung Quốc đang xảy ra?

Gần đây, tác giả đến Anshun để điều tra tại chỗ đằng sau quyền anh kết hợp thuốc bí mật H’mông của Jiang Wei, hóa ra là một câu chuyện thú vị có thật.

Núi Feihu

Công thức bí mật, Lushan có một khuôn mặt bí ẩn và một hiệu ứng ma thuật.

“Millennium Miao Medicine, Wannian Miao Medicine”. Tác dụng thần kỳ của Y học Miao (H’Mông) đã được công nhận và ca ngợi rộng rãi hơn trong thời đại công nghệ cao đương đại.

Yang Guoshun người H’mông, được gọi là Bác Yang, có trong tay một công thức bí mật được truyền từ đời này sang đời khác.

Bác Yang Guoshun sinh năm 1942. Năm nay đã 72 tuổi nhưng sức khỏe vẫn rất tốt và có thể đi như bay.

Tháng 8 năm 2015, chúng tôi theo chân chú Yang về nguyên quán của tổ tiên Yang Guoshun (họ Dương) để trải nghiệm hồn núi sông nước của gia tộc H’mông.

Nơi ở ban đầu của tổ tiên họ Dương thuộc dân tộc H’mông là ở huyện Bình Ba giữa Quý Dương và Anshun, cách Quý Dương hơn 80 km.

Trên sườn đồi bên ngoài làng Pingyuan, thị trấn Bạch Vân, huyện Pingba, có một ngôi mộ lớn. Bác Yang Guoshun nói rằng đó là lăng mộ của người đầu tiên sáng lập ra dòng họ Yang (Giàng – Dương) của bộ tộc H’mông di cư về phía nam. Con cháu họ Dương đã xây dựng lăng mộ và tượng đài vào tháng 3 năm 2006. Dòng chữ trên bia mộ ghi lại ngắn gọn quá trình di cư và định cư cuối cùng đầy bi kịch của họ Dương thuộc dân tộc H’mông: “họ Dương cũng nhưng cả bộ tộc H’mông là hậu duệ của Chiyou và ban đầu sống ở thung lũng sông Dương Tử thuộc sông Hoàng Hà; sau khi Chiyou bị đánh bại, bộ tộc buộc phải di chuyển về phía nam và cuối cùng định cư ở Ping. Dam, khai khẩn đất hoang và khai hoang … “

Cách lăng mộ không xa, một ngọn đồi kỳ lạ rất bắt mắt. Bác Yang Guoshun nói rằng nó có tên là núi Feihu, là nơi ở của tổ tiên Yang Guoshun cách đây 2000 năm.

Giống như tất cả các ngọn núi xung quanh đồng bằng, núi Feihu được bao phủ bởi nhiều loại cây dại khác nhau. “Nhiều loại có thể được sử dụng làm thuốc. Nên Thuốc H’mông thường là cỏ, lá và rễ có ở khắp mọi nơi. Đây là những món quà thiên nhiên ban tặng. Điểm giống nhau là chúng không đắt. Thuốc H’mông không phải là một loại thuốc quý hiếm.” Yang Guoshun chỉ ra. Một cây nho có gai khắp thân, người ta cho rằng nó có tên là “Địa cốt bì”, là một vị thuốc đặc biệt chống viêm rất tốt.

Công thức bí mật Y học H’mông của họ Yang

Mẹ của Bác Yang là một bác sĩ người H’mông nổi tiếng ở địa phương. Bà không chỉ đối xử với người thân trong gia đình mà còn đối xử với người ngoài: “Người Hán ở hàng chục làng ở vùng lân cận, hễ có bệnh nặng đều đến gặp mẹ. Cũng có những người H’mông đến gặp mẹ, nhưng rất ít. Bởi vì gia tộc H;mông có công thức bí mật. Môi trường sống trước đây của gia đình H’mông rất nham hiểm, buộc người H’mông phải tự mình nếm thử các loại thảo mộc trên núi, thu thập nguyên liệu tại chỗ và chiêu đãi các thành viên trong gia đình. “Theo cách này, người H’mông đã được truyền từ bao đời nay. Qua hàng nghìn năm, dân tộc H’mông và mọi gia đình đều có bí quyết riêng. “Bạn không cần rời khỏi nhà của bạn vì bệnh nhẹ và bạn không cần rời khỏi làng của bạn vì bệnh nặng.”

Cách khám bệnh của người mẹ rất kỳ dị. Sau khi hỏi và đọc bệnh nhân, cô lặng lẽ tự mình lên núi, “Tất cả đều được nghiền nát và xử lý, ngay cả những phần không cần thiết cũng nên chôn sâu để tránh cho người khác phát hiện ra cỏ đã đào vì mục đích bảo mật.”

Mẹ có thể chữa được nhiều bệnh, nhưng điều mà Yang Guoshun nhớ rõ nhất là một căn bệnh mà tiếng H’mông đọc là “Xe”. “‘Cảm’, nghĩa tiếng Hán là đói; “Chà” có nghĩa là đau. Đây là một kiểu ‘hạ nhiệt’. Bệnh nhân ăn, uống nhiều và kéo nhiều.” Mỗi khi có bệnh nhân đến, mẹ anh lại bảo bệnh nhân đi tiểu lung tung, “Vừa đi tiểu mà có ruồi, kiến ​​bay đến, vừa nhiều thì mắc ”. Mẹ anh rất giỏi trong việc điều trị “bệnh xe”. Thuốc nam sẽ khỏi ngay sau khi bệnh nhân ăn vào ”.

Lúc đó bác Yang còn chưa biết, “Xe”, bây giờ gọi là “tiểu đường”.

Kế thừa Công thức Bí mật của Y học H’mông

Công thức bí mật trong tay chú Yang Guoshun được truyền lại từ mẹ của mình.

Công thức bí mật của gia tộc H’mông được kế thừa. Mỗi dòng tộc có một quy tắc gia tộc khác nhau: hoặc là nữ nhưng không truyền nam, hoặc truyền nam nhưng không truyền nữ; nhưng nội quy thống nhất trong gia đình là: truyền từ thế hệ già cho thế hệ trẻ. Một quy tắc rất nghiêm ngặt hoặc rất bảo thủ khác là tính bảo mật. “Nếu truyền cho người trong dòng họ, anh chị em khác thì không được hỏi; người được thừa kế phải giữ bí mật này nghiêm ngặt, không được nói cho ai biết. Kể cả người trong nhà có ai bị ốm cũng không được chỉ nhờ.” Chỉ là của người thừa kế tự đi lên núi, đào các loại cỏ, cây, hoa, lá về chế biến cho người thân ốm đau ăn. “

“Nếu người nào vi phạm thì phải nghiêm trị theo phép tắc của gia đình”.

Họ Yang là “di sản theo mẫu hệ”, “Theo tôi biết thì mẹ được truyền từ bà nội, bà ngoại tôi, và đến tôi đã truyền ít nhất 4 đời.” Tại sao bạn lại đưa ra công thức bí mật? Bác Yang Guoshun không khỏi tự mình nói ra gia nghiệp, “Chỉ có mẫu thân mới biết.”

Người H’mông không có chữ viết, công thức bí truyền đều là truyền khẩu, lên núi thử thuốc, mới nhớ được. Sau khi Yang Guoshun đi học tiểu học, mỗi lần mẹ lên núi hái thuốc, bà đều mang cậu theo. Mẹ tôi cho tôi biết đó là loại cỏ gì, lá gì, rễ cây nho này có công dụng gì; bệnh gì và dùng liều lượng như thế nào, mỗi lần như vậy chi tiết hơn. Nhưng khi đó Yang Guoshun chỉ coi là đi chơi mỗi lần lên núi “Không biết đây là công thức bí truyền do mẹ truyền dạy”.

Năm 1957, Yang Guoshun đến Pingba County để học trung cấp, và sau đó làm công an nhân dân trong Pingba County Squadron. Sau năm 1966, tôi được chuyển đến Sở Lực lượng Vũ trang Quận Pingba với vai trò trợ lý tổ chức. Lúc này, tôi tương đối có thời gian về nhà, nên thỉnh thoảng theo mẹ lên núi thử thuốc. Sau năm 1969, mẹ tôi thường xuyên đến đơn vị. “Mỗi lần đến, tôi đều ở lại một tháng. Xung quanh đơn vị có núi nên tôi thường cùng mẹ lên núi thử thuốc. Mỗi lần về đều ghi chép lại cẩn thận”.

Bác Yang Guoshun nói lúc này đang nghiêm túc muốn cùng mẫu thân lên núi thử thuốc, hoặc là mẫu thân nói chuyện ở nhà, lão đều ghi chép cẩn thận.

“Công thức bí mật của” Xe ” (đái tháo đường) đã được ghi lại trong thời gian này.”

Công thức bí mật của thuốc H’mông cho Yang

Tháng 9 năm 1980, mẹ Yang qua đời. “Sau đó, không có ai đến gặp bác sĩ. Họ cũng không tìm đến tôi. Mọi người đều không biết tôi vào thời điểm đó. Có thể nói là gián đoạn.” Bác Yang Guoshun sau đó chuyển sang công tác tại Viện kiểm sát địa phương, Tòa án.

Trong hệ thống cung đình, có lần Bác đi tham gia huấn luyện. Trong số những giáo viên đã dạy, có một người tên là Chen Jian – chính vì người thầy Chen Jian này mà câu chuyện sau này đã có một diễn biến kỳ diệu – đây là chuyện sau này.

Bác Dương biết “xe” là bệnh tiểu đường. Đó là vào năm 1990.

“Tháng 6, tháng 7 năm đó, một hôm đọc tờ” Quý Châu nhật báo “, xem đến ấn bản thứ 3, có một bài báo ngắn giới thiệu về các triệu chứng của bệnh tiểu đường. Tôi xem kỹ lại, à, bệnh tiểu đường này là bệnh gì của mẹ. nói. Bệnh “Xe” trong tiếng H’mông, các triệu chứng mẹ chỉ gần như giống hệt nhau! “

Từ đó về sau, Bác Yang Guoshun trong đầu ghi lại ba chữ này: tiểu đường.

Ngay sau ngày Quốc khánh năm đó, Tôi đi công tác đến Sơn Đông, Hà Nam. “Trên chuyến tàu ở Quý Dương. Hai người phụ nữ trung niên ở bến ngủ đối diện đang trò chuyện, nói rằng em gái họ đang bị bệnh tiểu đường. Tôi chỉ nói thêm một lời và hỏi bạn đang ở đâu. Họ trả lời là công ty muối tỉnh (của tác giả chú thích): “Công ty Yanba” là do Yang Guoshun nói, và tên chính thức là “Công ty muối tỉnh”). Tôi hỏi, người quản lý Huang của Công ty Yanba thuộc huyện Pingba có biết không? Bên kia trả lời rằng họ biết nhau và Có giao dịch làm ăn. Tôi nói rằng tôi và Hoàng quản lý là bạn cũ. Sau khi tôi đi công tác về bạn đến nhà tôi lấy một ít thuốc và thử xem. “

Sau khi trở về, Bác Yang Guoshun lên núi tìm thuốc. “Mẹ tôi thường chắt nước và uống. Tôi đã thay nó và dùng cối xay đá để ép thành bột và nhờ Quản lý Hoàng gửi giúp. Khi Tết sắp đến, chồng của Quản lý Hoàng gọi điện cho tôi,” Cô. bệnh nhân muốn cảm ơn bạn đã mang đồ đến gửi cho bạn ở nhà chúng tôi. “Sau đó, bốn năm liên tục, mỗi dịp lễ hội mùa xuân, họ đều chuyển đồ đến nhà quản lý Hoàng, quản lý Hoàng lại đưa cho tôi.”

Bản thân Yang lúc đó cũng cảm thấy rất thần kỳ: “Tôi chưa gặp bệnh nhân, cũng không biết tên. Có thật là khỏi bệnh không?”

Bác Yang thừa nhận: “Tôi thỉnh thoảng gặp phải loại kết quả này.” “Nhưng trái tim tôi hơi động.”

Yang Guoshun nổi tiếng với công thức bí mật thuốc H’mông

Bác Yang Guoshun cho biết, bệnh nhân thứ hai là đồng nghiệp của vợ ông, một cô giáo họ Trần, “Tôi đã cho cô ấy toàn bộ thuốc”.

Bệnh nhân thứ ba là nhân viên thu phí tại Bệnh viện Quận Pingba. “Biết tôi có thuốc, liền chủ động đến tìm tôi.”

Dần dần, Yang có những công thức bí mật, từng công thức một, từ quận Pingba đến thành phố Anshun, và đến Shuicheng cách đó hơn 100 km.

“Shuicheng đến với tôi nhiều nhất.” Nguyên nhân là do một cấp trên cũ của tôi cũng mắc bệnh này. Sau khi uống thuốc tôi đưa cho anh ấy, anh ấy cảm thấy rất tốt. Bề trên cũ mất năm 2014 và sống. Chín mươi tuổi. “

Có rất nhiều doanh nghiệp cấp ba ở Shuicheng. “Tất cả đều tìm đến tôi. Từ năm 1990 đến năm 1996, ít nhất cũng có bốn năm trăm người. Vì người của doanh nghiệp cấp ba từ tứ phương đổ về nên họ đậu mười, mười phân vẹn trăm, cứ thế lan rộng ra.” Một cách nhanh chóng. Các tỉnh khác, Hồ Nam, Thượng Hải, v.v., xa nhất, đã đến Hắc Long Giang. “

Chúng tôi thắc mắc trong lòng: “Yang đã trích dẫn rất nhiều ví dụ để chứng minh rằng công thức bí mật của Yang là hiệu quả. Cơ sở hay chỉ số của Yang là gì?”

Về câu hỏi này, Bác thành thật trả lời: “Tôi không biết tiêu chuẩn là gì, bệnh nhân nói là có hiệu quả. Bây giờ, tôi yêu cầu bệnh nhân mang theo phiếu xét nghiệm khi đến gặp tôi, để chứng minh điều đó trước đây, công thức bí mật của tôi, Sự khác biệt về các chỉ số sau đó. “

hỏi thêm: “Thế thì đến nay Bác đã chữa trị cho bao nhiêu người rồi?”

Sau khi suy nghĩ, bác Yang nói: “Chuyện này, trong đầu tôi đếm không xuể, đếm không xuể, ước tính đến nay tôi đã chữa trị cho ít nhất bốn năm nghìn người. Người nào tốt hơn.” ? Tôi không biết. Bởi vì khi tôi làm việc tập trung vào lấy thuốc, tôi nhớ nó; không, tôi không nhớ nó khi tôi chăm chỉ, vì vậy không có con số cụ thể. “

Bác Yang Guoshun cho biết hiện nay, tất cả các tỉnh, thành phố, khu tự trị trên cả nước, trừ Tây Tạng, Macao-kể cả Hồng Kông và Đài Loan đều có bệnh nhân dùng thuốc của bác.

Điều an ủi của bác là từ năm 1990 đến năm 2014, khi bệnh nhân đầu tiên uống thuốc, tính đến nay đã 24 năm. Không có bệnh nhân nào đến hỏi han là có một vấn đề. Theo cách tính này, thuốc kê đơn bí mật của bác tương đối an toàn ”.

Công thức bí mật đến với Jiang Wei

Đó là lý do mà Guizhou Bailing là kho thuốc H’mông đầu tiên trên cả nước và nhà của chú Yang chỉ cách Guizhou Bailing vài chục km. Hai bên lẽ ra phải bắt tay nhau theo một cách nào đó; nhưng sự thật là trong hơn mười năm, Yang Guoshun đã sử dụng công thức bí mật của Bệnh Tự Trị và Jiang Wei đã cống hiến hết mình cho việc sản xuất thuốc H’mông và liệt kê Bailing là thuốc H’mông đầu tiên. Không có sự trùng lặp nào giữa cả hai và thậm chí gần như bị bỏ sót.

Chuyện suýt chút nữa xảy ra vào năm 2008.

Vào một ngày mùa hè năm đó, chú Yang Guoshun lấy đơn thuốc và sổ ghi chép, sáng sớm bắt xe buýt từ huyện Bình Ba đến thành phố Anshun. “Tôi đến Guizhou Bailing vì tôi nghĩ công thức bí mật này rất hay và tôi muốn nhiều người sử dụng nó. “Khi tôi đến cổng Tập đoàn Thuyền buồm Quý Châu,” Bảo vệ của công ty không cho phép tôi vào, nói rằng có rất nhiều người mời tiệc và nhiều người trong số họ là những kẻ dối trá. Tôi nói rằng tôi đúng và hiệu quả là tốt. Các bảo vệ yêu cầu tôi đưa thông tin vào phòng bảo vệ. Đã nói là sẽ chuyển tiếp, để tôi về nhà chờ tin ”.

Tôi đã chờ đợi vài năm và không có tin tức từ Guizhou Braun.

Cho đến năm 2012, Chen Jian, giáo viên Yang Guoshun tham gia khóa đào tạo tại tòa án, đã gọi điện: “Anh Chen nói rằng anh ấy và Jiang Wei, chủ tịch Guizhou Bailing, quen biết nhau hơn và anh ấy muốn kết hợp với tôi. rất vui khi tôi nghe điều đó, tôi tin rằng anh Chen. “

Sau khi trao đổi với Bác Yang, Chen Jian tiếp cận với Jiang Wei: “Yang, dân tộc H’mông cổ, có một công thức bí mật của tổ tiên có thể điều trị bệnh tiểu đường.”

Jiang Wei bật cười khi nghe điều đó: “Tôi không tin chút nào! Tôi xuất thân từ một Trường Y và tôi biết rằng bệnh tiểu đường là một vấn đề trên toàn thế giới. Một loại thuốc thuần túy thực vật có thể mạnh mẽ như vậy?” Jiang Wei đã thẳng thừng từ chối vào thời điểm đó.

Nhưng Chen Jian không bỏ cuộc, chỉ nói với Jiang Wei: Ai và ai đã uống thuốc của Yang Guoshun, hiệu quả ra sao. Liên tục như vậy sau đó, Jiang Wei thực sự không kìm được xúc động, đành phải lùi lại một bước: sắp xếp cho nhân viên phòng học vụ của công ty đi cùng các chuyên gia Y học Trung Quốc đến thăm bệnh nhân mà Yang Guoshun đã chữa trị.

Kết quả thật đáng ngạc nhiên.

Khi bắt đầu phỏng vấn, người ta phát hiện ra thuốc Yang Guoshun secret H’mông có tác dụng đặc biệt đối với bệnh nhân đái tháo đường, đặc biệt đối với những bệnh nhân đã từng vừa uống thuốc hạ đường huyết vừa tiêm insulin mà vẫn không có tác dụng.

Là một trong những sinh viên tài năng trong số các sinh viên tốt nghiệp lớp 7 hoặc lớp 8 của Đại học Y học cổ truyền Trung Quốc Quý Dương, Jiang Wei tiếp tục nhận được những phản hồi này và cảm thấy: “Cho đến nay, với tư cách là một loại thuốc thực vật thuần túy có tác dụng hạ đường huyết như vậy, tôi nghĩ có giá trị phát triển. Vì cho đến nay, insulin và thuốc uống hạ đường huyết là thuốc hạ đường huyết chính trên thế giới, và y học cổ truyền Trung Quốc có tác dụng hạ đường huyết kém. “

Với kết luận sơ bộ này, Jiang Wei đã đưa ra quyết định: chuyến thăm được tiếp tục, đi sâu và mở rộng.

Các cuộc phỏng vấn tiếp tục, chuyên sâu và mở rộng đã cho ra kết quả rõ ràng hơn: Sau khi dùng bài thuốc H’mông bí mật của Yang Guoshun, nhiều người cho biết họ không kiêng kỵ, thậm chí có trường hợp còn kiểm soát tốt đường huyết trong nhiều năm. .

Jiang Wei lúc đó rất phấn khích! Đến thăm các chuyên gia về bệnh tiểu đường nổi tiếng trong tỉnh qua đêm, “Họ đã rất sốc.”

“Tại thời điểm này, Jiang Wei quyết định mua công thức bí mật này.” Yang Guoshun suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đưa ra quyết định.

Mua một công thức bí mật với rất nhiều tiền

Về phía ban giám đốc, quyết định của Jiang Wei đã bị vấp phải.

Lúc đầu khi biết tin, tất cả thành viên hội đồng quản trị ngoại trừ Jiang Wei đều phản đối. Một số giám đốc cho rằng: “Đã là công ty niêm yết thì phải chịu trách nhiệm trước hàng nghìn cổ đông, cổ đông. Bỏ ra một số tiền khổng lồ để mua công thức bí truyền thuốc H’mông có phải là rủi ro không? Và rủi ro này vẫn rất lớn”.

Đối với loại ý kiến ​​này, thái độ của Jiang Wei gần như có hai mặt: một nửa hoàn toàn đồng ý, một nửa cực lực phủ nhận. Ông hoàn toàn đồng ý với câu trước: “Là một công ty niêm yết, chúng tôi phải có trách nhiệm với hàng nghìn người sở hữu cổ phiếu và cổ đông”. Nhưng anh ta kiên quyết phủ nhận câu sau: “Đây không phải là lý do để không mua công thức bí mật này. Lý do của tôi để khăng khăng mua có hai điều. Đầu tiên, xin nói rằng đây là món quà quý giá nhất của thiên nhiên dành cho bệnh nhân đái tháo đường. Chúng ta phải cho đa số bệnh nhân đái tháo đường sử dụng thứ tốt này càng sớm càng tốt; thứ hai, công thức bí mật có thể mang lại lợi nhuận cho các công ty niêm yết. Đái tháo đường, nước có 1,3 triệu, trên thế giới có 380 triệu. Với thị trường rộng lớn và không gian rộng lớn, bạn có thể tùy ý sử dụng trí tưởng tượng của mình ”.

Sau nhiều lần đối đầu, quyết định của Jiang Wei đã trở thành một quyết định của hội đồng quản trị: để mua, Jiang phải mua công thức bí mật của loại thuốc H’mông.

Cuộc giao tiếp và thương lượng tiếp theo với Yang Guoshun diễn ra tương đối suôn sẻ.

Ngày 15 tháng 4 năm 2013, hội đồng quản trị Quý Châu Bailing chính thức ban hành “Thông báo ký kết (Thỏa thuận hợp tác phát triển Y học H’mông)” với “Thông báo số 2013-028”: mua công thức bí mật của Y học H’mông với một lượng lớn số tiền 100 triệu nhân dân tệ.

“Thông cáo” ghi rằng: Công thức bí mật giá 100 triệu, hợp đồng quy định trả trước là 5 triệu tiền mặt, 10% cổ phần Yang Guoshun giữ lại.

Jiang Wei cho biết: “Lý do để làm điều này là để tính đến cảm nhận của thị trường. Guizhou Braun không có vấn đề gì với việc đầu tư mạo hiểm 5 triệu”.

Ngay sau khi “Thông báo” được phát hành, đã có một giọng nói nghi ngờ. “Người ta nói rằng chúng tôi vì giá cổ phiếu và một số người thậm chí còn khẳng định rằng chủ tịch hội đồng quản trị đã thổi phồng khái niệm để giảm lượng cổ phiếu nắm giữ.” Nhớ lại dư luận lúc đó, vẻ mặt của Jiang Wei rất nghiêm túc. Nghiêm túc: “Khi đó, chúng tôi cũng không giải thích và giải thích thêm. Đây cũng là một màn biểu diễn có trách nhiệm.”

Vào thời điểm đó, Jiang Wei cũng đang phản ánh về “sự cố meng”: Nếu bạn gặp phải một chú Zhang và chú Li khác giống với bác Yang một lần nữa thì sao?

Một câu chuyện như vậy không thể xảy ra một lần nữa. Jiang Wei ngay lập tức ra lệnh thành lập một bộ phận độc lập mới tại trụ sở chính của công ty tập đoàn: “Bảo tàng Y học H’mông”. Ngoài việc đối chiếu, ghi chép và trưng bày sự tích lịch sử về y học H’mông, còn có nhiệm vụ tiếp nhận các loại thuốc Bắc từ khắp nơi trên đất nước. Công thức bí mật. “Đối với những điều tốt đẹp, một khi chúng tôi phát hiện và trải qua quá trình kiểm chứng nghiêm ngặt, chúng tôi sẽ không ngần ngại thu thập, sưu tầm và thực hiện với thái độ khoa học, tiếp thêm sức mạnh của khoa học và công nghệ, nghiên cứu và phát triển, biến chúng thành những sản phẩm mang lại lợi ích cho loài người. “

Jiang Wei kể một câu chuyện: Nhà khoa học Trung Quốc Tu Youyou đã phát hiện ra “artemisinin” trong Artemisia annua, cứu hàng triệu người mất mạng vì bệnh sốt rét mỗi năm trên thế giới, đặc biệt là ở các nước đang phát triển, và cô đã giành được giải thưởng thường niên năm 2011. Giải thưởng Lasker. “Đây cũng là giải thưởng cao quý nhất thế giới mà cộng đồng y sinh Trung Quốc giành được từ trước đến nay. Người ta còn biết đến giải thưởng này hơn cả giải thưởng này. Trên thế giới này chỉ có giải Nobel Y học thôi; nói cách khác, giải thưởng này chỉ cách một bậc giải Nobel Y học. Lý do cô ấy giành được giải thưởng là artemisinin được chiết xuất từ ​​thảo dược. ” Hãy nghĩ đến Quý Châu Bailing đã phát hiện ra từ thảo dược vàng móng ngựa mười năm trước, hợp chất điều trị viêm gan B, Tifentai, đã được phát hiện, Jiang Wei nói rằng anh hiểu điều này của nhân loại. Chúng ta chỉ cần tinh mắt để khám phá ra những công thức bí mật và phương thuốc giải độc này. “

Tôi có được công thức bí mật của bài thuốc Yang Guoshun người H’mông. Có thể, loài người đã thực sự tìm ra thuốc giải cho bệnh tiểu đường. Trong cuộc phỏng vấn với tác giả, Jiang Wei luôn tràn đầy đam mê và tự tin: “Tôi tin rằng trên đời này luôn có những điều kỳ diệu. Y học cổ truyền của Trung Quốc rất rộng rãi và sâu sắc, và tôi cũng tin rằng những điều kỳ diệu liên quan đến y học Trung Quốc Đang xảy ra.”

Sau khi mua công thức bí mật, trên cơ sở được sự cho phép của sở y tế và quản lý dược tỉnh, Quý Châu Bailing sử dụng sức mạnh của khoa học và công nghệ để liên tục tiến hành các cuộc trình diễn khoa học và thử nghiệm lâm sàng.

Hai năm sau khi mua công thức bí mật, công thức bí mật thuốc H’mông của Yang Guoshun xuất hiện dưới dạng viên con nhộng và ông đã được đặt cho một cái tên vang dội.

Vào tối ngày 10 tháng 5 năm 2015, Kuang Xunhua, giám đốc Guizhou Bailing Group và đại diện pháp lý của bệnh viện tiểu đường Guizhou Bailing TCM, xác nhận rằng phạm vi thử nghiệm của bệnh viện Tangning Tongluo Capsule đang dần mở rộng khắp tỉnh Quý Châu. Hiện tại, Tangyou không chỉ có thể được sử dụng ở Quý Châu Bailing TCM Diabetes. Bệnh viện đã mua loại thuốc này và đã đạt được sự đồng thuận với sáu bệnh viện bao gồm Bệnh viện trực thuộc Trường Cao đẳng Y tế Zunyi, Bệnh viện Công nhân Điện lực Quý Châu, Bệnh viện Quý Dương, v.v.; Quý Châu Bailing Bệnh viện Tiểu đường TCM đã tham gia bảo hiểm y tế tỉnh và thành phố trực thuộc trung ương và bảo hiểm y tế hợp tác nông thôn mới chăm sóc y tế được chỉ định Danh mục của các tổ chức.

Vào tối ngày 7 tháng 5, Guizhou Braun đã đưa ra một thông báo: Vào lúc 10 giờ sáng ngày hôm đó, Ủy ban Y tế và Kế hoạch hóa Gia đình tỉnh Quý Châu đã phê duyệt và Bệnh viện Tiểu đường Y học Trung Quốc Guizhou Braun sẽ được đưa vào danh sách thí điểm chính sách y tế từ xa ở tỉnh Quý Châu; chuyên gia từ Ủy ban Kế hoạch hóa Gia đình và Y tế tỉnh Sau khi đánh giá được thông qua, việc kinh doanh y tế từ xa được thực hiện.

tái bút:

Từ ngày 27 tháng 4 đến ngày 1 tháng 5 năm nay, vào buổi chiều vài ngày qua, Jiang Wei đã không luyện tập Thái Cực Quyền với các sư phụ của Thái Cực Quyền đến từ Chenjiagou, Hà Nam như thường lệ. Anh ấy đã đến Bắc Kinh.

Jiang Wei đến Bắc Kinh lần này để nhận giải thưởng: anh được vinh danh là người mẫu công nhân toàn quốc của lễ hội “Ngày 1 tháng 5” năm nay.

Vào lúc 10:22 sáng ngày 28 tháng 4, Jiang Wei đã đăng một bức ảnh của mình và một người đồng hương H’mông trước Đại lễ đường Nhân dân trên WeChat Moments. Bức ảnh cho thấy: “Với mô hình công nhân H’mông. Chỉ cần trân trọng hai huy chương này. Mô hình lao động quốc gia, Huân chương lao động quốc gia ngày 1 tháng 5. Không phải là ông chủ, mà là người lao động, công việc là vinh quang nhất, tác phẩm là đẹp nhất, và tác phẩm tạo ra những điều kỳ diệu! “

Nguồn: Sanmiao

Sinh thái ban đầu của Làng H’mông, sức mạnh của dao và lửa. Trong quá trình sắp xếp các bức ảnh, tôi tình cờ thấy một album trên Xiangxi của Travel Satellite TV. Nó kể về câu chuyện phù thủy dân gian Nuo Miao (H’mông). Ngoài một số bí ẩn khó giải đáp như hiến tế và gọi hồn, nó giải thích núi kiếm huyền thoại và biển lửa theo quan điểm khoa học.

  Chuyện xảy ra như vậy mới có hàng loạt ảnh được trích ra, trước tiên chúng ta hãy viết về vẻ đẹp của kiếm và lửa của người dân tộc H’mông ở Hải Nam.

  【Làng H’Mông】

  Ngoài ngôi làng Ganshili ở Thung lũng Binglang, còn có một ngôi làng cổ – Làng Chiyou Miao (Xi Vưu H’Mông). Theo truyền thuyết, Chi You (Hmoob Txiv Yawg) đã bị Hoàng đế đánh bại ở vùng đồng bằng Trung tâm, để thoát khỏi chiến tranh, các bộ tộc còn lại di chuyển từ đông sang tây xuống nam và dần dần di cư từ nội địa đến đảo Hải Nam hoang vắng, trừ một số trong số họ sống ở Nhật Bản, Đông Nam Á, Châu Mỹ và Châu Âu, số còn lại bám rễ dưới núi Wuzhi, và sau nhiều thế hệ sinh sôi, dòng máu này vẫn tiếp tục ở đây.

  Để vào cổng ngôi nhà tranh, bạn phải đi qua cô gái H’mông yêu say đắm. Cho biết dấu ấn vì các cô gái mở liên tiếp, hát và uốn éo eo. Du khách phải “va trái, va quệt” qua khe hở nhiệt tình. Càng trúng nhiều, bạn càng nhận được nhiều sự nhiệt tình và chúc phúc.

  Nó khác với những cô gái H’mông gặp ở một số tỉnh miền Tây Nam Bộ khác. Các cô gái H’mông ở Hải Nam buộc tóc trên đầu, quấn một chiếc khăn hoa văn, mặc một chiếc váy dài đến đầu gối không cổ, hở bên phải, thắt đai vải quanh eo và mặc váy ngắn nhuộm sáp. Nơi đây rất thích hợp với khí hậu ấm áp quanh năm ở Hải Nam.

  Sau khi bước vào cổng của ngôi nhà tranh, tôi đã nhìn thấy một thùng gỗ dựng đứng như vậy. Mục đích cụ thể không rõ ràng và cảm giác giống như để đựng thức ăn. Tôi thực sự thích toàn bộ màu sắc và hoa văn. Hãy lưu lại và tự tay mình làm một bức tranh khắc gỗ trong tương lai sẽ là một nguồn tham khảo tốt.

  Con bò là vị thần của dân tộc H’mông và có địa vị cao cả. Trong bất kỳ cuộc hiến tế nào, đầu bò cũng là một biểu tượng bí ẩn. Trong ngôi nhà nhỏ, bạn có thể nhìn thấy những đồ trang trí đầu bò với dải vải đỏ như thế này ở khắp mọi nơi.

  【Biển lửa núi Knife】

  “Lên núi dao xuống biển lửa” là kỹ năng độc đáo của người H’mông ở khắp mọi nơi. Tương truyền, “Núi dao và biển lửa” bắt nguồn từ quá trình chiến tranh của người H’mông cổ đại, sau dần phát triển thành một hoạt động thể thao truyền thống và biểu diễn tế lễ, được lưu truyền cho đến ngày nay. Một trong những sứ mệnh được các thế hệ sau gọi là “Vua Yalu” là một anh hùng nổi tiếng của dân tộc H’mông.

  Trong quá trình biểu diễn trên núi kiếm, lần đầu tiên người ta dựng một cột gỗ cao hơn 10 mét, mỗi chân một kiếm và tổng cộng có hơn mười con dao thép, dài 45 cm, lưỡi hướng lên trên. Người biểu diễn đi chân trần, mặc trang phục dân tộc, dùng hai tay nắm lấy lưỡi kiếm và dẫm lên lưỡi kiếm, leo thang lên đỉnh cột và tạo nhiều tư thế sang trọng.

  Kính vỡ chân trần. Người biểu diễn lấy ra vài chai bia thủy tinh, đập nát tại chỗ, xỉ thủy tinh văng tung tóe. Những khách du lịch ở hàng ghế đầu lại la hét ầm ĩ. Sau đó, cả hai chân trần, giẫm đạp, đá và không có chấn thương. Tuy nhiên, so với núi kiếm và biển lửa, bước lên ly này chỉ nên coi như là một bước đột phá.

  Bài “Đi xuống biển lửa” của dân tộc H’mông có mối liên hệ chặt chẽ với “Đi đến núi dao.” Trong quá trình biểu diễn, một số tấm sắt nung đỏ được đặt trên mặt đất và cọ xát với các khối sắt. ở khắp mọi nơi, và nhiệt độ cao.

  Người biểu diễn được gọi là “Nhị sư huynh”, có khuôn mặt tròn trịa so với những người khác. Sau đó, tôi biết rằng thứ hạng của vị tiền bối này có liên quan đến những kỹ năng mà anh ấy thành thạo và tôi phải thừa nhận rằng suy nghĩ đó thật sâu xa.

  Nghe thấy tiếng “Ầm ầm”, lòng bàn chân của “Nhị sư huynh” không khỏi hơi hơi chuyển sang màu nâu, nhưng mùi khét lập tức tràn ngập trong không khí. Rốt cuộc, nó là một tấm thép có nhiệt độ cao tới 800 ° C. Ngay cả khi bề mặt chạm vào ngay lập tức vẫn bỏng, nó ở khoảng 400 ° C. Ngay cả sau nhiều năm tập luyện vất vả, lòng bàn tay và lòng bàn chân được bao phủ bởi những vết chai dày, sự đau đớn và sức chịu đựng đằng sau nó là ngoài sức tưởng tượng của chúng tôi.

  Tôi đã xem các buổi biểu diễn của Daoshanhuohai nhiều lần và sự xuất hiện lần cuối của “Big Brother” thực sự khiến tôi bất ngờ. Nếu như đôi tay và đôi chân có thể coi là “áo giáp bảo vệ” thì chiếc lưỡi mềm mại này có thể coi là thách thức giới hạn và trái tim của chiếc đồng hồ là sự lúng túng. Khó có thể tưởng tượng được cảm giác đau đớn như thế nào khi lần đầu tiên anh đặt lưỡi vào tấm sắt có nhiệt độ cao 800 ° C này? Nếu cái lưỡi cũng được rèn luyện với một lớp áo giáp, nó sẽ không biết mùi vị sao?

  Các tấm thép đang cháy đều được đưa ra khỏi ngọn lửa đang hoành hành ở bên cạnh. Mặc dù trưng bày là thịt quay truyền thống của dân tộc H’mông. Nhưng nhìn hơi buồn nôn, lúc nào tôi cũng cảm thấy miếng thịt ba chỉ treo đầy mùi thịt người.

  【Hạt trầu cổ đại】

  Ở Binglang Valley, tôi phải nói đến “Betel Nut Ancient Rhyme”. Giống như các buổi biểu diễn trực tiếp phổ biến ở các danh lam thắng cảnh, “Vần trầu cổ” cũng sử dụng ngôi nhà, núi và đá nguyên thủy làm nền và thể hiện cuộc sống của người Li và H’mông sống ở vùng đất này dưới hình thức ca hát và nhảy múa.

  1. Khoan gỗ để tạo lửa

  Hầu hết các dân tộc thiểu số đều thờ lửa. Bởi lửa tượng trưng cho mặt trời, tượng trưng cho sự sống, đồng thời cũng là sức mạnh xua đuổi bóng tối, giá lạnh.

  Những làn khói trắng bốc lên giữa đống củi khô và ngọn lửa bùng lên. Với ánh sáng của lửa, thế giới yên tĩnh ngay lập tức được khám phá và tất cả các loại câu chuyện liên quan đến lửa nối tiếp nhau.

  Tha thứ cho đầu chó của tôi, nó chỉ có thể hiệu quả như vậy. Vấn đề là khi các giáo viên nhiếp ảnh chụp ảnh một chàng trai đẹp trai như vậy, tôi chỉ bị thu hút bởi anh chàng này với vẻ mặt đau khổ vào thời điểm đó, tự hỏi liệu có đau không. Bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời để đánh giá cao anh chàng đẹp trai không có gì.

  2. Cảm ơn bản song ca tình ca của Parman

  Dân tộc Li là dân tộc có thể múa hát, dân ca là món ăn tinh thần của họ. Lễ hội truyền thống “ngày 3 tháng 3” là thời điểm tuyệt vời để những người đàn ông và phụ nữ trẻ dân tộc Li trò chuyện với nhau và tỏ tình với nhau. Sau một vài bản tình ca, bạn có thể trở thành người bạn đời của nhau.

  Nó không phải là một nhạc cụ tinh tế được chơi và một chiếc lá được hái trong tay có thể tạo ra âm thanh đẹp nhất trên thế giới. Người anh cả đang biểu diễn bước xuống sân khấu, cầm một cành, ngắt chiếc lá và gửi tặng khán giả ở hàng ghế đầu. Những chiếc lá tươi vẫn còn nguyên vị xanh, nhưng khi nhét vào miệng thì chỉ có tiếng vù vù, tiếng nhạc đẹp đẽ không nghe được.

  3. Véo

  Người H’mông ở Hải Nam có phong tục tình yêu độc đáo, cách họ thể hiện tình yêu với nhau là “véo von” trừ hát giao duyên. Véo càng đau, tình càng sâu. Nhìn anh chàng đẹp trai được các cô gái rượt đuổi leo lên cây trầu không.

  4. Xay gạo

  Làm nương truyền thống và một năm bội thu là kỳ vọng lớn nhất của một dân tộc. Vì vậy, hầu hết các dân tộc cũng có những điệu múa thu hoạch của riêng mình. Điệu múa đập lúa của người Li thể hiện sự cần cù và niềm vui thu hoạch của phụ nữ Li dưới hình thức vui tươi.

  Bên sân khấu lộng lẫy, những người lớn tuổi của người Li làm việc một cách nghiêm túc và lặng lẽ bên những dụng cụ truyền thống. Đây là cảnh đời thực của người Li.

  5. Trình diễn trang phục truyền thống

  Trang phục truyền thống là biểu tượng và dấu hiệu của một quốc gia, đồng thời nó cũng là vật mang văn hóa của một quốc gia. Thổ cẩm dân tộc Li đã nổi tiếng từ xa xưa, những chàng trai cô gái xinh đẹp dân tộc Li cũng phát huy hết tác dụng của nghề thủ công tinh xảo này.

  Phần trình diễn trang phục thể hiện các kiểu trang phục truyền thống của 5 vùng phương ngữ của dân tộc Li ở Hải Nam một cách trực tiếp và sinh động nhất. Từ một loạt các phong cách khác nhau và trang phục đặc biệt, có thể dễ dàng nhận thấy rằng lối sống chính của mỗi vùng là khác nhau: làm nông nghiệp, đánh cá và săn bắn.

  6. Nhảy Chai

  Còn gọi là múa cột tre, là điệu múa phải múa vào mỗi mùa lễ hội để thể hiện niềm vui, sự bình an, cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu trong năm tới.

Nguồn: 3Miao – Ảnh: Internet

Khám phá các biểu tượng ma thuật cổ xưa của người H’mông (Miao). Sông dài thời gian đã nuôi dưỡng và tích tụ nhiều loại hình văn hóa dân gian. Quét sạch bụi bặm lịch sử và khám phá những giai thoại cổ xưa và huyền diệu ẩn trong cõi ẩn dật của phàm nhân.

Trong quá trình hoạt động xã hội và thực tiễn sản xuất lâu dài của con người, những con người cần cù, thông minh đã phát minh và sáng tạo ra các loại nhãn hiệu, ký hiệu. Đặc biệt là trước khi ngôn ngữ và chữ viết được sử dụng rộng rãi, trong dân gian, con người đã sử dụng một số loại ký hiệu dấu để ghi lại và biểu đạt những sự vật tương ứng. Các dấu hiệu hoặc ký hiệu khác nhau thể hiện ý nghĩa và nội dung khác nhau và chúng được sử dụng với nhau. Những biểu tượng khó hiểu và bí ẩn này bắt nguồn từ một nền tảng lịch sử xã hội nhất định, chúng vẫn còn chỗ để tồn tại cho đến ngày nay, đặc biệt là trong sinh hoạt xã hội hiện đại, sản xuất và đời sống của người H’mông ở Hải Nam – Trung Quốc, đâu đâu cũng thấy chúng cổ xưa và mờ nhạt của nhân vật.

Một trong những biểu tượng: Nén


Ý nghĩa của biểu tượng mang tính biểu tượng “Màu đỏ thẫm”: “Màu đỏ thẫm” thực tế tương đương với một biển báo chỉ đường hiện đại, nhưng chức năng của nó là tạm thời, là động cơ đầu tiên chỉ ra hướng nhận dạng của người đến sau.
  
   Phương pháp “bách xanh”: Ngày xưa, người ta đi trên đường núi, gặp ngã ba, người đi trước bẻ một bó cành tươi cắm xuống đất, cành cây hướng về phía chúng đang đi và dùng đá giữ cố định. Giữ chặt nó như một dấu hiệu để không bị gió lay động hoặc người khác va khi di chuyển.

Dấu hiệu mang tính biểu tượng “Gia Khánh”: “Gia Khánh” là dấu hiệu do người H’mông ở Hải Nam tạo ra để sở hữu một vùng đất nhất định.
  
   Ý nghĩa của “Gia Khánh”: Ngày xưa, khi một mùa xuân nữa đang đến gần, người H’mông lên núi tìm những mảnh đất và khoanh một khoảnh đất trong dãy núi mà họ cho là thích hợp để trồng lan núi. dựng nhà sản xuất thân canh. Và tách một nhánh trên cây bên cạnh theo đường bao ngoài của phạm vi cần thiết và kẹp một chùm trên nhánh làm dấu. Sử dụng điều này để nói với người khác rằng đất đã thuộc sở hữu của ai đó.

Biểu tượng cảnh báo “nút thắt màu xanh lá cây”: bất cứ nơi nào có nguy hiểm, nên làm một chiếc slipknot bằng một chiếc lá lớn và cắm xung quanh khu vực nguy hiểm. Đầu của chiếc slipknot hướng về khu vực nguy hiểm, nó như một lời cảnh báo cho người dân trong khu vực nguy hiểm, cảnh báo mọi người không đến gần khu vực này.

“Treo lục” (treo cành cây lá đang xanh tươi) cũng là một trong những biển cảnh báo của người H’mông, một biển treo đầu làng, một biển treo trước cửa.
  
   Chức năng chính của chức năng “treo xanh lục” của trưởng thôn là: khi có bệnh dịch (như tả, lỵ, sởi, lở mồm long móng, …), các cựu chiến binh thôn họp bàn bạc và quyết định quyên tiền, quyên góp tài sản rồi cùng nhau tụ tập ở cổng làng, bên bàn thờ mời các đạo sĩ, thầy cúng có kiến ​​thức uyên thâm về chủ tọa để “trấn yểm”, dựng cổng đơn giản ở lối ra vào bên ngoài Làng. Hai bên cổng treo những cành lá xanh tươi, thắt nút của Damang làm dấu hiệu, biển báo này cảnh báo người lạ và cảnh báo người ngoài làng không được đột nhập (đi) vào làng mà không được phép. Trước khi dịch bệnh được dỡ bỏ, dù cành cây treo đã khô do ngày dài đến đâu thì người ngoài cũng không được phép vào làng nếu càng lá đó vẫn đang treo, khi hết dịch thì người Dao Chiêng sẽ dỡ bỏ treo lục đi, lúc này người ngoài mới được phép vào. làng.

   “Treo lục” ở cửa: Loại biểu tượng “treo lục” này chủ yếu là điềm cấm người ngoài vào nhà (caiv) khi bệnh nhân nặng, không rõ bệnh tật đang bốc thuốc hoặc người nhà vừa làm chay. Màu xanh lá cây treo này bao gồm hai chuỗi cành cây xanh treo ở cửa. Cho dù cành cây treo đã khô có khô ráo thì vẫn còn giá trị cho đến khi chủ nhà dỡ bỏ (cất cành lá treo) cây treo, tất cả các thành viên không thuộc hộ gia đình đều bị cấm vào nhà mới được phép vào nhà.

Dấu hiệu sở hữu “Tie Qing”: Dấu hiệu “tie Qing” được gắn với một khu vực hoặc một đối tượng như một dấu hiệu để chứng minh rằng khu vực hoặc đối tượng đó thuộc sở hữu của ai đó và cảnh báo những người khác không cố gắng di chuyển hoặc chiếm hữu biểu tượng.

Dấu loại “X”: Dùng dao cắt dấu loại “Ⅹ” (ntau muas pua) trên một bộ phận nào đó của thân cây. Chỉ cần bạn nhìn thấy một đồ vật được đánh dấu như vậy, chứng tỏ cây (đồ vật) đó đã có chủ, không ai muốn chiếm lại.

Khi bạn thấy loại dấu này được cắm trên một đống đồ vật, điều đó chứng tỏ đồ vật đó không có hoặc có đồ dùng riêng của mình và đã được đánh dấu tên từng người không được lấy nhầm.

Phạm vi “cắm mốc”: Nếu bạn thấy nhiều biển báo như vậy được cắm vào một mảnh đất nào đó thì có nghĩa là khu đất đó đã bị người khác chiếm dụng hoặc có chủ sở hữu.

Trên đây là một số biểu tượng ma thuật phổi biến của người dân tộc H’mông. Ngoài ra vẫn còn rất nhiều biểu tượng chữa nhiều hàm ý khách nhau hay ý nghĩ chủ đích nhưng chưa được tập hợp nên sẽ cập nhật ở những bài viết khác. Bài viết này tập trung vào ma thuật nén có nghĩa là nén đi điều xấu để có được điều tốt. Cảm ơn bạn đã đọc hết nội dung và nhớ đăng ký tài khoản web để trải nghiệm nhiều tính năng giá trị cũng như nhớ vào theo dõi đọc tin mỗi ngày nhé.

Nguồn: Sanmiao – Ảnh minh họa: Internet

Nyiam xwb txhob hlub ( Official Music Video Hmong New Song 2021) Pa Vang, Dao moua

Singers PA Yang and Dao moua

Lyrics and Melody by Nhia Lor

Music Composed by Kou Yang

Video produced by Pheej Yang.

Hu zaum ib: 3 2 1 

Kuv paub zoo kawg ..tias koj yeej hlub kuv Kuv los yeej hlub koj ..qhia tsis tau ib los Hlub koj npaum twg ..nyiam koj npaum cas… Muab zais tag nrho ..hauv kuv nruab siab Koj yeej paub zoo ..tias kuv hlub koj heev Lub siab ntsws yeej lees ..koj ua kuv tus lawm Ntshe wb daim ntawv …nqa los tiam no …. Tsuas los sib pom ..tsis tau ua ke Cia wb sib nyiam ..xwb es wb txhob sib hlub Cia koj nco kuv ..es cia kuv txawj koj xwb os mog Vim tias tiam no …koj thiab kuv wb sib ntsib lig lawm Sib nyiam pes tsawg… los ntshe yuav tsis tau ua ke Tsuas koj thiab kuv. Niaj hnub tau sib ntsib kuv pom koj luag ntxhi. . Ces yeej txaus siab lawm Yog tias lwm tiam. .. rov ntsib koj dua…. Mam los sib puag. . Sib hlub ib ntxhis …..

Hu zaum ob: 

Cia wb sib nyiam ..xwb es wb txhob sib hlub Cia koj nco kuv ..es cia kuv txawj koj xwb os mog Vim tias tiam no …koj thiab kuv wb sib ntsib lig lawm Sib nyiam pes tsawg… los ntshe yuav tsis tau si hlub Tsis muaj txoj hmoo.. tau koj ua kuv tus hlub Lub siab ntsws yuav mob …ncus nco tsis txawj ploj Yog tias Iwm tiam ..rov ntsib koj dua Mam los sib puag …sib hlub ib sim

Music video by Dao moua, Pa Vang

Truyền Thuyết H’mông. Câu chuyện về con tằm và con ếch rồng –
lưu truyền rằng người H’mông(Miao) là những người đầu tiên phát minh ra nghề trồng dâu nuôi tằm

Tơ lụa là quốc bảo của nền văn minh Trung Hoa cổ đại, Con đường tơ lụa mở ra từ thời nhà Hán đã du nhập nền văn minh vật chất của đất nước cổ đại phương Đông sang phương Tây.

Vào thời cổ đại, nhiều nhà văn học và thợ mực đã viết nhiều bài thơ về dân cư kiệt quệ dựa trên nền văn hóa trồng dâu nuôi tằm. Bài thơ cổ “Tháng Tư ở quê” ca ngợi văn hóa trồng trọt, trồng dâu với dòng thơ nổi tiếng “núi xanh đồng bằng sông trắng, mưa tiếng lệ, tháng tư nhàn rỗi ít người thôn quê, chỉ khi nghề trồng dâu. còn dâu thì trồng ngoài đồng ”. Nhà thơ Li Shangyin thời nhà Đường đã ca ngợi nền văn minh vật chất của nhân loại khi nói rằng “con tằm vào mùa xuân sẽ kiệt sức khi ngọn đuốc tơ biến thành tro và nước mắt bắt đầu khô” và Su Zheng “con tằm nhả tơ và tiếp tục giải cứu thế giới ”. Nhà thơ Trương Vũ thời Bắc Tống đã tiết lộ nỗi cay đắng của những nàng tằm nộp lụa cho chính quyền bằng cách sử dụng “Những nàng tằm” mà “hôm qua đi vào thành, trở về đầy khăn, ướt cả áo, không phải người nuôi tằm ”. Tao Yuanming, một nhà thơ mục vụ thời Đông Tấn, đã dùng những vần thơ “xuân tằm thu sợi, thu thu thuế vương” để tạo nên “thiên địa”.

Vào thời Ngũ Hoàng, ở trung hoa đã phát minh ra nghề trồng dâu nuôi tằm, sử sách lâu đời không thể ghi chép ai là người đã phát minh ra tơ lụa. “Sách nhà Tùy” ghi lại rằng vào thời Bắc Chu, “Dazai đã hy sinh bản thân mình cho các vị thần của gia đình nuôi tằm.” Thời Nam Tống “Đường sử” có ghi: “Gia tộc Xiling thuyết phục tằm thu hoạch, và các con tằm bắt đầu việc này “Vợ lẽ của Huangdi gia tộc Xiling không phải là tơ lụa. Nhà sáng chế chỉ dạy dân chúng nuôi tằm và dệt lụa. Có rất ít câu chuyện về nghề trồng dâu được lan truyền trong dân gian. Chỉ có truyền thuyết Hán “Chuyện Ma Nương” và truyền thuyết Tương Tây H’mông “Chuyện Con tằm và con Ếch rồng” là những tác phẩm tiêu biểu.

Chương đầu tiên của “Hai mươi bốn cuộc lãng mạn lịch sử” của học giả thời nhà Thanh Lu Shian, dựa trên “Câu chuyện của Ma Niangniang”, đã viết: “Đất Thục lâu đời và đã bị các nước láng giềng cướp bóc. Nó đã hơn một Năm Chỉ có con ngựa mà nó cưỡi, Con gái nghĩ đến cảnh cha cô lập, hoặc bỏ ăn, mẹ cô an ủi cô, vì cô đã thề với mọi người: “Nếu có cha trở về, con gái sẽ lấy cha”. Thuộc hạ chỉ có thể nghe thấy lời nói, không có khả năng khiến cho phụ thân trở về, ngựa nghe xong liền kinh ngạc, nhanh chóng chạy tới, mấy ngày sau, phụ thân lên ngựa trở về, ngựa thở dài không dứt. Người cha hỏi nguyên do, người mẹ thề không có gì, Người cha nói: “Hỡi kẻ khác, không bằng ngựa, và có người trang bị cho ngựa?” Nhưng anh ta khiêm nhường, và ngựa không muốn ăn. Mỗi khi một cô gái ra vào, anh ta nổi giận và chứng kiến, Cha tức giận, bắn anh ta và phơi da trước tòa. Người đàn bà đi qua hông nó, da ngựa đập lên, và cô gái bay đi. ngày lấy được da trên cây lớn, người đàn bà biến thành con tằm ăn lá, quay tơ thành kén Vì cây là cây dâu, Con dâu làm tang Cha mẹ tiếc nuối khôn nguôi. về chuyện ấy, bỗng họ thấy nàng tằm cưỡi mây bay, lái ngựa này canh giữ mấy chục người, truyền rằng cha mẹ rằng: “Trời lấy đạo hiếu làm đời, ban cho bổn phận hầu hạ bất tử trong chín tầng trời. cung điện. Sống lâu trên trời, không nhớ tới. ‘Con đi phương trời xa Cha mẹ chịu không nổi, năm nào cũng kén rể, sinh con trai, nhận nuôi. Nó đã là của vấn đề của triều đại, và nhà họ Xiling đã thông qua nó. Một ngày, tôi sẽ luôn luôn có một ít kén được cho vào canh, và lụa được kéo bằng nó, giữ chặt và liên tục, và dệt thành lụa. dệt lụa làm quần áo, đời sau làm con tằm tiên ”.

So với “Chuyện về Ma Nương”, “Chuyện về con tằm và con ếch rồng” lưu truyền ở huyện H’mông, huyện Phượng Hoàng, tỉnh Tương Tây, phù hợp với sự thật lịch sử hơn. Truyền thuyết này kể:

Thời cổ đại, hôn nhân trên thế giới đầu tiên là nam kết hôn với nữ, sau đó là nữ kết hôn với nam. Trong thôn có một gia đình người H’mông sinh sống, chỉ còn mẹ già nương tựa nhau, con gái mười tám tuổi đã đẹp như hoa, mẹ già vẫn muốn gả con trai cho. -làm sai và từ chối kết hôn với con gái bà. Thấy mùa xuân đến gần, không có người đến giúp làm ruộng, bà xót xa, xuống giếng lấy nước, bà khóc và nói: “Nếu có một người đàn ông đến giúp việc làm ruộng, tôi sẽ gả con gái cho tôi . “

Nghe xong lời của bà lão, ếch rồng ở Jingli đi ra và nói: “Mẹ già, nếu bà không ghét tôi, tôi có thể làm con rể bà, đốn củi, chăn bò, cày ruộng. và làm tất cả mọi thứ. “Nếu bạn muốn một con ếch lớn có thể nói chuyện, nó chắc chắn không phải là một con ếch bình thường, vì vậy tôi đã phải đồng ý. Ếch rồng nhảy về nhà với mẹ già, sau khi con gái hỏi tại sao, bà bắt đầu kêu khó chịu. Bà mẹ già muốn kiểm tra khả năng của ếch rồng nên đã rủ ếch rồng hôm nay đi gặm cỏ và đốn củi. Khi ếch rồng bước đến chuồng bò, một vài con nhảy cởi dây buộc trâu và lùa trâu lên dốc gặm cỏ. Ếch rồng nhặt củi bó lại, cõng lên lưng bò, chiều tối chở bò về nhà. Khi bà mẹ già nhìn thấy con ếch rồng có thể làm được những điều này, trong lòng bà đã biết điều gì đó.

Hôm sau, mẹ già hẹn ếch rồng ra đồng cày. Ếch rồng vẫn cởi dây cáp bò, đeo cái cào vào lưng bò rồi lùa bò xuống ruộng, nhảy được vài cái thì bò A quàng vào cổ bò, đeo dây cáp và cái cày vào, nó đang ngồi trên tay máy cày, kêu gào Đi cày bừa ruộng. Bà mẹ già ra đồng xem bí nên quyết định con ếch phải là ếch rồng.

Khi gieo hạt, ếch rồng gọi cụm ếch giúp cây con, cây con mọc cao hơn, một hôm ếch rồng đang lùa gia súc lên rẫy nhưng trâu xuống ruộng ăn mất một phần lớn. Mùa gieo lại hạt đã muộn. (Thời đó, trình độ lương thực của con người còn thấp, cấy hết lúa mà không cấy được) Ếch rồng thấy thương trâu ăn mạ nên nhổ mạ đi cấy từ những nơi có mật độ mạ cao. . Vào mùa hè, có dịch hại, cào cào, ếch rồng huy động các đàn ếch để trừ sâu, đến vụ thu lúa cấy no căng, năng suất cao hơn so với gieo sạ. Vì vậy, vào năm thứ hai, H’mông Min đã sử dụng ếch rồng để phát minh ra phương pháp cấy cây con trong sản xuất lúa, sau vụ thu hoạch mùa thu, mỗi hộ gia đình đều có vụ thu hoạch đầu tiên trong năm.

Người H’mông đã có phong tục múa cột sống từ xa xưa, sau khi thu hoạch ngũ cốc, làng tổ chức hoạt động múa trống đốt sống lớn, có sự tham gia của đàn ông, phụ nữ và trẻ em từ khắp làng và các làng lân cận. Điệu múa bò đốt sống là cơ hội tốt để nam nữ thanh niên dân tộc H’mông tìm hiểu nhau, yêu nhau, tuy gọi là vợ chồng ếch rồng nhưng thực ra lại là vợ chồng. khác nhau, và họ chưa thiết lập được tình cảm vợ chồng. Vợ của Dragonfrog chỉ muốn sử dụng cơ hội này để tìm kiếm tình yêu đích thực. Buổi tối, nàng ra ngoài tham gia hoạt động múa trống, ếch rồng bí mật đi theo, bước đến sân đình thôn, cởi bộ da ếch rồng, nói với cha vợ chăm sóc. áo khoác của tôi.

Chú ếch rồng đã biến thành một chàng trai đặc biệt đẹp trai để tham gia các hoạt động múa trống và hát H’mông. Trong bữa tiệc lửa trại múa trống, chú ếch rồng đặc biệt đánh trống hoa cùng phu thê, màn biểu diễn uyển chuyển đến khán giả cổ vũ. Vợ của Dragon Frog tự nghĩ rằng thanh niên đẹp trai này chưa từng quen biết nhau, và cô ấy không biết rằng đó là từ kho, sẽ là ước nguyện cả đời được kết hôn với anh ta.

Sau khi đánh trống nửa đêm, ếch rồng xuất ngoại sớm, vào sảnh đất lấy bộ da ếch rồng đeo vào, sau khi người vợ về, anh ta cố tình dùng ngôn ngữ trêu ghẹo ếch rồng và nói:

 “Tối nay có một chàng trai khiêu vũ với tôi. Anh ấy thật xinh đẹp. Tôi thực sự phải lòng anh ấy.”

“Chàng trai xinh đẹp giống hệt tôi,” ếch rồng nói.

“Thật đẹp, người ta đối với ngươi như con cóc.” Bà xã càng nói càng tức giận.

Đêm hôm sau lại diễn ra câu đối trên trống đồng Vợ đi đánh đàn trước, ếch rồng vẫn hành xử như đêm qua Anh ra đồng trông vợ để biểu diễn những câu hát đối đáp đầy xúc động. lời bài hát ngọt ngào đến mức tôi đã nghe nó. Giọng hát, mở ra lời khen ngợi của khán giả.

Sau khi bài đối đáp kết thúc, ếch rồng đến trước thổ địa lấy bộ da ếch rồng mặc vào rồi trở về nhà, sau khi vợ về, anh ta còn dùng lời lẽ ghen tuông kích động ếch rồng nói. :

“Trên sân khấu bài hát tối nay, người đàn ông trẻ đẹp đó đã hát cùng tôi một cách đặc biệt. Lời bài hát thực sự cảm động, và giọng hát rất đẹp. Sẽ là hạnh phúc của cuộc đời tôi nếu được kết hôn với anh ấy.”

“Người thanh niên đó đẹp trai như tôi, và lời bài hát cũng gần giống tôi.”

“Con cóc, ngươi không biết xấu hổ nói chuyện sao?”

Sau hai đêm trò chuyện ở nhà, vợ của ếch rồng bắt đầu nghi ngờ ếch rồng. Đêm thứ ba, ếch rồng tiếp tục múa trống, vợ ếch rồng giả vờ ra ngoài trước nhưng trốn trong bóng tối, ếch rồng nhảy ra ngoài, nàng bí mật đi theo để thăm dò những bí mật. Ếch rồng nhảy đến trước sảnh đất, cởi bỏ da ếch và trốn trong sảnh đất, biến thành người thanh niên tuấn tú kia và đi về phía sân hát. Tất cả sự thật được đưa ra ánh sáng, và vợ của chú ếch rồng vô cùng phấn khích, cô lấy tấm da ếch rồng từ sảnh đất ra và giấu nó vào trong quần lót rồi vội vã đến nơi biểu diễn âm nhạc. Trên sân trống, hai động tác truyền cảm thêm uyển chuyển, đôi đẹp cất lên tiếng hát tình yêu vô bờ bến của một đôi trai gái yêu nhau. Sự việc kéo dài đến sáng sớm, ếch rồng trở về Tiantang nhưng không thấy áo nên đành phải trở về nhà, vợ chồng thầm thương mến nhau, thổ lộ lòng nhau, thật tình chung sống. một cuộc sống hôn nhân tình yêu nam nữ.

Vợ chồng ếch rồng quen nhau được một năm thì hỏi vợ về tung tích của tấm da ếch rồng.

Người vợ nói: “Vợ chồng chúng tôi ân ái, hạnh phúc quá. Chúng tôi hỏi đối tượng đã làm gì rồi. Anh còn muốn bỏ tôi không?”

“Không có ý tứ này, ngươi cùng ta vợ chồng ân ái, làm sao có thể nguyện ý tách ra, nhưng cái kia áo khoác là thứ trên người của ta, ta chỉ thiếu chút nữa là được.”

Vợ của ếch rồng thấy chồng có tình cảm sâu nặng với mình, nhất định về già sẽ không chia lìa nên đã nói thật:

“Anh để dành áo khoác cho em.”

“Tôi muốn lấy ra xem có hỏng không, không biết giấu ở đâu?”

Người vợ đáp: “Giấu dưới cột nhà, anh lấy ra xem thử”.

Ếch rồng lấy da ếch rồng từ dưới trụ đá của cột nhà ra, thấy da ếch co lại và khô đi, hắn mới nhớ ra mình là người ngoài hành tinh, hắn sẽ trở về Long cung sau. tất cả. Thế là tôi lấy một chậu nước, ngâm cho da ếch rồng khôi phục lại hình dáng ban đầu, đắp lên người, hóa thành ếch rồng rồi nhảy về phía giếng rồng. Thấy vậy, vợ anh ta tiếc hùi hụi, vội đuổi theo nhưng không kịp, ếch rồng đã nhảy xuống giếng. Vợ ếch rồng kêu khóc, mẹ già nghe tiếng, đến giếng hỏi rõ âm mưu, cũng khóc, con gái khóc ngất, hôn mê chết đi sống lại. Nghe tiếng, dân làng chạy đến thuyết phục hết nước mắt, người mẹ già không chịu mang xác con gái về, khóc lóc canh xác con gái bên giếng ba ngày ba đêm, xác con bắt đầu thối rữa rồi sinh ra. Người mẹ già hay tin con gái rơi khỏi xác. Thịt, tôi hái một ít lá dâu, lá rộng bên giếng rồi gói giòi về nhà, sau đó nhờ dân làng giúp Ann chôn xác con gái.

Mang lại những con giòi đó nhưng lại gặm lá dâu, mẹ già thấy vậy hái lá dâu về cho ăn hàng ngày, càng để lâu thì sâu càng trắng và béo hơn, gái làng chơi xúm lại. đã theo dõi khi họ biết chuyện Cô có cảm tình với cô và rất yêu thích côn trùng nên được gọi là cô bé tằm. Sau ba giấc ngủ trọn vẹn và ba giấc ngủ say, can phi nhổ ra những sợi tơ trắng mỏng để quấn lấy mình và mẹ nó đã giữ lại những kén trắng này. 

Vào mùa xuân năm thứ hai, mẹ già và các cô gái trong làng lấy những chiếc kén trắng từ bộ sưu tập ra cho những đứa con gái và bạn đồng hành của mình phơi mình trong nắng. Có chuyển động bên trong kén, và nhộng Bian’e trong từng kén chui qua vỏ kén, và những con bướm đêm mập mạp chui ra từ kén. Bầy bướm đêm vỗ cánh không bay cao, con đực và con cái giao phối với nhau, con cái đẻ trứng, con ruồi nhộng tằm, ai cũng mải miết hái lá dâu cho ăn. Sau khi tằm nhả tơ thành kén, các cô thôn nữ xinh đẹp nghĩ rằng, nếu kén trắng có thể kéo thành tơ, thêu thùa thì tuyệt biết mấy. Vì vậy, tôi cố gắng ngâm kén trong nước nóng, chắc chắn tơ mỏng và dài được rút ra và kéo thành sợi. Vì vậy, kén được gọi là “kén” (nhà của con tằm), và tơ rút ra được gọi là ” Tơ cáp ”(tơ tằm). Phụ nữ H’mông từ xa xưa đã yêu thích cái đẹp, hàng năm họ thu thập kén tằm, nhân giống và kéo lụa, nhuộm chúng bằng nhiều màu sắc với cây cỏ, thêu ren, dệt ruy băng hoặc vải lụa và sản xuất chúng để sử dụng cho riêng mình. Sau khi người H’mông trải qua chiến tranh và loạn lạc, các cô gái không quên mang theo trứng tằm và đến Tương Tây để sống một cuộc sống “thiên đường” “tằm thu hoạch tơ, thu chín thu thuế vua”.

Kết luận: Thời xa xưa, bộ tộc H’mông sống ở hạ lưu sông Hoàng Hà và trung lưu sông Dương Tử, sau vài lần di cư, họ định cư ở phía tây Hồ Nam, theo “Chuyện con tằm và con ếch rồng” Việc phát minh ra nghề trồng dâu nuôi tằm là thời kỳ chuyển từ xã hội mẫu hệ sang xã hội phụ hệ, sản xuất kết hợp, tục nhảy bò, giao duyên phù hợp với lịch sử phát triển xã hội và quy luật phát triển tự nhiên. Từ xưa đến nay, phụ nữ H’mông đã dùng lụa để thêu trang phục dân tộc. “Chuyện con tằm và con ếch rồng” khẳng định người H’mông là dân tộc đầu tiên phát minh ra nghề trồng dâu nuôi tằm và sản xuất nông nghiệp. Về câu truyện truyền thuyết này tại một số vùng có thể đã biến tấu đi một chút tuy nhiên chắc chắn nói đến Chàng rẻ Ếch thì ai cũng biết đó là tên trong truyện truyền thuyết người H’mông xa xưa.

Trích: (Sanmiao)Danzheng Wu – Ảnh mạng minh họa

Kế thừa Y học H’mông tiếp tục viết nên những hiệu ứng ma thuật. Nhớ Wang Xiaoying, một Bác sĩ H’mông(Miao)[Hmong] thế hệ chín, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Y học H’mông(Miao) Xitang Bắc Kinh

   Wang Xiaoying (王小英), Nữ, Quốc tịch Trung Quốc, Dân tộc H’mông, sinh năm 1968 trong gia đình họ Wang (Vàng – vương) làm nghề Y H’mông ở Daozhen Gelao và huyện tự trị H’mông, thành phố Zunyi, tỉnh Quý Châu, Trung quốc. Cô lớn lên trong môi trường có Cha hành nghề Y dược để cứu giúp người khác. Năm 1986, Wang Xiaoying, khi đó mới 18 tuổi, tuân theo công nghệ Y học độc đáo của người H’mông, được đặc biệt mời làm Bác sĩ điều trị tại khoa bệnh gan của một Bệnh viện nhân dân ở Thường Châu, tỉnh Giang Tô. Vào mùa hè năm 1989, Cô được chuyển đến một Bệnh viện ở bắc Giang Tô trong nửa năm và sau đó xin thôi làm Bác sĩ điều trị. Trung tâm Y tế Wang’s H’mông được thành lập tại Từ Châu, tỉnh Giang Tô, nơi xoa dịu nỗi đau của nhiều bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo, khó ở đất Hoài Hải .

   Vào mùa hè năm 1992, Wang Dequan (Cha của Xiaoying), người thừa kế thế hệ thứ tám của Y học H’mông, đã phá vỡ phương châm của tổ tiên là truyền Nam chứ không truyền Nữ, và kiên quyết giao sứ mệnh thừa kế Y học H’mông của thế hệ thứ chín cho con gái là Xiaoying, người mới 24 tuổi. Trong buổi lễ học việc đặc biệt với cha mình, Wang Xiaoying chính thức trở thành người thừa kế đời thứ chín của gia tộc H’mông Y gia họ Wang (Vàng – Vương) để tôn vinh vị trí tinh thần của tổ tiên. Cô cũng là nữ thừa kế duy nhất của H’mông Y gia truyền họ Vương. gia đình kể từ khi bắt đầu.

   Đặc điểm của Wang’s H’mông(Miao) Medicine là phá vỡ hoàn toàn phương pháp chữa bệnh bằng khổ qua, khổ qua, uống của Đông y, giải thoát cho nhiều bệnh nhân khó tính khỏi phản ứng nôn mửa sau khi ngửi thuốc và đắp thuốc, đồng thời rất thích thú, hết đau một cách dễ dàng. Bài thuốc H’mông ngoài điều trị các bệnh nan y khó được phát triển thành công nhằm mục đích phục hồi và nâng cao sức đề kháng, khả năng miễn dịch của chính cơ thể, không phân biệt biên giới, vùng miền, giới tính, tuổi tác, đồng thời còn điều trị bệnh và chăm sóc sức khỏe, chẳng hạn như bệnh tế bào thần kinh, teo cơ và yếu cơ. Mụn, trứng cá, phụ khoa, vô sinh, viêm cột sống dính khớp, thấp khớp dạng thấp, bệnh tim mạch, u nang, ung thư giai đoạn đầu, giữa và cuối.

   Wang Xiaoying dựa vào kinh nghiệm thực hành lâm sàng nhiều năm của mình và tình yêu đối với Y học của người H’mông, Cô đã nhiều lần tìm hiểu các công thức thuốc và bí mật của người H’mông do cha mình truyền lại, nghiên cứu với sự tập trung cao độ và thử thuốc bằng chính cơ thể của mình, như vậy, bảo đảm thuốc đạt hiệu quả cao. Bảo vệ trung thành tuyệt đối chất lượng thuốc. Thành tựu nghiên cứu và phát triển của Wang Xiaoying có đóng góp lớn nhất cho nhân loại, đó là cải tiến Y học cổ truyền Trung Quốc và Y học H’mông từ đường uống đến điều trị bên ngoài, để ngăn chặn một lượng nhỏ thuốc nội không có hiệu quả và một lượng lớn thuốc gây hại cho tim, gan, lá lách, phổi và thận.

   Từ lâu, Wang Xiaoying không chỉ chuyên tâm nghiên cứu Y học mà còn nhấn mạnh rằng người chữa bệnh phải có tình thương, với y thuật thì không thể chỉ đơn giản là giữ được mà cần phải tích cực để nó xây dựng hòa đồng xã hội, giảm bớt nỗi khổ của người bệnh, trả ơn xã hội và mang lại lợi ích cho nhân loại. Năm 1989, Cô chủ trì mở “Trung tâm Y tế H’mông Family Xiaoying” đầu tiên ở Từ Châu gần Đại học Mỏ và Công nghệ Trung Quốc, cố gắng đưa phần lớn bệnh nhân mắc bệnh nhận được thuốc của người H’mông và kỹ thuật y học của người Miêu. Do tác dụng thần kỳ và tức thời của các kỹ thuật và sức mạnh ma thuật, nó đã tạo ra những phản ứng khác nhau, có uy tín và ảnh hưởng rộng rãi trong số đông bệnh nhân, ngày càng có nhiều bệnh nhân đến khám chữa bệnh. Đồng thời, nó cũng đã nhận được nhiều lời mời của ngành y tế và sự quan tâm rộng rãi của những người trong ngành từ mọi tầng lớp xã hội, mời họ đến để thảo luận và trao đổi học thuật. Trong thời gian từ năm 1994 đến năm 1996, Cô được “Bệnh viện Nhân dân Tỉnh Lạng Sơn, Việt Nam” mời làm “Bác sĩ trưởng chuyên khoa Thấp khớp và Ung bướu”, Cô đã được đón nhận nồng nhiệt và góp phần tăng cường mối quan hệ hữu nghị, giao lưu Y tế giữa hai dân tộc. Sau khi trở về Trung Quốc, Bà đã tích cực phụng sự Tổ quốc, trả ơn xã hội, đối với bệnh nhân khó khăn, miễn phí 5 bảo lãnh cho trẻ mồ côi và người già, miễn tiền cho những người còn sống là liệt sĩ, được mọi người đồng tình khen ngợi. từ khu vực địa phương.

   Sau trận động đất “5 • 12” ở Vấn Xuyên, tỉnh Tứ Xuyên năm 2008, Wang Xiaoying đã đến khu vực bị động đất ba lần và quyên góp số thuốc trị giá gần một triệu nhân dân tệ. Với kỹ năng Y tế tuyệt vời của mình, Cô đã chữa trị cho hơn 3.000 bệnh nhân bị thương và được chính quyền và nhân dân vùng thiên tai đón nhận. Hiệp hội tình nguyện viên thành phố Miên Dương, Tứ Xuyên nhận xét về cô: “Đồng chí này tích cực hỗ trợ công tác cứu trợ động đất. Trong thời gian tình nguyện ở Miên Dương, Cô ấy không quản ngại bụi bẩn, mệt nhọc, không ngại gian khổ. Cô ấy luôn nêu cao tinh thần chiến đấu không ngừng và kiên định làm việc chăm chỉ vì nạn nhân., nghiêm túc, có trách nhiệm và có những đóng góp tích cực cho công tác cứu trợ trận động đất ở Mianyang. ”Chính quyền thị trấn Chaping của huyện An, tỉnh Tứ Xuyên nhận xét:“ Làm việc ngoài giờ trong thời gian phục vụ bệnh nhân lo lắng và đã nhiều lần hỗ trợ, quyên góp cho các nạn nhân., luôn sát cánh cùng người dân vùng thiên tai và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ hỗ trợ y tế. ” Cùng năm đó, Hội Chữ thập đỏ tỉnh Giang Tô đã trao tặng Wang Xiaoying danh hiệu “Tình nguyện viên xuất sắc của tỉnh Giang Tô hỗ trợ cứu trợ động đất.” Vào ngày 19 tháng 5 năm 2009, Hiệp hội tình nguyện Mianyang Tứ Xuyên đã trao tặng Wang Xiaoying danh hiệu “Cá nhân tiên tiến cho các tình nguyện viên cứu trợ động đất” và trao tặng cô Huy Chương Kỷ Niệm “Cứu trợ động đất”. Đây là tình yêu của người chữa bệnh.

   Năm 2008, Wang Xiaoying tuân thủ các quy định liên quan của quốc gia và thành lập Trung tâm Y tế H’mông(Miao)yuan mới ở Bắc Kinh để giúp phát triển Y học cổ truyền Trung Quốc, bao gồm cả Y học H’mông. Hiện nay thuốc H’mông của Wang Xiaoying đã điều trị được các bệnh khó chữa và đã đạt được nhiều bằng sáng chế thành công tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Năm 2014, Triển lãm Quốc tế về Phát minh, Hội nghị Trao đổi Sở hữu Trí tuệ Quốc tế lần thứ 8, Wang Xiaoying đã làm báo cáo phát minh đặc biệt và báo cáo cho Hội nghị Trao đổi Sở hữu Trí tuệ Quốc tế với tư cách là đại diện của các nhà phát minh Y học cổ truyền Trung Quốc về các phương pháp chữa bệnh đặc trưng và hiệu quả của Hoa H’mông Y học đã đạt được những sáng chế quốc tế. Hội đồng xét duyệt chuyên gia hàng đầu của Hiệp hội, được hội đồng xét duyệt của Sở giao dịch sở hữu trí tuệ quốc tế khẳng định và đánh giá cao, đã chinh phục hội đồng xét duyệt nhóm chuyên gia của Sàn giao dịch sở hữu trí tuệ quốc tế với siêu sức mạnh, và giành được ba vàng và một đồng với năm sản phẩm tại triển lãm Bước ra đấu trường quốc tế. (“Thuốc A H’mông để điều trị bên ngoài phù nề chức năng và công nghệ điều hòa của nó”, “Chất lỏng trẻ hóa rượu A H’mông để tăng cường xây dựng cơ thể”, “Thuốc giảm nếp nhăn và làm đẹp da hiệu quả”, “Nghiên cứu và phát triển của H’mông Y học Điều trị Ngoại khoa Các bệnh Khó “Và Ứng dụng”, v.v., đã giành được Giải Vàng Đặc biệt cho Sự Xuất sắc trong Triển lãm Phát minh Quốc tế lần thứ 8 và Hội nghị Trao đổi Học thuật Sở hữu Trí tuệ Quốc tế.)

   Wang Xiaoying đã phát triển thành công một số loại thuốc từ thảo dược H’mông và nhận được bằng sáng chế từ Văn phòng Sáng chế Nhà nước, đồng thời đăng ký thành công với Văn phòng Nhãn hiệu của Cục Quản lý Công nghiệp và Thương mại Nhà nước cho gần 40 nhãn hiệu thương hiệu H’mông Xitang-Miao Ganling. Một số sản phẩm thuốc thảo dược H’mông đã đạt được thành công một loạt các thủ tục pháp lý như sự chấp thuận của Ủy ban Kế hoạch hóa Gia đình và Y tế tỉnh Giang Tô và Hà Nam, và được đăng ký mã số mã vạch bởi Trung tâm Mã vạch Quốc gia. Hiện tại, loạt sản phẩm sức khỏe H’mông(Miao) Ganling đã được sử dụng trong 65% các cơ sở dịch vụ y tế. Tác dụng kỳ diệu và đặc biệt của sản phẩm sức khỏe H’mông(Miao) Ganling đã được đa số Bác sĩ và bệnh nhân đồng lòng khẳng định và tán dương.

   Năm 2015, Wang Xiaoying thành lập “Viện nghiên cứu y tế Miaoxitang Bắc Kinh” ở Bắc Kinh và giữ chức vụ chủ nhiệm. H’mông(Miao) Xitang tích hợp nghiên cứu học thuật, phát triển sản phẩm, nghiên cứu kỹ thuật, điều hòa sức khỏe, chăm sóc sức khỏe, đào tạo sinh viên và phúc lợi công cộng văn hóa Trung Quốc. Phát triển ngành Y tế và Y tế H’mông để hộ tống sức khỏe con người. H’mông(Miao) Xitang cũng tạo ra trang web Miao Medicine “Trang web chính thức của Viện nghiên cứu Y học H’mông(Miao) Xitang Bắc Kinh” (URL: http://www.cnmzyy.com/ ) và “Tài khoản chính thức WeChat Miao Xitang” (Tài khoản công khai: Miao Xitang), giới thiệu, quảng bá và quảng bá văn hóa và ứng dụng của Y học H’mông cho xã hội thông qua Internet. Nội dung của trang web và tài khoản chính thức bao gồm: Lịch sử y học H’mông, Nghiên cứu Y học H’mông, Thành tựu Y học H’mông, Triển vọng Y học H’mông, Xu hướng Y học H’mông, Các kỹ năng đặc biệt về Y học của người H’mông, Y học của người H’mông Sau hơn một năm tích lũy, kết tủa, thu thập và phân loại các chuyên mục riêng của H’mông(Miao) Xitang, chẳng hạn như loạt bài, chăm sóc sức khỏe, v.v., trang web và tài khoản chính thức đã đăng liên tiếp hàng trăm bài viết về H’mông Y kiến thức, hướng dẫn chăm sóc sức khỏe, v.v., ở một mức độ lớn Những điều trên cho phép đông đảo người dân tìm hiểu thêm về Y học H’mông, đồng thời cho phép họ nắm vững kiến ​​thức y học và phương pháp chăm sóc sức khỏe nhất định.

   Ngày 10 tháng 5 năm 2016, nguồn chăm sóc sức khỏe văn hóa của H’mông(Miao) Xitang chính thức được ra mắt tại Cầu Lize, Bắc Kinh. Việc thành lập nguồn chăm sóc sức khỏe văn hóa của H’mông(Miao) Xitang không chỉ là hành trình thể hiện quyết tâm đổi mới của H’mông(Miao) Xitang mà còn thể hiện sự kiên trì và quyết tâm của H’mông(Miao) Xitang trong việc xây dựng một “trung tâm MXT-MGL4S lành mạnh” dựa trên nền tảng của ngành Y tế. Sức khỏe và thể chất của Y học H’mông được hướng dẫn bởi di sản văn hóa và hệ thống lý thuyết của Y học H’mông cổ đại, được hướng dẫn bằng cách ngăn ngừa bệnh tật và điều tiết phòng chống bệnh tật, nhằm mục đích tăng cường chăm sóc sức khỏe, kéo dài tuổi thọ. Quy luật biến đổi của sự tích tụ sinh hóa của Âm Dương và Ngũ hành, có lợi cho con người với thời gian và địa điểm. Và điều hòa cơ thể con người một cách khoa học và duy trì sức khỏe, tăng cường sức khỏe và làm cho cuộc sống trở nên mạnh mẽ hơn. Nguồn Y tế Văn hóa H’mông(Miao) Xitang Lize được thành lập bởi Viện Nghiên cứu Y tế H’mông(Miao) Xitang Bắc Kinh nhằm đáp ứng nhu cầu sức khỏe chung. Nó cung cấp các dịch vụ chăm sóc Sức khỏe Văn hóa Y tế H’mông cao cấp và điều hòa sức khỏe cho những người yêu quý cuộc sống và cải thiện sức khỏe của họ. Dựa trên di sản văn hóa và hệ thống lý thuyết của Y học người H’mông cổ đại ở Trung quốc, H’mông(Miao) Ganling, người đã giành được Giải thưởng Sáng chế Quốc tế lần thứ 8 và Giải Vàng về Sáng tạo Xuất sắc tại Cuộc trao đổi Sở hữu Trí tuệ Quốc tế, tương ứng với các kinh lạc, huyệt và bài tiết chất độc từ các cơ quan nội tạng, làm cho H’mông cảm thấy tinh thần Hiệu ứng đặc biệt của sóng hấp dẫn đến trực tiếp tổn thương. Tế bào thần kinh vận chuyển sóng hấp dẫn của H’mông(Miao) Ganling trực tiếp đến vùng tổn thương, từ đó đạt được hiệu quả và tác dụng điều trị bên ngoài, bệnh bên trong. Nó kế thừa phương pháp “Miao Ganling ngoại trị các bệnh khó” do chín đời bác sỹ Wang Xiaoying người H’mông phát triển thành công. với thế giới, con người và điều chỉnh bệnh tật. Áp dụng các sản phẩm thuộc dòng H’mông(Miao) Ganling có tác dụng bảo vệ gan, phổi và giải độc các tổn thương sau đây sẽ nâng cao sức khỏe con người và khiến con người tận hưởng cuộc sống hạnh phúc!

   Ngày nay, Wang Xiaoying, người thừa kế đời thứ chín của dòng họ Wang của Bác sĩ H’mông, với hơn 30 năm kinh nghiệm thực tế lâm sàng, đã nghiên cứu sâu và nghiên cứu về công thức bí mật được kế thừa gần 500 năm, và đã phát triển một loạt của các sản phẩm H’mông(Miao) Ganling và đang được thực hành lâm sàng. Hơn 12.000 bệnh nhân đã được hưởng lợi từ việc điều trị và sử dụng thuốc khám chữa bệnh. Loạt sản phẩm sức khỏe H’mông(Miao) Ganling đã được xác minh là có 99,7% hiệu quả mô phỏng lâm sàng, kiểm soát bệnh và phục hồi trong sử dụng lâm sàng. Ưu điểm của thuốc H’mông nằm ở tác dụng chữa bệnh và tác dụng chữa bệnh của H’mông(Miao) Ganling nằm ở công thức của nó. Công thức dựa trên kinh nghiệm lâm sàng của tổ tiên từ đời này sang đời khác và được chọn lọc từ những công thức đã được kiểm chứng, công thức kinh điển, công thức bí truyền được truyền từ đời này sang đời khác, có “đơn thuốc một nhóm bệnh, một nhóm bệnh và một bệnh”, “không phải bệnh này không dùng công thức này, không phải công thức này Hệ thống đơn thuốc huyền diệu và huyền bí cùng phương pháp điều trị và phương pháp điều trị biện chứng độc đáo của Y học H’mông đã khắc phục được những khó khăn về tác dụng chữa bệnh, tính an toàn, liều lượng và dạng bào chế. Nó có thể nhận được trong vòng vài phút. Hiệu quả kỳ diệu là ngay lập tức.

   Loạt sản phẩm hiện tại của H’mông(Miao) Ganling bao gồm: 1. Miao Ganling-Giải độc tố loại bỏ 2. Miao Ganling-Giải độc See Zhongxiao 3. Miao Ganling-Shenyuan Jiweikang 5. Miao Ganling-Thấp khớp và đau xương 6, Miao Ganling-chất giải độc và cổ trướng 7 , Miao Ganling-Detox Qianliekang 8, Miao Ganling-gan và phổi, chất lỏng trẻ hóa giải độc 9, Miao Ganling-giải độc và rượu trẻ hóa thận 10, Miao Ganling-kem dưỡng da làm đẹp bỏng và bỏng 11, Miao Ganling-trà dưỡng ẩm phổi chống khói mù 12, Miao Ganling-Guanyin Songziling 13, Miao Ganling-Thấp khớp Gutongxiao 15, Miao Ganling Ling-Detox Skin Health 16, Miao Gan Ling-Detox Yichuan Tong 17, Miao Gan Ling-Detox Kidney Foot Ngâm chân 18, Miao Gan Ling-Detox Bột ngâm chân Yang 19, Miao Ganling-Chang Er Nuôi dưỡng thận yếu tố 20, Miao Ganling-Chống lão hoá và xoá nếp nhăn Beauty Lotion 21, Miao Ganling-Giải độc gan Fossil Lotion 22, Miao Ganling-Herpes Zoster Sukang Lu 23, Miao Thuốc giảm cân Ganling-Detox Kidney Yuanbao 25, Miao Ganling-Detoxification and Weight Loss Lotion

   Người xưa có câu “H’mông dược ngàn năm, Hmong dược ngàn năm”. Wang Xiaoying, người nữ thừa kế đời thứ chín của y học H’mông gia tộc họ Vương, có nguồn gốc sâu xa từ “Ngân hàng Y học Qianbei”, không chỉ hoàn toàn nắm vững cơ nghiệp của Y học H’mông gia tộc họ Vương trong gần 500 năm, sau nhiều thập kỷ. nghiêm túc học tập và nghiên cứu miệt mài. Công thức bí mật, đơn thuốc đã được chứng minh và kỹ thuật Y học đặc biệt, và đã thành thạo “âm khô, trộn và sấy, om, vi rán, ngâm” độc đáo của Y học H’mông, v.v., và làm chủ một cách khoa học các tác dụng thuốc và dược lý của hơn 1.000 loại dược liệu. Dựa trên điều này, các sản phẩm thuộc dòng H’mông(Miao) Ganling đã được phát triển. Đặc điểm lớn nhất của các sản phẩm thuộc dòng H’mông(Miao) Ganling là chúng có thể điều trị cả các triệu chứng và nguyên nhân gốc rễ của Y học Trung Quốc, và chúng còn có tác dụng tức thời của thuốc Tây y không gây hại đến nội tạng cơ thể con người, không tổn hại sinh khí làm ốm, cơ thể hồi phục nhanh chóng, thanh thản.

   Cho đến nay, khi những thành tựu, thành tích đang đạt được, Wang Xiaoying vẫn sử dụng bài phát biểu từng đoạt giải thưởng của mình tại Triển lãm Sáng chế Quốc tế lần thứ 8 và Hội nghị Trao đổi Sở hữu Trí tuệ Quốc tế để truyền cảm hứng cho cô ấy tiến lên từng bước: tất cả những điều này Tất cả phải biết ơn sinh thành dưỡng dục vạn vật, biết ơn tổ tiên đã để lại của cải văn minh quý giá, phải biết ơn chân truyền tổ tiên từ đời này sang đời khác! Hôm nay, nghiên cứu và phát triển công nghệ của H’mông(Miao) Medicine để điều trị bên ngoài các bệnh khó và phức tạp đã giành được Giải Vàng Sáng tạo và Xuất sắc Quốc tế, giải thưởng này không chỉ tạo thêm ánh sáng cho H’mông(Miao) Medicine và Miao Medicine, mà còn vang lên lời kêu gọi rõ ràng cho nền Y học quốc gia trung quốc (của đất mẹ) để đi ra thế giới! Tôi quyết tâm theo học ngành y không phải để nổi tiếng mà để giải tỏa nỗi khổ của bệnh nhân một cách an toàn và xanh mát! Tôi quyết tâm quảng bá công nghệ điều trị bên trong và bên ngoài mới của Y học H’mông ra thế giới, phát triển nó và bảo vệ sức khỏe con người!

Vị trí hiện tại của Wang Xiaoying:

   Hiệp hội Nghiên cứu và Phát triển Y học Cổ truyền Trung Quốc tư nhân Trung Quốc. Người đánh giá của Nhóm chuyên gia Ủy ban chuyên ngành Công nghệ mới Trung Quốc về Y học Cổ truyền Trung Quốc, Tổng Giám đốc của Công ty TNHH Viện Nghiên cứu Y học Miaoxitang Bắc Kinh, Chủ nhiệm Viện Nghiên cứu Y học Miaoxitang Bắc Kinh, Nghiên cứu về bên ngoài Điều Trị Các Bệnh Khó Của H’mông Y Học Giám đốc viện, đại diện theo pháp luật của công ty TNHH công nghệ dược phẩm Giang Tô Từ Châu H’mông(Miaoyuan), giám đốc trung tâm đào tạo Y tế Miaoxitang H’mông Bắc Kinh, giám đốc kỹ thuật cơ sở trồng thuốc cây giống Quý Châu, giám đốc kỹ thuật y học cây giống Dubai ngành trồng cơ sở, ngành thuốc cây giống Việt Nam Hướng dẫn chung kỹ thuật trồng cơ sở, hướng dẫn chung kỹ thuật trồng cơ sở ngành thuốc cây giống Myanmar.

Wang Xiaoying thúc đẩy việc thành lập và tạo ra:

Thành phố Từ Châu, tỉnh Giang Tô Miaoyuan Pharmaceutical Technology Co., Ltd.

Cơ sở sản xuất Miaoganling ở thành phố Từ Châu, tỉnh Giang Tô

Công ty TNHH Viện Nghiên cứu Y tế Miaoxitang Bắc Kinh

Cơ sở sản xuất Miaoxitang Miaoganling ở Bắc Kinh

Bắc Kinh Miaoxitang Cơ sở đào tạo y tế H’mông nội địa

Cơ sở thực hành cho sinh viên Đại học Y học Trung Quốc

Cơ sở đào tạo chuyên gia Y tế H’mông quốc tế

Nguồn: Sanmiao – Ảnh minh họa: Internet

Thúc đẩy phát triển kinh doanh H’mông: Bảy khuyến nghị cho tiến sĩ kinh tế

Những suy nghĩ về việc thúc đẩy sự phát triển thương mại

Xiong Ziqing

Vào thời xa xưa, do chiến tranh và sự xua đuổi của giai cấp thống trị, tổ tiên của dân tộc H’mông buộc phải rời bỏ những vùng đồng bằng có đất đai màu mỡ, sông nước xanh tốt, di cư về phía tây và nam, tiến vào núi rừng. Quá trình di cư lâu dài, gian khổ đã hình thành nên những đặc điểm tâm lý dân tộc độc đáo, không chỉ có tinh thần kiên trung, kháng chiến để tiếp tục nối dõi tông đường của tộc người, mà còn có sự yên tĩnh của cuộc sống cá nhân, các dân tộc mạnh mẽ giữ vững ý thức đề phòng.

Người H’mông sinh sống trên địa bàn chủ yếu là thung lũng núi, đất đai cằn cỗi, đường đi lại hiểm trở, cách xa sông ngòi, đi lại không thuận tiện, cộng với việc thiếu lương thực có bằng nghề săn bắt, săn bắn duy trì kế sinh nhai cơ bản nên phải lang thang nơi đất khách quê người. Một cuộc sống kinh doanh hàng hóa ít hơn. Môi trường tự nhiên khắc nghiệt cũng khiến tiền tiết kiệm của gia đình không đủ, cho đến thời hiện đại, nhiều gia đình H’mông khó cho con cái đến trường để học kiến ​​thức, văn hóa.

Dưới góc độ đặc điểm tâm lý dân tộc H’mông, hoàn cảnh hòa đồng với ngoại tộc, môi trường sống và kho tàng tri thức văn hóa, khó có thể trau dồi và trau dồi ý tưởng kinh doanh, không khí kinh doanh và cách suy nghĩ như các thương nhân đã thành công, thương nhân trong giai đoạn đầu. Trong thời hiện đại, đặc biệt là từ khi cải cách và mở cửa, nhiều người H’mông đã có hiểu biết nhất định về thế giới bên ngoài và dần dần tiếp thu và chấp nhận những ý tưởng bên ngoài sau khi họ ra ngoài học tập hoặc làm việc tại các thành phố, và mong muốn thay đổi của họ ngày càng nhiều hơn, dữ dội hơn. Hiện nay, một số người H’mông thông thạo các nghề thủ công và văn hóa ẩm thực dân tộc đã tự lập nghiệp ở một số thành phố, vùng du lịch, nông thôn và đã tạo ra các ngành công nghiệp đặc trưng, ​​có danh tiếng nhất định trong khu vực. Đồng thời, có thêm nhiều học giả và lao động nhập cư để cố gắng tham gia vào tất cả các tầng lớp xã hội.

Mặc dù người H’mông đang gặp khó khăn trong nhiều lĩnh vực, nhưng vẫn có một số vấn đề chung trong làn sóng phát triển kinh tế mới nói chung.

Thứ nhất

Nói chung là thiếu can đảm để cố gắng và thực hành. Nỗi sợ thất bại càng nghiêm trọng, rút lui vì sợ thất bại một khi thất bại, họ thiếu niềm tin vững chắc vào việc theo đuổi sự nghiệp và tinh thần khi thất bại nhiều lần. Họ có xu hướng tuân theo các quy tắc và thiếu can đảm và dũng cảm để bước lên vùng xám dưới tiền đề nắm bắt điểm mấu chốt;

Thứ hai

Có cảnh thiện chí hơn nhưng thiếu ý thức và khả năng thực thi. Được thúc đẩy, truyền cảm hứng từ những dự án xã hội bên ngoài thành công, càng khơi dậy quyết tâm đấu tranh, nhưng khó can thiệp do thiếu kiến ​​thức chuyên sâu về thị trường và ngành nghề.

Thứ ba

Thiếu ý thức và tinh thần hợp đồng để xây non sông thành biển. Nhiều người không muốn kiếm những khoản tiền nhỏ có thể kiếm được nhờ làm việc chăm chỉ, mà chỉ nghĩ về cách kiếm tiền lớn và ngay. Đồng thời, trong xã hội quen biết máu mủ ruột thịt, tình yêu và sự công bằng thường ít quan trọng hơn tiền bạc và không phải là tinh thần hợp đồng.

Thứ tư

Tin tưởng một cách có ý thức rằng tham gia vào các hoạt động thương mại cần rất nhiều vốn. Khó có thể phân khúc thị trường một cách hiệu quả, và không rõ tiền lớn có thể kinh doanh lớn, tiền nhỏ có thể kinh doanh nhỏ, và kinh doanh nhỏ cũng có thể kinh doanh lớn.

Thứ năm

Thiếu sự nhạy bén trong kinh doanh. Khó có những hiểu biết độc đáo về môi trường chung của phát triển kinh tế, khó có thể dự đoán và phán đoán được xu hướng và hướng phát triển của thị trường.

Các khía cạnh khác, chẳng hạn như chia sẻ tài nguyên và đôi bên cùng có lợi, nghệ thuật sống linh hoạt, v.v., cần được cải thiện.

Phân tích nguyên nhân dẫn đến việc kinh doanh khu vực H’mông chậm phát triển. Trước hết, chất lượng kinh doanh và ý thức kinh doanh chưa đầy đủ. Những phẩm chất mà một doanh nhân nên có bao gồm danh tiếng tốt, đủ tự tin, khả năng suy nghĩ và phán đoán độc lập, khả năng xây dựng mối quan hệ, khả năng nắm bắt cơ hội và tinh thần mạo hiểm. Nhận thức về kinh doanh liên quan đến một số khía cạnh: cái nhìn sâu sắc về thị trường, người tiêu dùng và các cơ hội kinh doanh được phát hiện thông qua quan sát và phân tích, phản ứng với các cơ hội kinh doanh và chiến lược kinh doanh đã chọn, và việc thực hiện mạnh mẽ chiến lược đã xây dựng; Thứ hai, khó vượt qua rào cản tâm lý đối với mặt tốt. Bị ảnh hưởng bởi văn hóa truyền thống và môi trường sống, rất khó để thực hiện bước đầu tiên, thậm chí nghĩ rằng việc bán hàng nhỏ trên đường phố sẽ ảnh hưởng đến đánh giá của người khác về bản thân mình, không nhận ra rằng có được sự giàu có nhờ chăm chỉ và trí tuệ là một vinh dự không gì sánh được. và niềm tự hào; một lần nữa, việc thiếu kinh nghiệm thực tế trong các hoạt động thương mại. Hầu hết mọi người chỉ dừng lại ở mức độ suy nghĩ và không thực hiện được các hành động để cảm nhận sự bí ẩn của hoạt động kinh doanh. Chỉ trong thực tế táo bạo, chúng ta mới có thể thay đổi các quan niệm tư tưởng của mình và chuyển từ phương thức tư duy thông thường sang phương thức tư duy hoạt động thương mại. Chỉ trong thực tế, chúng ta mới có thể học hỏi kiến ​​thức kinh doanh và nâng cao trình độ nhận thức.

Để thúc đẩy người H’mông tham gia tích cực vào các hoạt động kinh doanh, tôi có những đề xuất sau:

Trước hết là sự tự tin và hoàn thiện bản thân, mạnh dạn rèn luyện.

 Chỉ khi thực hành lặp đi lặp lại, chúng ta mới có thể vượt qua rào cản tâm lý, tăng cường sự tự tin và học hỏi kinh nghiệm. Nếu bạn có ít vốn hơn, bạn có thể cố gắng tích lũy vốn và tích lũy kinh nghiệm thông qua kinh tế quầy hàng, tiệc nướng, quan hệ đối tác, v.v., chẳng hạn như dần hiểu vị trí khách hàng, danh mục hàng hóa nhỏ, kênh mua hàng, tâm lý người tiêu dùng, nhu cầu của khách hàng, tỷ suất lợi nhuận và các doanh nghiệp khác từ nền kinh tế sạp. Một ví dụ khác là sinh viên các trường cao đẳng và trung cấp kỹ thuật bán nhu yếu phẩm hàng ngày và hàng hóa nhỏ cho bạn cùng lớp và người dân vào thời điểm thuận lợi hơn như sinh viên mới nhập học, hoặc chủ động hợp tác với một số khoa thương mại để tổ chức cho sinh viên học ngắn hạn. – Nhân viên lâu năm, vv để nâng cao khả năng thực tế của họ. “Lực lượng là vô thường, và nước là vô thường.” Bạn có thể đi xa như bạn nghĩ.

Học cách tư duy và nói về lý tưởng.

 Thông qua cách tư duy câu chuyện, các ý tưởng hay, ý tưởng tốt, triển vọng cho tương lai, kế hoạch, dự báo và các giá trị khác được truyền tải đến công chúng, và được khán giả chú ý và chấp nhận chúng. Cốt lõi của việc tư duy là các doanh nhân phải có khả năng bình tĩnh, phân tích sâu sắc nhu cầu của người tiêu dùng và thu hút người tiêu dùng cùng nhau suy luận ra những câu chuyện, thay vì những câu chuyện suông. Ví dụ, ngôi làng H’mông với phong cảnh đẹp và môi trường độc đáo có thể sử dụng môi trường tự nhiên không thể lặp lại của mình để cố gắng tạo ra ngành giải trí (du lịch) và nghỉ dưỡng, đồng thời hướng dẫn người tiêu dùng mong muốn thành lập một khu du lịch sinh thái và nghỉ dưỡng . Một ví dụ khác là thị trường rượu hỗn hợp, người tiêu dùng khó nắm bắt được đầu mối sản xuất và chất lượng, khi đó người tiêu dùng có thể được hướng dẫn chú ý đến quy trình sản xuất rượu chất lượng cao, và lòng tin của người tiêu dùng có thể được nâng cao thông qua nền tảng hệ thống giám sát từ xa, và rượu được sản xuất có thể được lưu trữ trong các hang động., để tăng giá trị của nó.

Mở rộng các kênh tài trợ.

 Ngoài các kênh truyền thống như quỹ cá nhân (tự sở hữu), khoản vay tư nhân, đầu tư đối tác, khoản vay ngân hàng và quỹ hỗ trợ đặc biệt của chính phủ, chúng tôi cũng phải tích cực mở rộng các kênh tài trợ và giới thiệu đầu tư và tài trợ gây quỹ cộng đồng trực tuyến và ngoại tuyến (huy động vốn cộng đồng hoàn lại, huy động vốn cộng đồng cổ phần, huy động vốn từ cộng đồng chủ nợ) Gây quỹ, huy động vốn từ cộng đồng phúc lợi công cộng) và đầu tư mạo hiểm, v.v. Ví dụ: nếu việc xây dựng một khu nghỉ dưỡng giải trí áp dụng mô hình huy động vốn cộng đồng hoàn lại để gây quỹ, đổi lại nó sẽ cung cấp chỗ ở miễn phí và các sản phẩm quà tặng. Nếu mô hình huy động vốn cộng đồng cổ phần được sử dụng để gây quỹ, nhà đầu tư sẽ có một khoản vốn chủ sở hữu nhỏ.

Trau dồi tư duy, kiến thức Internet.

 Nghiên cứu đặc điểm, xu hướng phát triển và mô hình kinh doanh của Internet, đồng thời nắm bắt được sự khác biệt giữa doanh nghiệp truyền thống và doanh nghiệp tương lai. Bản thân Internet là một công cụ và một kênh truyền tải, nhưng “Internet + ” có thể kích hoạt các nguồn thông tin và tạo ra giá trị. Theo quan điểm của hầu hết các công ty, việc tập trung chủ yếu vào tiếp thị và xây dựng kênh, thường bỏ qua đổi mới sản phẩm cốt lõi và định vị thị trường. Sản phẩm phải khác biệt và sáng tạo, trở thành sản phẩm tối ưu mà người tiêu dùng không thể cưỡng lại. Chỉ bằng cách tạo ra giá trị độc đáo cho khách hàng, họ mới có thể giành được sự theo đuổi (lòng) của người tiêu dùng.

Trau dồi sự nhạy bén trong kinh doanh.

 Sự nhạy bén trong kinh doanh đến từ thực tiễn hoạt động kinh tế hàng hóa, tích lũy kinh nghiệm trong quá trình thực hành lặp đi lặp lại, khả năng hiểu biết về thị trường và nắm bắt chính xác xu hướng phát triển của thị trường trong tương lai.

Thiết lập khái niệm chia sẻ và cùng có lợi.

 Thúc đẩy giao lưu hữu nghị và tin cậy lẫn nhau giữa các dân tộc, thiết lập khái niệm chia sẻ tài nguyên và hợp tác cùng có lợi.

Xây dựng đội dịch vụ tư vấn phát triển kinh doanh cho 3Hmoob+

 Đoàn kết những người H’mông đang tham gia vào các hoạt động kinh tế hàng hóa và am hiểu kiến ​​thức kinh tế thành một đội hợp tác chặt chẽ và hiệu quả cao, đồng thời cung cấp các dịch vụ tư vấn tương ứng cho những người đồng hương khởi nghiệp.

Trích dẫn: 3Miao – ảnh internet

Dân tộc H’mông là một dân tộc độc nhất vô nhị, có câu nói “không có bài hát không thể làm ra cây giống, không có trống không thể làm ra cây giống và không có bạc không thể làm ra cây giống”. Cứ sau mùa thu, năm mới hay ngày lễ hội, dân làng lại gióng lên những chiếc trống to “hầu đồng, đánh trống một cảnh đẹp nông thôn …

Đối với người H’mông, trống H’mông không chỉ là một loại nhạc cụ, mà còn là tinh thần đoàn kết, là sức mạnh chiến đấu, là động lực để rèn giũa phía trước.

Có hai truyền thuyết về Miaogu.

Truyền thuyết 1:

Khi Chi You (Hmoob Txiv Yawg) thi đấu ở đồng bằng Trung tâm, binh lính của anh ta rất mạnh mẽ, mỗi khi ngoại tộc hoặc thú dữ xâm lược, họ thường đánh một thiết bị gọi là “哝” (tiếng H’mông gọi là “trống” cho “哝”) để triệu hồi bộ lạc để chống lại và sử dụng tiếng nói của mình. Triển khai đội hình và thúc đẩy tinh thần, vì vậy người H’mông gọi việc tham gia vào “cuộc họp trống” là “đánh trống.”

Huyền thoại 2:

Thời xa xưa có rất nhiều quái vật làm hại Thị trấn H’mông, chúng ăn thịt trẻ em và các cô gái xinh đẹp, Yaxiong rủ đồng bọn lên núi để ám sát quái vật. Quái vật bị đánh bại và trốn trong hố sụt. Yaxiong nhảy xuống hố sụt và lấy con quái vật nhiều đầu. Giết. Dân làng đánh trống chào mừng sự trở về đầy khải hoàn của nhóm Yaxiong.

Trống H’mông được chia thành trống đơn, trống đôi và trống nhiều người chơi, có nhịp điệu mạnh mẽ, được sử dụng trong các bài tập như các động tác võ thuật tổng hợp, động tác thu hoạch mùa thu, bắt chước khỉ …, phản ánh lịch sử. Lao động và thiên nhiên là trong nghệ thuật, để trong khi khán giả thưởng thức nghệ thuật, họ cũng diễn giải lịch sử của một dân tộc. Đánh trống xong, dân làng thả tiếng hát mừng tuổi sung túc.

Ở làng H’mông (Miao) Sơn, không phân biệt nam nữ, già trẻ đều có niềm yêu thích đặc biệt với trống và hát, ai cũng đánh vài búa và hát vài câu “Đồng đông”, tiếng trống vang trời. từ thế hệ này sang thế hệ khác …

Nguồn: 3Miao – Ảnh Internet

Tóm tắt: H’mong (Miao) Y học là một bộ phận quan trọng của Y học Trung Quốc và các Quốc gia lân cận, có lịch sử lâu đời và liên quan mật thiết đến văn hóa Trung Quốc. Bài viết này thảo luận về sự liên quan của Y học H’mông và văn hóa dân tộc ở Trung Quốc từ xa xưa, Y học H’mông và di sản văn hóa phi vật thể, cũng như cách bảo vệ sự kế thừa, đổi mới và phát triển, để bảo vệ tốt hơn hệ sinh thái văn hóa dân tộc và thúc đẩy sự phục hưng của văn hóa Y học Dân tộc. Bảo vệ, kế thừa và phát triển di sản văn hóa phi vật thể của Y học H’mông, đóng góp tốt hơn vào việc phục hồi sức khỏe của nhân dân Trung Quốc và thế giới. 

Từ tiêu đề chính H’mông Y học Trung Quốc bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể     

Thuốc bắc là sự kết tinh trí tuệ của dân tộc trong quá trình đấu tranh lâu dài chống lại bệnh tật, là viên ngọc sáng trong kho tàng văn hóa và khoa học của dân tộc Trung Hoa. Nhưng về sự liên quan của văn hóa dân tộc Trung Quốc và Y học dân tộc Trung Quốc bao gồm cả Y học dân tộc H’mông, làm thế nào để xây dựng cầu nối giữa văn hóa Trung Quốc và Y học mẫu quốc và thúc đẩy sự phát triển của nó, đặc biệt là khoa học tự nhiên và nhân văn, văn hóa Trung Quốc và Y học Trung Quốc? thảo luận về cách kết hợp phát triển, bảo vệ sinh thái văn hóa tộc người, bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể, kế thừa và đổi mới và phát triển, chưa có tiền lệ làm theo. Kết hợp kinh nghiệm nhiều năm của tác giả trong việc nghiên cứu và phát triển Y học Trung Quốc, bao gồm Y học H’mông, và sự liên quan của Y học H’mông và văn hoá Trung Quốc, Y học H’mông và di sản văn hoá phi vật thể, cũng như cách bảo vệ sự kế thừa và phát triển đổi mới, v.v. Thảo luận về các vấn đề nhằm bảo vệ tốt hơn hệ sinh thái văn hóa dân tộc và thúc đẩy sự phục hưng của văn hóa Y học Trung Quốc, bảo vệ tốt hơn sự kế thừa và phát triển sáng tạo của Y học Quý Châu H’mông, một di sản văn hóa phi vật thể, và làm tốt hơn cho việc phục hồi sức khỏe của người Trung Quốc và mọi người trên thế giới. Đóng góp cập nhật nhiều hơn.

1 Thuốc dân tộc và Thuốc quê hương H’mông

Y học dân tộc là tổng hợp các lý thuyết y học, kỹ năng kỹ thuật và tích lũy vật chất của các thế hệ được tạo ra và hình thành bởi một quốc gia trong môi trường sống và chiến đấu chống lại bệnh tật. Trung Quốc là một đất nước đa dân tộc, gồm 56 dân tộc anh em, các dân tộc anh em đều tích lũy được những bài thuốc dân tộc phong phú, muôn màu trong quá trình chống chọi lâu dài với bệnh tật, cùng nhau tạo nên nền Y học cổ truyền của đất nước Trung hoa vĩ đại. Hệ thống Y học cổ truyền Trung Quốc có hai nghĩa: nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Hệ thống Y học cổ truyền Trung Quốc theo nghĩa rộng là dùng để chỉ tất cả các loại thuốc cổ truyền do người dân các dân tộc trên đất nước tạo ra, kể cả người Hán; hệ thống Y học cổ truyền Trung Quốc hẹp dùng để chỉ Y học cổ truyền do người Hán ở Trung Quốc tạo ra. . Từ lâu, người ta vẫn quen đánh đồng “thuốc Bắc” với “thuốc Hán”. Y học cổ truyền Trung Quốc là nền y học cổ truyền tổng hợp Y học của dân tộc Hán, nó có sự xâm nhập và ảnh hưởng lẫn nhau với Y học của các dân tộc Tây Tạng, Mãn, Mông Cổ, Hồi, H’mông(Miao), Yi, Dai, Tujia và các dân tộc khác. giới thiệu kinh nghiệm Y học của các dân tộc khác nhau để làm giàu cho bản thân, không ngừng nâng cao và cùng nhau tạo thành một hệ thống Y học cổ truyền phương Đông đặc sắc và vĩ đại – Y học dân tộc Trung Hoa.

Thuốc dân tộc nói chung là các dân tộc có trình độ văn hóa khác nhau, dùng các loại thuốc dân tộc tự nhiên để phòng bệnh, chữa bệnh và chăm sóc sức khỏe. Nguồn gốc, sự hình thành và phát triển của Y học dân tộc gắn liền với văn hóa, tín ngưỡng dân tộc, sinh thái môi trường. Trung Quốc là một nước đa dân tộc, trong quá trình đấu tranh lâu dài với thiên nhiên, bệnh tật các dân tộc đã tích lũy cho mình những bài thuốc dân tộc phong phú, đa dạng, cùng nhau tạo thành bài thuốc Đông y là kho tàng văn hóa đặc sắc của Đất nước và thế giới. Y học dân tộc Trung Quốc đề cập đến các loại thuốc và các sản phẩm của chúng được hướng dẫn bởi các lý thuyết Y học của các dân tộc thiểu số như Hán, Tạng, Uygur, Mông Cổ, H’mông, Đông, Đại, Yi, Shui, Buyi, Gelao, Tujia, v.v., bao gồm cả Hán Y ( Y học Trung Quốc), Y học Tây Tạng, Y học Duy Ngô Nhĩ, Y học Mông Cổ, Y học dền, Y học Đông, Y học Đại, Y học Yi, cũng như các loại thuốc dân tộc và các sản phẩm của chúng như thuốc Thủy, thuốc Buyi, thuốc Gelao, thuốc Tujia, v.v.

2 Tính năng và nền tảng vững chắc của Y học H’mông

2.1  Lịch sử lâu đời và đặc điểm Y học của Y học H’mông

Dân tộc H’mông là một trong những dân tộc thiểu số lâu đời nhất và đông dân nhất ở Trung Quốc, và đứng thứ tư về số lượng các dân tộc thiểu số ở Trung Quốc . Người H’mông chủ yếu sống ở Quý Châu, Hồ Nam, Vân Nam, Hồ Bắc, Quảng Tây và các tỉnh khác. Y học H’mông, giống như các loại thuốc dân tộc khác, lần đầu tiên tồn tại như một loại công nghệ cần thiết cho cuộc đấu tranh sinh tồn trong lịch sử. và hệ thống văn hóa.

Y học H’mông có mô hình độc đáo của riêng mình trong việc hiểu bệnh và gửi thuốc. Trong thực hành sản xuất lâu dài và đấu tranh chống lại bệnh tật, người H’mông đã tích lũy được kinh nghiệm Y học phong phú và quý báu, dần dần hình thành mô hình lý thuyết về “Cương, kinh, triệu, và bệnh” của Y học H’mông cũng như căn nguyên. , phân loại bệnh, chẩn đoán bệnh, học thuyết Y học của người H’mông mang đậm tính dân tộc trong điều trị và phòng bệnh. Y học H’mông chia bệnh thành hai hạng: “bệnh cảm” và bệnh sốt. Nguyên tắc cơ bản trong việc dùng thuốc của họ là: “thuốc nhiệt chữa bệnh cảm” và “thuốc cảm chữa bệnh sốt”. Ở vùng đông nam Quý Châu cũng dựa vào. Các vị thuốc Tính chất và vị thuốc được xếp vào “Ngũ kinh điển”, tất cả các vị thuốc có vị ngọt, gai, thơm, cay đều thuộc kinh mạch lạnh; thuốc thơm, cay đồng thời thuộc kinh mạch nhanh và kinh lạc; tất cả các vị thuốc chua, đắng, se là thuốc cảm, thuộc loại kinh điển về nhiệt. Thuốc có đặc điểm là lập phương đơn giản, thuốc tinh chế, thuốc một bên cũng có số lượng lớn là “giản , tiện lợi, rẻ và đã được kiểm chứng “đơn thuốc, đơn thuốc đã được kiểm chứng và đơn thuốc bí mật. Đó là trong việc phòng chống những bệnh khó và thông thường. Bệnh tật, bệnh mãn tính, bệnh lão suy, v.v … có tác dụng chữa bệnh đặc biệt và những thủ thuật độc đáo. Thuốc H’mông hầu hết sử dụng thuốc tươi. Các đơn thuốc của người H’mông nhìn chung rất đơn giản và thiết thực. Ngoài các loại thuốc đơn lẻ, các loại thuốc cấu thành trong đơn thuốc hợp chất được chia thành “thuốc mẹ” (Thuốc chính và “thuốc phụ” (thuốc bổ trợ hoặc thuốc bổ trợ bổ sung) được sử dụng kết hợp. “Thuốc mẹ” (thuốc chính) được xác định theo loại thuốc được sử dụng cho các triệu chứng chính và hiệu quả của thuốc; “thuốc phụ” (thuốc bổ trợ) được xác định theo đối với các loại thuốc được sử dụng cho các triệu chứng phụ hoặc để giúp tăng cường hiệu quả của vị thuốc chính. Đơn thuốc của người H’mông bao gồm hầu hết các vị thuốc, nhưng rất hiếm các đơn thuốc hợp chất lớn. Dạng bào chế phổ biến bao gồm thuốc sắc nước, nước và rượu. Chiết xuất thiên nhiên, chiết xuất dầu, thuốc sắc, bột, thuốc viên, moxibcharge, hun trùng, v.v.

2.2 Lý thuyết Y học đơn giản của Y học H’mông và các đặc điểm của nguồn Y học H’mông

Trải qua hàng nghìn năm tích lũy văn hóa cùng vô số thế hệ tích lũy thực tiễn và miệt mài nghiên cứu, H’mông Y học đã từng bước phát triển thành một bộ môn độc lập với hệ thống lý luận tương đối hoàn chỉnh. Ví dụ, “Bác sĩ H’mông Chengxue”, “Thuyết Chengwu năm cơ bản”, “Thuyết Tam giới”, “Thuyết liên kết”, “Thuyết Tứ gân”, “Thuyết nhóm Cửu khung”, “Thuyết linh hồn”, “Độc dược Miêu nữ” Lý thuyết Khí “”, cũng như các lý thuyết cơ bản như “thuyết ba dạ dày”, “thuyết ba yếu tố khí, máu và nước”, và “thuyết bệnh và rối loạn”, đã xây dựng cơ sở lý thuyết của sinh lý và bệnh lý Y học H’mông để duy trì sức khỏe, phòng chống bệnh tật, Chẩn đoán, điều trị và thuốc lâm sàng cung cấp một cơ sở lý thuyết.

Y học Quý Châu H’mông rất giàu tài nguyên, và các nguồn của nó liên quan đến thuốc thực vật, thuốc động vật và thuốc khoáng. Tập đầu tiên của Tập Sách “Thuốc dân tộc Trung Quốc” ( 1984 ) gồm 40 loại thuốc H’mông; tập thứ hai ( 1990 ) gồm 30 loại thuốc H’mông. “Miao Medicine Collection” ( 1988 ) chứa 163 loại thuốc H’mông; “Guizhou Minority Medicine Collection” ( 1989 ) gồm 91 loại thuốc H’mông; “Miao Medicine” ( 1992 ) chứa 340 loại H’mông Y ; “Guizhou Truyền thống Trung Quốc Tài nguyên “( 1992 ) bao gồm 197 loại thuốc Quý Châu H’mông;” Nghiên cứu và Phát triển Y học Quý Châu Miao “( 1998 ) bao gồm 165 loại dược liệu H’mông. Được đánh giá lại theo các tiêu chuẩn quốc gia liên quan và các chế phẩm (sản phẩm) thuốc H’mông có 117 loài ; “Bản đồ màu thuốc Miao (H’mông) Trung Quốc” ( 2002 ) chứa 368 loài thuốc H’mông; ” Bản đồ màu sắc Trung Quốc Benhua · Miao” ( 2005 ) chứa 391 loài thuốc H’mông thường được sử dụng ; “Bản đồ màu sắc” Trung Quốc Benhua · Khối lượng Miao “( 2006 ) chứa Thuốc H’mông thường được sử dụng 391 loại. Ngoài ra, có rất nhiều loại thuốc của người H’mông trong các sách liên quan và tài liệu học thuật được xuất bản ở Hồ Nam, Vân Nam, Quảng Tây và các tỉnh khác. Theo thống kê chưa đầy đủ hiện tại, có khoảng 2.000 loại thuốc H’mông thông dụng và khoảng 400 loại được sử dụng phổ biến nhất . Những vị thuốc của người H’mông này đã đặt nền tảng vật chất vững chắc cho sự thịnh vượng và sức khỏe của người H’mông, đồng thời cũng đặt nền tảng tài nguyên vững chắc cho di sản văn hóa phi vật thể quý hiếm của Trung hoa.

3  Y học H’mông có liên quan mật thiết với văn hóa Trung Quốc

3.1 Khám phá sự liên quan của y học H’mông và văn hóa Trung Quốc từ các truyền thuyết cổ đại

Y học H’mông cũng có nguồn gốc từ thời kỳ nguyên thủy, xuất phát từ quá trình đấu tranh sinh tồn và tập quán sản xuất, đời sống của tổ tiên người H’mông. Dân tộc H’mông với lịch sử hơn 5.000 năm có nguồn gốc từ Y học và cũng đã trải qua giai đoạn đầu tiên và lâu dài của các hoạt động Y tế trong xã hội loài người. Ngay từ thời xa xưa, tổ tiên của dân tộc H’mông đã từ lâu chống chọi với thiên tai, ác thú, dịch bệnh trong khi sản xuất và lao động, và họ cũng bắt đầu hoạt động Y tế trong quá trình kiếm sống. Sau khi nghiên cứu văn bản, gia đình Thần Nông huyền thoại, người có hai bản sắc là Y học và nông nghiệp, có mối quan hệ lịch sử sâu sắc với tổ tiên của dân tộc H’mông. Như “Hoài Nam Tử” đã nói: “Thần Nông gieo hàng trăm hạt, và tù nhân có thể dạy chúng.” Tổ tiên của dân tộc H’mông đã kế thừa truyền thống “Lei Lei bằng gỗ, dạy người làm nông” của Shennong hàng nghìn năm trước. Bài hát cổ “Bài ca mở trời đất” được lưu truyền rộng rãi trong dân tộc H’mông”, được đúc kết từ Guoducha cổ của Doupan, tạo nên vua Y thuật ở Nainan, nước Daichadaixiongni, và hoàng đế của Dou Nai với Chapa “(trong tiếng H’mông (Miao). ở Jiyin), mối quan hệ thân thiết giữa tổ tiên của tộc H’mông và Thần Nông cũng được ca ngợi một cách sống động. Ý tưởng chính của lời bài hát là: “Trời và Đất Pangu được tạo ra đầu tiên, mặt trời và mặt trăng chia thành âm và dương. Hoàng đế Thần Nông tạo ra năm loại ngũ cốc để tạo ra thuốc. Thiên hạ gọi ông là vua của Y học.” Người dân tộc Hán và người H’mông giống nhau. Mọi người trên thế giới đều có nguồn gốc từ hoàng hậu”. Người dân tộc H’mông ở vùng Ershan cũng nói rằng” Grandpa Yao Wang “là một vị thần trong suốt, giống như thủy tinh, có thể bay cùng. Ông nói rằng ông không ngại gian khổ và trở ngại, và ông là “chasishchacha” cho người H’mông. (Bản dịch tiếng Đông Miao(H’mông) có nghĩa là “tìm kiếm một đơn thuốc”). Bài hát nói: “Vua ngự y, vua ngự y, có thân hình sáng ngời, đi khắp núi đồi, đi lại như thường, ăn hoa quả rồi ngủ, tìm thuốc và kê đơn.” Truyền thuyết này rất giống với Người Hán truyền thuyết “Thần Nông nếm thảo dược”, người Hán còn nói Thần Nông là Linh Long thân ngọc, có thể nhìn thấy phổi và ngũ tạng của nó và nói rằng: “Nếu không phải vì thân ngọc tinh xảo gặp phải mười hai chất độc trong một ngày sau khi nếm thuốc, làm thế nào bạn có thể giải quyết nó? “(Ming Zhou You” Kai Pi Yan Yi “). Ngoài ra, nó còn được lồng ghép với những thần thoại và truyền thuyết cổ xưa của người Chu từ thời Chiến quốc đến đầu thời nhà Hán, “Sơn hải kinh · Đại hoang chí Bắc điển” có ghi: “Kiều ở Tây Bắc, ở phía bắc của nước đen, có người có cánh, và tên là Miao(H’mông), Zhuan Xu (tức là trong truyền thuyết) Zhuanxu Emperor Gaoyang, trưởng bộ tộc nguyên thủy, là cháu của Emperor Huang) Sheng Huantou (Huantou là huyền thoại Con trai của Yao là Danzhu). Huantou sinh ra là người Miao(H’mông), … “Tương tự.

3.2 Khám phá sự liên quan của Y học H’mông và văn hóa Trung Quốc từ khảo cổ học tài liệu

    Mặc dù quốc gia H’mông không có tài liệu ghi chép về lịch sử Y học của mình, nhưng Y học dân tộc H’mông đã xuất hiện trong các ghi chép lịch sử của dân tộc Hán trong nhiều năm. Ngay từ thời Xuân Thu và Chiến Quốc, nhà thơ yêu nước vĩ đại Khuất Nguyên đã miêu tả Ngô, thạch xương bồ, Eupatorium, hồ tiêu, Peilan, quế, mộc lan, dâm bụt, Xinyi, Zhi, Ai, v.v. Miao y. Ví dụ: “Hu Jiangli và Pizhixi, Ren Qiulan to Pei” (“Jiangli” có nghĩa là Wuwu, Zhi có nghĩa là Baizhi, và “Qiulan” có nghĩa là Zelan); “History: Biography of Nanyi Yi” “của nhà sử học Tây Hán Sima Qian trong phần sáu Năm thành lập nhà Nguyên, vua Đại Hưng đã tấn công Dongyue, và Dongyue đã giết Wang Ying để đổi lại. Sứ thần hùng mạnh của Huiyin là Panyang đã ra lệnh cho Tang Meng ám chỉ Nanyue. Nanyue ăn nước sốt konjac của Mông Cổ. Mengxiang đến đây., nói, “The road northwest of the stone stone, the stone river is a few miles away, out of the Panyu city.”…” This is the story of the Emperor Wu of the Han Dynasty, Tang Meng sent to Nanyue, the envoy gửi đến Nanyue để ăn konjac. Sự việc này cũng được ghi lại trong cuốn sách “Picture Jing Materia Medica” của Su Song vào thời nhà Tống: “Kongjiang, sinh ra ở Bashu, được tìm thấy ở Kuichuan ngày nay. Hoàng đế Wu của nhà Hán cũ đã gửi Tang Meng Xiaoyu đến Nanyue, và Nanyue used konjak for food in Nanyue. Always, the answer was: a few miles away from the northwest of the Miaojiang River, out of Panyu City. Emperor Wu felt it, so he opened the Miaoshan and Yueshangye.” Theo “Biên niên sử quận Xingren” của Quý Châu: “Núi sinh ra héo, hoa giống như dây leo, lá giống như longum tuberosum, và hạt giống như dâu tằm. Miao dầu ráo nước, và gạo nếp là nước sốt, và vị cũng rất cay. Lấy lá và gói trầu, ăn được cho là chướng khí, người phụ nữ H’mông giữ làm quà và cho rằng đó là sản vật của nước ngoài. Có thể thấy ngay từ thời nhà Hán, cư dân Quý Châu đã sử dụng “cây héo núi” địa phương làm thực phẩm hoặc thuốc chữa bệnh. Tác giả đã nghiên cứu và chứng minh nguồn thực vật của cây konjac là cây tiêu konjac, cần phân biệt với cây “konjac quý” đã được ghi nhận trên cây. “Quế long” có thể dùng để chỉ hạt gừng thuộc họ Long não (Lauraceae), giống gừng có mùi thơm, hoặc họ Pseudomonas thuộc họ Piper, lá long não và các cây khác cùng chi được sản xuất ở Quý Châu. Các loại cây nói trên không chỉ giống về hình dáng, mùi vị, chức năng mà còn là quả hoặc tai của các loài thực vật giống nhau. Cho đến nay, người H’mông vẫn có phong tục xay nhuyễn chúng để điều chỉnh thức ăn; điều này có thể là thứ mà Tang và người Mông Cổ đến Nanyue để ăn. “Côn Giang” và những thứ tương tự, cũng là những loại thuốc thường được sử dụng bởi dân tộc H’mông ngày nay.

Theo nghiên cứu và thống kê của Ou Zhi’an, cuốn sách Dược lâu đời nhất của Trung Quốc “Thần Nông’s Materia Medica” chứa khoảng 1/3 các loại dược liệu bằng tiếng Miao(H’mông). Tập đầu tiên của “Compendium of Materia Medica” thời nhà Minh của Li Shizhen có 17 các loại thuốc cho cây con và tập hai gồm 27 loại thuốc H’mông. Cuốn “Compendium of Materia Medica” cũng ghi lại hình thái, cách thu hái và kinh nghiệm làm thuốc của nhiều loại thuốc người H’mông. Ví dụ, có hơn 20 từ đồng nghĩa với tên của các loại thuốc Miao(H’mông), ví dụ như Chisy và Li Shizhen trực tiếp chỉ ra tên Miao của họ: “Jiehua”.

Những phát hiện khảo cổ học về di tích văn hóa cũng chứng minh mạnh mẽ rằng Y học H’mông tộc có lịch sử lâu đời và có liên quan mật thiết với nền văn hóa Trung Quốc. Ví dụ, từ năm 1972 đến năm 1974 , các ngôi mộ số 1, 2 và 3 của Mawangdui đã được khai quật một cách khoa học ở vùng ngoại ô phía đông của Trường Sa. 2 ngôi mộ Miao(H’mông). Một ngôi mộ được bảo quản tốt của thi hài phụ nữ thời Tây Hán trên tay có 2 túi Ge Xun (gói), được xây bằng thuốc, hộp quan tài được tìm thấy trong túi hun khói 4 Ge, 6 túi lụa Ge, 1 gối thêu Ge và 2 Ge Thuốc Kaoru cũng được chứa trong lò. Các loại thuốc này đã được xác định là Xinyi, Zanthoxylum bungeanum, Maoxiang, Peilan, gừng khô, riềng, táo, hoa hòe, quế, v.v., các loại thuốc thơm này có chứa dầu bay hơi và các thành phần hữu hiệu khác, có tác dụng khử trùng, tiêu thũng, gió và mồ hôi. Tất cả đều là những loại thuốc thường dùng của nhà H’mông; tổ tiên của người H’mông dùng để mặc đồ ô uế để tránh nhiễm trùng và được dùng làm đồ tang lễ để tẩy uế, khử trùng và sát trùng ngoài da.

Trong số các tài liệu Y học được khai quật từ Lăng mộ Hán Mawangdui, phần chính là cuốn sách lụa Y học lâu đời nhất “Năm mươi hai bí quyết” được tìm thấy ở Trung Quốc cho đến nay. Vị thuốc “A” để chữa bệnh là một loại cây họ đậu được người H’mông gọi là Dou được gọi là “Dui” trong tiếng Trung, nó không chỉ đồng nghĩa với “Da” mà còn gần giống trong cách phát âm, là kết quả của quá trình phát triển của ngôn ngữ H’mông cổ đại. Trong “Năm mươi hai đơn thuốc”, bệnh chủ yếu do lạnh và nhiệt còn được gọi là “痎”, đồng nghĩa với “Khí” trong tiếng Miao(H’mông), phản ánh đầy đủ mối quan hệ khăng khít giữa chúng. Trong lịch sử, Trường Sa, Hồ Nam là nơi tổ tiên của dân tộc H’mông cùng sinh sống. Phát hiện khảo cổ này cung cấp bằng chứng mạnh mẽ cho lịch sử lâu đời của Y học dân tộc H’mông. Đồng thời, vị trí địa lý của Lăng mộ Hán Mawangdui vẫn quyết định các đặc điểm cấu trúc văn hóa mà nó hiện diện, đó là nó làm nổi bật sự kết hợp phức tạp giữa văn hóa Đồng bằng Trung tâm với văn hóa Miao(H’mông) và Chu. Đó thực sự là “bạn trong bạn và you in me ”, cũng phản ánh đầy đủ Đặc điểm kết tinh chung của văn hóa phương Bắc với văn hóa Hán làm chủ đạo và văn hóa phương Nam (bao gồm cả văn hóa Miao(H’mông) và Chu).

3.3 Khám phá sự liên quan của Y học H’mông và văn hóa Trung Quốc từ các bài hát dân gian cổ đại

Qua nghiên cứu lịch sử, “Miao Phù” được miêu tả trong Hán văn chính là “Miao(H’mông) gia y vương” mà người H’mông luôn tin tưởng. Các bài hát cổ của dân tộc H’mông thường truyền tụng như “Thiên niên triệu y, Vạn niên Miao y”, “Một vị thuốc vương, vạn phương; 3000 Miao y, 800 đơn thuốc” và các bài khác. Cho đến nay, các bác sĩ người H’mông ở An Long, Trấn Phong, Cảnh Long ở tỉnh Càn Long, Quý Châu vẫn tôn kính vị vua của Y học, nếu bệnh nhân khỏi bệnh trong quá trình hành nghề thì phải dùng phương pháp giết gà và tổ tiên, là vô cùng hoành tráng. Di Jing tôn vinh “Miao Family Medicine King” . Một ví dụ khác là truyền thuyết về vua thuốc nam và vua thuốc nữ của người H’mông ở phía tây Hồ Nam và vua thuốc nữ dường như có sớm hơn. Họ đã từng vẽ chân dung Nữ Y vương dựa theo truyền thuyết của tiền nhân, bức tranh là một người phụ nữ cổ đại, lông lá, thân trên trần trụi, mặc áo lá, treo ngực, đi chân trần, tay cầm đồ ngự y, dòng. Hình ảnh thời kỳ thị tộc. Xét từ lịch sử xã hội học, thị tộc mẫu hệ của dân tộc H’mông phát triển mạnh cách đây khoảng 7.000 đến 10.000 năm. Gongyao Wang là đại diện cho các tộc trưởng ngành Y trong thời kỳ thị tộc. Còn những truyền thuyết được ghi chép trong y văn, chẳng hạn như “Chi You Chuang Medicine” và “Ancient Healer Ri Miao Fu”, tất cả đều theo sau. Nhưng việc tạo ra thuốc của một ai đó chỉ là một biểu tượng.

Trong “Bài ca cổ của dân tộc H’mông”, có rất nhiều câu chuyện phản ánh việc phát hiện ra các loại thuốc và sử dụng chúng trong chữa bệnh thời cổ đại. Ví dụ, một bài hát cổ “Dian Ha” được lưu hành ở đông nam tỉnh Quý Châu, kể về một người dân tộc H’mông tên là Ha Ge, người không may bị một con hổ bắt đi khi anh còn nhỏ và đã không trở lại trong mười năm. Sau đó, anh được cha mẹ tìm thấy, tuy đã trở về nơi hoang dã nhưng giọng nói của anh đã bị khản đặc, không nói được. Một lần chạy ra sông hồ ăn nhiều bèo, cây thủy sinh nhưng gặp tai nạn lớn, Hage không những không nói được mà còn thoát khỏi sự hoang dã. Từ đó chúng ta có thể thấy tổ tiên của dân tộc H’mông đã khám phá và tích lũy kinh nghiệm như thế nào mà bài thuốc “bèo tấm” của người H’mông có thể điều trị các bệnh như khản tiếng.

“Liệu pháp châm cứu thuốc đường” nổi tiếng trong Y học H’mông là một phương pháp trị liệu bên ngoài độc đáo được phổ biến rộng rãi ở tây nam Quý Châu và hầu hết khu vực tây bắc. Sau khi nghiên cứu văn bản, “liệu pháp châm cứu y học đường” được bắt nguồn từ Y học cổ đại được sử dụng trên cung. Từ góc độ thành phần của thuốc, chủ yếu là tổ tiên của dân tộc H’mông đã áp dụng cách pha chế có độc tính cao như “thấy máu là niêm phong cổ họng” trên đầu mũi tên để săn các động vật hung dữ như chó rừng, hổ và Leopards. “Song History · Biography of Barbarians” có: Barbarians (chủ yếu đề cập đến các tộc người Miao và Yao) “Họ bảo vệ những ngọn núi khỏi nguy hiểm, mặc dù họ có những cánh đồng Shetian và thu thập rất ít hạt kê, nhưng họ đã bắn chết họ bằng những mũi tên thuốc và bắt hết chim muông, thú dữ. Tức là dọn đi nơi khác. Tốt là mũi tên thuốc, kẻ trung kêu lên, tin chết, lấy thuốc chữa khỏi. ” Cho đến nay, người H’mông vẫn có thói quen săn bắn. Người H’mông cổ đại ngoài sử dụng thuốc để săn bắn, họ còn sử dụng thuốc để điều trị bệnh, khác với loại thuốc mà các dân tộc khác sử dụng. Trong quá trình bôi thuốc lâu dài, người H’mông đã cố tình giảm bớt độc tính của nó để đáp ứng nhu cầu chữa bệnh, như cho thêm đường ong và các thành phần khác làm giảm độc tính của thuốc, rồi dùng kim đặc biệt đâm vào vùng bị bệnh. hoặc kim ba cạnh bệnh. Nó rất phổ biến vì thao tác đơn giản, tác dụng thuốc nhanh và tác dụng phụ nhỏ. Đây là phương pháp chữa bệnh bên ngoài có nguồn gốc từ hoạt động săn bắn xa xưa của dân tộc H’mông, là một sáng tạo vượt bậc, cũng là bằng chứng chắc chắn rằng Y học H’mông có nguồn gốc từ đời sống và tập quán sản xuất xa xưa, và là hiện thân của máu thịt mối quan hệ giữa Y học H’mông và văn hoá Trung Quốc. Nó cũng rất phong phú trong quỹ đạo chặt chẽ của sự thâm nhập, xuất hiện và phát triển lẫn nhau của Y học H’mông và văn hoá Trung Quốc.

4 Y học H’mông và Bảo vệ Di sản Văn hóa Phi vật thể

4.1 Y học H’mông là di sản văn hóa phi vật thể cực kỳ quý hiếm

Kể từ sáng kiến của UNESCO về bảo vệ di sản văn hóa và thiên nhiên của thế giới vào năm 1972, sau nhiều năm thảo luận và cân nhắc, Tổ chức này đã chính thức đề xuất việc bảo vệ di sản văn hóa truyền khẩu và phi vật thể của con người (tức là di sản văn hóa phi vật thể) vào năm 1998 , do đó mở rộng đáng kể việc bảo vệ di sản văn hóa không gian. Thủ tướng Ôn Gia Bảo chỉ rõ: “Di sản văn hóa phi vật thể là tinh hoa của văn hóa dân tộc, là biểu tượng của trí tuệ dân tộc, là kết tinh của tinh thần dân tộc”.

Như đã đề cập trước đó, Y học cổ truyền Trung Quốc, bao gồm cả Y học H’mông, là tài sản quý giá được dân tộc Trung Quốc tích lũy trong quá trình đấu tranh lâu dài chống lại bệnh tật. Phương pháp thực hành hiệu quả và kiến ​​thức phong phú chứa đựng hàm ý khoa học sâu sắc. Bản chất của văn hóa là biểu tượng của trí tuệ của dân tộc Trung Hoa, kết tinh tinh thần của dân tộc Trung Hoa và là một di sản văn hóa phi vật thể vô cùng quý hiếm. Tháng 3 năm 2007, Bộ Khoa học và Công nghệ Quốc gia, Bộ Y tế, Cục Quản lý Dược phẩm Nhà nước, Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Nhà nước và 16 cơ quan khác cũng xây dựng và ban hành “Kế hoạch Phát triển Đổi mới Y học Cổ truyền Trung Quốc” (năm 2006 ~ 2020), Đòi hỏi rõ ràng trên cơ sở kế thừa và phát huy những ưu điểm, đặc điểm của nền Y học cổ truyền Trung Quốc, tận dụng khoa học công nghệ hiện đại để đẩy mạnh hiện đại hóa và quốc tế hóa nền Y học cổ truyền Trung Quốc, chúng ta phải nỗ lực khai thác kho tàng Y học cổ truyền. Y học, thúc đẩy sự phát triển đổi mới và phát triển nền Y học Trung Quốc tự chủ và độc lập Ngành Y tế lớn có quyền sở hữu trí tuệ sẽ thực hiện nhiệm vụ trọng tâm là thúc đẩy “Kế thừa và Đổi mới và Phát triển Y học Cổ truyền Trung Quốc” tốt hơn và nhanh hơn. Y học của Dân tộc H’mông đang đứng trước cơ hội hiếm có, vì vậy, làm thế nào để tăng cường bảo vệ một cách có hiệu quả nền Y học H’mông, một di sản văn hóa phi vật thể vô cùng quý hiếm, đồng thời tạo ra sức bật hơn nữa trong công cuộc bảo vệ, kế thừa và đổi mới, phát triển là nhiệm vụ bắt buộc và gian khổ của Dân tộc.

4.2  Tuân thủ các chính sách “bảo vệ đầu tiên, cứu hộ đầu tiên, sử dụng hợp lý, thừa kế và phát triển” của di sản văn hóa phi vật

Thông báo của Hội đồng Nhà nước Trung Quốc về tăng cường bảo vệ di sản văn hóa quy định chính sách bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể là “bảo vệ trước, cứu trước, sử dụng hợp lý, kế thừa và phát triển.” Chính sách “mười sáu tính cách” này phù hợp với chính sách bảo vệ của Điểm khác biệt, nổi bật nhất là “kế thừa và phát triển” thay thế thuật ngữ “tăng cường quản lý”. Điều này dựa trên đặc điểm của di sản văn hóa phi vật thể là có trạng thái sống truyền miệng, truyền khẩu. Điều này phù hợp với đặc điểm của Y học H’mông của chúng ta, Y học H’mông có đặc điểm là lưu truyền sống và truyền khẩu (dân gian vẫn truyền từ nam sang nữ, v.v.), có rất nhiều thủ thuật kỳ lạ và phương pháp điều trị đặc biệt đang được cấp bách Cần được bảo vệ và cứu hộ. Sử dụng hợp lý và phát triển kế thừa. Ví dụ, các bác sĩ, Lương Y H’mông giỏi sử dụng thuốc bên ngoài hoặc liệu pháp “nước” để điều trị hiệu quả các vết đâm, vết thương do mũi tên, vết thương do súng bắn, gãy xương, ngộ độc rắn và côn trùng và các bệnh khác. Và có thể lấy ra các thanh tre trong cơ thể, các dị vật như đinh sắt, mạt sắt, mảnh bom hoặc cát sắt. Theo truyền thuyết, bác sĩ Yang Bajin của Guizhou Songtao Miao, bác sĩ Long Changqing và Wu Laoru của Hunan Phoenix Miao, v.v., có công dụng chữa trị “vết thương do vết đâm và vết thương do súng bắn, cơn đau không thể ngăn cản, một khi đã bôi thuốc thì máu hết đau.” , và vết sưng tấy biến mất. Nghi thức “chữa lành từng ngày”; sau khi vết thương do đạn bắn nghiêm trọng được áp dụng, nó không chỉ có thể loại bỏ các cơ bị phân hủy, mà còn làm cho giáo hoặc cát sắt và các vật thể lạ khác rút ngoài ra, liệu pháp “nước” là một kỹ năng kỳ diệu được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác trong y học H’mông. Quy trình của liệu pháp “chuyển hóa nước” của Y học H’mông là: đầu tiên hiểu tình trạng bệnh, sau đó lấy một bát nước trong, hành giả sử dụng sự tập trung, quyết tâm, may mắn, hoặc niệm chú, hoặc cho thuốc cần thiết vào nước, và sử dụng. Ngón tay trỏ hoặc ngón giữa Nhúng viên đạn vào bộ phận bị bệnh, theo thời gian bệnh có thể thuyên giảm ngay hoặc lành trong thời gian ngắn. Các nghiên cứu hiện tại tin rằng liệu pháp “chuyển hóa nước” của y học H’mông dường như có liên quan đến “liệu ​​pháp khí công” nổi tiếng. Theo khảo sát của các nhân viên Y tế dân tộc ở Qian, Xiang và các tỉnh khác, trước đây, nhiều bác sĩ H’mông sử dụng liệu pháp “nước”, có nhiều loại và tác dụng khác nhau. Ví dụ, “nước máu” và “nước sắt” chủ yếu được dùng để chữa gãy xương, có thể cầm máu và giảm đau; “nước xueshan” được dùng để chữa bỏng và bỏng nước, và có thể được ủ để giảm đau; “nước sấm “được dùng cho các phẫu thuật, có thể làm tiêu mủ và chữa vết loét;” Nước súng vàng “và” nước thấm “được dùng để điều trị vết thương do súng bắn và vết thương do dao, có thể thải ra đầu đạn cát sắt, cầm máu và giảm đau;” nước “có thể được sử dụng để gây đẻ trong sản khoa;” nước làm dịu “có thể được sử dụng để điều trị chứng điên;” Nước Huatuo “có thể được sử dụng để giảm đau trong phẫu thuật, v.v.

Có thể thấy từ những công năng thần kỳ và cách chữa bệnh đặc biệt của một số Y học H’mông gia truyền nêu trên, chúng ta phải nắm bắt cơ hội và có biện pháp tích cực để điều tra, nghiên cứu một cách nghiêm túc, phát hiện và xác nhận chúng, loại bỏ hàng giả, lưu giữ hồ sơ, công khai và bảo vệ chúng, phát huy tính kế thừa và phát triển đổi mới. Căn cứ vào tình hình và thực tế cụ thể của di sản văn hóa phi vật thể của Y học H’mông cần được bảo vệ theo những phương thức và phương pháp khác nhau để đảm bảo duy trì mãi mãi tuổi thọ huy hoàng và tuyệt vời của Y học H’mông. tiếp tục phát triển mạnh mẽ.

4. 3  Xử lý đúng đắn mối quan hệ giữa bảo vệ, kế thừa và sử dụng, và đổi mới y học H’mông

Đối với di sản văn hóa phi vật thể của Y hộc Dân tộc H’mông, trước hết phải tăng cường bảo vệ (bao gồm khai quật, xác định, xác nhận, cứu hộ,…) Việc sử dụng hợp lý được thực hiện với tiền đề bảo vệ tốt và kế thừa phát triển là mục tiêu cuối cùng của nó. Sử dụng hợp lý và phát triển kế thừa mới có lợi cho việc bảo vệ hiệu quả. Chỉ khi bảo vệ tốt thì giá trị sử dụng và phát triển kế thừa mới cao, mới dẫn đến vòng tròn đức hạnh và nhận thấy được giá trị sử dụng bền vững và phát triển không ngừng. Việc chúng ta đi chệch mục đích bảo vệ và kế thừa ban đầu, “khai thác và sử dụng” thuốc H’mông một cách phi lý, làm mất đi ý nghĩa nhân văn và đặc tính công nghệ là điều hoàn toàn không mong muốn. Tuy nhiên, nó không nên được bảo vệ một cách thụ động và tĩnh tại mà chỉ có thể được tạo ra một cách khoa học như tiêu bản động thực vật và đóng khung hoặc để trên giá. Đây là sự thiếu tôn trọng và nguy hại lớn nhất đối với di sản sống của y học H’mông.

Để chuẩn hóa, chuẩn hóa và khoa học hóa công tác quản lý Y học cổ truyền dân tộc Trung Quốc, ngay từ năm 1993 , Sở Y tế tỉnh đã tổ chức cho các chuyên gia Y tế liên quan kiểm tra việc sử dụng long đởm và tác dụng chữa bệnh theo tinh thần của Bộ Y tế. Health’s “Thông báo về việc thiết lập các tiêu chuẩn cho quốc gia Thuốc H’mông chính xác và các chế phẩm kê đơn bí mật của nó, từ nguồn gốc và cơ sở của đơn thuốc, thuốc kê đơn và nguồn gốc, tên và nguyên tắc đặt tên, nghiên cứu quy trình bào chế, chất lượng nghiên cứu tiêu chuẩn, nghiên cứu độ ổn định, nghiên cứu dược lý, nghiên cứu độc chất, xác minh lâm sàng Đánh giá khoa học về nghiên cứu, chức năng và chỉ định, cách sử dụng và liều lượng. Gần 200 chế phẩm công thức thuốc quốc gia, chủ yếu là thuốc dân tộc H’mông, đã được sàng lọc và đánh giá, được phê duyệt là tiêu chuẩn địa phương tỉnh Quý Châu để sản xuất và tiếp thị. Đồng thời, nó được biên soạn thành “Tiêu chuẩn thuốc tỉnh Quý Châu” ( phiên bản năm 1994 ), làm cơ sở pháp lý cho việc sản xuất, cung ứng, sử dụng và giám sát thuốc dân tộc ở tỉnh Quý Châu. Trên cơ sở này, Tỉnh đã biên soạn và xuất bản “Nghiên cứu và phát triển Y học H’mông ở Quý Châu”, nghiên cứu và thảo luận về quá trình phát triển, chẩn đoán và điều trị y tế, đặc điểm của y học H’mông, nội hàm khoa học và giá trị ứng dụng, v.v., và bảo vệ người H’mông Kế thừa và đổi mới đã tiến hành một nghiên cứu và tóm tắt có hệ thống và chuyên sâu, phản ánh một cách có hệ thống hơn các kết quả nghiên cứu và phát triển của Y học Quý Châu H’mông, đồng thời cung cấp cơ sở khoa học cho việc quảng bá các sản phẩm thuốc Quý Châu H’mông đạt tiêu chuẩn thuốc quốc gia và phát triển hơn nữa của H’mông Y học.

Tháng 2 năng 2001, Cơ quan Quản lý Dược phẩm Nhà nước Trung Quốc đã ban hành “Thông tư về tăng cường quản lý các tiêu chuẩn quốc gia độc quyền của Trung Quốc” để tăng cường quản lý thuốc độc quyền của Trung Quốc (bao gồm cả thuốc quốc gia) của các tiêu chuẩn quốc gia, nó được sử dụng bởi tỉnh Quý Châu và Cục Quản lý Dược phẩm. ” Nhóm chuyên gia đánh giá bằng sáng chế thuốc dân tộc và thuốc tiêu chuẩn địa phương của Trung Quốc “làm việc để xem xét thuốc bằng sáng chế tiêu chuẩn địa phương của Trung Quốc và thuốc H’mông theo yêu cầu của quốc gia. Hơn 160 sản phẩm thuốc H’mông tiêu chuẩn địa phương dựa trên cơ sở kê đơn, thành phần kê đơn và chức năng. Các chỉ định, bệnh thích ứng, căn nguyên, bệnh sinh, nguyên tắc điều trị, đơn thuốc, cũng như công nghệ bào chế, nghiên cứu dược lực học và độc học và nghiên cứu xác minh lâm sàng đã được xem xét và đánh giá sơ bộ, báo cáo Cục Quản lý Dược phẩm Nhà nước chấp nhận chung khảo quốc gia Với tư cách là kết quả, 156 loại thuốc H’mông Quý Châu đã được phê duyệt và nâng cấp lên tiêu chuẩn quốc gia. Hiện tại, ngành Y dược Quý Châu Miêu đang tiếp tục phát triển, trong những năm gần đây, các sản phẩm chủ yếu được thị trường tiêu thụ lạc quan và độc quyền là sản phẩm thuốc H’mông là: Kesustoping Syrup, Anti-Fuyan Capsules, Relinqing Granules, Ningbitai Capsules. , Yan Lishuang, Viên nang Tingfeng tiêu chảy, Viên nang Heiguteng, Viên nang Ningbitai, Viên nang Qianlie Shule, Viên nang Qinghuoyangyan, Kem dưỡng da Rishuan, Thuốc xịt Zhongtongling, Thuốc xịt Họng vàng, Thuốc tăng sinh xương và Thuốc ngừa vai đông lạnh miếng dán vv. Trong số đó, doanh thu hàng năm của các sản phẩm thuốc H’mông như Kesuting, Kangfuyan Capsules, Relinqing Granules, Xietingfeng Capsules và Heiguteng Capsules đã vượt quá 10 triệu nhân dân tệ hoặc thậm chí hơn 100 triệu nhân dân tệ.

Trên đây là sơ lược lịch sử khai phá, kế thừa, đổi mới và phát triển của nền Y học Dân tộc H’mông ở Tỉnh Quý Châu trong những thập kỷ gần đây, đặc biệt là từ khi đổi mới và mở cửa Y học. Y học hiện đại và công nghiệp hóa Y học H’mông ở Quý Châu Thực tiễn cho thấy Y học H’mông vẫn có sức sống mạnh mẽ và không gian rộng lớn để kế thừa và phát triển. Và kế thừa trong đổi mới và phát triển ”.

4. 4  Hiểu rõ hơn tầm quan trọng của y học H’mông và bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể và tăng cường kế thừa và đổi mới

Hiện nay, chúng ta cần nâng cao hơn nữa hiểu biết về bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể và Y học của dân tộc H’mông, nắm chắc xu hướng “trở về với thiên nhiên” và “cơn sốt Y học không chỉ là ở Trung Hoa” trên thế giới hiện nay dân tộc H’mông đang sinh sống tại hơn 13 Quốc gia và tha thiết quảng bá Y học như cách làm của người H’mông tại Trung Quốc. Y học phi vật thể Trung Quốc trong đó bao gồm cả Y học H’mông vậy tại các Quốc gia khác có thể có không? Chắc cũng sẽ có người H’mông nào đó đủ khả năng kiến thức nền tảng sử dụng Y học dân tộc. Việc bảo vệ, kế thừa và phát triển sáng tạo di sản văn hóa, thông qua nhịp cầu của văn hóa dân tộc và Y học Quốc gia, thể hiện toàn diện hơn tính sâu sắc của di sản văn hóa phi vật thể như được đề cập có dẫn chứng của Y học Trung Quốc, bao gồm cả Y học H’mông Trung Quốc, để đột phá các lớp kháng cự và các rào cản. Hãy nhanh chóng đi ra thế giới và trở nên độc lập trong thế giới Y học nắm giữ những gì thuộc về trí tuệ Y học Dân tộc.

Đối với di sản văn hóa phi vật thể Y học H’mông thế giới, chúng ta càng cần phải củng cố và xác định hiệu quả đối tượng chịu trách nhiệm bảo vệ và đối tượng kế thừa theo quy định của pháp luật. Mặc dù “Luật Bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể” tại mỗi quốc gia đã có hoặc vẫn đang được xây dựng, nhưng chúng ta có thể tham khảo “Luật Bảo vệ di tích văn hóa” thế giới, “Mọi cơ quan, tổ chức, cá nhân có nghĩa vụ bảo vệ di tích văn hóa quốc gia” và ” Chính quyền nhân dân các cấp ở địa phương bảo vệ hành chính “Di tích văn hoá trong vùng” này và các quy định khác. Chính chúng ta phải tự bảo hệ thống và có trách nhiệm giải trình cần được thiết lập và đề xuất cải thiện, đồng thời cần thực hiện các biện pháp hiệu quả để đối phó những di sản đó Để tăng cường bảo vệ và đảm nhận trách nhiệm, hệ thống này cần đóng vai trò chủ đạo và tiếp tục đổi mới và phát triển. Chúng ta nên làm việc cùng nhau để thúc đẩy việc bảo vệ, kế thừa và phát triển sáng tạo có hiệu quả di sản văn hóa phi vật thể của Y học H’mông. Chúng ta phải tiếp tục tạo ra một tình hình mới cho hiện đại hóa Y học cổ truyền và phát triển ngành Y học cổ truyền Dân tộc ở địa phương chúng ta để đáp ứng ngày càng tốt hơn nhu cầu phát triển kinh tế, xã hội của đất nước và sức khỏe của bản làng. Xây dựng xã hội người sử dụng, thực hiện sự trẻ hóa lớn của dân tộc, phát huy nền văn hóa đặc sắc của dân tộc, đẩy mạnh hơn nữa công cuộc hiện đại hóa và quốc tế hóa Y học dân tộc cùng Y tộc Quốc gia, và làm việc chăm chỉ vì sức khỏe con người và phát triển xã hội.

Tất cả nguồn thông tin trích dẫn và tài liệu tham khảo: Ran Maoxiong Nguồn: Mạng lưới Di sản Văn hóa Phi vật thể Quý Châu

[ 1 ] với truyền thống, Cai Jingfeng biên tập. Trung Quốc truyền thống tổng quan về Y học. Thứ nhất 1 phiên bản, Bắc Kinh: Y học Trung Quốc Press, 1997 : 2 , 541 , 618 , 678 , 683 , 690

[ 2 ] Yang Tingshuo, Ethno Pan Sheng . Dân tộc, văn hóa và môi trường sống . Đầu tiên 1 edition, Quý Dương: Nhà xuất bản nhân dân Quý Châu, 1992 : 1 , 26 , 42

[ 3 ] Gói Chun, RAN biên tập Mao Xiong . Nghiên cứu Miao thuốc và phát triển ở Quý Châu . Đầu tiên 1 edition, Quý Dương: Guizhou Khoa học và Công nghệ Press, 1999 : 3 , 133

[ 4 ] Dân tộc giao Ủy ban Văn hóa và Giáo dục Sở tỉnh Quý Châu, Sở Y tế tỉnh Quý Châu tại Y học Trung Quốc, Viện nghiên cứu Y học Trung Quốc biên soạn tỉnh Quý Châu . Miao thuốc . Thứ nhất 1 phiên bản, Quý Dương: NXB Dân tộc Quý Châu, 1992 : 1 , 114

[ 5 ] Du Giang, biên tập viên Zhang Jingmei . Nền tảng Y học Miao . Đầu tiên 1 phiên bản, Bắc Kinh: mượn Trung Quốc cổ đại Press, 2007 : 1 , 5 , 60

[ 6 ] Ran Mao Xiong, gói Chun, Chen Deyuan và vân vân . Lịch sử và nhân vật trong những nguyên tắc y học Miao cây dược liệu Mở Guizhou . Tạp chí Trung Quốc truyền thống dân gian Y, 2000 ; 1 : 8

[ 7 ] Tây Hán Liu chờ đợi một bản dịch Xu Kuang: dịch vụ sửa chữa Hoài Nam và đào tạo . Thứ nhất 1 phiên bản, Quý Dương: Nhà xuất bản nhân dân Quý Châu, 1993 ; 1132

[ 8 ] Yuan Ke Annotation . Shanhaiching đầy đủ dịch . Thứ nhất 1 phiên bản, Quý Dương: Guizhou dân, năm 1991 : 320

[ 9 ] Huang Shouqi, Chú Meitong Sheng . Chu đầy đủ dịch . Thứ nhất 1 phiên bản, Guizhou dân, 1984 : 1 , 33 , 82

[ 10 ] Hán với Qian, Li Quanhua dấu chấm câu . Hồ sơ . Đầu tiên 1 phiên bản, Trường Sa: Nhà xuất bản Nhạc Lộc, 1988 : 1 ~ 8 ; 830 ~ 833

[ 11 ] Bài hát Tang tiểu luận thông qua một cực kỳ cẩn thận, Shang Zhijun và điểm khác của nhà trường . Syndrome of Materia Medica . Đầu tiên 1 phiên bản, Bắc Kinh: NXB Hoa Hạ, 1993 : 260

[ 12 ] Ming Li với . Liu Heng, chẳng hạn như trường điểm . Compendium of Materia Medica (trên và khối lượng thấp hơn) . Đầu tiên 1 phiên bản, Bắc Kinh: Nhà nhân dân xuất bản Y học, 1982 : 841 ; 845 ; 929 ; 1849 ; 1925

[ 13 ] Ran Maoxiong . Nghiên cứu về Kunjiang Materia Medica . Tạp chí Chính về Y học Cổ truyền Trung Quốc, 1994 : 4 : 3

[ 14 ] Ou Zhian . Một nghiên cứu sơ bộ về y học Miao ở Xiangxi . Tạp chí của Đại học Quốc gia Trung Nam, 1984 : 2 : 26

[ 15 ] Kể từ khi Wang Hu, Li Tinggui ed . Các nghiên cứu Miao của . Đầu tiên 1 edition, Quý Dương: NXB Dân tộc Quý Châu, 1988 : 124 ; 443

[ 16 ] Guizhou ban CPPCC tỉnh biên soạn nghiên cứu dữ liệu lịch sử . Guizhou Nghiên cứu Vật liệu (Tập 12) . Đầu tiên 1 edition, Quý Dương: Nhà xuất bản nhân dân Quý Châu, 1982 : 30

[ 17 ] Ran Maoxiong Trên. Xuất xứ của Miao Medicine . Tạp chí Trung Quốc Folk Medicine, 1999 ; 4 : 187

[ 18 ] Sở Y tế Guizhou tỉnh . Tiêu chuẩn dược phẩm Quý Châu ( 1994 edition) . Đầu tiên 1 edition, Quý Dương: Guizhou Khoa học và Công nghệ Press, 1994 : 2

[ 19 ] Ran Maoxiong . Sự phát triển mới của y học Miêu ở Quý Châu . Dược liệu Trung Quốc, 2001 ; 24 ( 5 ): 324

[ 20 ] Ran Maoxiong . Đánh giá nghiên cứu y học Quý Châu Miao và phát triển công nghiệp hóa . Y học hiện đại Trung Quốc, 2006 ; 8 ( 3 ): 4

Phân tích về văn hóa của các mẫu trang phục của dân tộc Miao (H’mông) – Lấy trang phục của dân tộc Miao (H’mông) ở quận Xishui Quý Châu Trung Quốc làm ví dụ

Tóm tắt: Dân tộc H’mông là một trong những dân tộc có lịch sử và văn hóa lâu đời. Trang phục của dân tộc H’mông là biểu hiện bên ngoài trực tiếp nhất của văn hóa dân tộc H’mông, trang phục của dân tộc H’mông ghi lại bản chất văn hóa sâu sắc và sâu sắc của dân tộc H’mông. Từ trang phục của dân tộc H’mông, chúng ta có thể hiểu thêm về lịch sử di cư của dân tộc H’mông, cuộc sống trên lãnh thổ H’mông, quan niệm thẩm mỹ của dân tộc H’mông hình thành trong cuộc đấu tranh và sinh tồn với thiên nhiên, và sự độc đáo. đặc điểm tư duy của tộc H’mông.

Từ khóa: Xishui County, trang phục H’mông, hoa văn, văn hóa

Huyện Xishui nằm ở phía bắc của Quý Châu. Người H’mông ở huyện Xishui thuộc ngữ hệ Miao-Yao của ngữ hệ Hán-Tạng. Họ chủ yếu nói phương ngữ Tây H’mông Tứ Xuyên, Quý Châu và Vân Nam. Những cô gái H’mông xinh đẹp và chăm chỉ ở đây có kỹ năng thêu thùa, batik và các nghề thủ công dân gian khác. Họ đã dựa vào trí tuệ và trí tưởng tượng phong phú để thêu nên những bộ trang phục của người H’mông tinh xảo. Trang phục truyền thống của người H’mông có thể nói là biểu tượng và đại diện cho lịch sử lâu đời của tộc người H’mông ở Tây Thủy. Bởi vì các nhóm ngôn ngữ H’mông và Yao có nguồn gốc lịch sử chung, họ đều có “Panhu thờ”, và trang phục của họ chủ yếu là các vạch màu, giống như “Sách của Hậu Hán” đã ghi y phục của dân tộc Yao là “ngũ sắc tốt.” quần áo”. Quần áo của người H’mông ở quận Xishui cũng có chủ đạo là các sợi chỉ đỏ, xanh lá cây, xanh lam, vàng và trắng. Trang phục của H’mông ở Xishui cũng trở nên sáng và chói, nhìn bề ngoài thì chủ yếu là màu đỏ, do đó, khi một số người phân chia các bộ tộc Xishui Miao (H’mông), họ gọi họ là đồ trang trí màu đỏ là H’mông dựa trên thực tế là trang phục của Xishui Miao chủ yếu là màu đỏ. Cành cây con màu đỏ.

   Theo thống kê, có hơn 100 loại trang phục của người H’mông, mỗi vùng có chức danh và phong cách khác nhau, trang phục của người H’mông ở nhiều vùng khác nhau có những mẫu trang phục độc đáo và có lịch sử và văn hóa sâu sắc. Vì vậy, trang phục của người H’mông được cho là được đưa ra “Trang phục của người H’mông là một bộ quần áo.” Lịch sử trên cơ thể “,” Trang phục của người H’mông là sử thi mặc trên người “,” Trang phục của người H’mông là tình yêu mặc trên cơ thể “và” Trang phục của người H’mông được mặc để thờ cúng “là những cái tên và phép ẩn dụ.

Trang phục H’mông ở Xishui đẹp và tinh tế nhất trong trang phục của phụ nữ. Trang phục của phụ nữ được chia thành lễ phục và y phục cầu kỳ, y phục giản dị, đơn giản, không trang trí quá cầu kỳ nhưng trang phục lại khác, dân tộc H’mông chủ yếu mặc trong đám cưới, đám hỏi và đám tang. Trang phục Xishui Miao chủ yếu bao gồm chín phần: mũ đội đầu đính cườm nhiều màu sắc, khăn tay hình vuông thêu, thắt lưng thêu, khăn tay thêu, lồng tay đan chéo, khăn tay thêu tam giác, váy xếp nếp batik, dải ruy băng nhiều màu sắc và khăn quấn chân.

   Áo dài khăn đóng thường được sử dụng nhiều loại khăn đội đầu có màu sắc rực rỡ như lưới trắng, đỏ, đen, trắng và khăn quấn bằng len sợi, ngoài cùng quấn quanh đầu theo vòng tròn từ trong ra ngoài, từng lớp một. Quấn nó bằng một chiếc khăn tay đính hạt sặc sỡ với hoa ngũ sắc, những hạt cườm được treo gọn gàng và đính những hạt sequins lấp lánh. Bề ngoài trông giống như một chiếc mũ, nón đi mưa. Áo sơ mi chủ yếu là áo sơ mi màu xanh lá cây, trắng, đỏ và các màu khác, và một số tương tự như áo vét. Phụ nữ và trẻ em gái H’mông cũng thích mặc một chiếc thắt lưng “lồi” được thêu bằng vải lanh và bông làm các loại vải chính trên quần áo phụ nữ của họ. Các bài hát cổ của dân tộc H’mông ở Tây Thủy ghi lại ý nghĩa văn hóa của từng loại hoa văn. Chính giữa eo hình dạng “lồi” thường được thêu những thứ thường gặp trong cuộc sống như hoa tiêu, hoa bìm bìm, hoa cỏ không tên, chủ yếu là với các hoa văn đa giác góc cạnh đối xứng. Lạy Chúa, các góc của cạp quần sẽ được thêu nhiều màu sắc khác nhau của “Lễ hội Trung Hoa”; trên thắt lưng có treo các hạt và đinh trên dây thắt lưng bằng lá sáng bóng và các mảnh hoa. Toàn bộ thắt lưng trông rạng rỡ, với một trăm bông hoa nở và nở rộ. Hiệu ứng hình ảnh phong phú. Phía sau thắt lưng đôi khi được thêu những hình thêu đặc sắc và đẹp mắt. Hai bên cổ có viền chữ “lồi” đóng vai trò trang trí, đồng thời đeo trước ngực rất tiện lợi, eo xung quanh khảm chữ “lồi” bên trái. và phải, ren đối xứng lên xuống, tôn lên vẻ đẹp của toàn bộ người mặc Trong số đó, chiếc thắt lưng có hoa màu rực rỡ cũng tượng trưng cho nơi sinh sống của người H’mông cổ đại, và khoảng rộng ở trung tâm của cạp quần tượng trưng cho vùng đồng bằng này. của sản xuất và mặc phản ánh trí tuệ của người H’mông ở Tây Thủy Nghệ thuật sản xuất mang lại cho con người cảm nhận về vẻ đẹp thị giác, mặt khác các em còn được tìm hiểu về nỗi nhớ quê hương của tổ tiên người H’mông trong lòng sâu sắc nhớ quê hương chỉ có thể nhớ tới việc thêu thùa y phục trên quê hương của người H’mông, trong lịch sử.

   Những chiếc streamers nhiều màu sắc của dân tộc H’mông thường được coi là tình yêu của nam nữ thanh niên khi yêu, trong trường hợp bình thường, nếu con gái thích con trai, họ sẽ tặng những chiếc streamers nhiều màu sắc như một tín hiệu để thể hiện tình yêu của mình. Khi mặc trang phục, thường có bốn hoặc tám dải ruy băng màu hình chữ nhật thêu nhiều hoa văn khác nhau kéo dài đến mắt cá chân và một chiếc khăn tay hình vuông hoặc hình tròn yên ở thắt lưng. Tay áo của phụ nữ thường đeo một cặp lồng thêu đối xứng và nhiều màu sắc với những hoa văn thêu tinh xảo. Trong cả bộ trang phục của H’mông, tay nghề phức tạp hơn, và bắt mắt nhất là chiếc váy xếp ly của H’mông.

   Theo chiều cao và độ béo phì của trẻ em gái, chiều dài của váy xếp ly nói chung là 2 feet 4 hoặc 1 feet 2, và chiều rộng là 4 feet 5. Váy được làm bằng vải trắng, vải batik, vải đỏ và ren từ trên xuống xuống dưới cùng. Váy có các nếp gấp dày đặc và gọn gàng. Và đẹp. Phần màu trắng của váy là miệng váy và các dải ruy băng bên trái và bên phải rất dễ buộc. Batik là phần chính của váy, dài 2 feet và rộng 1 feet 5. Các mẫu batik hầu hết đều đẹp hoa có nhiều hoa văn khác nhau .Vải đỏ trên váy dài, rộng một thước hai tấc, được khảm từ hai đến ba sợi chỉ và thêu các phương pháp thêu khác nhau. Theo những người H’mông địa phương ở Xishui, ba bức tranh thêu thường được khảm trong váy xếp ly được thêu trên ba nhánh sông Hoàng Hà, sông Dương Tử và sông Hoài mà người H’mông đã trải qua trong quá trình di cư trong lịch sử. lịch sử di cư và tất nhiên có ý nghĩa lịch sử sâu sắc.

   Ngoài ra, trang phục Xishui Miao cũng thích sử dụng vải trắng để làm khăn quấn chân hoặc xà cạp, gọi là “ntrongb” trong tiếng H’mông, quấn quanh bắp chân, quấn nhiều lớp từ dưới lên trên cho đến khi chạm tay. Đầu gối. Bạn có thể nhìn thấy từ xa. Nó giống như mặc quần legging màu trắng. Trông thật tươi tắn, thoải mái và hợp gu. Cuối cùng, một đôi giày vải đen được mang vào chân. Bằng cách này, trang phục của người H’mông ở Xishui được tỏa sáng dưới ánh sáng, dưới ánh nắng mặt trời và trong các bữa tiệc. Những cô dâu hoặc cô dâu H’mông xinh đẹp thường rực rỡ và bắt mắt với trang phục của họ. Đặc biệt là ở cảnh đám cưới, miễn là cô dâu của H’mông và mặc đồ H’mông. Khi họ đến nhà chú rể trong trang phục đầy đủ, các nhóm dân tộc địa phương khác đã vây kín Đại lộ Yingqin để xem trang phục của người H’mông. Với sự xuất hiện của trang phục đẹp đẽ của cô dâu, một nhóm người đã kéo đến và chiêm ngưỡng trang phục của cô dâu!

   Kỹ năng thêu tinh xảo của những cô gái Miêu kiều xinh đẹp của Xishui đã đóng góp to lớn vào việc kế thừa văn hóa trang phục Xishui’s Miao. Họ đã dựa vào sự khéo léo và kỹ thuật thêu của mình để cho thế giới thấy những bộ trang phục Hồng Miêu (H’mông) tinh tế và độc đáo ở quận Xishui. Mọi người ở mọi tầng lớp life cung cấp thông tin đầu tiên về điều tra văn hóa trang phục H’mông.Các cô gái và phụ nữ H’mông có thể nói là bảo vệ tốt nhất của lịch sử và văn hóa trang phục H’mông. Đồng thời, một bộ trang phục H’mông hoàn chỉnh, ngoài việc thể hiện trí tưởng tượng phong phú và tài năng xuất chúng trong cõi tâm linh của người Xishui Miao, trang phục của người H’mông còn là biểu tượng, biểu tượng của người nguyên thủy, cũng như sơ khai của luật lệ và lịch sử, thông qua trang phục của người H’mông, Chúng ta có thể hiểu rõ hơn về cuộc sống và phong tục của người dân địa phương, cũng như hiểu được lịch sử của người H’mông trong khu vực.

Ghi chú:

1. Hou Jian, “Giá trị thẩm mỹ và nội hàm văn hóa của trang phục dân tộc H’mông”, xuất bản trong “Nghiên cứu nghệ thuật quốc gia”, số 5 năm 2000.

2. Farmer “Quan điểm văn hóa và sáng tạo thơ”, xuất bản trong “Văn hóa Wenshan (Vân Nam)” 2000, số thứ hai. 3. “Giới thiệu về trang phục của dân tộc H’mông ở quận Tây Thủy”

Nguồn: Sanmiao – ảnh internet

Trong cuộc điều tra dân số lần thứ tư của Trung Quốc năm 2010, dân tộc Miao (H’mông) có dân số 9.426.007 người , chiếm 0,7072% tổng dân số, đứng thứ tư trong số 56 dân tộc thiểu số. Dân tộc H’mông là một dân tộc chăm chỉ, tốt bụng, hiếu khách và lịch sự với nhiều phong tục tập quán tốt đẹp . Một số phong tục này đã dần được đơn giản hóa cùng với sự phát triển của xã hội và sự tiến bộ của nhân loại . Theo thời gian, nó dần trở thành ký ức của mọi người. Ví dụ, phong tục đám cưới của làng H’mông ở làng Shanli, Jingzhou và quận tự trị Dong, đang dần phai nhạt ra khỏi cuộc sống của chúng ta và trở thành ký ức. Nếu chúng ta không khai quật và tổ chức kịp thời những phong tục cưới hỏi này, chúng sẽ bị lãng quên và mai một . Gần đây, bằng cách tham khảo các tài liệu và tư liệu lịch sử có liên quan, và phỏng vấn nhiều người H’mông lâu đời, những người biết phong tục và nghi thức của người H’mông ở Shanli, Jingzhou , tác giả đã phân loại các phong tục cưới hỏi truyền thống của người H’mông đã được tìm kiếm và sưu tầm. cho bạn tham khảo.

1. Hình thức hôn nhân cổ đại và cởi mở

Hôn nhân của dân tộc H’mông đề cao sự trung thực và tình cảm, theo kịp thời đại. Các hình thức hôn nhân chính bao gồm hôn nhân sắp đặt, mai mối, hôn nhân tự do, v.v. Sau khi kết hợp, họ tổ chức lễ cưới và tiến vào cung điện hôn nhân. Quan tâm lẫn nhau, kính trọng người già, yêu trẻ, hòa thuận với làng xóm, cùng thực hiện trách nhiệm trong gia đình.

(1) Hôn nhân sắp đặt

Người ta hiểu rằng hôn nhân sắp đặt được chia thành ba loại: một là dâu con. Khi con trai chưa thành niên, gia đình khó khăn hoặc có thêm con gái, cha mẹ hai bên có mối quan hệ tốt thì được gả con gái trạc tuổi con trai mình. hai người đều đã 16 tuổi sẽ an phận, thành gia lập thất, loại hôn nhân này chủ yếu là trước giải phóng, căn bản không tồn tại sau khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Thứ hai là do bố mẹ sắp đặt . Cũng có hai hình thức , một là cưới bụng bầu, hai là hôn con . Trong hai hình thức hôn nhân này, cha mẹ hai bên có mối quan hệ tốt hơn, và cả hai đều muốn tốt hơn và tốt hơn. Ví dụ: Kết hôn bằng ngón tay có nghĩa là cả hai bên vợ đều có thai và chưa sinh con, cha mẹ hai bên hứa sau khi sinh con xong không ai là nam hay nữ. Nụ hôn trẻ thơ có nghĩa là cả cha và mẹ đều hài lòng về nơi ở, gia đình và con cái của nhau, cha mẹ lập hôn ước cho họ và họ sẽ kết hôn khi cả hai đến tuổi trưởng thành. Thứ ba là cuộc hôn nhân của chú bagu . Tức là con gái của dì phải lấy con của chú, nhà chú không có con thì không cho phép con của dì nhưng phải nộp cho nhà chú một số tiền nhất định, kiểu hôn nhân cận huyết thống này không chỉ ảnh hưởng nghiêm trọng. sức khoẻ và sự sinh sản của con cháu người H’mông, quốc gia đang thịnh vượng, và nó đã gây ra nhiều bi kịch. Vào năm Daoguang thứ 19 của triều đại nhà Thanh (1839), dân làng H’mông và Dong cũ đã tham gia quỹ ở Jingzhou Shade để ngăn cấm các thói quen xấu trong hôn nhân giữa các chú và dì , và quy định rằng không được phép đính hôn, quà hứa hôn và của hồi môn. bị cắt cổ. Ngày nay , vẫn còn lại những di tích đá ” Hôn nhân không có chú Bagu ” ở nhóm Dibei của làng Disun, thị trấn Sancha, và làng Mianhua của thị trấn Pingcha .

(2) Hôn nhân mai mối. 

   Là biết hay không biết cũng đình công , tất cả đều nhờ người mai mối, người mai mối xâu chuỗi hôn nhân lập gia đình, là những cuộc hôn nhân nhiều hơn, cũng phổ biến hơn, vẫn tiếp diễn.

(3) Hôn nhân tự do. 

Thanh niên nam nữ dân tộc H’mông đã chủ động tham gia các hoạt động xã hội công cộng khác nhau khi đến tuổi mười sáu, mười bảy, thể hiện tình cảm của mình bằng các bài hát và bày tỏ tình cảm, tình yêu thương với đối tượng mà mình ngưỡng mộ. những người không quen biết nhau cũng có thể nói chuyện song ca không gò bó, họ đã qua Hát thể hiện tài năng, bộc lộ giọng hát chân tình, trao đổi tâm tư và tìm được đối tượng yêu thương của trái tim.

Phong tục đám cưới đầy màu sắc

Đám cưới của người H’mông có nội dung rất phong phú, phong tục đám cưới ấm cúng, trang trọng và hài hước, đầy lãng mạn và bí ẩn, có thể được miêu tả là độc đáo, được đánh giá cao, mang tính giải trí mạnh mẽ, mang ý nghĩa và di sản văn hóa sâu sắc. Từ quen biết đến kết hôn, nam nữ thanh niên phải trải qua ít nhất mười thủ tục như yêu đương, làm quen, mai mối ngỏ lời cầu hôn, trước cửa nhà, chúc rượu nhận già, cưới hỏi, nhận họ hàng, làm tròn lễ mai mối. , ăn hỏi tám chữ, chọn ngày đính hôn, đàm phán kết hôn, tổ chức hôn lễ,… Ý nghĩa hoàn mỹ.

(1) Tình yêu và sự quen biết.

 Sau khi thanh niên H’mông đến tuổi lập gia đình, họ sử dụng các hoạt động xã hội như “ngồi trong trà thất”, “chơi trên núi” hoặc chạy ca, đạp đàn, … để giao tiếp với nhau. bài hát, để kết bạn với nhau, thiết lập mối quan hệ và xác định mối quan hệ tình yêu. “Chè chè” là nơi giao lưu của nam nữ thanh niên, nói chung là không nằm trong làng, nằm ở phía làng, cảnh quan đẹp hơn, có lán che mưa che nắng. là phân trong lán, ngồi trong lán chè được tiến hành vào ban ngày. Nam nữ thanh niên dù quen biết nhau hay không, bạn cũ hay bạn mới, đều có thể ấn định ngày lên núi “chơi trên núi”, thời gian chơi trên núi thường là vào ban đêm, và vị trí có thể được chọn tại một con sông không xa bãi tập kết và mọi người có thể nhìn thấy. Bên cạnh, ngã tư, đầu cầu, dưới tán cây, bãi cỏ và những nơi khác.

(2) Người mai mối cầu hôn. 

Dù là hôn nhân sắp đặt hay hôn nhân tự do, hôn nhân của người H’mông quốc đều phải thông qua mai mối. Người mai mối thường tìm cho mỗi người một nam một nữ, mai mối là tìm những phụ nữ trung niên, cao tuổi ăn nói giỏi, có phúc, có phúc trong làng. Cô gái phù hợp với con trai riêng của mình hoặc là đối tượng được mai mối của chính đứa trẻ. Người mai mối trong, liên hệ với những phụ nữ trung niên và cao tuổi có quan hệ với gia đình người phụ nữ làm mai mối, đến nhà người phụ nữ để nuôi gia đình , và giới thiệu hoàn cảnh cơ bản của gia đình người đàn ông và tính cách của con trai người đàn ông. Lúc đầu, người phụ nữ tỏ ra không nhẹ dạ và cần gạ gẫm con gái anh ta. Về ý kiến ​​của gia đình, bà mối nói chung không vui vẻ gì về việc này. thời gian, và anh ta sẽ kiêu ngạo, nếu không anh ta sẽ mất phẩm giá của mình, và anh ta lập tức đồng ý, nhưng cũng cố ý nói một số dự đoán, chẳng hạn như “Cô gái của tôi vẫn còn trẻ, không vội vàng, và muốn để cô ấy ở nhà cho. vài năm nữa rồi nói. ”Sau đó, người mai mối nhiều lần nói về những nụ hôn rồi mới đồng ý.

(3) Ngày Gặp mặt.

 Sau khi nhận được tin nhắn của người phụ nữ mai mối rằng: “Cô gái có ý thức và gia đình đồng ý”, người đàn ông mời bà mối đi cùng bà mối đến nhà người phụ nữ mai mối, và sau đó người mai mối của cả nam và nữ dẫn dắt buổi hẹn hò vào tại nhà của người phụ nữ trong một buổi hẹn hò, sau đó người phụ nữ sẽ tổ chức một bữa tiệc Những người mai mối và những người bạn khiếm thị, những món quà mà người đàn ông chuẩn bị cho một buổi hẹn hò khiếm thị chủ yếu là rượu, thịt, chè, đậu nành, chè, muối, v.v., cũng như một phong bì màu đỏ. Sau bữa ăn, hai bên gặp nhau và không phản đối những gì bà mối nói, hai bạn trẻ có thể đổi token, hầu hết các token đổi được là vòng tay và dây chuyền cho nữ, nhẫn, vòng tua rua hoặc quần áo đổi cho nam. Mối quan hệ giữa một hoặc cả hai bên thay đổi trước khi kết hôn và họ không muốn ràng buộc, các thẻ có thể được trả lại cho nhau.

(4) Nâng ly chúc mừng và nhận ra cái cũ. 

Thủ tục này thường dành cho cha con nhà trai hoặc con trai và những người già trong làng có thể nói chuyện ca hát, người đàn ông nên mang theo rượu, thịt, đường, … và chuẩn bị một thúng với các anh của cha cô gái. , và bao nhiêu anh em để chuẩn bị vài bản trong rổ Nội dung chủ yếu là hai lạng thịt, hai lạng rượu, hai bao đường, hai gói mì, hai bao chè. Buổi tối, người phụ nữ sẽ mời. tất cả các thành viên gia đình anh em đến nhà. Ăn tối cùng nhau, người đàn ông già sẽ giải thích ý định của mình trước bữa ăn, chủ yếu bằng cách nói lời cảm ơn với cha mẹ của bạn. Cha mẹ của người phụ nữ cũng sẽ nói rằng con gái đã lấy người, và người chú mới về nhà.

(5) Đính hôn và tỏ tình. 

Người đàn ông mời hai đến ba người bưng rượu, thịt, đường,… vào nhà người phụ nữ để đính hôn, đồng thời nhận diện những người thân trong ngũ phúc. Chuẩn bị quà cho phòng khách của mỗi gia đình (chủ yếu bao gồm 1 miếng thịt, khoảng 1,5 jin, một gói đường và hai cái bánh nếp). Một bữa tiệc sẽ được tổ chức vào buổi tối để chiêu đãi cả phòng của gia đình. Trong bữa tiệc, hai bên chủ yếu dùng bài hát để bày tỏ tình cảm, còn khách mời chủ yếu là Để giao lưu với nhau dưới dạng bài hát, một câu hỏi và một câu trả lời, chẳng hạn như người dẫn chương trình sẽ hỏi bài hát? “Trong nhiều năm qua, tôi đã không hát những bài hát và bị khóa trong Taoyuan trong nhiều năm. Hôm nay, tôi là một người khách tốt. Tôi phải mở khóa để hát và chơi. Tôi quên tay thay đổi và đóng cửa lại. Tôi không biết đến đây từ bao giờ. Nguyên nhân là có nguyên nhân ”. Du khách sẽ nói: “Vân Nam Amoy vàng vì miệng, Tứ Xuyên sôi muối vì muối, bởi vì Giang Nanyang đầu xuân, những con chim đực vào một cái cây để nói về, là dải hôn nhân Đường Láng, tắt đi ra khỏi nhà bận rộn, cả hai bên đều gói tể tướng, Ca ca cũng vui mừng mở bàn thờ. ” Đính hôn và tỏ tình thường là hai đêm ở nhà vợ, mọi người trong gia đình phải ăn cơm.

(6) Lễ truyền tin tròn. 

Nghi thức thủ tục trong lễ ăn hỏi của Yuan Media gần giống như nghi thức đính hôn và tỏ tình, khác biệt là số lượng khách mời tham gia tháp tùng là gia đình Dafang nhiều hơn và có 3 đến 4 người đi khách của người phụ nữ. , ở lại hơn 3 đêm và nhận quà. Thêm quần áo, vải vóc, trang sức bạc, v.v. cho người phụ nữ. Các ông đi thi đấu tròn chầu hầu hết ba ngày ba đêm, hầu hết các buổi yến tiệc, nữ đi cùng với khách hát và hỏi “Năm nào là mặt trời, mặt trăng, mặt trời và mặt trăng đang không rõ ràng, mỗi ngày Nếu không có mặt trăng trong mặt trăng, khi nào là gây khó khăn cho bất cứ ai “người đàn ông sẽ trả lời:”? không có ánh nắng mặt trời và mặt trăng trong những năm hỗn loạn, và mặt trời và mặt trăng là trời quang mây tạnh , ngày nào không có trăng thì có khi nào khó cho chị em Zhang Lang và Liu Mei ”. Trong bữa tiệc, người đàn ông đi làm khách trước tiên sẽ nâng ly rượu của gia đình Dafang, người phụ nữ đến cùng với khách mời, sau đó nâng ly chúc tụng nhau, không khí thật hoành tráng, đầm ấm, vui vẻ và hòa thuận. . Sau khi ăn tối xong, cô gái của cô nương sẽ đến hát cho qua đêm. Một ngày nào đó khách lẻ sẽ tặng chàng rể giày dép, quần áo, v.v.

(7) Yêu cầu tám ký tự.

 Sau lễ, người nam sai nam thanh nữ tú đến nhà người nữ, mang rượu thịt đến nhà người nữ “xin sinh nhật vợ”, người nữ mời tất cả những người lớn tuổi trong gia đình (gia đình vợ xác nhận. nam và nữ danh nhân) và viết bên nữ trên giấy đỏ Vào ngày sinh, nữ danh nhân trong bữa tiệc trao bức thư đã viết “tám chữ” cho danh nhân của nam. Hình thức và nghi thức này được gọi là “Bazi”

(8) Chọn ngày đính hôn.

 Sau khi người nam lấy được “tính tám” của người nữ thì yêu cầu người chồng tính “tính tám” của cả nam và nữ, quyết định ngày cưới cho đôi bên được thịnh vượng. Người chồng sẽ đưa ra một danh sách ghi rõ ngày kết hôn, khi nào người phụ nữ sẽ đi ăn cưới và khi nào cô ấy vào nhà người đàn ông. Sau khi ngày cưới được xác nhận, biên lai sẽ được gửi đến nhà của người phụ nữ kịp thời để báo ngày cưới để người phụ nữ chuẩn bị sớm.

(9) Đàm phán hôn nhân. 

Cái chính là người đàn ông đến nhà người phụ nữ để bàn bạc những chuyện liên quan đến đám cưới, người phụ nữ ở đây có bao nhiêu khách, bao nhiêu ly rượu, bao nhiêu ly thịt, bao nhiêu ly đường là cần thiết cho đám cưới. người đàn ông, và có bao nhiêu bộ quần áo được may cho cô gái của người phụ nữ.

(10) Tổ chức đám cưới. 

Mối liên kết này là mối liên kết phức tạp nhất, trang trọng nhất, lâu dài nhất, mang tính chất nghi thức và văn hóa mạnh mẽ nhất trong toàn bộ phong tục cưới hỏi. Theo phong tục của dân tộc H’mông, việc nam nữ kết hôn là chuyện của cả gia đình chứ không riêng gì của gia đình hiệu trưởng, kéo dài 4 ngày 4 đêm (đối với cô gái là một ngày một đêm, và 3 ngày 3 đêm đối với rượu của người đàn ông). Ngày đầu tiên, người đàn ông phải sắp xếp nhân viên để giao rượu, thịt và những thứ khác mà người phụ nữ đã thỏa thuận với cả hai bên đến nhà của người phụ nữ. Trước rạng sáng ngày hôm sau, người đàn ông mời những người đi đón dâu ăn sáng tại nhà, số người đi đám cưới là 6 người đi đón họ hàng (hay còn gọi là sáu người thân), 2 thanh niên xách ba lô. , và hai người trẻ tuổi với đèn lồng ngựa. Sau bữa ăn, sáu người thân và khách khứa ra đặt súng, cúng thần và hát hò. Đến cửa nhà đàn bà cũng phải đốt pháo, hát then, đàn bà ra đón sáu họ hàng và khách vào nhà, sáu họ hàng và khách sẽ trao hai bao lì xì (gọi là chè. và gói muối) cho gia đình người phụ nữ. Lời bài hát nói chung là: Người đàn bà hỏi? “Mẫu thân phải nghe thư trước cửa, âm dương cữu cữu trên đường, không có lý do cùng ta đến Ichiro (tên khách nhân)”, sáu người thân sẽ. trả lời: “Mùa đông chim én về hồ. Mùa xuân chim én về Hồ Nam, vì Giang Nam đầu xuân, khách đến nhà Lục Đường.” Ngay sau bữa ăn là rượu tình, người phụ nữ, nhà nào cũng có, hát rong, hát trong nhà, hát tiệc, hát gì thấy, ăn gì thì hát. , về nhà thường xuyênNhững bài hát, bài hát Đài Loan, bài trà,… từ khi sáu người bạn và khách vào nhà bà ăn uống, hát lại từ đêm đến hôm sau, sau khi dọn chỗ ngồi thì bà cụ làm lễ bái thần. Tức là đặt một ít rượu và lễ vật lên ban thờ của nhà chính, rồi lẩm bẩm mấy câu, để tỏ lòng thành kính tổ tiên, con cháu phụng dưỡng. Các trưởng lão trong sáu người họ hàng của người đàn ông bắt đầu nói “Từ khi Bàn Cổ khai thiên lập địa, tam hoàng và ngũ đế làm vũ trụ, chân thu rùa tạo thành tám hang, nội tâm tám hội sửa âm. và âm dương … “Sau khi làm lễ xong, họ sẽ nói rượu, tức là làm ơn cho người đã khuất. Người lớn tuổi trong gia đình đến uống rượu, chúc phúc cho bạn, nói hết tên tuổi của những người đã khuất trong gia đình. đình.Sau khi thủ tục này xong, có thể mở tiệc, lại phải hát, chủ sự hỏi: “Các ngươi phải nghe tiếng chuông ngựa ngoài đường, cửa đến tiễn sáu thân, các anh hùng cưỡi la và ngựa, hỏi Lang Nazhou danh tiếng “, người khách trả lời:” Shi Lang từ Thái An đến đây để đi, nghe lời tốt của ông nội, và nghe hoa tốt của mẹ. gia đình, và Lang đến với gia đình của mình. Giường hoa ”. Trong bữa tiệc chính, hai phù dâu của phù dâu phải nâng ly rượu của họ hàng và khách mời, sau bữa tiệc chính, họ sẽ tiếp tục ăn các loại rượu và các hộ gia đình trong gia đình Fang phải khuấy động những món ăn ngon nhất trong gia đình và đặt chúng theo khuôn mẫu. Bàn tiệc đứng đầu chiêu đãi sáu người thân, khách mời và họ hàng, bạn bè đến tiễn con gái ra khỏi gian. Khách mời và ca sĩ chủ nhà sẽ hát những bài tình người, bài hoa, và các bài dân ca, v.v … trong bữa tiệc rượu. Sau khi ăn hết rượu, chủ nhà lại dọn đồ ăn và rượu. Trong bữa tiệc, cả hai bên sẽ hát bài ca Deshi. “Giờ đã kết thúc, con gà trống vàng được gọi để mở Thiên môn, và con rồng rơi vào hang có nước chảy, mạch ngoài Côn Lôn Mưa, Lang Lai đêm này qua đêm khác báo động già rồng thần ở Tứ tứ Nay gió thổi lồng lộng bước chặt, mẹ lành. đi với hoa. Khi đó, ngày lành tháng tốt, ngỗng trời sẽ bay về phía nam sông Dương Tử “. Sáu người thân đã sẵn sàng trở về. Khi tôi ở nhà họ Lăng, tôi nghe nói rằng Mẹ của người phụ nữ đang khóc vì cầu hôn, và giọng nói của bà rất buồn. Người thân đành phải làm sao để “thuyết phục” được giọng ca Chính: “Mẹ Tâm mang bầu mấy tháng, bao nhiêu người bị ảnh hưởng bởi giá lạnh, phiền phức trả lờiCô ấy phải cắn răng chịu đựng và phải xa mẹ một thời gian. ”Khách:“ Làm ruộng là cơ hội hiếm có để cung cấp cho người già. Kaijiang có thể ăn cá và thức ăn, còn cô gái thì đến chỗ chị dâu. Cô dâu khóc lóc kể lể với cha mẹ. Công ơn nuôi dưỡng, chăm sóc, nghĩa tình không thể tách rời của cô, dì, chú, bác, là vô tận. Trong giai đoạn này, sáu họ hàng và khách mời sẽ “trút bỏ gánh nặng” cho cô dâu. “Ô” có nghĩa là tránh tà, phù hộ cho cô dâu được bình an vô sự ở nhà trai trong ba ngày ba đêm, khi cô dâu ra ngoài thì sáu họ hàng và khách khứa hát bài ngựa, và thầy trò: “Quý ông nào. lạc quan về ngày, khi nào mẹ sẽ đi ra ngoài? Penghuahuajiao, những gì tình yêu kiêu ngạo là hôn nhân “. Khách:” Nhìn mặt trời không rời khỏi Tần Thiên Kiến, tấm chắn Qimen cũng tròn, ba mươi sáu rụng Hoahuajiao, ong yêu kiêu ngạo hôn nhân. “Anh trai hoặc em trai sẽ khiêng cô dâu ra ngoài, hai thanh niên họ nữ sẽ giao gánh dâu cho người thanh niên đeo ba lô đi cùng. Khi sáu người họ hàng ra về thì đàn bà. sẽ cho sáu người họ hàng một cốc rượu, hai thanh niên đi vào miếu đàn ông sẽ mang hai chiếc đèn lồng từ miếu đàn bà về, sáu người họ hàng ra về thì đàn bà con gái trong làng sẽ đến hát hò xem. họ đi, và họ sẽ hát khi họ bước ra khỏi làng. Hôm qua, Lang đã đến ngày Thiên Bảo, và bây giờ quá yên bình. Lang là một và đêm khác, Lang đến phá bỏ Nianghuatai “. Khách mời:” Ba năm -là con nít không biết lễ độ, hát khuyên mẹ nhẫn nhịn là lẽ hôn nhân giữa trời và đất. Lang sẽ phế mẹ. “Mẹ tiêu Đài Loan , đến Lang một lần đêm làm Yeniang khó bao nhiêu buổi sáng Lang không buồn ngủ, Lang đêm phiền toái mất ngủ, Lang không thờ cha mẹ của họ, Lang Xie Yeniang không đi. “

   Trước khi đón dâu, chàng rể sẽ đến trước cổng làng đốt lửa to, mẹ vợ và hai phù dâu sẽ đợi cô dâu đến. Khi cô dâu đến gần cổng nhà, người đàn ông sẽ bắn đại bác để chào đón cô dâu, trước cổng nhà sáu họ hàng và quan khách sẽ làm lễ “hồi hồn”, một chiếc ghế đẩu, một mâm trà, một đĩa gan heo và ba ly rượu đặt bên bếp lửa, sau khi ngồi vào chỗ, nàng dâu sẽ soi kim trên đầu nàng dâu, nếu đeo kim vào phòng sẽ gặp xui xẻo. . Sau đó phù dâu của nhà trai sẽ trao cho cô dâu và phù dâu ba ly rượu, miếng thịt đầu tiên sẽ được ném sau lưng cô dâu, nghĩa là kính trọng ma và thần, sau khi thủ tục này hoàn thành, mẹ chồng sẽ. rước dâu vào nhà, phù dâu của nhà trai sẽ cầm ô, Cô dâu xách một cái thùng vào nhà, trong thùng có một chiếc vòng bạc, hàm ý cô dâu đến nhà chú rể để hút của cải, nuôi sống. lợn và lớn nhanh hơn. Trước cửa nhà chú rể có lưới sàng, gương, cỏ bốn vòng để xua đuổi tà ma, cô dâu vào nhà Sau ăn rượu ngọt, ăn chè dầu, rồi sáu Cha mẹ và khách mời trước tiên sẽ mời cô dâu về nhà họ ăn tối, cô dâu sẽ đến nhà chú rể trong ba ngày ba đêm. Trong thời kỳ này, mỗi hộ gia đình ở Zhaishang ăn nó, và bữa rượu tối được ăn vào buổi tối, thủ tục bắt đầu của bữa ăn tối gần giống như nghi lễ của gia đình người phụ nữ, và nó cũng là tổ tiên. “Nói lễ” và “Nói rượu” uống và hát sau lễ. Sớm hôm sau phải ăn rượu khách, sau khi ăn xong rượu khách là một tục lệ quan trọng nữa là gánh nước của cô dâu, tất cả đàn ông, đàn bà, trẻ em, khách khứa, họ hàng, bạn bè trong làng đều tham gia hoạt động này. .Cô dâu gánh nước, phù dâu nên chọn làng Hai thanh niên cuối cùng khoác áo phù dâu, mặc như phụ nữ đi cùng cô dâu phù dâu gánh nước và hát bài ca thủy chung. , được người thân, bạn bè vây quanh, vừa xách xô vừa hát bài nước, Từ từ, chạm cảnh và hát dọc, hát theo người biên Dù giếng không xa nhưng ít nhất cũng phải hai đến ba giờ để hát và hát. Chiều ăn “rượu nhà người ta”, tối “rượu ngách, rượu bình dân”, ngày đón dâu về ăn cơm rượu khách riêng. Trong bữa tiệc, cô dâu phù dâu nên dùng tiếng Miêu nói “mười hai bộ da”, nội dung chính là: từ khi Bàn Cổ khai thiên hạ giới, tam hoàng và ngũ hoàng đã làm nên vũ trụ, Phàn Phù Chi của sáu nhà Trung Hoạ. Huangbai và Wu Fuchuan của ba dãy Jiupo ở núi Pingxia. Câu chuyện huyền thoại về cuộc gặp gỡ với thanh mai trúc mã, hai bên hứa hôn cho con cái và việc cô dâu đến nhà trai nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt của mọi người để bày tỏ lòng biết ơn .

Quay lưng đón dâu: Sáng thứ 3 khi cô dâu đến nhà trai, nhà gái tổ chức đoàn thanh niên nam nữ đón dâu từ nhà trai, nhà trai đón dâu nồng nhiệt. bày tiệc chiêu đãi khách quý, gia đình nhà bạc Shijinfang đều mang một bát gạo nếp để pha trà, và một phong bao đỏ để tiễn cô dâu đi. Chủ nhà hiếu khách sẽ mời Fangzu đến. trao phong bao đỏ để cùng các vị khách bên họ ngoại, song ca với các vị khách trong gia đình trong bữa tiệc. Cặp song ca sẽ gặp lại nam thanh nữ tú của hai bên, để lại ấn tượng và đặt nền móng cho những người trẻ tuổi để tương tác với nhau trong tương lai. Sau khi ăn sáng, tất cả các nhân viên tiệc tiễn cô dâu và khách từ nhà cô dâu trở lại cửa. Phù dâu hát “Good for Lang Township” và “My Mother Goes Back” để ca ngợi lòng hiếu khách nồng hậu của người đàn ông và Tuanzhai’s. Người đẹp. Cô dâu và các phù dâu đã được cảm ơn vì sự chăm sóc tỉ mỉ và tiếp đón nồng nhiệt những ngày và đêm tại nhà của người đàn ông. It’s hard to separate when going out on the road, sending 4 or 5 miles away and bidding farewell. This scene is no less than the lively scene of the bride carrying water. Bữa tiệc kéo dài đến chiều do sáu họ hàng và khách mời, nhà gái tiễn đoàn về nhà, lễ quay lưng được tổ chức tại địa điểm đã thống nhất trên đường đi, nhà trai sẽ cử hai chiếc bánh chưng. và một nắm bánh chưng cho mỗi người khách đến từ người phụ nữ Thịt, khăn tay phải được gửi làm quà lưu niệm, lúc này chàng rể phải tôn trọng từng người khách đến đón dâu, không kể nam, nữ, trẻ em. Nhà gái đốt lửa trại, dựng một chiếc nồi sắt mới do nhà trai tặng, dọn rượu trong nồi, hát hò, hai bên ăn uống và trêu chọc nhau, rất sôi nổi, bởi vì chiếc nồi sắt đó. do nhà gái đưa cho. Người đàn ông phải có một cái nồi với lượng rượu lớn để lấy nồi, và người đàn ông mang cái nồi ít nhất phải được nhà gái đổ đầy ba bát rượu. , cô dâu và gia đình người phụ nữ sẽ trở về quê hương của mình, và người đàn ông sẽ trở về nhà của người đàn ông. Phong tục đám cưới của người Miêu có hai nét đặc biệt: một là chú rể không đến nhà gái đón dâu, hai là chú rể và cô dâu không sống chung trong thời kỳ cưới. sau một khoảng thời gian, người đàn ông sẽ chọn một ngày tốt lành. phụ nữ, để làm một số “rổ con ” đến nhà của người phụ nữ cô dâu, cả nam và nữ chung sống với nhau được tất.

Tháng 10 năm 2015

Tác giả Ngô Mỹ gốc H’mông sinh năm 1964 tại Hồ Nam huyện Kinh Châu xẻng ở nhà tranh vàng người nay làm phó chủ tịch huyện Kinh Châu Lao Ganju (Bí thư) huyện Viện Miao (H’mông)

Nguồn: Sanmiao

Phong tục của dân tộc H’mông: “nhiễu trên mặt trăng”, “nhảy lên mặt trăng” và “bước lên mặt trăng”

Mỗi dịp Tết Trung thu, người H’mông được tắm mình trong ánh trăng, chơi đàn sậy du dương, nhảy những điệu múa của người H’mông. Những người trẻ tuổi tìm kiếm người mình yêu thích trong hoạt động “trăng trối” và thổ lộ rằng họ muốn trở thành như mặt trăng Giống như Shimizu, trái tim trong sáng và tươi sáng, và điều tốt đẹp mãi mãi.

Ảnh minh họa : internet

Vào đêm Trung thu, trăng sáng chiếu khắp các thôn làng của gia tộc H’mông, sau khi đoàn tụ nam nữ H’mông ở phía tây Hồ Nam, Trung Quốc sẽ lên núi rừng múa hát, cầm trịch. hoạt động “Nhảy lên mặt trăng”.
     Theo truyền thuyết cổ xưa của dân tộc H’mông, mặt trăng là một thanh niên trung thành, trung thực, chăm chỉ và dũng cảm. Có một cô gái Hằng Nga trẻ trung, xinh đẹp, cô ấy đã từ chối chín mươi chín chàng trai từ chín mươi chín bang cầu hôn mình, cô ấy đã yêu mặt trăng sâu sắc. Cuối cùng, cô cũng trải qua bao gian nan do mặt trời tạo ra, cuối cùng kết hợp với mặt trăng một cách hạnh phúc.
     Để ghi nhớ tình yêu hạnh phúc của họ, những người lớn tuổi H’mông sẽ nhảy những bài hát và điệu múa của người H’mông vào đêm Trung thu, tắm trong ánh hào quang của mặt trăng, và gọi phong tục này là “nhảy mặt trăng”. Trong “vầng trăng nhảy”, nam nữ thanh niên đi tìm người yêu, bày tỏ tình cảm với nhau, thể hiện ước muốn tâm hồn trong sáng, trong sáng như trăng nước, muôn đời hạnh phúc.

     Trong số những nam nữ thanh niên thuộc dân tộc H’mông ở Weining Yi và Hui Autonomous County, có một cách yêu đương truyền thống là bước lên mặt trăng. Bước lên mặt trăng ở đây tương tự như “youfang” ở Đông Nam Quý Châu.

     Bước lên mặt trăng có nghĩa là bất cứ khi nào có gió trong và trăng sáng, các chàng trai bước ra khỏi nhà bằng lau sậy hoặc làng Lá, đến sườn đồi hoặc bãi đất cao, tận dụng ánh trăng sáng để thổi. lau sậy và Konoha. Tiếng nhạc hay kêu gọi các cô gái trong làng ra ngắm trăng, hơi giống “liễu rủ trăng, người hẹn nhau sau chiều tà”. Sau khi thổi sậy hoặc Konoha của nam thanh niên ba lần mà cô gái vẫn không thấy mặt, nghĩa là cô gái đã có mục tiêu hoặc không thích chàng trai, và người thanh niên không cần thổi nữa. Nếu nó đang thổi, nó được coi là bất lịch sự.

     Tiếng nhạc như gọi người yêu, hai người có thể trò chuyện qua những bài hát đối đáp. Càng về sau, tình cảm càng nảy nở. Cảm xúc được thể hiện qua bài hát, và tình yêu được thể hiện qua bài hát. Khi cả hai có tình bạn, nghĩa là họ có nền tảng mối quan hệ, và họ có thể tặng quà cho nhau để bày tỏ sự đồng cảm. Nói chung, lễ vật mà chàng trai tặng cho cô gái là lược gỗ, ống ngậm hoặc đồ bạc, còn cô gái thì tặng lại những chiếc thắt lưng bằng vải hoa do chính tay họ dệt và thêu.

     Cách yêu này được thực hiện dưới ánh trăng nên được gọi là bước lên cung trăng.

Nguồn: Sanmiao (3miao)

3Hmoob+ và Tầm nhìn phát triển Website Hmong về Cổng Văn Hóa Thông tin Cộng đồng Dân tộc H’mông trên mạng xã Hội thời kỳ phát triển. Và mọi giá trị cần được được Lưu trữ, gìn giữ và phát triển. Nên nền tảng số có Thể sẽ là một lựa chọn tốt nhất để lưu trữ, kết nối với thế giới để hiểu hơn về Văn hóa bản sắc.

3Hmoob+ hay Website 3Hmoob (Hmong) ?

3Hmoob+ là gì? [3] (Peb) là số nhiều trong ngôn ngữ Hmong đại diện cho một cộng đồng hay một tập hợp. [Hmoob] là tên Dân tộc Hmong viết bằng chữ Hmong. Do hai từ (Peb Hmoob) hơn dài nên người phát triển lấy thành 3Hmoob. Còn [+] là hướng đến tất cả những gì có trong cuộc sống người Hmong.

Logo 3Hmoob+ (Hmong) có ý nghĩa gì?

Logo cũng như tên 3Hmoob nó dựa trên ý nghĩa 3Hmoob+, lấy 3Hmoob+ xếp lại thành một hình tròn kiểu hai người (H) đang trao một cái gì đó hay đang bắt tay, ở giữa có hình trái tim tượng trưng cho sự đoàn kết và yêu thương. Logo có hai màu  xanh và màu đỏ, Màu xanh là tượng trưng cho nội bộ (Trong) dân tộc về Văn hóa, Phong tục, …   Màu đỏ tượng trưng cho xã hội (Ngoài). Tại sao lại lấy màu đỏ tượng trưng cho bên ngoài bởi vì trong Văn hóa Phong tục hay rất nhiều cái khác người ngoài sẽ rất ít hiểu về văn hóa của người trong cuộc. Nếu Ngoài muốn hiểu được chắc chắn phải cần Trong giải thích cho hoặc tìm hiểu sâu về Trong. 

Mục tiêu Chung 3Hmoob+ trong website hướng tới

“3Hmoob.net (3Hmoob+) là một Trang Website Cổng tổng hợp, website sinh ra với mục tiêu phát triển hệ thống điện tử tổng hợp trong mọi lĩnh vực về Cộng đồng Dân tộc Hmong. Mọi hoạt động nhằm kết nối Lưu trữ Văn hóa, Giải trí, phát triển Kinh doanh – Dịch vụ, Giáo dục – Sức khỏe và Truyền thông – Quảng bá. Web cung cấp thông tin và tiếp nhận thông tin cũng như đưa ra một cách nhìn tổng quan, chính xác nhất về Văn hóa, Phong tục, Cuộc sống người Hmong.”

Tầm nhìn ngắn hạn để xây dựng một web mạng xã hội

Mục tiêu cụ thể Website mong muốn đạt được trong thời gian 2 năm 2021 và 2022 là, là một nơi cung cấp đầy đủ thông tin Văn hóa, Phong tục uy tín và đa chiều chính xác cho người đọc. Kết nối phát triển hệ thống Giải trí, Dịch vụ và Quảng bá văn hóa, Sản phẩm đến với thế giới. Xây dựng một Cộng đồng Network văn minh, đoàn kết, có tâm, có tầm, có tài và cùng 3Hmoob hướng tới xây dựng một mạng xã hội an toàn thịnh vượng.

Tham vọng kết nối của 3Hmoob trong nền tảng số

3Hmoob+ hy vọng và rất mong muốn có sự tham gia từ quý cộng đồng Cá nhân, Doanh nghiệp, Cơ quan, Tổ chức cùng phát triển.

Website nhận thông tin từ hai chiều Cộng đồng và Xã hội.  Hệ thống Cộng đồng mạng xã hội Web 3Hmoob+ người dùng đăng ký tham gia miễn phí và bảo mật an toàn, kết nối mạng xã hội không phân biệt dân tộc, quốc gia. Về Trung tâm Thương mại, Du lịch, Giảng dạy và Sức khỏe cũng như nhóm Biên tập Thông tin Văn hóa phục vụ cộng đồng. Nếu ai muốn trở thành một trong những người trên thì tham gia bằng cách đăng ký một tài khoản người dùng miễn phí trên website 3Hmoob+ này rồi liên hệ cho người dùng Admin sẽ xét duyệt lên bậc thành viên người dùng có chức năng phù hợp cho công việc.

Ảnh: #3Hmoob #Hmoob #Hmong – TG _ ZU MAI

Tiếng H’mông cũng giống như Văn hóa nó rất đa dạng và phong phú cũng như phân nhánh rõ rằng. Tại Việt Nam có các nhánh như H’mông Trắng, Xanh, Đỏ, Đen, Hoa, … Tuy nhiên đa sống là nói tiếng H’mông Trắng dù mỗi nhánh có một tiếng giọng khác nhau. Vậy nguồn gốc Tiếng H’mông là thế nào? Hãy cùng chúng Tôi vào tìm hiểu sâu hơn ở dưới này theo bài viết của Hmong Bách Khoa Toàn Thư thế giới.

Tiếng H’mông trong các nhánh

Mong Njua (Hmoob Ntsuab) và Hmong Daw (Hmoob Dawb) là một phần của cụm phương ngữ được gọi là Chuanqiandian Miao ở Trung Quốc , tức là “Sichuan – Guizhou – Yunnan Miao”, được gọi là “cụm Chuanqiandian” trong tiếng Anh (hoặc “Miao” cụm “trong các ngôn ngữ khác) như Tây Hmongic cũng được gọi là Chuanqiandian , trong khi giống được nói từ Tứ Xuyên ở Trung Quốc đến Thái Lan và Lào được gọi là” Loại địa phương đầu tiên “(第一 土 语) của cụm. Mong Njua và Hmong Daw (H’mông Trắng) chỉ là những giống của cụm di cư sang Lào; tên phương Tây Mong Njua (Xanh), Mong Leng (Hoa), Hmong Dleu / Der (Đen),

Tiếng H’mông tổng quan

Dân tộc học đã từng chỉ phân biệt các giống Lào H’mông Trắng, H’mông Xanh (Hmong Daw, Mông Njua), Miêu tộc hóa H’mông Hoa (Hmong Shua), và các giống Việt Nam H’mông Đen, H’mông Trắng (Hmong Dô, Hmong Don). Các giống Việt Nam rất ít được biết đến; ước tính dân số thậm chí không có sẵn. Năm 2007, Horned Miao, Small Flowery Miao và cụm Chuanqiandian của Trung Quốc được tách ra khỏi Mong Njua.

Tiếng H’mông ở một số Quốc gia

Ngôn ngữ Hmong / Mong / Miao (Trung Quốc, Lào) (cũng được nói bởi các dân tộc thiểu số ở Thái Lan và Hoa Kỳ) bao gồm:

Tiếng H’mông ở Việt nam

Tại Việt Nam tiếng H’mông rất đa dạng cũng nhưng khác nhau theo từng vùng nên các ngôn ngữ Hmông riêng lẻ của Việt Nam, không được coi là một phần của ngôn ngữ Trung Quốc/Lào, và có thể tạo thành đại ngôn ngữ riêng biệt của họ; chúng vẫn chưa được phân loại tốt ngay cả khi chúng được Ethnologue mô tả là được sử dụng mạnh mẽ (bởi ở Việt Nam hầu như sử dụng tiếng lai rất nhiều cũng nhưng là người H’mông xanh nhưng lại nói tiếng H’mông trắng đều được). Tuy nhiên không cụ thể cũng như không có ước tính dân số là tất cả đều bị lai không sử dụng hết được ngôn ngữ gốc; chúng có lẽ bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi tiếng Việt , cũng như tiếng Pháp (ở các thuộc địa Đông Dương cũ ) và sau đó là tiếng Anh Mỹ , và chúng có thể bị nhầm lẫn với các giống được nói bởi các nhóm thiểu số sống ngày nay ở Hoa Kỳ, châu Âu hoặc các nơi khác ở châu Á (nơi các giống của họ có thể đã được đồng hóa tại địa phương, nhưng riêng biệt ở từng khu vực, với các giống H’mông khác được nhập khẩu từ Lào và Trung Quốc):

Tiếng H’mông cần được cải thiện ra sao?

Cũng theo các Trung Tâm Kiểm Soát và Phòng Ngừa Bệnh (CDC) nói rằng Trắng và Xanh tiếng địa phương “được cho là dễ hiểu lẫn nhau và để đào tạo, truyền thông cộng đồng, với cách phát âm và những khác biệt từ vựng tương tự như sự khác biệt giữa Anh và tiếng Anh-Mỹ .”

Nhiều tên nói trên được sử dụng bên ngoài (Miêu trắng, Miêu xanh / Miao xanh, Miêu hoa, Mộng Leng, v.v.) cũng được sử dụng ở Trung Quốc. Một số giống của Trung Quốc có thể khác biệt hơn các giống được liệt kê ở trên:

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Trong yêu cầu năm 2007 về việc thiết lập mã ISO cho cụm Chuanqiandian, tương ứng với “phương ngữ địa phương đầu tiên” (第一 土 语) của cụm Chuanqiandian trong tiếng Trung Quốc, người đề xuất đã đưa ra tuyên bố sau về tính dễ hiểu lẫn nhau:

Một đồng nghiệp đã nói chuyện với những người nói về một số giáo lý có liên quan chặt chẽ này ở Mỹ, ở Thái Lan và ở Trung Quốc, và đã có nhiều cuộc thảo luận với các nhà ngôn ngữ học Trung Quốc và các nhà nghiên cứu nước ngoài hoặc các nhân viên phát triển cộng đồng, những người đã tiếp xúc nhiều với những người nói về các giáo lý này. Kết quả của những cuộc trò chuyện này, người đồng nghiệp này tin rằng nhiều người trong số những mối quan hệ này có khả năng hiểu rõ lẫn nhau vốn có cao trong cụm. Về mặt văn hóa, trong khi mỗi nhóm phụ tự hào về những nét khác biệt của riêng mình, họ cũng nhận ra rằng các nhóm phụ khác trong nhóm này tương đồng về mặt văn hóa với họ và chấp nhận những người khác là thành viên của cùng một nhóm dân tộc nói chung. Tuy nhiên, loại án lệ này rất đa dạng về mặt nội bộ và phân tán về mặt địa lý và hỗn hợp trên một vùng đất rộng lớn.

3Hmoob – Tiếng Hmong Bách Khoa Tòan Thư Wikipedia.org

Tết của người H’mông không trùng với Tết cổ truyền của người Kinh. Người H’mông ăn Tết trong 1 tháng bắt đầu từ ngày ngày 30/11 âm lịch. Các nghi lễ đón Tết của người dân tộc H’mông cũng rất độc đáo, chính nhờ những nét độc đáo, đặc sắc rất riêng nên nhiều đôi trai gái đã nên duyên vợ chồng nhờ vào Tết cổ truyền.

Tết của người H’Mông cũng giống người dân tộc khác, công việc chuẩn bị của họ cho Tết vào trước ngày 30/11 âm lịch, sửa sang, thay mới ban thờ và làm bánh dầy. Trước khi làm lễ cúng tổ tiên, từng dòng họ trong bản cử thanh niên trai tráng, phải chặt được một cây to cao mang về dựng ở cuối làng, nơi có đủ mặt bằng cho cả họ tập trung lại và đan cỏ tranh thành hai sợi dây dài trang trí vòng tròn trên cây. Đây được gọi là lễ “Tổng kết cuối năm” tổ chức vào ngày cuối cùng âm lịch của tháng 12.

Lễ Cuối Năm và khởi bước cho Lễ Gầu Tào

Tại lễ “Tổng kết cuối năm”, thầy mo một tay cầm một con gà trống to của trưởng họ, một tay cầm bó lá tre, được cột bằng sợi chỉ đỏ đứng cúng dưới gốc cây, với ý nghĩa: Xua đuổi những điều không may của năm cũ qua đi và cầu năm mới mang đến những điều tốt đẹp cho cả dòng họ. Cúng xong, thầy mo dẫn đầu cả họ đi vòng quanh cây to cho đến khi đủ năm vòng tiến, bốn vòng lùi thì dừng lại, thầy mo cắt cổ con gà thả xuống đất cho tiết vương xung quanh cây gỗ cao đã dựng.

Nghi lễ “Tổng kết cuối năm”phải được tổ chức xong trước khi mặt trời lặn, sau khi xong lễ cử một vài thanh niên trong họ chặt đổ cây, chặt nhỏ dây tranh đem đi vứt ở cuối làng. Sau đó ai về nhà đó làm thịt gà và chuẩn bị cho mỗi người một quả trứng gà sống để làm vía cho cả nhà “gọi tất cả các hồn, vía về ăn tết” sau đó mới cúng tổ tiên tại nhà, giống như lễ đón giao thừa của người Kinh. Ban thờ của người H’mông độc đáo và mang đậm bản sắc, thể hiện nét độc đáo, giản dị như cuộc sống của họ. Ban thờ để chính giữa hướng đường, chỉ với một tờ giấy trắng tự làm ra, dán lên tường cùng các hình thù trang trí, biểu tượng cho sức khỏe.

Tối 30 Tết của dân tộc H’mông

Mỗi lần thắp hương cúng tổ tiên, người H’mông đem bàn gỗ ra để các vật thờ lên trên đó, ngoài con gà, 2 chiếc bánh dầy và một ít hoa quả, họ còn thờ cái cuốc, xẻng, rìu, súng săn chuột… (những vật dụng giúp họ trong sản xuất, săn bắn). Người H’mông quan niệm những vật dụng đó cũng như con người, cũng phải để nó nghỉ, có vậy năm sau nó mới có sức khỏe để cày, bừa, săn nhiều chuột, giúp con người khỏi bị đói rét.

Ngoài ra, người H’mông còn thờ 2 bếp chính, thắp hương liên tục 3 ngày để thần bếp giúp họ luôn giữ ngọn lửa, xua đuổi tà ma và thú dữ. Những vật dụng dùng để thờ thường là những thứ mà chính tay người H’mông làm ra…. Anh Xồng Vả Súa, cho biết: Trong dịp tết cổ truyền, người H’mông luôn thờ ma nhà và những vật dụng giúp họ sinh sống, phát triển.

Ngày đầu tiên trong năm của người dân tộc H’mông

Từ sáng sớm nam nữ tập trung tại một địa điểm rộng để chơi trò ném pao, chàng trai ném quả pao về hướng cô gái mà mình thích, nếu cô gái đó thích thì bắt lấy, coi như đó là sự đồng ý. Ngược lại, nếu cô gái nào yêu một chàng trai thì cũng làm như vậy. Trò chơi ném quả pao diễn ra trong 10 ngày liên tiếp, lúc nào mệt, đói thì nghỉ.

Nhìn chung về Tết cổ truyền dân tộc H’mông

Tết của người H’mông cũng là dịp để các đôi trai gái tìm hiểu nhau. Trong các ngày Tết, nam thanh, nữ tú trưng diện những bộ quần áo mới và diện các đồ trang sức đẹp nhất, tổ chức thành từng tốp ném còn “pó po”, đánh gụ “đầu tu lu”, đánh cầu tự chế bằng lông gà “đầu tỳ kay”; hát “Cự xia”, “Lù tẩu” giữa các cặp trai gái thổ lộ tâm tình, tình yêu đôi lứa; từ đó mà trong dịp tết nhiều đôi trai gái đã nên duyên vợ chồng. Đến tối, họ lại tập trung chơi trò ném quả lông, y như trò chơi ném quả vải, hai trò này giống nhau về cách chơi, chỉ thay đổi vật để ném. Nhiều đôi trai gái trong bản nên duyên vợ chồng cũng nhờ vào Tết cổ truyền và những trò chơi mang đậm bản sắc dân tộc.

#Hmong #3Hmoob #3Hmoob @Baovemoitruong

Kiến trúc nhà ở của người H’mông ở Hà Giang. Dân tộc H’mông đã hàng trăm năm nay sống trên các triền núi đá cao, khí hậu lạnh khắc nghiệt đã ảnh hưởng đến kiến trúc nhà ở của họ.

Trên những con đường men theo sườn núi lên cao nguyên đá, Đồng Văn, Mèo Vạc, Yên Minh, Quản Bạn của tỉnh Hà Giang, du khách luôn bị thu hút bởi khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ. Không những vậy, họ còn bị lôi cuốn bởi cảnh đẹp của những bản làng đồng bào các dân tộc mang lối kiến trúc độc đáo tại đây, trong đó nổi bật nhất là những ngôi nhà trình tường của đồng bào H’mông. Các ngôi nhà đều có màu nâu vàng của tường đất, nổi bật giữa những hàng rào đá màu xám tạo nên một bức tranh hoang sơ, kỳ bí, khiến bất cứ ai khi đi ngang qua cũng muốn dừng lại ngắm nhìn.

Kiến trúc nhà trình tường H’mông

Dân tộc H’mông đã hàng trăm năm nay sống trên các triền núi đá cao, khí hậu lạnh khắc nghiệt đã ảnh hưởng đến kiến trúc nhà ở truyền thống của người H’mông. Từ quan niệm sống, môi trường sống đã hình thành nên nét độc đáo trong văn hóa kiến trúc của ngôi nhà trình, tường bằng đất, lợp ngói hay lợp lá tranh phù hợp với cuộc sống của họ, với ưu điểm vừa giữ ấm về mùa đông, mát mẻ trong mùa hè và lại có thể chống được kẻ gian, thú dữ… Nhà trình tường theo cách giải thích của người dân ở đây có nghĩa là có tường nhà làm bằng đất. Để trình tường nhà, bà con phải làm những chiếc khuôn gỗ có chiều dài 1,5 m, rộng 0,45 m – 0,5 m. Khi trình tường, người ta đổ đất đầy khuôn gỗ, dùng những chiếc vồ nền chặt đất. Đất dùng để trình tường phải được loại bỏ sạch rễ cây, đá to, cỏ rác. Khi tiến hành trình tường, người ta huy động vài chục thanh niên trai tráng trong làng đến giúp; cứ như vậy khuôn nọ nối tiếp khuôn kia cho đến khi hoàn thành.

Những bức tường nhà được đập bằng phẳng, vuông vức, chắc chắn. Sau khi trình tường xong, gia chủ mới tiến hành chọn ngày tốt, hợp với tuổi chủ nhà mới để vào rừng chặt hạ cây cột cái, cây đòn nóc và tiến hành lợp mái. Về tổng thể, kiến trúc ngôi nhà của người Mông, dù to hay nhỏ đều phải có 3 gian 2 cửa (gồm một cửa chính, một cửa phụ và thường có 2 cửa sổ. Ngôi nhà có thể có một hoặc 2 chái nhà. Ba gian nhà chính của người Mông được sắp xếp hợp lý. Gian bên trái dùng để đặt bếp nấu nướng và buồng ngủ của vợ chồng gia chủ; gian bên phải dùng để đặt bếp sưởi và giường khách; gian giữa thường rộng hơn 2 gian bên và là gian để bàn thờ tổ tiên, đồng thời cũng là nơi tiếp khách, ăn uống của gia đình.

Thăm nhà trình tường người H’mông

Vào thăm nhà trình tường của anh Giàng Mí Sử dân tộc Mông ở huyện Mèo Vạc, chị Hà Thị Liên du khách ở tỉnh Tuyên Quang nhận xét: “Khi mà bước vào cửa ngôi nhà này cho tôi cảm giác rất thoải mái, không gian khá rộng. Đặc biệt ở giữa sân có một khoảng sân lát đá cho trẻ con vui đùa tạo nên cảm giác ấm áp, bình yên.”

Cửa chính nhà của ngưòi H’mông thường làm bằng gỗ tốt. Cửa bao giờ cũng mở vào trong chứ không mở ra ngoài. Người H’mông không sử dụng bản lề, then chốt cửa làm bằng sắt mà làm hoàn toàn bằng gỗ, bởi người H’mông coi cánh cửa mở ra đóng vào là lòng bụng con người, nếu làm bản lề sắt thép là những vật cứng được ví như dao kiếm, như thế không thể hiện lòng tốt, sự hiếu khách của chủ nhà. Ngoài cửa chính, nhà của người H’mông còn có cửa phụ, là lối để đưa đồ dùng cho người chết vào nhà lúc tang ma. Chỉ khi đưa ra nghĩa địa mới đi qua cửa chính. Một nét độc đáo nữa trong cấu trúc nhà truyền thống của người H’mông là tất cả các ngôi nhà thường được xếp đá làm hàng rào. Để có được hàng rào đá hoàn chỉnh bao quanh ngôi nhà và mảnh đất rộng chừng 200 – 300 m2, gia chủ cùng với người thân có khi phải mất hàng tháng trời nhặt những mảnh đá vỡ quanh nhà về xếp thành hàng rào đá. Những viên đá có kích cỡ khác nhau với nhiều góc cạnh được xếp lèn vào nhau, tạo nên bức tường bao kiên cố, phẳng mà không cần sử dụng chất kết dính nào. Chiếc cổng gỗ có mái và dán giấy đỏ xen giữa bờ rào đá trước nhà, được người H’mông trang điểm tạo nên vẻ ấm cúng giữa cái lạnh mùa đông ở Cao nguyên đá.

Đứng bên hàng rào đá trước ngôi nhà của mình, anh Thà Minh Chơ dân tộc H’mông ở huyện Mèo Vạc, giải thích: “Đồng bào H’mông mình xếp hàng rào đá rộng như vậy để bảo vệ. Vào mùa nắng không nóng, còn mùa lạnh thì bớt rét. Mà các tường đá nó cũng che được gió”.

Tổng quan về kiến trúc nhà người H’mông

Điều ấn tượng nhất trong kiến trúc nhà của người H’mông là bên những hàng rào đá, đồng bào luôn trồng những cây đào, cây mận, cây mơ. Khi mùa xuân đến, nét đẹp nguyên sơn, thơ mộng màu xám của hàng rào đá và màu nâu vàng của ngôi nhà trình tường lại được tô điểm bởi màu đỏ của hoa đào, màu trắng muốt của hoa mơ, hoa mận, hoa lê…tất cả như hòa quyện tạo thành một bức tranh thiên nhiên độc đáo giữa cao nguyên đá.

Trải qua hàng thế kỷ, người H’mông Hà Giang ngày nay vẫn không ngừng sáng tạo để cải tiến ngôi nhà truyền thống của mình cho phù hợp với điều kiện tự nhiên, cũng như trong sinh hoạt, lao động sản xuất mà vẫn không quên gìn giữ những nét đặc trưng truyền thống của dân tộc.

#VOV #HMONG #3Hmoob

Hoa văn trên Trang phục Dân tộc H’mông có những ý nghĩa đặc trưng gì trong Văn hóa Dân tộc và nguồn gốc cũng như lịch sử hành thành ra sao.

Từ xa xưa, nghề dệt, sản phẩm dệt ra đời và phát triển không chỉ thoả mãn nhu cầu sử dụng mà còn để thoả mãn nhu cầu thẩm mỹ và các nhu cầu tín ngưỡng khác của các tộc người nói chung và của người H’mông nói riêng. Trong đó, hoa văn trên vải của người H’mông mang lại giá trị văn hóa đặc trưng trong đời sống và sinh hoạt và là một phần không thể thiếu của tiến trình lịch sử và văn hóa các dân tộc.

Hoa văn truyền thống người H’mông

Các sinh hoạt văn hóa truyền thống bám rất chắc vào cuộc sống cộng đồng, nó được sinh ra từ một yêu cầu cụ thể của đời thường, hòa lẫn, trở thành một yếu tố của cuộc sống. Bộ Trang phục của người Phụ nữ H’mông không chỉ đáp ứng nhu cầu vật chất, là vật để che thân mà chiếc váy còn đáp ứng được nhu cầu thẩm mỹ.
Trang phục được trang trí đẹp còn là thước đo tài năng của phụ nữ H’mông. Vẻ đẹp của trang phục, một tác phẩm văn hóa vừa gắn chặt nhu cầu của đời thường với nhu cầu thẩm mỹ. Các hoa văn, họa tiết trên trang phục của người H’mông thiên về màu sắc. Đó là sự phối kết hợp giữa các màu nóng, với màu của nhóm người là trung tâm tạo cảm giác nổi bật, ấn tượng. Không quá chú trọng đến họa tiết, hoa văn của người H’mông là sự phối màu cũng như đan xen, thay đổi chất liệu bằng các mảng trơn (ghép vải), mảng nổi (thêu) hay các chi tiết (in sáp ong) tạo cho nghệ thuật trang trí trên trang phục của người H’mông thật độc đáo và khác biệt so với một số các dân tộc khác.

Có nhiều loại hoa văn trên trang phục người H’mông như hoa văn hình học, hoa văn hiện thực, hoa văn hình người, hoa văn hình hoa lá …

Sự gắn bó chặt chẽ giữa hoa văn trang phục và môi trường sống là một dấu hiệu đặc biệt, nó thể hiện quan niệm về cái đẹp, phản ánh nhân sinh quan, vũ trụ quan…của mỗi dân tộc, giúp chúng ta phân biệt được nhóm người, tộc người này với tộc người khác. Sống ở vùng núi cao, gần với thiên nhiên nên hoa văn trên vải của dân tộc H’mông ẩn chứa và truyền tải hình ảnh thiên nhiên, cảnh sinh hoạt trong cuộc sống lao động hằng ngày, bao gồm cả thế giới thực vật , động vật và cả đồ vật.

Các biểu tượng trong Hoa văn Trang phục

Biểu tượng của sấm, chớp được thể hiện hoa văn hình rau dớn ở dưới gấu váy, áo, yếm đó là hai hình tròn có chung nếp tuyến chéo, đó là tín ngưỡng sùng bái, cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng thuận lợi. Ở nhiều dạng mô típ hoa văn trên nền vải, rồng là đường zích zắc ở giữa là các chấm biểu thị con mắt và có các xoắn ốc.

Các biểu tượng hoa văn gắn liền với cuộc sống như hình ảnh hoa đào, hình tượng thuộc lĩnh vực âm dương ở trên các mô típ hoa văn là các bông cúc, phổ biến nhất vẫn là các hình chữ thập + chữ X …

Màu sắc Hoa văn trong Trang phục

Màu sắc hoa văn trên vải phản ánh thẩm mỹ, tâm lý, ước vọng… trong cuộc sống của dân tộc Hmông. Sự sắp xếp các mảng mầu tối, sáng, nóng lạnh đi cạnh nhau làm nổi bật lên các đường nét hoa văn, đặc biệt khi nhìn từ xa hay đi giữa núi rừng. Người H’mông sở SaPa – Lào Cai trang phục lấy màu đen là chủ đạo, người H’mông ở Bắc Hà trang phục chủ đạo lại là màu đỏ.

Người Hmông thường sống trên những rẻo núi cao, nhiệt độ thường thấp, nhiều sương mù, nên màu sắc còn biểu trưng cho sự ấm áp, no đủ hạnh phúc và khát vọng một cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.

Lời kết về Hoa văn Trang phục H’mông

Trải qua nhiều thời kỳ thăng trầm của lịch sử, người H’mông ở các địa phương đã phát triển theo chiều hướng riêng của mình, tạo nên một nền văn hóa khác biệt, trong đó vừa có sự kế thừa truyền thống vừa tiếp thu nhiều nền văn hóa khác nhau. Nhờ đó, văn hóa H’mông là một bộ phận của nền văn hóa Việt Nam, vừa là bộ phận của nền văn hóa Đông Nam Á và văn hóa Thế giới..

Chính sự phát triển đó giúp chúng ta tự hào về bề dày truyền thống văn hóa. Qua tìm hiểu hoa văn trên trang phục, góp phần điểm xuyết thêm cho bức tranh 54 dân tộc anh em Việt Nam và các dân tộc trên toàn thế giới thêm rực rỡ, trọn vẹn của tổng thể hài hòa “bản sắc văn hóa Dân tộc”.

THOCAMLANRUNG – HMONG

Chế tác khèn của người H’mông ở cao nguyên đá Đồng Văn (Hà Giang), đồng bào dân tộc H’mông có nghề làm khèn H’mông truyền thống.

Cây khèn đó là một nhạc cụ có ý nghĩa trong đời sống tinh thần của đồng bào H’mông, góp phần làm nên bản sắc của dân tộc. Do đó, dù cuộc sống đã có nhiều thay đổi, thì cây khèn vẫn được người H’mông nâng niu, gìn giữ. Và việc gìn giữ nghề làm khèn vẫn được người H’mông chú trọng.

Để gìn giữ nghề chế tác khèn của người H’mông

Ở Hà Giang Ngành văn hóa cũng có những biện pháp để phối hợp gìn giữ cây khèn bản sắc của người H’mông. Cụ thể, từ cuối năm 2016, Sở VHTT&DL Hà Giang phối hợp với các huyện có người H’mông sinh sống tổ chức lớp truyền dạy kỹ thuật chế tác nhạc cụ.

Đại diện Sở VHTT&DL cho biết: Thông qua việc mở các lớp truyền dạy, chế tác khèn H’mông trên Cao nguyên đá nhằm truyền dạy cho các học viên, đặc biệt là các bạn trẻ biết về kỹ thuật chế tác khèn H’mông, từng bước khôi phục và gìn giữ, bảo tồn được nét văn hóa truyền thống của đồng bào mình. Với cách làm đó sẽ góp phần giữ gìn nét văn hóa bao đời nay của đồng bào người H’mông, đồng thời giới thiệu những giá trị văn hóa của người dân nơi đây với bạn bè gần xa. 

Sự phân bố của các nghệ nhân chế tác Khèn H’mông

Người H’mông sinh sống chủ yếu ở các vùng núi cao và không tập trung tuy nhiên mỗi vùng cũng có vài người biết và làm Khèn cho chính cộng đồng tại đó. Ở các huyện của Hà Giang cũng không có nhiều nghệ nhân chế tác khèn nổi tiếng và đa số là các nghệ nhân tuổi từ 40 trở lên, tập trung chủ yếu ở các khu vùng cáo như huyện Đồng Văn và Mèo Vạc, … nhưng các nghệ nhân chế tác này là những người làm khèn truyền thống họ gìn giữ nét văn hóa của người H’mông từ đời này sang đời khác.

Nghệ nhân chế tác Khèn H’mông ở Hà Giang

Ở huyện Mèo Vạc có nghệ nhân nổi tiếng về tài làm khèn H’mông, đó là anh Mua Mí Hồng và Mua Mí Sính. Họ được mời tới để hướng dẫn và dạy cách làm khèn H’mông cho các học viên mà Sở VHTT&DL Hà Giang phối hợp tổ chức.

Nghệ nhân chế tác Khèn Mua Mí Hồng và Mua Mí Sính

Anh Mua Mí Hồng cho biết, để làm được một cây khèn chuẩn phải rất công phu và tốn thời gian. Là người được học làm khèn H’mông từ năm 13 tuổi qua sự hướng dẫn của ông nội của mình ở thôn Mã Pì Lèng, đến nay anh Hồng đã có hơn 20 năm làm khèn H’mông.

Theo anh Hồng, để làm khèn H’mông, đầu tiên phải tìm được loại cây gỗ làm bầu khèn. Nhất định phải là khúc gỗ của cây thông đá thì tiếng khèn mới hay. Nhưng không phải cứ gỗ của cây thông đá là được, mà phải chọn khúc gỗ làm bầu khèn có thớ gỗ thẳng, không cong vênh.

Anh Hồng bảo, loại gỗ này bây giờ hiếm lắm, chỉ thấy ở vùng rừng núi Lao Và Chải của huyện Yên Minh. Khi tìm được cây gỗ, người ta chặt hạ, cắt khúc khoảng 70 – 90cm, bổ đôi và tiến hành ngay bước đầu tiên chế tạo cây khèn đó là khoét rỗng theo chiều dài thân cây rồi áp 2 thân cây vào như cũ, buộc chặt lại. Từ những đoạn gỗ tươi sau đó được mang về để cho khô lại thì mới tiến hành tạo hình dáng cho bầu khèn và khoét các lỗ trên thân khèn.

Bên cạnh gỗ là những ống trúc. Theo nghệ nhân Mua Mí Sính, để có những ống trúc làm khèn phải lựa chọn những cây trúc có trên 10 năm tuổi, thẳng đẹp, chặt về phơi khô rồi mới tiện lỗ, lắp ráp lại với thân khèn. Đặc biệt, sợi dây dùng để quấn quanh thân khèn là vỏ cây đào rừng. Vỏ cây đào rừng có đặc tính rất chắc và bền. Những đường cuốn quanh thân khèn vừa để giữ thân khèn và cũng tạo điểm nhấn có tính thẩm mỹ cao.

Những nghệ nhân thành thạo làm khèn H’mông như anh Hồng, anh Sính phải mất 2 đến 3 ngày mới hoàn thành được 1 cây khèn.

ZUMAI _ Nguồn: HỒNG SÂM (daidoanket.vn)

Bộ Cối đá xay mèn mén của người H’mông là một vật không thể thiếu trong việc xay mèn mén từ thời xa xưa đến nay. Tuy nhiên trong mấy năm gần đây thời kỳ công nghiệp phát triển nên đã dần mai một đi. Nay chỉ còn ở một số nhà vùng sâu vùng xa mà chưa có điện thì chắc mới còn dùng.

Cối xay mèn mén là sản vật dụng gắn với đời sống của người dân tộc H’mông từ xưa đến nay. Để tạo ra chất lượng bột Ngô có chất lượng mịn để làm lương thực chính sử dụng trong bữa ăn thay cho cơm, người dân tộc H’mông đã biết sử dụng cối xay do họ tự đục đá để chế tác ra chiếc cối xay, chiếc cối rất thuận tiện cho người xay ở thế đứng, dùng lực của 2 cánh tay và toàn thân để đẩy và xoay.

Nguồn gốc chiếc Cối xay mèn mén

Về nguồn gốc con người biết chế tác thì không biết từ bao đời chiếc cối xay này đã gắn với cuộc sống của người H’mong. Cũng có được vài thông tin nhưng vẫn chưa chứng minh có khoa học được về nguồn gốc sinh ra nó như thế nào ở đâu. Về nguồn gốc, chế tác ra một chiếc cối: Để tạo được một cối xay ngô người thợ chế tác dân tộc H’mông phải đi tìm và chọn một tảng đá chắc chắn cho đế khi hoàn thành một bộ cối xay hoàn chỉnh thì phải mất từ 2 tuần đến 3 tuần.

Cối xay làm bằng đá xanh (có thể tùy đá ở từng vùng nhưng phải là đá cứng và chắc chắn) đường kính 0,40m – 0,50m, cao 0,25 – 0,30m, được người thợ chế tác đục bằng thủ công. Riêng phần đục có thể mất từ 1 tuần đến 10 ngày mới xong.

Một bộ Cối xay mèn mén gồm các bộ phận

Bộ phận Cối đá xay: Cối đá xay gồm 2 phần là phần trên và phần dưới (được gọi phần trên là Bốn và dưới là Mẹ). Phần dưới sẽ đục mỏng và gắn trục quay cối cố định lên nó còn phần trên sẽ để dày hơn và đục có lõi và gắn tay quay. Mép tiếp xúc giữa hai bộ phận được đục các rãnh răng chéo nhau để khi quay đúng chiều thì nó đẩy bột ra ngoài. Lưu ý: Xay không đúng chiều nó sẽ không đẩy được bột ra và dễ làm hỏng răng.

Bộ phận Máng hay còn gọi là cái bệ (dab zeb), bộ phận này là phần thiết kế ngoài để đặt cố định chiếc cối xay nên có nhiều tạo kiểu khác khau. Có thể là hai thanh ngang và bốn chân hoặc làm một cái thùng có bốn chân hoặc dùng gì đó kê cố định lại (máng hay thùng có thể làm bằng nguyên cây bổ tách đôi ra). Kích thước dài từ 1 – 1,15m rộng 0.70m làm bằng loại gỗ chắc có độ bền lớn vì tính năng sử dụng lâu dài. Đây là bộ phận được hứng ở bên dưới không cho ngô chảy xuống cột.

Bộ phận Tay cần để quay (tes zeb), đoạn rộng tay cần quay kích thước từ 1 – 1,15m, đoạn từ tay cần đến phần quay cối dài 1,8 – 2,10m. Ỏ hai đầu tay quay buộc bằng một sợi dây chắc chắn và được treo cao vừa tầm với người đẩy để có thể chuyển động trong khuôn khổ khi quay còn đầu quay cối sẽ được làm một bậc nhỏ lại để gắn với tay cối xay. Khi người cần vào tay cần dẩy ra và kéo vào thì chiếc cối sẽ quay.

Chiếc Cối xay và mèn mén trong Văn hóa của người H’mông

Cối Đá Xay Mèn Mén của Người H’Mông

Dân tộc H’mông sử dụng cối hàng ngày để xay ngô tạo ra bột mịn để chế biến món lương thực. Mèn mén sử dụng trong bữa ăn chính thay cho cơm vì tập quán định cư thường ở các dãy núi không làm được ruộng, những nơi làm ruộng họ sẽ chỉ sử dụng cối để xay cám lợn. Ngày nay có một số nơi đã bỏ không ăn mèn mén nữa và có ăn thì cũng đã sử dụng máy xay rồi. Cối xay nay người H’mông đã tháo dỡ hết vì chuyển sang dùng máy điện bởi máy điện xay có độ mịn cao và lại nhanh.

Cũng như bao công việc khác và có chút tâm linh, người Hmong cũng chọn ngày tốt để khởi công làm dựng cối vì đây là vấn đề liên quan đến việc sinh sống hàng ngày. Ví như người xuôi nó liên quan đến bát ăn bát để. Cối cũng gắn liền với đời sống của người H’mông rất thiết thực hàng ngày. Từ xưa người dân tộc H’mông tự tạo ra cối xay và máng hoàn toàn theo lối thủ công về sau có cải thiện về thẩm mỹ nên cối xay hiện có tại cộng đồng người H’mông và một số cối đặt trưng bày mà mọi người thường thấy đã trong rất là bắt mắt.

Kết luận

Cối xay mèn mén là một sản vật của dân tộc và được lưu truyền từ rất xa xưa. Nay thời kỳ công nghiệp phát triển nên cối xay đã dần mai một đi. Hy vọng cũng sẽ người H’mông sẽ hiểu được tầm quan trọng và giá trị của nó để bảo vệ lưu giữ mà không dập phát nó đi.

Mèn mén là một món chính trong cộng đồng dân tộc người H’mông tuy nhiên cũng là một đặc sản nổi tiếng trong thời kỳ phát triển nhất là trong ngành dịch vụ du lịch nhà hàng. Cho nên tầm quan trọng của mèn mén không chỉ là món ăn hàng ngày mà nó còn đóng một vai trò rất lớn trong chúng ta từ xưa đến nay và còn về tương lai. Trong mỗi chúng ta hãy học cách làm ra một món mèn mén ngon nhé. Sâu đây là kết thúc bài viết về cối rồi hẹn mọi độc giả ở bài viết về cách làm món mèn mén nhé.

Admin Hmong

#Hmong #H’mông #Hmoob #3Hmoob #Vanhoa #Coixay #Menmen

Người Anh Hùng nhỏ tuổi nhưng chí lớn Vừ A Dính, là người dân tộc H’mông ở huyện Tuần Giáo, tỉnh Điện Biên ngày nay.

Vừ A Dính sinh ngày 12 tháng 9 năm 1934 , là con của một gia đình người H`mông tại xã Phú Nhung ,huyện Tuần Giáo ,tỉnh Lai Châu ( nay là tỉnh Điện Biên ),  miền Bắc Việt Nam. Vừ A Dính là con thứ ba của ông Vừ Chống Lầu (sinh năm 1899) và bà Sùng Thị Plây (sinh năm 1901).

Về gia đình anh hùng Vừ A Dính

Gia đình Vừ A Dính là cơ sở cách mạng của huyện Tuần Giáo.
Bố Vừ A Dính là cán bộ Việt Minh của địa phương đã bị thực dân Pháp bắt và giam cầm tại nhà tù Sơn La. Ông đã bị thực dân Pháp thủ tiêu tại nhà tù Sơn La năm 1949. Ông Vừ Chống Lầu được Đảng và Nhà nước truy tặng là liệt sĩ ngày 5-9-1964.
Mẹ A Dính là bà Sùng Thị Plây – một cơ sở kháng chiến của địa phương. Trong một đợt càn của địch vào Pú Nhung, vì nghi ngờ tiếp tế cho Việt Minh nên bà bị bắt cùng với bố chồng và bảy người con (chị gái và các em của Vừ A Dính) mang về giam tại đồn Bản Chăn. Rất may là người anh trai Vừ Gà Lử của Dính hôm ấy vào núi nên không bị bắt. Trong thời gian bà và cả nhà bị giam tại đồn Bản Chăn, Vừ A Dính được đơn vị phái xuống tìm cách liên lạc và nắm tình hình địch để chuẩn bị cho bộ đội đánh đồn. A Dính đã nhiều lần liên lạc được với mẹ.

Khi nắm được tin giặc Pháp chuẩn bị đưa quân lên đánh khu du kích ở Pú Nhung, bà đã trốn trại ra bìa rừng gặp Vừ A Dính cấp báo tin này. Bà còn chuyển cho Vừ A Dính hơn 100 viên đạn lấy trộm được của giặc. Trên đường trở về trại giam, một tốp lính đi tuần phát hiện ra bà. Tuy khám người bà không thu được gì nhưng chúng nghi bà liên lạc với Việt Minh nên đã khám nơi giam cầm bà. Địch đã phát hiện ra nhiều đạn mà bà và các con cùng những người bị giam giữ trong trại đã lấy trộm của lính Pháp trong khi đi làm phu dịch. Giặc pháp đã lôi cả 22 người trong trại giam ra bắn chết. Ông nội, mẹ, chị gái và các em – 9 người trong gia đình Vừ A Dính đã bị bắn chết. Bà Sùng Thị Plây được Đảng và Nhà nước truy tặng Liệt sĩ ngày 14-10-1964. Mẹ của Vừ A Dính đã được Chủ tịch Nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đợt đầu tiên (năm 1994) vì có chồng, con và bản thân là liệt sĩ.

Về Anh hùng Vừ A Dính

Vừ A Dính sinh ra và lớn lên trong một gia đình người H’mông có truyền thống yêu nước và cách mạng. Ngay từ nhỏ, Dính là một cậu bé thông minh, gan dạ và nhanh nhẹn. Được cha mẹ giáo dục, Vừ A Dính đã sớm giác ngộ cách mạng và căm thù giặc Pháp xâm lược. Pú Nhung luôn bị giặc đột kích vào cướp bóc, đốt nhà, bắt người. Vì thế dân làng phải cử người canh gác để phát hiện giặc. Chưa đầy 13 tuổi nhưng Vừ A Dính đã xung phong được đi canh gác như các anh chị lớn. Lần ấy, giặc Pháp không đi từ Tuần Giáo lên mà chúng bí mật xuyên rừng Bản Chăn lên cướp phá. Khi phát hiện ra giặc Vừ A Dính vội lao về bản, vừa đi vừa hô to “Có thằng Tây ! Có thằng Tây !”. Dân bản vội chạy vào rừng. A Dính chạy vội về nhà xem mẹ và các em đã vào rừng hay chưa thì gặp một toán lính xồ tới. Bọn này đi bắt phu khuân của cướp bóc được về đồn cho chúng. Thế là chúng bắt luôn A Dính đi theo để khiêng lợn cho chúng.

A Dính cắn răng gắng sức cõng một cái rọ nhốt con lợn to. Đến một con dốc cạnh bờ suối, A Dính dự định lợi dụng địa hình này để chạy trốn. Cậu giả cách trượt chân lăn theo cả rọ lợn xuống dốc. Chẳng may cho A Dính, lăn tới cuối dốc cậu bị một cây gỗ chặn ngang người. Cái rọ lợn bung ra, con lợn chạy biến vào rừng. Bọn giặc chạy ào xuống vừa đánh vừa lôi Dính về giam tại đồn Bản Chăn. Tên đồn trưởng người Pháp ra lệnh cho thuộc hạ: “Nó làm mất con lợn, nó phải thế mạng”. Khi biết sáng sớm mai sẽ bị giết, đêm ấy Vừ A Dính đã rủ ông già Vừ Sa ở bản Phiêng Pi cùng bị bắt giam với mình dỡ mái trại giam, bò qua nhiều bốt canh để trốn thoát ra ngoài.

Nguồn: Tailieuvuadinh IT #3Hmoob #Hmong #Hmoob #Vu_A_Dinh

Tổng quan về người H’mông (Miao) ở Trung Quốc

Người dân tộc H’mông (Miao) tổng dân số ở Trung Quốc là 9.426.007 dân (2010), đó chỉ đứng sau Hán, Zhuang, Man và Hui trong 56 nhóm dân tộc ở Trung Quốc, đứng ở vị trí thứ năm. Sự phân bố của người dân cư H’mông (Miao) được sống tập trung nhiều đặc biệt ở các khu dân cư lớn và sống rải rác ở các đồi núi, người H’mông phân bố ở tất cả các tỉnh, khu tự trị và thành phố trực thuộc Trung ương trên cả nước. 

Theo điều tra dân số quốc gia lần thứ năm, tỉnh Quý Châu có dân số người H’mông (Miao) lớn nhất, với 4,3 triệu người, chiếm gần một nửa tổng dân số người H’mông của cả nước. Tiếp theo là 1,92 triệu ở tỉnh Hồ Nam, 1,04 triệu ở tỉnh Vân Nam, 500.000 ở tỉnh Trùng Khánh, 460.000 ở tỉnh Quảng Tây, 210.000 ở tỉnh Hồ Bắc, 150.000 ở tỉnh Tứ Xuyên, 120.000 ở tỉnh Quảng Đông và 60.000 ở Hải Nam. Dân số H’mông ở 8 tỉnh này (khu tự trị và thành phố trực thuộc trung ương) chiếm 98% tổng dân số H’mông trong cả nước. Tỉnh Quý Châu, Vân Nam và phía tây Hồ Nam có các khu định cư lớn của người H’mông. Có 1,59 triệu người H’mông ở Qiandongnan Miao và Dong Autonomous Prefecture, và 800.000 người ở Tujia và Miao Autonomous Prefecture ở phía tây Hồ Nam. Người H’mông ở các nơi khác sống rải rác, và họ thường sống thành một hoặc một số bản làng xen kẽ với các dân tộc khác. Phần lớn người H’mông sống hỗn tạp sống thành từng nhóm, làng độc lập, ít chia sẻ làng với các dân tộc khác.

Quý độc giả xem bài đầy đủ ở Trang của Ủy Ban Dân tộc Quốc gia

Nguồn: Trang web của Ủy Ban Dân tộc Quốc gia Trung Quốc _ Phụ trách biên tập: Cao Xiaoxuan

Tiv thaiv yam mob Covid-19 cia kom tsis kis mus rau txhua tus nyob thoob zej thoob zos thiab thoob teb thoob chaw.

Yam mob Covid-19 yog ib yam mob awg, mob hlab pa hlab ntsw ua rau neeg tuag yog tsis paub thiab mus kho sai nrawm thiab kis mus rau txhua tus, yog li nws thiaj txaus ntxhai heev. Peb yuav thij faj li cas thiaj pov vim tau rau peb tus kheej tsis kis cov kab moob Covid-19 ni. Thov sawv daws ceev faj tej lus nyiaj lus kub hauv qab no.

Tiv thaiv yam mob Covid-19

  1. Peb mus kas kiab nquam khw los yog mus koom rau tej lub nteeg muaj neeg coob peb yuav tsum pog qhov ncauj kom zoo.
  2. Peb yuav tsis tau mus los rau ntawm tej qhov chaw muaj neeg mob, thiab peb yuav pog qhov ncauj kom yog raws li kib teem thiab yuav looj vuam txwv tes kom zoo yog peb yuav mus ntsib los yog saib xyuas tus neeg nws muaj mob.
  3. Peb yuav tsum nrho tshuaj yaj ceeg ntxua tev, ntxua taw kom hus si thiab tsis nrho tes plws qhov ntsej qhov muag.
  4. Peb yuav tsum tsis mus txuj mus plws tej tsiaj tim ib yog tsis plws cov tsij qus.
  5. Ua zaub ua mov peb yuav ua kom siav siav mam li noj thiab yuav noj txau teem, noj kom tsau npo.

Paub cia ceev faj tsis kis yam mob Covid-19

Yog sawv daws ua zoo tej yam saum no ces nws yuav kis tsis tau yam mob ni ntawm 90% vim cov kab mob corona virus ni los ntawm tej tes, qaub ncaug, chaws nyob,… yog li thov sawv daws koom tiv thaiv zoo yam mob Covid-19 ni.

Ua tsaug ntau.

Admin Hmong #3Hmoob

Website Thông tin tổng hợp, dịch vụ và thương mại điện tử Dân tộc H’mông | 3Hmoob

Website H’mông (Hmong) đang được chạy beta và sẽ hoàn tất khi thiết kế đủ thông tin ở mọi lĩnh vực. Hiện tại web đang hoạt động rất tốt dựa trên nền tả này bản chính thức sẽ chỉ là bản cập nhật nên quý chị em và quý khách nay có thể truy cập và tham gia.

Trang website H’mông tạo ra với mục đích?

  1. Cung cấp thông tin mọi lĩnh vực và quảng bá Văn hóa dân tộc
  2. Nơi cung cấp dịch vụ và buôn bán sản phẩm dân tộc
  3. Trung tâm đào tạo và huấn luyện kỹ năng tư duy cuộc sống cho cộng đồng
  4. Cung cấp thông tin và dịch vụ chăm sóc sức khỏe tại cộng đồng
  5. Nơi kết nối phát triển và cung cấp kiến thức làm giàu
  6. Hệ thống hỗ trợ dịch vụ du lịch cộng đồng cho du khách
  7. Nơi thư giãn giải trí và lưu giữ dữ liệu số dân tộc 4.0
web : 3hmoob

Trang website H’mông hoạt động như thế nào?

Trang web hoạt động như một cổng thông tin trong đó có liên kết và phân tách từng lĩnh vực nhỏ để dễ tìm. Trong từng lĩnh vực lại chia nhỏ hơn nữa cho từng chức năng, nhiệm vụ sử dụng giao diện dễ hiểu thân thiện với người dùng. Các lĩnh vực và chức năng đặc biệt sẽ được liên kết lên thanh menu để quý đọc giả và khách hàng cũng như người dùng dễ dàng truy cập.

Sao website lại có mục blog và nhóm

Thực chất đây chính là một cổng nhật ký điện tử thông minh của dân tộc nhằm cung cấp đầy đủ cộng đồng. Mục blog là nơi lưu trữ các bài đăng của tất cả các thành viên đăng ký tác giả trong trang web (thành viên tác giả là thành viên đăng ký được admin cấp quyền hoạt động tác giả). Thành viên đã tạo tài khoản sẽ truy cập với tư cách thành viên người dùng đăng ký và được phép đăng bài, ảnh, clip hoạt động xã hội (các chức năng mạng xã hội). Thành viên truy cập sẽ là bao gồm những ai không tạo tài khoản truy cập vào trang web sẽ không được gọi là thành viên web mà là cộng đồng khách hàng truy cập nên không sử dụng được các tính năng web.

web: group 3Hmoob+

Website H’mông khi nào thì cập nhật tính năng đầy đủ và hoạt động chính thức.

Hiện tại web đang hoạt động như một trang web chính thức nhưng đang chưa công bố trên mặt thực tế vì lĩnh vực giáo dục và y tế, du lịch đang cần được chỉnh lại giao diện và sửa lại liên kết.

Admin Hmong #3Hmoob #Hmoob

Một trong những địa điểm tham quan hấp dẫn khi du khách ghé tới Hà Giang có lẽ chính là ngôi nhà của Pao – một trong những bối cảnh của bộ phim nổi tiếng “Chuyện của Pao”. Mặc dù là một nơi tham quan thu hút khách du lịch thế nhưng tại đây vẫn còn người sinh sống và sinh hoạt phong tục trong ngôi nhà nên có một số điều kiêng kỵ mà bạn (du khách) nên tránh. Hãy cùng tìm hiểu trong bài viết dưới đây nhé! 

Nhà của Pao ở đâu?

Nếu như bạn đã từng xem bộ phim truyện phản ánh chân thực đời sống của cộng đồng dân tộc H’mông tại Việt Nam trong Chuyện của Pao thì chắc chắn sẽ không khỏi ấn tượng với ngôi nhà giản dị với những bờ rào đá. Và thật thú vị khi ngôi nhà ấy lại hoàn toàn có thực và sau khi bộ phim kết thúc nơi đây đã trở thành một địa điểm tham quan được nhiều người biết đến. Nằm trong khuôn viên của làng văn hóa du lịch Lũng Cẩm, nép mình giữa vẻ đẹp thiên nhiên hũng vĩ của cùng cao nguyên đá Đồng Văn, Hà Giang có một ngôi nhà được ví von giống như một tuyệt tác đậm chất cổ xưa thu hút bất kì ai ngay từ khi đặt chân tới đây. Nhà của Pao chính là đây thuộc thôn Lũng Cẩm (ngay Quốc lộ 4C), xã Sủng Là, huyện Đồng Văn tỉnh Hà Giang – một trong những điều thuận lợi để du khách có thể khám phá cũng như tham quan các địa điểm du lịch xung quanh khác.

Những điều cấm kỵ khi đến nhà của Pao Hà Giang 

Nhà của Pao là một trong các điểm Du lịch Cao Nguyên Đá Đồng Văn – Hà Giang thu hút không chỉ du khách trong nước mà ngay cả những vị khách nước ngoài cũng đặc biệt yêu thích. Đây là nơi sinh sống của cộng đồng dân tộc H’mông, Lô lô, Hán…chính vì vậy mà đến tham quan Nhà của Pao du khách sẽ được tìm hiểu cũng như khám phá thêm những nét đẹp văn hóa của nhiều dân tộc khác nhau.

Ghé thăm “Nhà của Pao”

Những người dân ở đây thường rất thân thiện và hiếu khách tuy nhiên họ cũng có những phong tục cần kiêng kỵ. Nắm được những điều kiêng kị này bạn sẽ tránh được những điều không đáng có đồng thời có một chuyến đi vui vẻ và trọn vẹn hơn. Vậy hãy cùng nhau khám phá những điều kiêng kỵ ngay sau đây:

Khi ghé thăm các bản làng của người dân tộc H’mông bạn tuyệt đối không nên mặc những trang phục làm từ vải lanh trắng, quàng khăn vải trắng hoặc vải đỏ ở đầu bởi theo như quan niệm của người dân tại đây thì vải lanh trắng trắng, vải trắng và đỏ ở đầu thường là màu của tang tóc, điềm gở. Thay vào đó, hãy diện cho mình những bộ trang phục có màu sắc nổi bật nhé!

Không chỉ riêng nhà của Pao mà ngay cả khi bạn đi lại tham quan các bản làng cũng nên lưu ý một số điều. Khi đi lại trong bản, du khách không nên cười nói quá to, không được xả rác bữa bãi. Đặc biệt khi đến các bản làng không phải nhà của Pao du khách thật sự chú ý vì hầu như nhà nào cũng có nuôi chó, chó ở đây rất hung dữ nên nếu nhà nào không có người ở nhà thì không nên đi gần và trêu đùa với nó.

Cổng vào “Nhà của Pao”

Luôn chủ động chào hỏi những người dân tộc sinh sống trong bản làng. Nếu như họ nói được tiếng Kinh thì bạn có thể trò chuyện và lắng nghe họ kể về phục tục hay những câu chuyện trong sinh hoạt. Trước khi ra về, đừng quên cúi đầu chào và nở một nụ cười thân thiện để bày tỏ lòng cảm ơn với chủ nhà.

Không nên nói các từ diễn đùa nhạy cảm như Mèo, Mán để chỉ người dân tộc H’mông, Dao bởi đây là những từ khá khiếm nhã, cần phải hạn chế, không bạn sẽ phải chịu hậu quả nếu bạn gặp người nào có chút hiểu biết. Có thể họ ra xã hội như đi làm hay đi học xa bị nói họ có thể để ngoài tai không nói nhưng nếu bạn đến bản làng thì tốt nhất nên tôn trọng mọi cái.

Nói lịch sự, không nên nói quá to hay có những cử chỉ gay gắt với người dân sinh sống tại đây.

Trước khi vào thăm nhà của Pao, du khách cần xin phép chủ nhà trước, không nên tự ý động chạm hay xâm phạm vào đồ dùng cũng như tài sản trong nhà của họ.

Bên trong sân “Nhà của Pao”

Trong các ngôi nhà của đồng bào dân tộc H’mông, cửa và cây cột chính trong nhà được xem là vị trí linh thiêng để thờ thần cửa và thần cột cái, bên trên chính hướng đối diện cửa chính là thời tổ tiên. Hơn nữa theo quan niệm của họ thì đây thường là nơi trú ngụ của ma nhà. Chính vì vậy khi tới nhà của Pao bạn không nên ngồi trước cửa nhà hay tựa lưng, treo đồ của mình vào những cột cái.

Với những người dân tộc H’mông, ở gian chính giữa thường là gian thờ tuy nhiên cũng là phòng khách nhưng hạn chế ngồi hướng mặt quay ra cửa chính. Những chiếc ghế này sẽ được dành cho cha mẹ, chủ nhà hay người già và trong phong tục người đã khuất sẽ ở vị trí đó.

Khi đi tham quan trong nhà, bạn không nên đi thẳng một mạch từ cửa để lên trên gác mà thay vào đó phải đi xung quanh trước tiên.

Không được ngồi vào cửa sổ trong gian phòng tiếp khách và không ngồi ngang hàng với những người già trong nhà.

Cuối cùng cái đặc biệt nhất cần chú ý là đôi tình nhân nào lỡ có làm chuyện Nam Nữ ở nơi hoang dã thì tốt nhất không nên bước châm vào cửa nhà của người H’mông. Đây là một câu chuyện rất dài trong văn hóa phong tục cần kiêng kỵ, có lễ admin sẽ viết một bài riêng về nó trong tương lai.

Xin chúc quý du khách có những chuyến đi du lịch khám phá tuyệt vời và hạnh phúc.

Admin Hmong #Hmoob #Hmong #3Hmoob _ Trích: Travelgear

Dai nkauj: Tsis Hlub Koj Lawm

Tus hu: Lis Koob Xyooj

Oj siab dub dub uv tsis hlub oj lawm os 
Oj siab coob coob uv tsis hlub oj lawm 
Li no los koj hais tias hlub kuv, koj lo lus hlub koj hais rau pes tsawg leej. 
Tus twg los tus hlub tus hlub twb suav tsis txheej 
Es leej twg yog tus neeg uas koj hlub tiag 

Oj siab dub dub uv tsis hlub oj lawm os 
Oj siab dub dub uv tsis hlub oj lawm os 
Tus no los yuav hlub, tus tom los yuav hlub 
Tus nram koj tau, tus pem los yuav aus 
Npaum twg thiaj yuav txaus koj lub siab… 

Tsis Hlub Koj Lawm

Los lus hlub ua kuv hais tawm los 
Tsis yog lam nyob kam xav hais dog ua dig 
Xav tas los xav thiab, xav thiab..Hais muaj nuj nqis 
Tsis txawj los muab siv hais rau txhua tus… 

Oj siab dub dub uv tsis hlub oj lawm os 
Oj siab dub dub uv tsis hlub oj lawm os 
Txawm hais koj yuav mus, li cas koj mus koj 
Txawm hais koj yuav nyob, li cas koj nyob koj 
Ntawm kuv txhob hais txog kuv tsis nyob…

Daim Nkauj Lis Koob Xyooj

Admin Hmong #Hmong #3Hmoob #Hmoob

Đối với người H’mông, âm thanh khen ngợi là một thứ có thể phát tán trong cuộc sống. Tiếng khèn của người H’mông có những nét độc đáo làm nên bản sắc của người H’mông. Âm thanh của nó không chỉ chiếm được cảm tình của hầu hết người H’mông mà còn làm say đắm những ai từng thích.

Theo lời kể của người già, có một gia đình có 6 anh em. Họ có thể chơi giỏi khèn. Mỗi người có một phần thưởng khen ngợi. Khi họ vui hay buồn, họ chơi lại thổi khèn. Một ngày nọ, người em út muốn làm một nhạc cụ để 6 anh em có thể chơi cùng nhau. Nếu một trong 6 anh em chết hoặc vắng mặt, làm sao có thể thổi tốt? Vì vậy, ông đã sử dụng một quả bầu lớn và gắn 6 ống tre lên đó để tạo ra một món quà khèn. Các ống tượng trưng cho 6 anh em, người dài nhất cho người anh cả và người thấp nhất cho người em út. Khi gắn liền với nhau, một người có thể thổi và âm thanh của 6 ống rất hay. Những người thổi khèn ngợi nhớ người H’mông được sinh ra như thế. Âm thanh của tiếng khèn từ lâu đã là món ăn tinh thần, bản sắc văn hóa của người H’mông. Nó được chơi trong đám tang hoặc lễ hội. Âm thanh của tiếng khèn là một phần văn hóa cổ của dân tộc H’mông và người H’mông sinh sống tập trung chủ yếu ở các khu vực miền núi.

Dân tộc H’Mông ở Việt Nam có 5 chi nhánh: người H’mông trắng, người H’mông Hoa, người H’mông đỏ, người H’mông đen và người H’mông xanh. Người H’mông thường cư trú trên những ngọn đồi ở độ cao 800 mét – 1500 mét so với mực nước biển. Họ có một cuộc sống tự do và yêu thiên nhiên. Ngôi làng của người H’mông luôn được ghi lại với âm thanh ngọt ngào của sự khen ngợi như giai điệu của cuộc sống ở vùng núi. Những ngôi nhà của người H’mông trông giống như những tổ chim trên sườn núi. Con đường đến làng đang uốn khúc. Thời tiết khó khăn đã tạo ra tính cách mạnh mẽ của họ. Họ đã cùng nhau trồng ngô trong đất nghèo. Ngô phát triển từ mồ hôi của họ.

Họ mang theo những lời khen ngợi đến những cánh đồng với họ để xua tan sự mệt mỏi giữa những ngọn núi hoang dã. Âm thanh của khen khen giống như giọng nói của con người. Cuộc sống của người H’mông được tính bằng mùa ngô. Họ sống dựa vào thiên nhiên, để họ có đủ thức ăn để ăn khi họ có một vụ mùa bội thu, đôi khi họ có một vụ mùa kém. Những người khen ngợi luôn luôn ở bên cạnh họ trong mọi hoàn cảnh. Tiếng chuông khen ngợi vang vọng bởi ngọn lửa sưởi ấm trái tim họ.

Âm thanh của tiếng khèn cũng mạnh mẽ như cuộc sống của người H’mông. Nếu không có quyết tâm mạnh mẽ, họ không thể đương đầu với thời tiết khắc nghiệt. Âm thanh của tiếng khèn là âm thanh của núi và rừng. Từ lâu, nó đã trở thành phương tiện mang theo những lời yêu thương của những chàng trai và cô gái người H’mông và là món ăn tinh thần không thể thiếu của người dân ở vùng núi này. Sự kết hợp của các bài hát dân gian và âm thanh của khèn là linh hồn của khu vực miền núi. Âm thanh của tiếng khèn là nhịp điệu của cuộc sống vào mùa xuân.

Admin Hmong #3Hmoob #Hmoob #Hmong

Văn hóa Dân gian H’mông là một trong những nền văn hóa lâu đời nhất của dân tộc H’mông và được lưu truyền tổ chức hàng năm. Văn hóa người H’mông rất đa dạng và phong phú, từ cổ xưa đến nay văn hóa dân tộc H’mông luôn được gìn giữ, thực hiện.

3Hmoob (Hmong) là một trang web thông tin tổng hợp và thương mại Dân tộc H’mông. Web hướng tới sự thịnh vượng dân tộc, con người thành đạt và cuộc sống giàu có.

Người H’mông có kho tàng văn hóa.

Người dân tộc H’mông thể hiện trên nền văn hóa dân gian qua nhiều nét đẹp cổ truyền truyền thống. Người H’mông là một trong những nhóm con người tài năng văn hóa cổ truyền đa dạng lâu đời. Trong văn hóa luôn đậm chất bản sắc dân tộc của một cộng đồng có bền dài lịch sử phức tạp. Các sự kiện, nhạc cụ, thời trang, … thể hiện một cách khác biệt và độc lạ của một dân tộc, đặc biệt hơn đây lại là một điều lạ hơn nó lại được xuất hiện từ rất lâu đời.

https://youtu.be/ezrstDpJJ6g
Video về nét đẹp sự kiện tết cổ truyền H’mông

Dựa theo lưu truyền văn hóa, dân tộc H’mông là một dân tộc đoàn kết, tài năng và cũng theo một số nghiên cứu tại Trung quốc dân tộc H’mông có tổ tiên chung với nhiều nhóm dân tộc khác hay còn gọi lại có nhiều dân tộc khác có tổ chức văn hóa và câu truyện cổ tích giống dân tộc H’mông.

Văn hóa H’mông hiện đại (ngày nay)

Ngày nay người H’mông sinh sống ở nhiều Quốc gia khác nhau và nhiều văn hóa cũng như các cách tổ chức văn hóa đã phần nào khác nhau và đổi mới. Tuy nhiên văn hóa dân gian vẫn chưa thể quên được và bỏ được, ai xem qua hoặc nhắc đến bất cứ ai là con người H’mông đều biết về văn hóa ít nhất một. Đây cũng là niềm tự hào dân tộc đầy bản sắc văn hóa và nét đẹp cổ truyền luôn được tồn tại.

Admin Hmong (3Hmoob)

Lễ đón dâu của người H’mông. Nhà Trai cử đoàn đón dâu mang theo rượu thịt đi đến nhà Gái làm các thủ tục nghi lễ mất khoảng nửa ngày, đoàn về đến nửa đường thì phải dừng chân nghỉ lại gọi là ăn trưa, bày đồ ăn thức uống ra để ông mối cất tiếng hát mời các vị thần rừng, thần núi, thần khe, thần đèo, …

HMOOB (H’MÔNG) là một dân tộc trong 54 dân tộc anh em tại Việt Nam. Cộng đồng dân tộc H’mông có hơn 1,3 triệu người sinh sống tập trung chủ yếu ở các vùng miền núi phía Bắc. Người H’mông có rất nhiều văn hóa nghệ thuật độc đáo và phong phú đa dạng. Trong văn hóa cưới hỏi cũng có rất nhiều những nghi lễ đặc biệt.

Người H’mông Thường Tổ Chức Cưới Hỏi Vào Mùa Xuân

Người H’mông tổ chức vào mùa xuân, vì người H’mông quan niệm đây là mùa vạn vật sinh sôi nảy nở và kiêng kỵ tuyệt đối không tổ chức đám cưới vào mùa mưa, hay có sấm sét.

Lễ Vật Cưới Cho Đám Cưới Của Người H’mông

Lễ vật cho đám rước dâu gồm thịt lợn, thịt gà, rượu ngô, thuốc lào, hai con gà con sống, tiền mặt và cả những vật dụng hàng ngày như áo váy, khăn vải, ô, … và nhà trai, nhà gái tổ chức đám cưới cùng ngày.

Cách Người H’mông Tổ Chức Đón Dâu

Chủ nhà sẽ giao cho Ông Trưởng họ (người có uy) đại diện cho nhà trai lấy một người cùng họ cũng cón tiếng (thường là chọn Bác trai nhà trai nếu có) làm Trưởng đoàn (Tuam meej koob) và có trách nhiệm tìm một người có uy tín và có tài ca hát để làm “ông mối” (Lwm meej kooob) làm phó đoàn. Hai ông mối cùng với 5 hoặc 7 người sẽ dẫn toàn bộ đoàn đi đón dâu và làm các thủ tục trong suốt ngày cưới tại nhà gái.

Ngoài ra ông trưởng họ hay người mà đại diện gia đình nhà trai còn lấy các trưởng các đội phục vụ công việc bên nhà trai: Trưởng chủ quản đám cưới (Kav Tsoov) là người đại diện cho gia đình và quản lý toàn bộ công việc trong hôm cưới, Trưởng bếp, … Các Trưởng này có trách nhiệm đi lấy số người còn lại đến phục vụ

Trước khi đi đón dâu, ông trưởng họ cùng với trưởng chủ quản công việc bên nhà trai (Kav Txoov) bàn giao đồ lễ cho hai ông mối và phân chia công việc cho mọi người. Những thanh niên trẻ sẽ gùi lễ vật và ai cũng mặc rất đẹp trong trang phục truyền thống.

Phong Tục Người H’mông Tại Nhà Gái

Màng chào bắt tay tại bàn rượu

Theo phong tục của người H’Mông, khi đoàn đón dâu đến cửa nhà gái ông mối sẽ phải hát bài “xin mở cửa” rồi sau đó mới bước vào.

Đoàn đón dâu bước vào trong nhà, đại diện nhà gái ra đón tiếp, họ mời nhau thuốc lào, uống rượu, lúc này ông mối cất lời hát bài “Xin bàn ghế” và đại diện nhà gái hát đáp lại.

Lễ vật

Khi bài hát vừa dứt thì sẽ được mời đoàn ngồi vào hai bàn được bày ra để mời họ nhà trai vừa ăn uống vừa bằng các và làm các thủ tục, ông mối tiến hành bàn giao đồ lễ cho nhà gái rồi xin phép cho phù dâu vào buồng và dắt cô dâu ra ngoài chào hai họ trước khi về nhà chồng. 

Ông mối hướng dẫn chú rể và phù rể vái lạy cám ơn cha mẹ vợ, 2 lạy phía trong để lạy tổ tiên nhà vợ, 2 lạy phía ngoài để lạy trời đất, thổ công rồi xin phép được đón cô dâu về.

Con rể và phù rể đang lạy

Theo tục lệ thì cô dâu bắt buộc phải khóc và cô dâu, chú rể không được ngoái đầu lại nhìn ngôi nhà của cô dâu khi ra khỏi cửa. Chú rể xòe ô che nắng cho cô dâu trên suốt đường về.

Khi Đoàn Đón Dâu Của Người H’mông Về Đến Nửa Đường

Đoàn đón dâu đi đến nửa đường thì phải dừng chân nghỉ lại làm lễ (ăn trưa), bày đồ ăn thức uống mà nhà gái chuẩn bị cho ra trên lá chuối đặt dưới đất để ông mối cất tiếng hát mời các vị thần rừng, thần núi, thần khe, thần đèo…

Khi về  đến cửa nhà trai, cô dâu, chú rể phải dừng lại ở trước cửa để họ nhà trai mang một con gà trống ra làm phép, quay con gà bên phải, quay bên trái 3 vòng  để xua đuổi những điều xấu, đón tiếp những điều may mắn và làm lễ nhập gia cho cô dâu …

Người H’mông quan niệm rằng của hồi môn mà nhà gái cho con khi về nhà chồng phải qua 3 ngày mới được mở ra xem và đó thường là váy áo, vải vóc, chăn màn… Tuy nhiên, với những gia đình khá giả thì có cả bạc trắng hoặc tiền.

Admin Hmong #Hmong #Hmoob #3Hmoob Nguồn ảnh:dangcongsan

Qeej Hmoob Xov Tshoj – Hmong Highland Khmers (Khèn H’mông Nhạc Cụ Dân Tộc)

3Hmoob là một trang web tổng hợp về thông tin cộng đồng người H’mông. Đây là một trang website điện tử đa phương nhằm quảng bá, truyền thông, kinh doanh và lưu trữ vẵn hóa lớn nhất.

Khèn H’mông

Khèn H’mông là một nhạc cụ truyền thống trong văn hóa tục tộc người H’mông. Từ rất xa xưa cây Khèn đã luôn bên cạnh cuộc sống tục tộc trong tang lễ.

Cây khèn ngoài dùng trong tang lễ còn dùng trong nghệ thuật dân gian ngày nay nhằm lưu giữ những công trình văn hóa H’mông.

https://youtu.be/ZSu8xNDPC6E
Múa Khèn ở Hà Giang. HGTV video

Khèn H’mông Việt Nam

Khèn H’mông Việt Nam nay vẫn còn lưu giữ và khá đầy đủ về văn hóa dân tộc. Tuy nhiên Tiếng khèn trong tang lễ vẫn không thể thiếu đi nó và chia thành rất nhiều bài thổi 3 ngày 3 đêm không hết. …

Admin Hmong #Hmong #Hmoob #3Hmoob

Cô gái dân tộc H’mông Laj Tsawb, ca sĩ người H’mông sinh sống tại Vân Nam – Trung Quốc.

Cô gái dân tộc H’mông Laj Tsawb là một ca sĩ người H’mông sinh sống tại Vân Nam – Trung Quốc. Laj tsawb được biết đến với H’mông Quốc tế bởi các bài hát rất hay và ấm lòng người. Ngoài ra Laj Tsawb còn là một người con gái rất xinh đẹp và thành công tại địa phương.

Laj Tsawb nổi tiếng như thế nào?

Trong khoảng 6, 7 năm nay Laj tsawb được Cộng đồng biết đến qua các trang mạng xã hội như Youtube, Webchat, QQ, Facebook, Youku, 56, … Cụ thể hơn Laj tsawb được Cộng đồng biết đến qua Youtube và DVD là chủ yếu. Vậy ai là người làm những điều này? Không có ai cả vì Laj Tsawb là một người hoạt động doanh nhân thật sự thành đạt, xinh gái, hát hay, vui vẻ và sẵn sàng giúp đỡ giao lưu xuyên quốc gia với lại các bài hát của cô luôn để tự do không có bản quyền đặt lên các tra mạng xã hội nên Laj tsawb đã tiếp cận đến một lượng fan lớn trên thế giới. Cô đã làm rất tốt, rất tuyệt vời và xứng đáng được fan nâng đỡ yêu thương.

https://youtu.be/vp1WX-AYlik
Hai bài Hát trong danh sách các bài hát hay của Laj Tsawb

Ngoài ca hát, diễn xuất Laj Tsawb còn làm gì?

Ngoài ca hát, diễn xuất Laj Tsawb còn làm một doanh nhân rất thành đạt. Cô quản lý doanh nghiệp lớn chuỗi nông sản tại Vân Nam như: Vườn mận, đào, chuối, nho, thời trang và nhiều thị trường ngách khác. Thật sự Laj Tsawb là một người phụ nữ quyền lực và đáng được bạn bè quốc tế biết đến. Tuy nhiên tại Đất nước Trung Quốc người H’mông thành đạt còn có người thành đạt hơn trong lĩnh vực này cũng như lĩnh vực khác được truyền thông Trung Quốc đưa lên rất nhiều nhưng họ không dùng Google cũng như các mạng xã hội quốc tế nên ít được cộng đồng biết đến. Nhưng Laj Tsawb được biết đến qua nghề ca hát và diễn xuất cũng có thể là điểm khởi đầu Cộng đồng H’mông tại Quốc gia Trung Quốc kết nối với Cộng đồng H’mông Quốc tế.

Laj Tsawb: Ảnh từ Webchat

Laj Tsawb là một tấm gương cho giới trẻ học theo.

Laj Tsawb là một cô gái nhưng lại rất quyền lực và được quý cộng đồng ngưỡng mộ, mình tin đã và đang bị ảnh hưởng từ Cô gái này đến giới trẻ rất lớn về tinh thần học tập và phát triển bản thân. Laj Tsawb cũng được Cộng đồng H’mông Hoa kỳ mời đi dự tết làm cho Cô nổi như cồn tới Cộng đồng chắc không ai mà không biết đến nữa. Và một phần nữa là Cộng đồng H’mông tại Trung quốc cũng khá đoàn kết và phát triển nhưng đa số chúng ta không còn nghe hiểu được nhiều về giọng nói nữa. Hy vọng chúng ta cố gắng tìm hiểu và học hỏi trong thời kỳ hiện đại phát triển. Chúc tất cả xây dựng thương hiệu sự nghiệp cho cá nhân thành công. Trân trọng cảm ơn bạn đọc 3Hmoob.net

ZU MAI (YEEB MOUA) #Hmong #Hmoob #3Hmoob

Giàng Hoa là một ca sĩ người dân tộc H’mông quê Hà Giang nơi nhiều phong cảnh hùng vĩ. Giàng Hoa là cô gái họ Giàng tên Hoa, trong tiếng H’mông và chữ viết dân tộc là viết ngược lạ Paj Yaj (có nghĩa là Hoa Giàng).

Cô gái Người H’mông Giàng Hoa

Giàng Hoa một cô gái ca hát của dân tộc H’mông Việt Nam. Giàng Hoa năm 2017 đã cho ra nhiều ca khúc khá nổ trong đó có một số bài hát lời tiếng H’mông ( Hmoob ). Các bài album như: Từ Trên Đỉnh Núi (Xyeeb Yus Pem Roob), Ở Rừng Nhớ Anh, Tự Nguyện, …

Giàng Hoa chụp ảnh trên núi Hoa tam giác. Ảnh: Mạng IT

Ca sĩ Giàng Hoa Người H’mông Việt Nam

Ca sĩ người H’mông tại Việt Nam cũng có vài người chuyên nghiệp nhưng đa số chủ yếu là ca sĩ nghiệp dư. Tuy nhiên trong số các ca sĩ người H’mông nghiệp dư cũng khá nổ trong cộng đồng dân tộc vì các bài hát lời dân tộc H’mông. Còn các ca sĩ người H’mông chuyên nghiệp ít khi được truyền thông bởi Cộng đồng. Hy vọng các ca sĩ sĩ sáng tác và cho ra nhiều thể loại nhạc trong đó ưa tiên sáng tác nhạc lời H’mông kết hợp.

Ảnh: IT

Xin chúc tất cả các ca sĩ hay tất cả mọi người H’mông mọi miền cũng như thế giới cố gắng làm tốt những gì mình đã chọn để làm gương cho thế hệ trẻ theo để cuộc sống của chúng ta sẽ đỡ hơn phần nào khó khăn và các trẻ em vùng sâu vùng xa có nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Chúng ta hãy hòa nhập vào xã hội và phát triển cộng đồng của mình để không còn lạc hậu về kinh tế cũng như mọi ngành nghề khác.

Admin Hmong #Hmong #Hmoob #3Hmoob

Hmong | Hmoob Suav Nteeg Toj – Miao Huashan Festival

Lễ Hội Hua Shan Hmong Trung Quốc tổ chức vào đầu tháng 3 âm lịch hàng năm.

Hmoob Suav Nteeg Toj – Miao Huashan Festival

Đây là một video rất hay về lễ hội Hmong | Hmoob Suav Nteeg Toj – Miao Huashan Festival được tổ chức ở Tứ Xuyên, Trung Quốc. Các lễ hội của người H’mông tại nước Trung Quốc hàng năm luôn được tổ chức với quy mô rất lớn không chỉ Hmong | Hmoob Suav Nteeg Toj – Miao Huashan Festival. Tết ở đây cũng tổ chức như vậy và đặc biệt hơn là Trung Quốc tạo ra rất nhiều sân cho các lễ hội như này khác các tỉnh thành.

https://youtu.be/q9nPNH3Aop8

Lễ Hội hoành tráng của cộng đồng H’mông Tứ Xuyên Trung Quốc

ZM Hmong

Thực phẩm chính của người H’mông ngày nay là gì? Tại sao lại gọi là thực phẩm của người H’mông? Xin mời các bạn đón đọc bên dưới.

Tại sao lại gọi là thực phẩm của người H’mông? Xin mời các bạn đón đọc hết bài viết này nhé.

Thực phẩm của người H’mông ngày nay vẫn chưa được thay đổi nhiều do sự sinh sống vùng miền. Người H’mông chủ yếu sinh sống trên các vùng núi và ít nước nên thực phẩm chính chủ yếu là ngô. Một phần vẫn là cơm (gạo) và lúa nương nhưng các món ăn thức ăn vẫn chưa thay đổi, họ thường ăn chủ yếu là các thực phẩm tự cung tự cấp.

Tuy nhiên trong số thực phẩm thức ăn này hoàn toàn là nguồn thực phẩm sạch, tự nhiên và còn là những đặc sản quý.

Đây cũng là những duy trì đều về thân canh, sản xuất, nuôi trồng tại vùng sâu vùng xa, cũng nhưng có những đặc sản chất lượng.

Admin Hmong #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Ngôn Ngữ, Chữ Viết Tiếng Việt H’mông cho website. Dân tộc H’mông hay Mông có nhiều từ viết khác nhau nhưng Website chủ yếu dùng từ H’mông nên ban điều hành và phát triển viết qua và chút gọi là thông tin cho quý đọc giả hiểu chút về từ khóa.

Dân tộc H’mông hay Mông có nhiều từ viết khác nhau nhưng Website 3Hmoob+ chủ yếu dùng từ H’mông nên Ban điều hành website sẽ viết qua và chút gọi là thông tin cho quý đọc giả hiểu chút về từ khóa khi dùng văn ngữ Tiếng Việt. Từ khóa H’mông này không phải Website thích là tự dùng, website dùng dựa trên nhiều bằng chứng, ký hiệu từ khóa trong Bách khoa toàn thư, cũng là từ khóa trong Danh mục Dân tộc Việt Nam và một phần dựa trên sự truy cập tra cứu từ nguồn quốc tế về từ khóa đại diện cho một dân tộc bằng ngôn ngữ Việt này. H’mông (Hmoob) và Mông (Moob) từ nào cũng đúng, vì trong Tiếng H’mông trắng là Hmoob còn H’mông xanh là Moob. Từ khóa H’mông có giá trị đại diện cho một dân tộc khi đứng một mình. Ví dụ: từ “H’mông” người ta biết ngay đây là một dân tộc, còn từ “Mông” khi đứng một mình không có giá trị mà nó chỉ một bộ phận giải phẫu điều này có wiki đại diện và giải thích cho từ khóa “Mông” này.  Ngoài ra còn nhiều các từ gọi khác dùng ngôn ngữ chữ viết Tiếng Việt cũng không có giá trị. Trên hệ thống số (Internet) nhất là thời kỳ phát triển mạnh về dữ liệu số chúng ta cần dùng đúng từ khóa có khoa học đại diện (thương hiệu) đồng bộ. Nên theo Ban quản trị từ H’mông xuất hiện trong chữ viết Tiếng Việt chính là dựa vào Khoa học.

Tại sao ban phát triển lại ít dùng từ Mông vì từ này được Ủy Ban Dân Tộc có văn bản gọi tên dân tộc? Tất cả các nội dung trong website nếu sử dụng Ngôn ngữ chữ viết Tiếng Việt thì vẫn dùng tất cả các từ khóa tùy lúc và cảm xúc của mỗi hoàn cảnh phù hợp nhưng sẽ không dùng trong các nội dung văn hóa có giá trị rộng. Về từ Mông nó chưa được phổ biến trên mạng dữ liệu và chưa có liên kết về dân tộc với từ Hmong Tiếng Anh quốc tế, cũng không có đại diện giải thích cho đây là một dân tộc ít người tại Việt Nam như phân tích ở trên. Trong Tiếng Việt cũng rất khó tìm được trích dẫn nguồn tài nguyên, dữ liệu giá trị vì từ khóa này khá nhạy cảm bở Bách khoa toàn thư mở wiki khi tra trích dẫn từ nước ngoài, từ khóa “Mông” này là đại diện cho bộ phận giải phẫu con người khi tra cứu.  Vì vậy, chúng ta nên tôn trọng sự khác biệt, sự đa dạng nhưng chúng ta nên dùng từ khóa có Khoa học thay cho chúng ta thích viết gì thì viết (bao gồm nội dung không chỉ riêng trong website này và không chỉ riêng tác giả là người H’mông), nếu cứ như vậy nhật ký dân tộc, giá trị văn hóa, … về lâu về dài sẽ bị loạn trên mạng xã hội cũng như đời thực.

Cái qua trọng hơn là không có chữ viết Tiếng Việt phát âm chuẩn được tên dân tộc H’mông nên dùng ký tự đặc biệt đại diện cho dân tộc bằng H’mông là cũng dễ hiểu, khoa học và hợp lý, chúng ta không nên yêu cầu quá, trừ khi Việt Nam cắt một dân tộc ra khỏi Danh mục 54 dân tộc. Nguồn gốc có thể chúng ta chưa có một nghiên cứu cụ thể tuy nhiên quản trị về lưu trữ dữ liệu văn hóa và từ khóa đại diện cho dân tộc chỉ có từ H’mông nếu sử dụng chữ ngôn ngữ Tiếng Việt. Viết là H’mông đọc (giọng) là Mông (Hmoob – Moob) theo ban quản trị là dễ và hợp lý nhất trong ngôn ngữ Việt Nam nói về dân tộc H’mông. Các từ khóa còn lại là các từ viết Tiếng Việt theo phát âm không chuẩn giọng dân tộc hay tùy biến (sử dụng dịch ngôn ngữ) mà ra để gọi dân tộc H’mông thì coi là không phải ngôn ngữ tiếng Việt và không có giá trị cho các nội dung dân tộc. 

Xin quý đọc giả tạm hiểu vậy website sẽ viết bài và phân tích cụ thể hơn về gọi tên dùng từ bằng ngôn ngữ chữ viết Tiếng Việt khi website chạy chính thức trên không gian số quốc tế.

Lưu ý: Từ H’mông trong web cũng chỉ có giá trị khi các bài viết bằng ngôn ngữ Tiếng Việt gốc, vì 3Hmoob+ cung cấp nội dung toàn cầu nên có đa ngôn ngữ. Trân trọng

Admin Hmong #3Hmoob #Hmoob #Hmong

3Hmoob |Toj Siab Nyab Laj Kev Lom Zem – The Hmong Vietnam 2020. H’mông Việt Nam những ngày hội vui nhất mùa tết.

Cộng đồng H’mông Việt Nam mọi nam luôn tổ chức các sự kiện trong mùa tết từ mùng 3 – 6 và hầu nhưng ở mọi nơi. Trong những sự kiện này hội Gầu tào là hội tổng hợp lớn nhất của dân tộc H’mông. Hàng năm mọi lễ hội diễn ra luôn có đầy đủ các trò chơi, dân ca, nhạc cụ, … để duy trì văn hóa vùng miền.

Ngày xưa hội thường tổ chức tại 1 điểm nhiều ngày và giao lưu văn hóa tự do, tự nhiên và đa dạng truyền thống. Hội chính là nơi tập trung những con người tài năng và thể hiện cũng như duy trì tài năng.

https://youtu.be/EWRw41ppHx4
Video: Ngày Hội Xuân tại Đồng Văn – Hà Giang

Ngày nay hội là nơi tập trung những gì có trong cuộc sống, trò chơi, giải trí, … Nhưng đã thay đổi đi rất nhiều giữa truyền thống và hiện đại ở văn hóa nên chúng ta thấy rất ít sự cổ xưa nữa. Đặc biệt hơn nữa là các tài năng văn hóa ít khi xuất hiện tự nhiên cho cộng đồng H’mông thưởng thức. Ad hy vọng chúng ta nên đổi mới và duy trì văn hóa truyền thống + hiện đại để làm thêm điểm đẹp cho cộng đồng chúng ta.

Admin Hmong #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Dệt thổ cẩm lanh của người H’mông đã có từ bao đời. Vải lanh gắn liền với cuộc sống của họ và cũng là một phần trong văn hóa dân tộc không thể bỏ quên.

Dệt thổ cẩm lanh của người H’mông đã có từ bao đời. Vải lanh gắn liền với cuộc sống của họ và cũng là một phần trong văn hóa dân tộc không thể bỏ quên. Từ cái sợi chỉ đến cái áo, cái váy cũng làm từ lanh và cũng đúng với câu sống với lanh và chết cũng sống với lanh. Đồng bào H’mông khi có người mất đều phải dùng đến vải lanh đó là cái không thể nào bỏ được.

Người Phụ Nữ dệt vải lanh

Nghề dệt vải lanh của đồng bào H’mông chủ yếu là Phụ nữ làm vì cần sự tỉ mỉ và khéo léo. Để làm ra được một tấm vải cần phải mất rất nhiều thời gian trải qua nhiều công đoạn cầu kì. Vải lanh có rất nhiều giá trị văn hóa, nhất là trong văn hóa tang lễ không thể bỏ qua vải lanh. Vải lanh còn được dùng may áo váy và thêu hoa văn trang trí, …

Đến nay nghề dệt lanh vẫn còn tuy nhiên cũng ít dần và ít con gái biết đến và học hỏi nữa. Trong thời công nghệ phát triển vải lanh sử dụng trong may mặc không còn nhiều vì đã có vải công nghệ. Để bảo tồn và gìn giữ giá trị văn hóa thổ cẩm dân tộc cần có cách làm mới, đưa nghề dệt lanh vào công nghiệp sản xuất và duy trì phát triển làng nghề dệt.

Admin Hmong #3Hmoob #Hmoob

Khi con gái dân tộc H’mông đi lấy chồng cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ cũng như bao cô gái dân tộc khác. Nhưng bộ trang phục truyền thống có lễ không thể bỏ qua được.

Khi con gái dân tộc H’mông đi lấy chồng cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ cũng như bao cô gái dân tộc khác. Nhưng bộ trang phục truyền thống có lễ không thể bỏ qua được. Dù nay đã đổi mới khá nhiều và bộ trang phục truyền thống đã không còn là may bằng vải lanh lanh nữa mà chủ yếu là làm bằn vải xịn nhất và may theo phong cách thiết kế truyền thống.

Khi cô gái đi lấy chồng chỉ được tổ chức khi có ăn hỏi thì mới có đón dâu. Còn tự về nhà thì cô dâu đã ở sẵn ở nhà trai rồi và 2 nhà sẽ tổ chức lễ cưới cùng ngày. Sau đó 1 ngày nhà trai mới cử hoặc chính ba mẹ cùng với cô dâu chú rể đi nhà gái gọi là ra mắt và lấy quần áo. Trong các nhóm dân tộc nay đã có sự thay đổi rất nhiều về tục tộc cưới hỏi, cũng có chỗ lấy nhau cưới sau 1 – 2 năm hoặc họ không tổ chức đám cưới nữa. Tuy nhiên một số nhóm và một số vùng dân tộc H’mông vẫn còn duy trì và thực hiện. Hy vọng chúng ta sẽ duy trì văn hóa và phong tục của chính dân tộc ta.

Đón dâu của người H'mông
Đón dâu của Người H’mông Trắng Hà Giang

Bài viết này admin Hmong chỉ viết tóm tắt nhanh test website mọi người hãy tạo tài khoản để khi xuất bản mọi người sẽ biết hoặc mọi người nhớ thường xuyên truy cập web này khi này được ad xuất bản mọi người sẽ được biết cụ thể hơn bắt đầu – kết thúc như thế nào. Ad xin trân trọng cảm ơn

Admin #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Cuộc sống trên vùng cao nguyên đá thật sự là vất vả. Quanh năm người dân nơi đây không đi đâu xa và thu nhập đâu về từ nương rẫy. Cứ như vậy năm này qua năm khác.

Cuộc sống của đồng bào dân tộc H’mông trên vùng cao nguyên đá thật sự là vất vả. Quanh năm người dân nơi đây không đi đâu xa và thu nhập đâu về từ nương rẫy. Cứ như vậy năm này qua năm khác. Tuy nhiên đã bao đời rồi họ vẫn luôn tươi cười và sống đầy hạnh phúc.

Để nhìn toàn diện về mọi mặt thật sự cuộc sống nơi đây rất vất vả và đầy hạnh phúc. Cái hạnh phúc ấy đã làm cho bao con người lãng quên đi những khó khăn năm tháng ấy và sống quen với sự bình yên. Để có được một cuộc sống tốt hơn như bây giờ chắc không thể không nhắc đến Chính phủ nhà nước và các Tổ chức trong và ngoài nước đã hỗ trợ đầu tư nhiều công trình cho nơi đây như Hồ treo, giao thông đi lại, nhà ở, …

Vườn hoa cải vàng dưới thung lũng làng H’mông. Ảnh: Mạng

Đến nay cuộc sống nơi này dần cải thiện so về 10 năm trước đây nhưng vẫn còn những cái khó khăn đó là thiếu công ăn việc làm mới. Đa phần vẫn là đi Trung quốc làm, một số đi làm công nhân nhưng số này lại chủ yếu là thanh niên học sinh. Với cuộc sống 4.0 và du lịch nơi đây cũng đang trong thời kỳ phát triển, hy vọng sẽ có nhiều thanh niên khởi nghiệp để tạo công ăn việc làm cho đồng bào. Tuy mặt hạn chế nhất vẫn là vấn đề giao tiếp nhưng mình tin có cách làm được điều đó. Mong 10 năm nữa chúng ta sẽ thay đổi gấp 3 lần so với hiện tại về cuộc sống và tất cả nhờ các chàng trai, cô gái nơi đây. Hãy cố gắng nhé, hãy viết cái gì bạn muốn làm được và giúp được đồng bào nơi đây lên đây rồi 10 năm sau chúng ta cùng nhìn lại. Tất cả các bạn ơi hãy cùng hợp sức để thành công.

Admin #3Hmoob #Hmong #H’mông

Peb Hmoob Tham Txog Yam Mob Covid-19 Nyob thoob ntiaj teb rau sawv daws kwv tij tao pau. H’mông tv nói về dịch bệnh Covid-19 bởi coronavirus mới.

Hais los txog ntawm cov kab mob cev nws twb kis mus thoob ntiaj teb lawm. Nói đến Covid-19 thì không ai là không biết nữa vì nay nó đã lây đi khắp thế giới rồi.

Cov kab mob no qos rau Suav teb los tiam si nyim no kis mus deb thiab txog rau nyim no Mis kuj yog lub teb chaws raug mob ntau tshaj hauv ntiaj teb. Loại virus mới này xuất phát từ Trung quốc tuy nhiên thời điểm này đã lây đi rất xa và hiện nay Nước Mỹ là Quốc gia bị sỗ ca nhiễm nhiều nhất thế giới.

Peb Hmoob thov sawv daws yuav tsum ceev faj thiab tiv thaiv yam mob ni vim nws txaus ntshai heev. Xin Xộng đồng H’mông hãy nhớ chú ý và bảo vệ dự phòng dịch bệnh Covid-19 tốt vì nó thật đáng sợ.

Thov sawv daws kwv tij noj qab nyob zoo, lom zem kom khw thiab tiv thaiv yam mob kom nws tag mus sai. Xin tất cả mọi người bình yên, vui vẻ cùng nhau làm kinh tế và dự phòng để đẩy lùi dịch bệnh hết đi.

#Hmongtv #Coronavirus #Covid-19 #PebHmoobkomtivthaivCovid-19

Admin Hmong

Người H’mông là một trong những dân tộc thiểu số có dân số đông ở miền Bắc Việt Nam. Cùng với 54 dân tộc anh em, người H’mông luôn luôn là một phần của sự thống nhất khối đại đoàn kết dân tộc và góp phần làm phong phú cho nền văn hoá dân tộc Việt Nam.

Đồng bào có câu “Lửa cháy đến đâu người H’mông theo đến đó” hay “Người chạy theo nương” để nói về cuộc sống du canh nương rẫy. Sản phẩm nông nghiệp chính là ngô, lúa nương, khoai, mạch ba góc, ý dĩ, lạc, vừng, đậu và các loại rau… ở một vài nơi có ruộng bậc thang. Các loại quả táo, đào, mận, lê cũng rất nổi tiếng và đồng bào còn trồng cả các loại cây thuốc như tam thất, xuyên khung, đảm xâm…

Nghề dệt vải lanh là một trong những hoạt động sản xuất đặc sắc của người H’mông. Họ phát triển đa dạng các nghề thủ công như đan lát, rèn, làm yên cương ngựa, đồ gỗ, nhất là các đồ đựng; làm giấy bản, đồ trang sức bằng bạc phục vụ nhu cầu và thị hiếu của người dân. Các thợ thủ công H’mông phần lớn là thợ bán chuyên nghiệp, làm ra những sản phẩm nổi tiếng như lưỡi cày, dao, cuốc, xẻng, nòng súng đạt trình độ kỹ thuật cao.

Trang phục của người phụ nữ H’mông thường là màu Trắng, xanh, vàng, đỏ đen, có bộ thì thêu hoa văn sặc sỡ, trang phục đa dạng giữa các nhóm dân tộc, gồm: váy, áo xẻ ngực có yếm lưng, tấm xiêm che trước bụng, thắt lưng, khăn quấn đầu, xà cạp quấn hai bụng chân. Váy hình nón cụt, xếp nếp xòe rộng chữ thập trong các hình vuông, nhưng váy mang hình ống, khi mặc mới xếp nếp thắt lưng ngoài cạp; Áo mở chếch ngực về phía bên trái, cài một khuy, cánh tay, cổ áo, gấu áo đều thêu hoa văn…Đồ trang sức bao gồm khuyên tai, vòng cổ, vòng tay, vòng chân, nhẫn.

Ảnh minh họa

Trang phục của đàn ông H’mông giống như đàn thường là màu trắng, đen, nâu tím hoặc màu xanh: quần dài, đũng chân què cạp lá tọa, áo dài bình thường dưới thắt lưng hoặc ngắn ống rộng cổ đứng mổ bụng khuy cài, quần áo đều màu chàm.

Người H’mông sống quần tụ trong từng bản có vài chục nóc nhà, nhiều nơi đồng bào xây rào đá ngang quanh nhà ở. Nhà cửa là loại nhà trệt, ba gian, có từ hai đến ba cửa. Phổ biến là nhà bưng ván hay vách nứa, mái tranh, trình tường đất. Những ngôi nhà của người H’mông giàu có, trình tường xung quanh, cột gỗ thông kê trên đá tảng hình đèn lồng hay quả bí, mái lợp ngói âm dương có gác lát ván.

Nhà Trình tường – Ảnh: Internet

Các vùng người H’mông sinh sống thường có chợ phiên, vừa là nơi trao đổi hàng hoá, vừa là nơi thể hiện nhu cầu giao lưu tình cảm, sinh hoạt. Người H’mông quen dùng ngựa thồ hàng và cưỡi đi chợ, gùi có hai quai đeo vai. Con ngựa rất gần gũi và thân thiết với từng gia đình người H’mông.

Người H’mông rất coi trọng dòng họ, họ quan niệm: người cùng dòng họ là những người anh em có cùng tổ tiên, có thể đẻ và chết trong nhà nhau, phải luôn luôn giúp đỡ nhau, cưu mang nhau. Mỗi dòng họ cư trú quây quần thành một cụm, có một trưởng họ đảm nhiệm công việc chung. Phong tục cấm ngặt những người cùng họ lấy nhau. Tình cảm gắn bó giữa những người trong họ sâu sắc. Trưởng họ là người có uy tín, được dòng họ tôn trọng, tin nghe.

Phong tục H’mông

Người H’mông cũng như nhiều dân tộc ít người khác tồn tại tín ngưỡng đa nguyên. Chủ nhà thờ cúng tổ tiên là thờ những người cùng họ và gia đình đã chết ba đời trở lại. Thờ cúng tổ tiên ở tất cả gia đình những người con trai đã tách ra ở riêng chứ không phải chỉ con trưởng. Bên cạnh thờ cúng tổ tiên, người H’mông còn tồn tại một hệ thống ma nhà với những lễ thức cúng bái riêng biệt.

Hôn nhân gia đình của người H’mông theo tập quán tự do kén chọn bạn đời. Những người cùng dòng họ không lấy nhau. Thanh niên nam nữ được lựa chọn bạn đời. Việc lựa chọn bạn đời nhà trai phải cử 1 người có thể là Bác cả cùng con trai đi hỏi vợ, nếu hỏi được (có nghĩa cô gái đồng ý) thì cô gái có thể về cùng luôn rồi hẹn lễ sau hoặc phải hẹn lễ và ngày ra đón (Cái tồn tại từ xưa trong dân tộc H’mông là thường đi hỏi vợ ở tuổi dưới 18 tuổi). Trên 18 tuổi thường là những người trưởng thành và thuộc dạng tài năng thì họ tự đi hỏi vợ hoặc đi tán người mình thích thường họ sẽ tham gia hát giao duyên, thổi sáo, thổi khèn, … rồi đưa cô gái mình thích về làm vợ rồi 3 ngày sau nhà trai mới đi báo cho nhà gái. Cũng có trường hợp con gái đến nhà chơi hoặc nhà họ hàng nếu thích nhau con gái cũng có thể ở lại làm vợ luôn. Còn trường hợp cuối, do nhà trai không có người tài giỏi ăn nói, hiểu biết phong tục và nhà nghèo thì họ sợ các luật lệ trong văn hóa dân tộc về cưới hỏi nên họ chọn cách đi kéo người con gái mình thích. Vì đi kéo lại được người mình thích và lại không cần nói hay mất cái gì hoặc thời gian để có được vợ, người con trai có thể đi một mình hoặc đi cùng bạn bè kéo người con gái mình thích về ở nhà mình, nếu cô gái ấy thích thì sẽ về cùng vì ngày xưa là đi bộ không thể kéo từ hội về tới nhà tuy nhiên có trường hợp con gái đồng ý về nhưng khi đến cửa thì bỏ chạy, còn nếu đã vào được có nghĩa đồng ý cúng khi bước vào cửa nhà nhà trai thì là người nhà đó. Nếu hôm về là ngày tốt thì 3 ngày sau nhà trai sẽ cử 1 người đi thông báo cho gia đình nhà gái biết. Khi cô gái về làm vợ khi bước vào nhà qua thủ tục ở cửa chính là mất giá trị một cô gái họ về nhà gái cũng không phải người một nhà nữa và con trai thì rất khó lấy 1 người vợ nên họ rất ít bỏ nhau. Họ sống với nhau hòa thuận, cùng làm ăn, cùng lên nương, xuống chợ …

Người H’mông có đời sống văn hóa nghệ thuật khá phong phú, đặc biệt là văn học, truyện kể truyền miệng có rất nhiều thể loại, như Truyện thần thoại về anh hùng có phương thuốc trị được người chết sống lại, tìm ra lửa, tìm ra loại giống, tạo ra công cụ lao động và dạy người H’mông cách trồng ngô, lúa, trồng lanh làm vải mặc … Truyện cổ tích về các con vật chiếm khá nhiều, đặc biệt là truyện về hổ, gấu…

Đón dâu của người H'mông
Đón dâu của người H’mông

Người H’mông say đắm dân ca dân tộc mình, đó là Tiếng hát tình yêu Tiếng hát cưới xin, văn hóa tục tộc, cuộc sống, … mà họ thường hát khi lao động nương rẫy, trong lúc se sợi dệt vải, trong khi đi chợ, đi hội.

Trong những dịp lễ hội, đặc biệt là hội Gầu tào (chào đón năm mới), những bài hát dân ca này không chỉ thể hiện bằng lời mà còn có thể giãi bày thông qua những nhạc cụ dân tộc (sáo, khèn, kèn lá, đàn môi…). Thanh niên thích chơi khèn, vừa thổi vừa múa. Kèn lá, đàn môi là phương tiện để thanh niên trao đổi tâm tình. Sau một ngày lao động mệt mỏi, thanh niên dùng khèn, đàn môi gửi gắm và thể hiện tiếng lòng mình với bạn tình, ca ngợi vẻ đẹp của cuộc sống, của quê hương, đất nước.

Trong cộng đồng 54 dân tộc Việt Nam, tính đến nay dân tộc H’mông là một trong những dân tộc ít bị mai một hơn về bản sắc văn hóa truyền thống của dân tộc dù cuộc sống đổi mới rất nhiều. Trong thời kỳ hội nhập quốc tế như hiện nay, để phát triển mà không bị hoà tan, mất bản sắc, thì việc bảo tồn văn hoá dân tộc đòi hỏi phải có sự nghiên cứu, tâm huyết, bền bỉ, lâu dài. Có như thế những giá trị văn hoá sẽ mãi mãi được gìn giữ và phát huy.

#Vanhoadantoc

Admin (Hmong Viet Nam) #Hmong

Hlub Koj Tshaj Kuv Txoj Sia – Koob Tsheej Xyooj

Daim Nkuaj Hlub koj tshaj kuv txoj sia yog ib dam nkauj tu siab heev

Mi leej muam thov koj nloog kuv hais tso 
ua ntej koj yuav ncaim tso kuv no cia 
kuv thov qhia tias kuv hlub koj kawg kuv lub siab 
kuv txoj sia yuav tu tiag yog tsis muaj koj 

kuv leej muam koj yuav tso kuv tseg tiag 
kuv lub siab lub ntsws quaj dhi rau koj 
lub kua muag poob tsheej ntshua yam li nag nrog 
los ntshai koj twb tsis rov los nrog kuv nyob 
zaum no… koj txiav siab tso yuav ncaim kuv mus 
txoj kev sib hlub wb muaj tag los 
koj yuav tsi nco qab txog lawm yuam! 

kuv leej muam yuav ua cas tso tau koj 
vim tiam no kuv txoj moo los tsi muaj 
ntshai tiam no kuv yuav plam koj mus rau luas 
lub kua muag ntshai yuav nrog mus tag ib txhis!

Thov sawv daws paub saib thiab txhawb peb Hmoob os cov kwv tij hmoob

Admin (Hmong Viet Nam) #3Hmoob+

PHÓNG SỰ CỘNG ĐỒNG: Hội Tết quốc tế của người H’Mong tại Fresno

Hội Tết quốc tế của người H’mông được tổ chức tại thành phố Fresno hay Tết truyền thống hàng năm của H’mông tại Hoa kỳ bắt đầu từ ngày 26/12 đến ngày 1/1 hàng năm. Người H’mông là một nhóm dân tộc thiểu số, sống trên vùng núi cao của các nước Đông Nam Á.

Họ định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1976 sau khi rời các trại tị nạn trên đất thái. Giờ đây, tổng số người H’mông trên đất Mỹ là khoảng 300 ngàn người. Họ tập trung đông nhất ở tiểu bang California và Minnesota.

H’mông tại Hoa kỳ họ đã hòa nhập vào sự đổi mới và rất phát triển. Tuy nhiên đến nay top nhóm H’mông sinh sống tại những Quốc gia càng ít dân số H’mông sinh sống thì nhóm có trí thức càng cao. Cụ thể là H’mông sinh sống ở một số Quốc gia như Pháp, New zealand, Canada, …

ZU MAI (Hmong Vietnam)


SBTNOfficial
SBTNOfficial

Văn hóa, ẩm thực và ngôn ngữ của người H’mông có lẽ bạn chưa biết.

Người H’mông là thành viên của một nhóm dân tộc sinh sống ở nhiều Quốc gia. Hàng ngàn năm nước, người H’mông sống ở phía tây nam Trung Quốc. Nhưng khi người Trung Quốc (Hán) bắt đầu hạn chế tự do vào giữa những năm 1600, nhiều người đã di cư sang Việt Nam, Lào, Thái Lan và các nước láng giềng khác. Nay đã di cư sang nhiều nước như Mỹ, Pháp, Canada, …

1. Làm thế nào để bạn phát âm “H’mông?”

 H’mông theo ad nói là một kí hiệu đặc biệt cho một tên gọi bằng ngôn ngữ Việt Ngữ, Mông là phát âm nhưng do dân tộc H’mông có nhiều nhóm dân tộc nên cũng nhiều giọng khác nhau. Nhưng để phát âm chuẩn theo tiếng H’mông trắng (Nhóm H’mông phổ biến nhất) thì Ngôn Ngữ chữ viết Việt không phát âm chuẩn được nên H’mông là chuẩn nhưng phát âm không phải Hơ Mông. Ngữ gọi của Tiếng H’mông trong chữ H’mông viết là Hmoob phát âm chuẩn của H’mông Trắng (Ngôn ngữ H’mông Quốc tế).

Suab Ntxawv Hmoob

2. Làm thế nào mà người H’mông lại chủ yếu sống ở đồi núi cao của Việt Nam?

Một phần là do cuộc sống bị ảnh hưởng từ những chặng đường lịch sử. Còn một phần chịu ảnh hưởng của những kiếp đời đấu tranh di cư, tránh tệ nạn.

Cuộc sống người dân tộc, không chỉ riêng người H’mông sống ở miền núi tuy nhiên cuộc sống miền núi đã có một bền dài lịch sử và truyền kiếp với người dân tộc H’mông là làm nông.

Nay người H’mông đã không còn là người miền núi nữa tuy nhiên vẫn chủ yếu sinh sống và làm nông, một phần nhỏ cũng khá khá rồi.

3. Dân số người H’mông tại Việt Nam?

Nay chưa có dân số mới nhất và nguồn số liệu cụ thể, nhưng báo cáo dân số 2009 dân tộc H’mông gần 1,5 triệu người.

Dân tộc H’mông sống tập trung chủ yếu ở các tỉnh Tây Bắc và Đông Bắc Việt Nam.

Khèn H’mông

4. Có phải tất cả người H’mông vào Việt Nam là một năm (một lần)?

Trong nhiều nguồn tin dân tộc H’mông vào Việt Nam rất nhiều lần, đa phần là di cư di canh làm ăn theo họ người thân từ vùng này sang vùng khác.

5. Cũng nhưng dân tộc khác, người dân tộc H’mông có bao nhiêu họ?

Có 18 gia tộc trong văn hóa của người Mông, mỗi người có một tên khác nhau. Trẻ em là thành viên của gia tộc cha chúng. Phụ nữ, sau khi kết hôn, trở thành thành viên của gia tộc chồng, nhưng thường giữ lại gia tộc ban đầu của họ – hay nói đúng hơn là tên thời con gái. Các thành viên của cùng một gia tộc coi mình là gia đình.

Gồm có:

• Cháng
• Cao
• Hờ
• Hạng
• Khang 
• Cử
• Ly 
• Mua
• Thào 
• Vàng
• Vừ 
• Sùng
• Giàng

Và còn nhiều họ khác nữa

6. Sự khác biệt giữa H’mong trắng và các nhóm H’mông khác là gì?

Khác nhau về ngôn ngữ, tuy nhiên ngôn ngữ H’mông tại Việt Nam có hai phương ngữ phổ biến: trắng và xanh. Chúng tương tự như các hình thức tiếng Việt giọng miền Nam và giọng Bắc. Nếu bạn là người H’mông trắng, bạn nói tiếng địa phương của người Mông trắng và ngược lại.

Tên – trắng và xanh cũng nhưng các nhóm dân tộc khác không chỉ khác về giọng nói mà còn đề cập đến màu sắc và hoa văn của các bộ váy, quần áo truyền thống của mỗi nhóm.

Nhưng ngày nay, hầu hết người H’mông không giới hạn thời trang của họ theo phương ngữ họ nói về màu sắc theo nhóm dân tộc nữa.

7. Tại sao đám tang kéo dài quá lâu?

Theo truyền thống của người H’mông, khi một người chết, linh hồn của anh ta phải trở về nơi sinh của mình, nên phải làm đủ thủ tục để tìm được tổ tiên của mình ở thế giới bên kia. Các nghi thức trong buổi lễ kéo dài nhiều ngày có nghĩa là để đảm bảo lối đi an toàn, đầy đủ cho cả người đi và người ở lại.

Ngày nay, đám tang thường bắt khi chỉ khi họ hàng và người làm việc đến đủ nên ít nhất thì cũng phải 3 ngày 2 đêm. Lâu nhất có thể lên đến 9 ngày.

Đám Tang

8. Một số loại món ăn đặc sản H’mông phổ biến – và bạn có thể thử ở đâu?

Dân tộc H’mông có nhiều món ăn như Thắng cố, tẩu chúa, mèn mén, … và rượu ngô.

Xin cảm ơn, nguồn ảnh: Internet

Admin (Hmong) #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Trang Phục H’mông Việt Nam

Dân tộc H’mông phân bố khắp trên các tỉnh miền núi phía Bắc và một phần được cư xuống sinh sống tại vùng Tây Nguyên Việt Nam: Đắk Lawsk, Lâm Đồng, Quảng Ninh, Lạng Sơn, Bắc Cạn, Cao Bằng, Tuyên Quang, Yên Bái, Hà Giang, Lào Cai, Lai Châu, Sơn La, Hoà Bình, Điện Biên, Thanh Hoá, Nghệ An và số ít ở Phú Thọ. Người H’mông có nhiều chi: H’mông Trắng (Dawb), H’mông Lềnh (Leeg), H’mông Đỏ (Liab), H’mông Hoa (Suav), H’mông Đen (Dub).

Trang Phục Truyền Thống

Quần, Váy, áo của người H’mông chủ yếu may bằng vải lanh tự dệt, đậm đà tính cách tộc người trong tạo hình và trang trí với kỹ thuật đa dạng. Chỉ với 4 màu chủ đạo xanh, đỏ, trắng, đen của vải sợi lanh mà họa tiết của trang phục đã tỏa ra muôn sắc màu, tạo cảm giác trầm ấm, đặc biệt.

Phụ nữ H’mông thường mặc áo bốn thân, xẻ ngực không cài nút, gấu áo không khâu hoặc cho vào trong váy. Váy là loại váy kín, nhiều nếp gấp, rộng, khi xòe ra có hình tròn. Váy được mang trên người với chiếc thắt lưng vải được thêu trang trí ở đoạn giữa. Khi mặc váy thường mang theo tạp dề. Tạp dề mang trước bụng phủ xuống chân là ‘giao thoa’ giữa miếng vải hình tam giác và chữ nhật, phần trang trí hoa văn là miếng vải hình tam giác cân phía trên, miếng hình chữ nhật là màu chàm đen, kích thước tùy từng bộ phận người H’mông. Phụ nữ thường để tóc dài quấn quanh đầu, có một số nhóm đội khăn quấn thành khối cao trên đầu. Đồ trang sức bao gồm khuyên tai, vòng cổ, vòng tay, vòng chân, nhẫn, …

H’Mông Hà Giang

Trang phục H’mông nam thường mặc áo cánh ngắn ngang hoặc dưới thắt lưng, thân hẹp, ống tay hơi rộng hoặc ống vừa dài tay. Quần nam giới là loại chân què ống rất rộng so với các tộc trong khu vực. Đầu thường chít khăn, có nhóm đội mũ xung quanh có đính những hình tròn bạc chạm khắc hoa văn, có nhóm đội mũ màu đen tròn.

Admin (H’mông Việt Nam)

Trang Phục Dân Tộc H’mông

Phụ nữ H’mông (Miêu hoặc Miao) thường dùng trang sức bạc. Kim loại này chiếm vị trí rất quan trọng trong đời sống, tinh thần của người H’mông. Thông thường, trang phục của người H’mông được làm từ vải dệt thô và sau đó được nhuộm hoặc thêu các hoa văn truyền thống. Tuy nhiên người Miêu ở Phượng Hoàng Cổ Trấn có phong cách ăn mặc theo kiểu vùng Phương Tây nên có những đặc điểm khác hẳn so với người H’mông ở các vùng khác như vùng Đông Nam hay Quý Châu tại Trung Quốc.

Trang Phục H’mông

Tạp dề là một phần rất quan trọng trong trang phục của các cô gái người H’mông tại Phượng Hoàng Cổ Trấn. Nữ giới ở đây chuộng tạp dề eo cao để có thể giúp họ tránh làm bẩn quần áo khi lao động. Các loại tạp dề tinh xảo hơn được mặc trong các dịp lễ quan trọng, khi đón tiếp khách hoặc khi tới thăm nhà người khác, chủ yếu để khoe được tài nữ công trong việc thêu thùa của người mặc.

Khaub Ncaws Hmoob

Vải vóc may quần áo thường có màu xanh lá đậm hoặc màu xanh lam và được thêu lên bằng chỉ nhiều màu như đỏ, cam, vàng, trắng và tím. Có tới hơn 40 loại hình mẫu thêu cơ bản trên trang phục của người H’mông, một sống hình nổi bật nhất trong đó bao gồm: hoa Xà Bì hồng, hoa mào gà, hoa đào, hoa tre, bốn đóa hoa đỏ nhỏ,…

Admin (Hmong Viet Nam)

Qhia Kev Vam Meej Rau Hmoob Nyab Laj

Zoo siab rau sawv daws hnub ni Kuv yuav los tham los qhia rau sawv daws paub vim lis cas peb lub neej tsis xws luag.

Lub tswv yim.
Peb Hmoob ib txwm nyob rau pem toj siab, tsis tag li peb tseem nyob puas pem tej roob siab, lub neej ua liaj ua teb, ib xyoo tsaus txau noj ncav ib xyoo xwb, yog li ntawg peb tej tub ntxhais niam txiv tso mus kawm ntaub kawm ntawv los tsis muaj siab kawm, vim lub tswv yim me es ho khia los tsev ua liaj ua teb, ib txhia ces tsev kawm ntawv nyob deb ua rau niam txiv twb tsis pub mus kwam, vim tsis muaj nyiaj thiab tsis muaj neeg pab niam txiv ua teb, thiab txeem yuav poj niam, yuav txiv thaum me me tseem 15, 16 xyoo, thaum ntawg tseem ua tsis tau taug txiv, tsis tau taug niam los me nyuam ho yuav noj, lub tswv yim cia mus ua yam dab tsis kom tau nyiaj los twb tsis paub, tsuas yog khwv ua liaj ua teb, yug qaib, dev, npua xwb, me nyuam los yug coob thiab…. pheej ua li ntaws ib tiam los mus dau ib tiam. Es peb Hmoob lub neej thiaj tsis vam meej xws luag.
Peb Hmoob Lub Neej Nyob Toj Siab – Duab: Internet
Txoj kev xa deb thiab dav.  
Lis tej kev tham tag los saum theem tim 1, tau ntau tiam los peb lub neej tsuas yog kiv ncig uaj liaj ua teb xwb. Theem no Kuv yuav muab coj los xa thiab feeb, cia peb yuav ua zaj tsws, teev tws kom peb lub neej thiaj vam meej xwg luag.
Teev tim  1.
Peb yuav tsum tso me tub me nyuam mus kawm ntawv thiaj yog lub qhov rooj qhib pom mus deb mus dav lawm ya tom ntej.
Teev tim 2.
Peb yuav mus kawm lwm heev neeg lis kev uaj noj ua haug los mus ua peb li nws thiaj yog txoj kev dav, txoj kev mus deb pab rau peb lub neej sawv
Teev tim 3.
Peb yuav muab txoj kev ua txij ua nkawm los zais rau hauv siab cia peb mus nrhiav nyiaj kom tau ntau ntau tso peb mam yuav po niamj, yuav vauv.
Teev tim 4.
Peb yuav ua tsum xaum neeg zoo tsis quav yeeb, quav cawv, niam txiv sib hlub cia xav rau me tub, me nyuam lub neej vam meej. Yog leej tws muaj tau 4 teev no cev nws muaj tau lub neej zoo lawm, thov ua tsaug thiab pab zoo siab.
Lub Neej Xyeem Fwj – Duab: Vu Thien
Kav ua kom tau qhov yus nyiam.
Li sawv daws twb saib tag theem 1 thiab theem 2.  Theem no tseem ceeb heev rau leej tws xa tau ua ib tus neeg muaj hwj chim loj thiab nplua nuj. Peb ua neeg nyob leej tws twb xav tau kom yus lub neej zoo, muaj nyiaj, kuv ntseeg hais tias peb feem coob yeej ua tau lawm. Tiam sis cas peb hos tsis xav cia ib xyoo peb yuav khwv kom tau 1000$, los 5000$, 10.000$ ….(ntau tshaj thiab). Puas yuav muaj leej tws kav ua kom tau? No nws zoo ib yam li tej yam peb ceem hnub ua thiab xwb tiam sis qhov ntawm no kuv yuav muab piv txwv los hais rau sawv daws paub. Piv txwv: Ib tus neeg nws yuav 1 tus nyuj 1000$ los yug, yug tau ib xyoo nws muab tus nyuj ntaw muag 2000$. Nws muab 2000$ ntaw rov mus yuav 2 tus nyuj ib tus 1000$ los yug, txog xyoo tim 3 nws muag 2 tus nyuj tau 4000$. Nws rov muab 4000$ ntaw mus yuav 4 tus nyuj los yug, tag xyoo nws muag 4 tus nyuj ntaw tau 80000$, … Yog lis nws muab peev nyiaj 1000$ khwv 4 xyoo nws tau 8000$ tuam peev.
Kev sib txawv thiab hloov tshiab – Duab: Paj Yaj

Nej muab txoj cev ua noj nis mus ua rau yug tej hauj lwm ces kuv yuav ntseeg tau hais tiag peb yeej yuav vam veej sai xwb. Kuv hais li xwb paub sawv daws twb xa tau thiab kav ua tau ces yeej yuav ua tau xwb.  Kuv twb tham ntev lawm thiab thiab peb mam ntsib dua Blog tawm tshiab. Thiab yog nej pom zoo thov Share mus rau sawv daws tau paub. Ua tsaug

Admin (Ntawv: 3Hmoob+) HmongVietnamese #3Hmoob #Hmong #Hmoob

Khám Phá Khảo Cổ Học H’mông

Theo tuyên bố của André-Georges Haudricourt và David Strecker dựa trên dữ liệu thứ cấp, người H’mông (Miao) là một trong những người đầu tiên định cư ở Trung Quốc ngày nay. Họ cho rằng người Hán đã mượn rất nhiều từ của người H’mông liên quan đến việc trồng lúa. Điều này chỉ ra rằng người H’mông là một trong những nông dân trồng lúa đầu tiên ở Trung Quốc. 

Ảnh minh họa

Ngoài ra, một số người đã kết nối người H’mông với Văn hóa Daxi (5.300 – 6.000 năm trước) ở khu vực giữa sông Dương Tử. Các Daxi Văn Hóa đã được ghi với việc nằm trong số những người tu luyện đầu tiên của lúa ở vùng Viễn Đông của học giả phương Tây. 

Tuy nhiên, vào năm 2006, việc trồng lúa đã được tìm thấy đã tồn tại ở tỉnh Sơn Đông thậm chí còn sớm hơn cả Văn hóa Daxi.  Mặc dù văn hóa Yue TRANG đã trồng lúa, nhưng đó là lúa được thu thập nhiều hơn và không phải là lúa được trồng và thuần hóa như của Daxi.

Sơ đồ được cho là di cư của người H’mông

Một nghiên cứu của phương Tây đề cập rằng người H’mông (đặc biệt là người Miao-Hunan) có một số DNA từ người Đông Bắc Trung Quốc, nhưng có nguồn gốc ở miền nam Trung Quốc. Các mẫu DNA gần đây của người H’mông mâu thuẫn với lý thuyết này. Người H’mông trắng có 25% C, 8% D và 6% N (Tất) nhưng họ có ít liên hệ nhất với dân tộc Hán.

Admin (Nguồn: Bách khoa toàn thư)

Cô Gái H’mông Xinh Đẹp Vùng Cao

Nkauj Hmoob Mim Xeem Muas

Vùng cao là nơi vắng vẻ và khó khăn nhất nhưng lại xuất hiện những cô gái dân tộc xinh đẹp và đáng yêu. Cuộc sống quanh năm vắng bóng chỉ đi từ nhà tới nương và về nhà. Các cô gái nơi đây đẹp nét, đẹp người đã có từ bao đời sống ẩn.

Tuy nhiên đa phần các cô gái nơi vùng khó khăn vùng xa vùng sâu ngày nay vẫn còn khó tiếp cập được cái chữ, tự do và thành đạt. Họ luôn bị chịu tác động của Bố Mẹ, Chồng con nên cô gái được nhắc đến ít trong sử sách dân tộc. Cái đẹp tự nhiên ấy đã làm cho bao cô gái mất quyền lợi cả về mọi mặt, không thế lại còn chịu sư phân biệt văn hóa giới tính khá phổ biến khi con trai được đến trường còn con gái ở nhà, con gái không được quyền được hưởng tài sản Bố mẹ và trong nhà phải làm việc nhiều hơn.

Để giải quyết vấn đề này là chính cộng đồng phải tự nhận thức ra và phát triển đổi mới để theo kịp sự phát triển Công nghiệp mới. Các Bố mẹ và con cái đã luôn cố gắng từng ngày cho cuộc sống đẹp toàn diện này.

Ảnh: Muas Mim

Đến nay các cô gái dân tộc đã tự tin hơn bước ra xã hội và dần hòa nhập trong sự tự do cũng như được hưởng nhiều quyền lợi hơn trong cuộc sống. Tương lai bình đẳng giới và sự phát triển không phân biệt giới tính để cải thiện kế hoạch hóa gia đình sẽ được cân bằng. Hãy cùng nhau đưa ra những mặt tích cực và phát triển cuộc sống vùng dân tộc thịnh vượng.

Post: HmongVietnamese

Trang thông tin tổng hợp

#3Hmoob #CoGaiHmong #Hmong #Hmoob

H’mông Việt Nam

Cộng đồng dân tộc H’mông Việt Nam sinh sống khắp mọi nơi từ Bắc vào Nam. Cuộc sống của người dân tộc H’mông sống chủ yếu ở các vùng Núi Tây và Đông Bắc Việt nam

Ảnh: Internet

Website sẽ cập nhật bài viết đầy đủ ở bài viết khác. Quý độc giả nhớ tìm đọc và ủng hộ …

Admin (Hmong Viet Nam)

Tham txog yam mob Covid-19 (coronavirus)

Nyob zoo tag tsoog niam txiv kwv tij neej tsa phooj ywg Hmoob txheeb nyiam. Zoo siab hnub no Kuv yuav tham txog ib qhov xov xwm kub heev tau ib lub hlis los no. Qhov xov xwm Kuv yuav tham yog Yam mob Covid-19 los ntawm cov kab Corona.

Duab: Global new

Hauv qab no Kuv yuav tham qhia rau sawv daws paub los ntawm yam mob Covid-19 thiab tiv thaiv cov kab mob no. Nws muaj 4 theem, Kuv thov sawv daws kom saib mloog.

Theem 1. Cov kab mob Corona nws tshwm tawm hov nte los lawm? 

Lub npe Corona nws yog sau ntawv lus LaTin thiab nws txhais tau hais tias ib lub pov haum, vim cov yib xeeb muab tsoom teem tawm los ntsia pom tus kab mob no nws ci ci zoo xws li ib lub pov haum. Kab mob Corona no yog ib yam mob hlab ntsws thiab kev ua pa. Cov kab mob ni nws twb tshwm tawm thaum xyoo 1960 lawm. Si ma tus neeg thawj thawj raug mob cov kab mob ni nws kis qos ntawm cov qaib los thiab tsuas yog mob hlab ntsws, muaj 2 tus raug mob qhov ntswg. Thaum ntaws cov kab mob no muab npe hu ua Coronavirus 229E thiab Coronavirus OC43. Lawv qab ntaws nws ho tshwm tawm cov kab mob koom ib xeem Corona. xws li SARS-CoV xyoo 2003, HCoV-NL63 xyoo 2004, HKU1 xyoo 2005, MARS-CoV xyoo 2012. Los txog rau hnub 31/12/2019 tau tshwm tawm ib tsoom kab mob tshiab. Tsoom kab mob ni tau muab lub npe hu ua 2019-nCoV pom kom tshwm nyob rau nroog Vũ Hán, Hồ Bắc, Tsoob Kuj (peb Hmoob ib txhia hu ua Suav teb) thiab muaj ib phaum mob yom ceev heev ntawm lub nroog Vũ Hán ni. Laws qab ntaws nws pheej kis, pheej kis thiaj tau kis mus thoob ntiaj teb li nyim no. Yog lis Txws Yib Xeeb Ntiaj Teb (WHO) thiaj muab hloog lub npe hu ua Covid-19.

Ntxuav Tes

Theem 2. Thaum nws chiv mob yog chiv li cas kom peeb thiaj paub tau hais tias nws yog mob CoVid-19.

  1. Dias taub hau thiab tsis zoo nyob
  2. Kub daug 38 twm
  3. Hnoog los sis puas mob qa
  4. Los kua ntswg
  5. Laj ua pa
  6. Mob tej leeg nqaij

Yog leej tws ntsib thiab muaj tej yam li kuv hais saum no cev sai sai mus yib yeem cia yib xeeb saib xyuav. Cia thiaj yuav kho tau sai nrawm.

Npog Ncauj

Theem 3. Peb yuav thij faj li cas thiaj pov vim tau rau peb tus kheej tsis kis cov kab moob Covid-19 ni.

  1. Peb mus kas kiab nquam khw los yog mus koom rau tej lub nteeg muaj neeg coob peb yuav tsum pog qhov ncauj kom zoo.
  2. Peb yuav tsis tau mus los rau ntawm tej qhov chaw muaj neeg mob, thiab peb yuav pog qhov ncauj kom yog raws li kib teem thiab yuav looj vuam txwv tes kom zoo yog peb yuav mus ntsib los yog saib xyuas tus neeg nws muaj mob.
  3. Peb yuav tsum nrho tshuaj yaj ceeg ntxua tev, ntxua taw kom hus si thiab tsis nrho tes plws qhov ntsej qhov muag.
  4. Peb yuav tsum tsis mus txuj mus plws tej tsiaj tim ib yog tsis plws cov tsij qus.
  5. Ua zaub ua mov peb yuav ua kom siav siav mam li noj thiab yuav noj txau teem, noj kom tsau npo.

Theem 4.

Nyuam qhuav qhib ib lub xyoo tshiab thiab peb twb tab tom paj cim qoob tshiab los luag peej cas txog yam mob kis no. Kuv thov hais rau ib tsoom niam txiv kwv tij phooj ywg hmoob txheeb nyiam. Nej sawv daws tsis txhob txob, tsis txhob xav ntau, yam mob no kuj tsis txaug ntshais thiab vim nyim no peb Yib xeeb, yib yeem twb los sij zoo lawm.

Video

Thiab Txws Yib Xeeb Ntiaj Teb (WHO) twb pib mus nrhiav thiab ua cov tshuaj los thij faj cov kab moob corona tshiab no lawm. Lawv yauv thoob pom thiab coj los siv rau ntawm 4 – 18 lub hlis tuaj no. Peb yuav tsum rau rau siab khwv thiab pov vim zoo rau peb tus khej, peb tsev neeg, peb lub zos thiab peb lub teb lub chaws.

Admin #3Hmoob #Hmoob #Hmong Viet Nam

I. Thực trạng đáng báo động: Sự bùng nổ “ảo” của các thương hiệu mỹ phẩm, TPCN mang tên H’Mông

Trong vài năm trở lại đây, thị trường Việt Nam chứng kiến sự bùng nổ của hàng loạt thương hiệu mỹ phẩm và thực phẩm chức năng mang yếu tố “thảo dược dân tộc”, trong đó tên tuổi người H’Mông được sử dụng rộng rãi như một biểu tượng của thiên nhiên, bản sắc và niềm tin.

Tuy nhiên, phía sau lớp vỏ truyền thông hào nhoáng, hàng loạt sản phẩm được phát hiện:

Điều đáng buồn hơn, nhiều thương hiệu do chính người H’Mông sáng lập hoặc đại diện lại là nạn nhân – hoặc cộng tác viên – cho các “ông trùm” đa cấp, chộp giật, và thiếu đạo đức kinh doanh.


II. Người H’Mông – từ người giữ tri thức bản địa trở thành công cụ marketing

Hình ảnh người phụ nữ H’Mông hái thuốc, các loại lá cây vùng cao, những câu chuyện “gia truyền” được khai thác tối đa như một công cụ marketing. Tuy nhiên, tri thức bản địa không thể trở thành “hương liệu trang trí” cho các sản phẩm rẻ tiền.

Nếu tri thức đó không được:

thì nó chỉ là thứ bị lợi dụng, không đem lại giá trị cho cộng đồng, thậm chí còn hủy hoại uy tín người H’Mông trên thị trường.


III. Sự thay đổi của thời đại: Ngày nay, người tiêu dùng cần có kiến thức

Trước kia, người bán hàng cần có chuyên môn. Ngày nay, ai cũng có thể bán nếu có tiền, có ngoại hình hoặc khả năng truyền thông. Vậy nên, người tiêu dùng mới là người phải tự trang bị kiến thức để không bị lừa.

Các sản phẩm “tự xưng là tốt” thường đi kèm:

Đây là lúc người tiêu dùng – đặc biệt là đồng bào vùng cao, người dân nông thôn – cần được truyền thông giáo dục sức khỏe, kiến thức tiêu dùng thông minh và kỹ năng phân biệt hàng thật – giả.


IV. Những thương hiệu H’Mông “nửa mùa” cần tỉnh thức

Một số người H’Mông giàu có, nổi tiếng, tự cho mình là “doanh nhân khởi nghiệp bản sắc” nhưng thực chất không hiểu về dược học, công nghệ sinh học, hay chuỗi cung ứng an toàn. Họ đứng tên công ty, thuê người sản xuất, rồi gắn mác truyền thống H’Mông.

Họ không biết:

Một thương hiệu chỉ bền vững nếu dựa trên sự thật, khoa học, và đạo đức. Nếu không, đó chỉ là một cơn sốt chớp nhoáng – rồi tan biến, để lại hậu quả cho cộng đồng.


V. Khuyến nghị các cơ quan chức năng và báo chí

Chúng tôi kêu gọi:

  1. Bộ Y tế, Cục An toàn Thực phẩm, Cục Quản lý Dược cần thanh tra chặt chẽ hơn các sản phẩm gắn mác dân tộc, đặc biệt tại vùng nông thôn, vùng sâu vùng xa và trên mạng xã hội.
  2. Báo chí, các đài phát thanh – truyền hình vùng cao cần tăng cường các chương trình truyền thông giáo dục cộng đồng H’Mông về tiêu dùng, sức khỏe, phân biệt thật giả.
  3. Cục Sở hữu trí tuệ và Viện Dân tộc học cần có các chương trình bảo vệ tri thức bản địa, tránh bị đánh cắp, thương mại hóa sai cách.

VI. Định hướng tương lai: Phát triển bền vững từ gốc rễ tri thức

Nếu thực sự muốn đưa sản phẩm H’Mông ra thế giới, chúng ta cần:


VII. Lời nhắn gửi cuối cùng đến cộng đồng

Đồng bào H’Mông ta rất giỏi, rất kiên cường. Nhưng hãy tỉnh táo!

Chúng ta có thể tạo ra thương hiệu mạnh, thực sự mang tính toàn cầu. Nhưng không phải bằng con đường tắt. Mà bằng con đường thật, có tâm – có tầm – và có tương lai.

#hmong #3hmoob #hmoob

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.

We woke reasonably late following the feast and free flowing wine the night before. After gathering ourselves and our packs, we headed down to our homestay family’s small dining room for breakfast.

Refreshingly, what was expected of her was the same thing that was expected of Lara Stone: to take a beautiful picture.

We were making our way to the Rila Mountains, where we were visiting the Rila Monastery where we enjoyed scrambled eggs, toast, mekitsi, local jam and peppermint tea.

Adderall and flirting with bulimia in an attempt to whittle herself

We wandered the site with other tourists

Yet strangely the place did not seem crowded. I’m not sure if it was the sheer size of the place, or whether the masses congregated in one area and didn’t venture far from the main church, but I didn’t feel overwhelmed by tourists in the monastery.

City Guide for Vienna

Headed over Lions Bridge and made our way to the Sofia Synagogue, then sheltered in the Central Market Hall until the recurrent (but short-lived) mid-afternoon rain passed.

Feeling refreshed after an espresso, we walked a short distance to the small but welcoming Banya Bashi Mosque, then descended into the ancient Serdica complex.

We were exhausted after a long day of travel, so we headed back to the hotel and crashed.

I had low expectations about Sofia as a city, but after the walking tour I absolutely loved the place. This was an easy city to navigate, and it was a beautiful city – despite its ugly, staunch and stolid communist-built surrounds. Sofia has a very average facade as you enter the city, but once you lose yourself in the old town area, everything changes.

Clothes can transform your mood and confidence. Fashion moves so quickly that, unless you have a strong point of view, you can lose integrity. I like to be real. I don’t like things to be staged or fussy. I think I’d go mad if I didn’t have a place to escape to. You have to stay true to your heritage, that’s what your brand is about.